Hiện nay rất nhiều gia đình gặp phải những vấn đề trong quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu, rất nhiều trường hợp là vấn đề ở phía mẹ chồng, nhưng nguyên nhân ở phía con dâu cũng không phải là ít, Bà ngoại rất yêu quý Dật Phi đứa cháu ngoại giỏi giang của bà, cho nên bà cũng không tỏ ra ủng hộ đối với Tiếu Nguyệt Dung người khiến bà rất hài lòng này.
Tiếu Nguyệt Dung có chút ngượng ngùng nói:
– Mọi người không biết đấy thôi, cháu gọi Dật Phi là danh thủ quốc gia không chỉ vì anh ta mở xưởng chế thuốc mà còn vì sự tôn sùng của bác sĩ Tiền đối với anh ta nữa đấy ạ.
– Thật sao?
Mẹ Dật Phi ngạc nhiên hỏi:
– Có phải là bác sĩ Đông Y Tiền Thúc Hạ đã từng lên TV đấy không?
Lúc ban đầu mẹ Dật Phi không có ấn tượng gì nhiều với ông Tiền Thúc Hạ này, chỉ đơn giản ông ta là người có bộ dâu dê, có một cặp mắt chuột, nhưng xem ra ông ta có chút chiếu cố đến tiểu Phi nhà bà, khi làm thủ tục xuất viện đã giúp đỡ bà tiết kiệm được một nửa tiền thuốc men viện phí.
Sau này khi đã biết Tiền Thúc Hạ, cũng là khi bà xem TV, thì biết ông ta là một danh y nổi tiếng, muốn được ông ta khám bệnh đều phải xếp lịch hẹn khám. Có nhiều người nói rằng đi khám Tây y bị bệnh viện trả về nói không có thuốc chữa, sau khi được ông ta chữa trị đều đã có thể khỏe khoắn trở lại. Cứ như vậy, danh tiếng của Tiền Thúc Hạ trở nên lừng lẫy, báo đài gọi ông ta là thần y danh tiếng vượt thời đại, là Hoa Đà tái thế, các lãnh đạo của thủ đô cũng phải đến chỗ ông ta để khám bệnh.
Một nhân vật thần y như ông ta lại tôn sùng con trai mình được hay sao?
Mẹ Dật Phi không dám tin, nhưng lại không thể không tin, bà cảm thấy Tiếu Nguyệt Dung này không phải đang nói linh tinh gạt bà.
– Đại quốc thủ, tôi làm sai ở đâu sao?
Tiếu Nguyệt Dung khiêm tốn thỉnh giáo, cô biết Dật Phi nói như vậy chắc chắn có ý gì ở đây.
– Vọng, văn, vấn, thiết, bốn điều một thầy thuốc cần, cô đã làm đến đâu rồi?
Lâm Dật Phi vui vẻ mỉm cười nói.
Tiếu Nguyệt Dung biết rằng hắn đang chỉ dẫn cho mình cô có chút hổ thẹn nói:
– Dật Phi, anh biết đấy, tôi không phải là bác sĩ mà.
– Nhưng mục tiêu của cô là trở thành bác sĩ.
Lâm Dật Phi cười nói tiếp:
– Đó chỉ là cách xưng hô mà thôi, đạo lý đó cô nên hiểu rõ mới phải.
– Mẹ thật không hiểu.
Mẹ Dật Phi đứng một bên nói.
Lâm Dật Phi bất đắc dĩ cười trả lời:
– Đạo lý kia thực ra rất đơn giản, nó giống như các cuộc thi của học sinh vậy, giống như một người quyết tâm đạt 100 điểm, khả năng chỉ có thể đạt 80 điểm, nếu anh chạy để đạt tiêu chuẩn vậy đồng nghĩ với sự thất bại, cho nên Nguyệt Dung nói mặc dù đây là sự thật đi nữa, nhưng khi đặt mục tiêu cần phải cao hơn hiện tại, nếu cô luôn đặt yêu cầu cho bản thân là góc độ của một hộ lí thôi thì vĩnh viễn không thể đạt tới tiêu chí của một bác sĩ.
– Nói cho cùng là có chuyện gì vậy.
Mẹ Dật Phi không kìm được hỏi:
– Ý con định nói như thế nào?
Lâm Dật Phi lắc đầu, không muốn đoi co với mẹ về việc này nữa:
– Nguyệt Dung, việc bây giờ cô đang làm là có tính chất đau đầu chữa đầu, đau chân chữa chân, dụng tâm của cô là tốt, nhưng cô nhất định phải tìm ra nguyên nhân của bệnh, mới có thể bốc thuốc đúng bệnh được, cô mát xa cho bà ngoại tôi, tất nhiên có thể tạm thời xoa dịu được chỗ đau, nhưng khi là một bác sĩ, cô phải tìm cho được nguồn gốc của bệnh mới có thể là cách trị bệnh triệt để.
Tiếu Nguyệt Dung đỏ mặt nói:
– Tôi chính là tìm không ra nguồn gốc của bệnh. Bà ngoại anh nói đau đầu, còn tôi lại không biết bắt mạch, tôi cảm thấy học cách bắt mạch thật là một việc không hề đơn giản.
Lâm Dật Phi cười cười quay đầu nhìn bà ngoại hỏi:
– Bà dạo này ăn uống có được không ạ?
– Ăn không ngon miệng.
Bà ngoại lắc đầu, mặt bà nhiều nếp nhăn nhưng không hề có vẻ gì là đau khổ cả.
Có lẽ sống đến tuổi này, rất nhiều chuyện đã nghĩ thông suốt rồi, cái khổ sở đã tập mãi cũng thành thói quen.
– Bà ăn không được là do trướng bụng, ăn vào cảm thấy không thoải mái, hay là bụng đói, mà lại không muốn ăn ạ.
Lâm Dật Phi cẩn thận hỏi, xem ra còn dông dài hơn cả bà ngoại nữa, Tiếu Nguyệt Dung chăm chú nhìn và cô cảm thấy hắn làm giống y như thái độ của bác sĩ Tiền khi hỏi chuyện bệnh nhân vậy
Bà ngoại xoa xoa bụng và cười hiền lành nói:
– Tiểu Phi hỏi không khác bác sĩ hỏi là mấy đâu, ta rất đói, nhưng ăn không được ngon miệng. Ăn xong khoảng chừng tiếng sau lại cảm thấy đói bụng rồi.
– Đúng vậy, bà ngoại gần đây ăn rất ít, mẹ muốn bà ăn thêm một chút bà lại nói bà không muốn ăn, bà ăn giống hệt một đứa trẻ vậy.
Mẹ Dật Phi cũng thêm vào nói:
– Theo phương thuốc dân gian, ăn quả mận bắc, mạch nha khai vị cũng không ăn thua.
Lâm Dật Phi gật gật đầu quay lại nhìn Tiếu Nguyệt Dung nói:
– Đây không phải là Thái dương bệnh, thái dương bệnh là ăn không tiêu, là chỉ ăn vào không thoải mái, sẽ sinh ra trướng bụng đầy bụng, căn bản có thể khẳng định là do hai nơi thiếu dương và quyết âm có vấn đề.
Tiếu Nguyệt Dung hai mắt sáng ngời, đột nhiên nghĩ tới một câu đã từng đọc thuộc “Thực không ăn chủ thổ, dục không muốn chủ mộc? Tỳ vị là thổ, gan mật mộc.” điều này chứng tỏ gan mật có vấn đề.
Lâm Dật Phi cười cười gật đầu nói:
– Hiện phân biệt vẫn là hơi sớm. Nguyệt Dung, cô phải nhớ kỹ, chúng ta phải vọng, văn, vấn để có được thông tin trực tiếp của bản thân người bệnh. Tây y bây giờ trước tiên cũng chính là phân biệt chứng bệnh, cái họ chú ý chính là khoa học, cho nên mới phải chụp phim hay thử máu v.v…Sau đó mới kết luận bệnh lý, tôi nghĩ chúng ta nói ra chính là kinh nghiệm khoa học được tích lũy. Chúng ta hỏi thăm bệnh nhân, cũng có thể nói ra bệnh lý mà không cần tốn đến tiền làm nhiều xét nghiệm.
Tiếu Nguyệt Dung hưng phấn, mặc dù chỉ câu ngắn ngủi lại dường như phát hiện ra một chân lý vậy.
Đến bây giờ cô mới biết, không phải bác sĩ Tiền không dạy cho cô, mà do chính bản thân cô không chuyên tâm suy nghĩ học hỏi. Kỳ thực khi bác sĩ Tiền khám bệnh bắt mạch, đều vừa bắt mạch vừa hỏi thăm chuyện thường ngày như gần đây có ngủ được không, ăn uống như thế nào, thích ăn gì. Những điều này cô lại nghĩ chỉ để cho bệnh nhân có cảm giác dễ chịu, mà cô không hề nghĩ rằng, khi bác sĩ Tiền hỏi như vậy là đã bắt đầu quá trình chữa bệnh rồi.
Ông già này, Tiếu Nguyệt Dung cười thầm, còn giữ lại vai miếng, nhưng co lại nghĩ lại và nghĩ chả trách bác sĩ Tiền đã nói sư phụ dẫn lối tu hành đắc đạo do từng cá nhân, bản thân mình thiên tư ngươi muội, không lĩnh hội được đến cảnh giới này mà thôi. Hôm nay không có Lâm Dật Phi chỉ bảo thì bản thân mình vĩnh viễn không thể bước vào con đường này được.
Lâm Dật Phi thấy sự biến đổi trên nét mặt cô liền khẽ mỉm cười, rồi quay lại hỏi bà ngoại:
– Gần đây bà có uống được nước không?
– Bà con uống được nước.
Mẹ Dật Phi trả lời tiếp:
– Uống nước tuyệt đối không có vẫn đề.
Lâm Dật Phi nhíu mày nói:
– Nước mà uống ít không tốt, còn uống nhiều quá cũng là bệnh đấy.
– Ơ uống nhiều nước cũng có bệnh sao?
Mẹ Dật Phi há mồm trợn mắt, nhưng nghe con mình vừa mới nói đạo lý gì mà ăn không ăn là thổ, dục không muốn chủ mộc, nó là sinh viên rồi, nói có vài câu mà mình làm mẹ nghe cũng không thể hiểu được.
– Khát nước.
Bà ngoại cười mà nói:
– Không biết thế nào chứ bà khát nước uống bì bõm một bát nước đầy chẳng bao lâu sau lại thấy khát lại muốn uống nước.
Lâm Dật Phi quay lại nhìn Tiếu Nguyệt Dung mỉm cười không nói.
– Bệnh tiêu khát.
Tiếu Nguyệt Dung dường như hiểu ra nói lớn:
– Dật Phi, đây là một triệu chứng của bệnh quyết âm mà Đông y đã từng nói qua.
– Đúng vậy.
Lâm Dật Phi vui mừng cười nói:
– Thật ra cô rất thông minh, bác sĩ Tiền thật không sai, nhưng ông ta cũng chưa tìm ra cách để truyền dạy, nên cô chưa học được đấy thôi.
– Cái gì gọi là bệnh tiêu khát.
Mẹ Dật Phi lại hỏi.
– Bệnh tiêu khát, nói đơn giản một chút chính là uống vào lại khát, khát lại uống nhưng rất nhanh lại thấy khát.
Tiếu Nguyệt Dung có chút xấu hổ, có chút nghĩ không ra như Lâm Dật Phi miệng luôn nói chi hồ giả dã, nhớ tới ngày thường bác sĩ Tiền vẫn thường nói với mình mà bản thân mình lại không nghĩ ra, bản thân mình lại không suy nghĩ, bây giờ cô mới hiểu được tâm ý của bác sĩ Tiền.
– Đây là triệu trứng của bệnh quyết âm, biểu hiện của bệnh quyết âm là khát nước, khí huyết sung tâm, nóng trong, đói mà không muốn ăn, ăn vào muốn nôn ra.
Tiếu Nguyệt Dung rốt cục cũng nhớ ra vội vàng nói.
Lâm Dật Phi chậm rãi gật đầu nói:
– Cô có thể nói làu làu những điều này chứng tỏ cô cũng đã rất chăm chỉ, nhưng tôi cũng muốn hỏi cô một chút, tại sao bệnh quyết âm lại là bệnh tiêu khát, khí huyết sung tâm, nóng trong, đói mà không muốn ăn?
Tiếu Nguyệt Dung ngơ ngẩn, không trả lời được, hận không thể tìm được khe hở mà chui xuống, cô luôn cảm thấy học thuộc những điều đó cũng đã rất khó khăn, nhưng cô cũng không nghĩ ra còn phải phân tích nguyên nhân. Cái này còn khó khăn hơn cả cuộc thi của Đông y nữa.
– Ông xem, có mấy người nhìn đâu.
Dương Tu Vũ cảm thán:
– Hôm Lâm Dật Phi nhờ chúng ta đi treo biểu ngữ, tưởng cậu ta nói đùa, ai ngờ bên tổ chức nói không việc gì, đã đợi rất lâu rồi, thật không biết sao cậu ta lại có máu mặt lớn như thế.
– Đương nhiên là có Bác Lý Hùng hậu thuẫn rồi.
Giang minh chủ có chút hâm mộ:
– Có điều bản thân Lâm Dật Phi cũng là chiêu bài. Tu Vũ, tối qua ông thảo luận với Lâm Dật Phi thế nào?
Dương Tu Vũ thấp giọng nói:
– Còn thế nào nữa, tốt nghiệp mỗi tháng nhận mấy trăm tệ, còn không bằng Dật Phi vật lộn một chuyến. Tôi xem trọng cậu ta, không chừng chúng ta có được công thần để khởi đầu công ty.
Giang minh chủ gật đầu lia lịa:
– Tôi cũng nghĩ thế, cũng nghĩ thế.
Lâm Dật Phi đến trước sàn đấu, xé rách dây giăng bên lôi đài, lộn vòng một cú rồi đáp xuống, mọi người đều kêu một tiếng hay. Với trình độ của Lâm Dật Phi, bày ra động tác này có vẻ khoe khoang, nhưng hôm nay hắn đã hạ quyết tâm phải trình diễn một phen.
Đối thủ lần này của hắn là Triển Kiệt của đại học khoa học tỉnh. Y chỉ chầm chậm bước lên, đội cổ động của trường này không nhiều, biểu ngữ giơ lên chỉ có “Triển Kiệt tất thắng”, “đại học khoa học tỉnh cố lên”,…
Ngoại hiệu của Triển Kiệt là Vượn tay dài. Mỗi người tham gia Bách Gia hội đã tập võ nhiều năm, ai cũng có ngoại hiệu đặc sắc, người không có ngoại hiệu như Lâm Dật Phi là độc nhất vô nhị. Ánh mắt y nhìn Lâm Dật Phi có phần phức tạp, chắp tay nói:
– Mời!
Mọi người đã đấu một trận, trọng tài nói sơ quy tắc, tuy nhiên cũng không nói đến cấm điểm huyệt. Trên ghế trọng tài xuất hiện thêm hai gương mặt xa lạ, chòm râu chớm bạc, sắc mặt hồng nhuận, tinh thần quắc thước, đều lưu ý nhất cử nhất động của Lâm Dật Phi. Họ vừa thấy hắn xoay người lên đài, liền châu đầu ghé tai một phen.
Lâm Dật Phi vươn tay ra, cũng bày ra thủ thế của Nhạc Gia Quyền:
– Mời.
Triển Kiệt tập trung tinh thần, vừa sải bước lên, duỗi quyền liền đánh, nhưng vung ra rồi đột nhiên lùi về, quyền tay phải cũng bất ngờ đánh ra. Y và Lâm Dật Phi vốn cách nhau hai cánh tay, quyền này đánh ra lại nhắm trúng vào mặt Lâm Dật Phi, xem ra Vượn tay dài đúng là danh bất hư truyền!
Tất cả mọi người hô một tiếng hay. Ngay cả hai lão già cũng vuốt râu, liên tục gật đầu, hiển nhiên đối với chiêu này của Triển Kiệt khá khẳng định.
Lâm Dật Phi chỉ lui về sau nửa bước, đã thủ thế, tay trái vẽ nửa vòng tròn, tay phải từ trong nửa vòng tròn rồi đột nhiên đánh ra. Nếu Nhạc Hạo Phong thấy chiêu này của hắn, hơn phân nửa sẽ vỗ tay bảo hay. Cùng là chiêu “Trường hồng quán nhật”, ai có thể đánh một cách thần hình vẹn toàn, đóng mở hữu lực giống Lâm Dật Phi!
Chiêu của Triển Kiệt vẫn là hư chiêu, không đợi Lâm Dật Phi đánh ra, y đã lùi về phía sau. Dù vậy, Lâm Dật Phi vẫn vung quyền đánh trúng đầu vai Triển Kiệt, y lảo đảo lùi lại, tung một cước vào Lâm Dật Phi. Hắn giơ tay ngăn cản, rồi lui về một bước.
Mỗi một chiêu thức của hai người tung ra nhanh lẹ gọn gàng, trên đài chỉ nghe được tiếng bùm bụp vang không ngừng, dưới đài gần như cuồng lên, liên tục bảo hay. Trong lúc đó, Triển Kiệt một quyền đánh ra, Lâm Dật Phi lộn mấy vòng trên không trung, đến độ cao nhất rồi đột nhiên lộn trở lại. Một cước đá ra nhắm ngay giữa mông Triển Kiệt, y trở tay không kịp bay thẳng ra ngoài với tư thế “bình sa lạc nhạn” (chim rơi trên cát bằng). “Bịch” một tiếng rơi xuống đất, phút chốc y xoay người nhảy lên, cao giọng:
– Tôi thua rồi.
Xem Lâm Dật Phi và Triển Kiệt bắt đầu đấu võ đến khi kết thúc họ luôn có những pha đánh kịch liệt dị thường, hai người quyền qua cước lại, động tác mau lẹ, mọi người xem rất hứng thú, Triển Kiệt bị một cước ngã ra sau, đột nhiên nhận thua quả thực khiến mọi người cảm thấy khó hiểu.
Tất cả trọng tài chụm lại bàn tán. Sau một hồi bàn bạc, một vị trọng tài bước ra cao giọng tuyên bố:
– Tôi tuyên bố, luận về võ công, trận này phần thắng thuộc về Lâm Dật Phi của đại học Chiết Thanh!
Tỉnh Khoa Đại đều mặt mũi trắng bệch, tuy nhiên họ cũng nhận ra, vừa rồi hai người tuy quyền tung cước đá, nhưng ưu thế vẫn thuộc về Lâm Dật Phi, Triển Kiệt dù võ công không tệ, nhưng nhìn lại vẫn có điểm khác biệt, hơn nữa dù có tính điểm thì Tỉnh Khoa Đại vẫn bị thua, kết quả này có thể nói là sớm đã định trước rồi chẳng qua là vấn đề sớm hay muộn thôi.
Lâm Dật Phi đi tới vươn tay nắm chặt Triển Kiệt khẽ cười nói:
– Đa tạ đã nương tay.
– Nương cái gì.
Triển Kiệt vốn dĩ đang buồn thấy Lâm Dật Phi đi tới cao hứng trở lại nói:
– Quả thực phải đa tạ cậu đã hạ thủ lưu tình mới phải.
Sau đó lấy tay vén áo rồi nói:
– Tuy nhiên cậu xuống tay cũng khá nặng đấy, au, về nhà xoa rượu thuốc cũng phải mất vài ngày mới đỡ.
Lâm Dật Phi lộ vẻ đắc ý vẫn yên lặng, phía sau đài có một người mặc âu phục chạy nhanh tới trong tay cầm một chiếc lọ nhỏ bên trong có màu đỏ, mọi người không hiểu là thứ gì. Người nọ cười cười đi về phía Triển Kiệt và nói:
– Hiện tôi xin tuyên bố một tin tức tốt lành, nhận được sự tài trợ nhiệt tâm của công ty chế dược Bách Thảo, tôi đang cầm trên tay đây là Bách Thảo cường tráng cốt, một loại rượu do công ty chế dược Bách Thảo chế ra, hễ là tuyển thủ dự thi đều được sử dụng miễn phí, cậu học sinh Triển Kiệt cậu là người đầu tiên sử dụng.
Triển Kiệt liếc nhìn Lâm Dật Phi rồi làm bộ dạng nhăn nhó nói”
– Xem ra tôi vẫn còn may mắn đấy.
Dưới đài rộ lên một tràng cười. Nếu những lời này thốt ra từ miệng người chủ trì thì xem như một lời châm chọc, nhưng đây lại là những lới do chính Triển Kiệt nói ra mọi người cảm thấy đó như hành vi tự giễu mình, mọi người ở Tỉnh Khoa Đại nghe xong đều cười ầm lên, có người còn nói:
– May mắn như vậy sao còn không đi mua xổ số đi.
Hôm qua Lâm Dật Phi một chiêu hạ đo ván Trang Bố Kỳ một cao thủ trong tỉnh. Tỉnh khoa đại cũng không quá đặt nhiều hy vọng, dù sao cũng đỡ mất mặt như Trang Bố Kỳ một chiêu đã bị đo ván.
– Mua xổ số cũng không cần vội.
Triển Kiệt mỉm cười nói:
– Trước tiên phải bôi thuốc vào cánh tay đau đã, Bách Thảo chế dược,đây không phải hàng nhập lậu chứ?
Hắn cố tình liếc về phía Lâm Dật Phi nói:
– Dường như chưa từng nghe qua, mọi người đã nghe đến loại thuốc này chưa?
Mọi người cũng xì xào bàn tán:
– Chưa từng thấy quảng cáo nào, nó là một công ty sao?
Triển Kiệt mở lọ thuốc ngay trên khán đài, đổ một ít thuốc màu đỏ ra lòng bàn tay, sau đó xoa nhẹ lên chỗ bị sưng đỏ trên cánh tay.
– Bác sĩ Tiền. Đây có phải là loại thuốc mà Dật Phi nói là dùng để chữa trị vết thương không?
Thu Hiểu Thần ở dưới đài nhìn và kì lạ hỏi, phương thức trị liệu của loại thuốc này tuy cách quảng cáo có khác biệt nhưng hiệu quả lại giống hệt với những loại thuốc dạo mãi võ làm xiếc ngoài đường trước đây vẫn hay làm.
– Ừ, đúng vậy.
Bác sĩ Tiền cũng không ngờ đến kết quả này, không ngờ Triển Kiệt lại độ lượng như vậy, thật may mắn, đối tượng sử dụng thuốc lần này là Triển Kiệt, nếu như là Trang Bố Kỳ chắc chắn hắn đã vứt lọ thuốc đi mà chạy tháo thân.
– A.
Triển Kiệt bỗng kinh ngạc kêu lên.
– Thật sự tốt như vậy sao.
Hắn lại xoa nhẹ lên chỗ đau và nói:
– Hơi lạnh, nhưng không hề đau nữa.
Hắn vươn cánh tay để mọi người cũng nhìn, mọi người đã nhìn thấy và đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, vừa nãy còn thấy Trang Bố Kỳ cánh tay sưng tấy lên, bây giờ chỗ sưng đã được xẹp xuống đương nhiên vết đỏ vẫn còn. Triển kiệt đi xuống khỏi võ đài lấy bình nước khoáng đổ vào tay sau đó hắn còn lấy tay áo lau khô, mọi người đều trông thấy cánh tay hắn gần như đã bình phục như cũ.
Triển kiệt vui vẻ tươi cười nói:
– Thuốc bách Thảo dược này chưa từng nghe nói đến, thật không ngờ rượu Bách Thảo cường tráng cốt này thật tốt, nó còn tốt hơn loại rượu thuốc mà nhà tôi tự chế ra.
Thu Hiểu Thần đi vôi tới chỗ võ đài, nghe hắn nói không kìm được vọt lên trên đài lấy máy ghi âm đưa ra trước mặt triển kiệt hỏi:
– Xin hỏi khi dùng thuốc này anh cảm thấy trong người ra sao?
– Trước đây tay hơi đau, và cô cũng thấy tay tôi bị sưng.
Triển Kiệt lớn tiếng nói:
– Tên tiểu tử Lâm Dật Phi này ra tay khá nặng, vừa rồi tôi và hắn va chạm khá mạnh, thật không ngờ giống như va phải ống thép vậy, lúc mới thoa rượu thuốc cảm giác đầu tiên là ớn lạnh sau đó cảm giác chỗ đau đỡ rất nhiều, đến bây giờ cảm thấy hoàn toàn ổn, xem ra rượu cường tráng cốt này phải đổi là cường gân hoạt huyết mới đúng.
Thu Hiểu Thần vô cùng hưng phấn, cô liên tục đưa ra những câu hỏi tiếp theo:
– Rượu thuốc ở nhà của anh có phải là do tự tay anh chế ra không? Công hiệu của loại rượu thuốc này có khác gì với những loại hiện đang bán ngoài thi trường không?
Cô liên tục đưa ra những câu hỏi, một mặt là lấy tin để viết báo, đương nhiên cô sớm đã biết chai rượu thuốc này là do công ty của Lâm Dật Phi điều chế ra, còn về phần Lâm Dật Phi có đồng ý cho cô làm cổ đông nguyên thủy hay không thì chỉ mình cô là người hiểu rõ nhất.
Hai người một hỏi một đáp không hề có ý định thổi phồng sự việc, chẳng qua đây là sự thật sớm đã được phơi bày, nên mọi người phía dưới ai cũng tấm tắc thán phục khen thuốc hay. Hai vị trọng tài tóc bạc cũng đã đi tới nói:
– Cậu thanh niên, mang cho ta xem chai thuốc cậu đang cầm ta xem nó ra sao?