Sau đó Nhược Vi lại lần lượt kình trà cho mấy vị trưởng bối của chi thứ hai, cũng lấy được các hồng bao khá lớn, sau khi Nhược Vi kính trà hết cho những trưởng bối này, lại làm lễ ra mắt với những vị ngang hàng trong nhà một phen. Xem ra cũng không có bất kỳ sai sót gì.
Người ở hai phòng đã từng nhìn thấy qua khuôn mặt thật của Nhược Vi cũng không nhiều lắm, phòng lớn thì có phu thê Hiên Viên Kiệt gặp qua Nhược Vi trông như thế nào, chi thứ hai thì cũng chỉ có Hiên Viên Phong cùng Hiên Viên Vũ đã gặp qua Nhược Vi.
Trước khi Nhược Vi cùng Hiên Viên Hạo chưa tới Vinh Thọ Đường, mọi người vẫn còn đang suy đoán Nhược Vi rốt cuộc là trông như thế nào, phu thê Hiên Viên Kiệt từng thấy, dĩ nhiên là không tham dự loại đề tài này, nhưng cũng không thể ngăn được lòng hiếu kỳ của người khác, cũng chỉ mặt kệ bọn họ nhỏ giọng thảo luận chuyện Nhược Vi - cô gái từ nơi thôn quê này.
Trong một khắc Nhược Vi cùng Hiên Viên Hạo bước vào nhà, hướng nhìn của tất cả mọi người đều tập trung ra hướng cửa, chỉ thấy một đội kim đồng ngọc nữ đứng ở nơi đó, dù bọn họ đã nghị luận qua vô số lần cũng đã đoán qua vô số khả năng cũng không thể hình dung ra được cô gái ở nông thôn kia lại là cô gái lạnh nhạt đứng ở đó, lông mày cong cong tựa lá liễu, hai mắt mọng nước tròn xeo, môi hồng như cánh sen, đóa sen như đọng lại trên má, làn da trắng mịn có thể so tài với tuyết, ngón tay trắng mịn thon dài như ngó sen, một cô gái phong hoa tuyệt đại như vậy chính là tên nhà quê trong miệng mọi người đồn đoán sẽ làm cho người ta mất thể diện đó sao.
Lòng của mọi người trong nháy mắt bị khí độ của Nhược Vi làm chấn động, nghĩ thầm chỗ nào nhìn ra là tên nhà quê chứ, bọn họ mới giống mấy tên nhà quê đó!
Lại thấy Nhược Vi hành động nhẹ nhàng thanh thoát như gió thổi mây bay, tư thái ưu nhã, khí thế đoan trang, giống như một quý tộc trời sanh vậy, không chút nào làm bộ.
Sau khi Nhược Vi kính hết trà nhận biết tất cả mọi người, liền đưa lên các quà tặng mà mình đã chuẩn bị cho lễ ra mắt này, quà tặng cho lão thái thái cùng lão thái gia vẫn là y phục giày vớ do mình tự tay làm, phu thê Hiên Viên Kiệt cũng như thế, trưởng bối của chi thứ hai Nhược Vi cũng đưa đồ như vậy, quần áo lớn nhỏ đều là Hiên Viên Hạo hỏi thăm tốt rồi nói cho Nhược Vi.
Tiểu bối cùng thế hệ đều ở chi thứ hai, ở phòng lớn thế hệ của Hiên Viên Hạo chỉ có một mình Hiên Viên Hạo, tiểu bối thì đang chờ Nhược Vi cùng Hiên Viên Hạo sáng lập, nhỏ nhất hôm nay là con trai của Hiên Viên Phong ở chi thứ hai, mới hơn một tuổi một chút.
Lớn nhất đương nhiên là Hiên Viên Phong rồi, Nhược Vi theo tình báo của Hiên Viên Hạo nói với mình, theo sở thích của từng người mà chuẩn bị quà tặng, mấy bé mới mấy tuổi Nhược Vi liền tự mình động thủ làm mấy con búp bê vải khả ái đưa cho bọn họ, còn có mấy cái Trường Mệnh Khóa tinh sảo.
Mọi người nhận được quà tặng của Nhược Vi, thấy đều là những thứ mình thích, cũng rất cao hứng, lão thái thái cùng lão thái gia thấy chuyện diễn ra như vậy dĩ nhiên cũng là vẻ mặt tươi cười.
Sau khi tất cả mọi người đã gặp qua tân nương tử, lão thái thái liền truyền lệnh cho người làm, buổi sáng mọi người đều vẫn chưa dùng qua điểm tâm, hiện tại đều đã gặp qua tân nương tử rồi, bụng mọi người cũng đều đã đói.
Điểm tâm rất nhanh được đưa lên, Nhược Vi biết bình thường ở những gia đình gia thế, nàng dâu ở trước mặt mẹ chồng phải có quy củ, rất tự giác đứng ở sau lưng Cố Thanh Liên.
Hiên Viên Hạo thấy Nhược Vi đứng ở đó, không thể ngồi xuống ăn cơm cùng với mình, đột nhiên cảm thấy quy củ này thật làm người ta chán ghét, nhưng mà lúc trên đường tới, Nhược Vi đã dặn dò Hiên Viên Hạo không cho phép vì mình nói chuyện, nên làm như thế nào liền làm như thế đó, tất cả những người khác đều làm như vậy.
Lão thái thái thấy Nhược Vi rất tự nhiên mà đứng ở sau lưng Cố Thanh Liên, nụ cười ở đáy mắt càng sâu hơn, nghĩ thầm cô nương này đúng là rất được, không kém chút nào so với những danh môn khuê tú kia, lễ nghi quy củ đều rất tốt, có khi so với mấy đại gia khuê tú chỉ biết làm bộ kia còn ưu tú hơn.
Điểm tâm ở Hiên Viên phủ rất phong phú, trên bàn bày đầy các loại thức ăn, Nhược Vi đứng ở sau lưng Cố Thanh Liên nhìn đến hoa cả mắt, nghe mùi thơm từ thức ăn tản mát ra, Nhược Vi cảm giác mình có chút đói bụng, tối ngày hôm qua bị Hiên Viên Hạo ép khô rồi, buổi sáng hôm sau một chút đồ vật cũng không ăn, Nhược Vi nghĩ thầm lần sau nhất định phải ăn trước một ít thứ rồi mới tới thỉnh an.
Cố Thanh Liên thấy trong mắt Hiên Viên Hạo tràn đầy đau lòng đối với Nhược Vi, thầm nghĩ, tiểu tử ngốc này, điểm này cũng thật giống cha hắn, nhớ năm đó lúc mình mới vừa gả vào phu quân cũng đau lòng nhìn mình như thế.
"Được rồi, Nhược Vi đi qua ngồi cạnh Hạo nhi cùng nhau ăn cơm đi! Nhà chúng ta cũng không hà khắc như vậy, không nhất định bắt con dâu ở trước mặt mẹ chồng phải tuân thủ quy củ gì, lão thái thái cũng luyến tiến tiểu bối phải chịu khổ, về sau dụng tâm hầu hạ là được rồi." Cố Thanh Liên hài hước nhìn vẻ mặt đau lòng của nhi tử.
"Còn có về sau cũng không cần quy củ gì ở trước mặt ta cùng lão thái thái, cứ nhìn Hạo nhi đau lòng mà nhìn con đứng như vậy, cũng không dám để cho con đứng." Cố Thanh Liên mặt hài hước nhìn Nhược Vi.
Mặt của Nhược Vi nhất thời bạo hồng, hướng Hiên Viên Hạo trừng mắt liếc, ai biết lại bị mấy vị trưởng bối nhìn thấy, mấy vị trưởng bối cũng hài hước nhìn Nhược Vi, lão thái thái nói: "Vợ chồng son tình cảm thật tốt, vậy thì nhanh chóng mà sinh một đứa chắt mập mạp cho hai ông bà già này ẵm bồng đi là vừa." Mặt của Nhược Vi càng đỏ hơn..
Chột dạ đi tới chỗ ngồi của mình ngồi xuống, Hiên Viên Hạo đã chuẩn bị cho Nhược Vi một chén tràn đầy thức ăn.
Nhược Vi nhẹ nhàng đá Hiên Viên Hạo một cước, phát tiết bất mãn của mình, đều do Hạo ca ca, làm cho mình lúng túng như thế, hôm nay mất mặt chết mất.
Nhược Vi trầm mặc ăn xong điểm tâm, trong lúc đó còn phải thỉnh thoảng đối mặt với mấy nụ cười kỳ quái của trưởng bối.
Sau khi ở Vinh Thọ Đường dùng qua điểm tâm, Nhược Vi cùng Hiên Viên Hạo trở lại chỗ ở của mình là Thẩm Trúc viên để nghĩ ngơi, Thẩm Trúc viên có phòng bếp nhỏ riêng, mấy ngày nay Nhược Vi cùng Hiên Viên Hạo trước tiên vẫn cùng trưởng bối dùng cơm, về sau trừ ăn tết thì tự mình ở phòng bếp nhỏ trong Thẩm Trúc viên nấu cơm ăn, điểm này Nhược Vi vẫn là rất hài lòng.
Ở trong nhà này, ít nhất trước mắt Nhược Vi phát hiện lão thái thái cùng lão thái gia đều là rất dễ dàng chung sống, bố chồng mẹ chồng lại càng không cần phải nói rồi, đã sớm quen biết, bố chồng mẹ chồng đối với mình lại rất thích, Nhược Vi cảm thấy cho dù ở đây có thể không tự do như ở Liễu gia trang, nhưng Nhược Vi cảm thấy người nhà như vậy rất đáng giá cho mình thật lòng đối đãi, Nhược Vi nguyện ý ở Kinh Thành lâu một chút bồi mấy vị trưởng bối một ít thời gian rồi mới cùng Hiên Viên hạo trở về Liễu gia thôn.
Người lớn tuổi, luôn muốn có người tâm sự trò chuyện với mình, huống chi cả ba thế hệ gần nhất của phòng lớn cũng chỉ có một mình Hiên Viên Hạo, Nhược Vi cảm giác mình cùng Hiên Viên Hạo nên bồi các vị trưởng bối trong nhà nhiều một chút, về sau nếu như có thể, để mấy vị trưởng bối cũng đến Liễu gia thôn cư ngụ, có chuyện quan trọng gì thì lại trở lại Kinh Thành là tốt nhất.
Chờ đến lúc những rau dưa trong nhà ấm lớn sinh trưởng không sai biệt lắm, Nhược Vi bảo vài hộ hạ nhân ở bên cạnh lần lượt thu rau dưa trong lều, đặc biệt có người quản lý ở bên ngoài nhà ấm chờ khi rau dưa được đưa ra ngoài.
Những hạ nhân này chỉ cần phụ trách thu hoạch rau dưa cho thật tốt, những quản lý kia phần lớn đều là được một tay Nhược Vi huấn luyện mà thành, đối với Nhược Vi đều rất trung thành, lại có Liễu Phong ở một bên trông, cũng sẽ không xảy ra cái gì ngoài ý muốn, cũng không ai dám gian dối.
Hơn nữa rau dưa được vận chuyển đến những cửa hàng của Liễu gia, trong cửa hàng, chưởng quỹ đều là người của Nhược Vi, cũng không có cái gì phải lo lắng.
Ngày đầu tiên rau dưa đưa ra thị trườn liền bán hết sạch, có nhiều người không mua được đến hỏi chưởng quỹ ngày mai còn có bán hay không, chưởng quỹ nói sau này mỗi ngày đều có, chỉ là mỗi người mua đều bị hạn chế, không thể mua quá nhiều.
Những người đó nghe được chưởng quỹ nói sau này mỗi ngày đều có bán, mới đi trở về phủ, tính ngày thứ hai đến sớm một chút ra, kết quả ngày thứ hai tâm tư cảu tất cả mọi người đều giống nhau, rau dưa còn chưa kịp đưa tới thì đã có nhiều người đợi trước cửa hàng.
Chưởng quỹ dán một tờ giấy ở trước cửa, trên đó viết có thẻ hội viên có thể ưu tiên mua, còn có thể giảm giá, quan trọng nhất là còn có thể mua số lượng gấp đôi so với việc không có thẻ hội viên.
Hành động lần này làm cho những người có thẻ hội viên vui mừng, mỗi ngày rau dưa đều cung không đủ cầu, nhưng là bạc cũng là ào ào chảy vào túi Nhược Vi.
Dĩ nhiên chuyện Vi Các mùa đông có rau dưa bán cũng làm cho địa vị Vi Các cao hơn, danh tiếng càng lớn.
Hiện tại Nhược Vi không sợ Vi Các chơi trội, nhiều năm như vậy, uy tín Vi Các đã tích lũy được nhiều, quan trọng nhất là bây giờ Nhược Vi đã có đầy đủ năng lực giữ được tất cả mọi thứ của mình.
Danh tiếng Vi Các bởi vì mùa đông có mẻ rau dưa bán cũng lan truyền đến Kinh Thành, mà lúc này các chi nhánh của Vi Các ở Kinh Thành còn chưa có bắt đầu bán rau dưa ra.
Chỉ là không bao lâu Vi Các ở Kinh Thànhcũng bắt đầu có rau dưa bán, nhưng số lượng lại không nhiều, bởi vì từ Liễu gia thôn vận chuyển đến Kinh Thành cũng không dễ dàng.
Hiện tại chủng loại rau dưa trong nhà ấm lớn trưởng thành càng ngày càng nhiều, những thứ rau dưa như trái dưa chuột nhỏ, đậu cô-ve cũng đã có thể ăn, Nhược Vi sai người gieo một ít dâu tây, giờ cũng đã trưởng thành, Nhược Vi thấy dâu tây có thể gieo thành công, tính toán lần sau gieo dâu tây nhiều một chút.
Dĩ nhiên trừ Liễu gia trang có thể ăn được những thứ mẻ rau dưa và trái cây mới này trước tiên, nơi khác chính là Hiên Viên gia ở Kinh Thành.
Thời điểm dâu tây chín, Nhược Vi sai hộ vệ thúc ngựa đi đưa hai giỏ nhỏ đến Kinh Thành, bởi vì dâu tây trồng không có nhiều, có thể chia đều ra hai giỏ nhỏ đưa đến Kinh Thành đã không dễ dàng.
Nhược Vi phát hiện mỗi lần sai hộ vệ tặng đồ đến Kinh Thành bằng việc thúc ngựa thật không tiện, nếu có thể nghĩ được cách giải quyết thì tốt biết mấy.
Trừ phi Nhược Vi có thể di chuyển tức thời, nhưng việc này không thực tế quá, không gian Nhược Vi cũng không phải là vạn linh, nếu như Nhược Vi dùng khinh công chạy tới Kinh Thànhthì có thể giảm bớt thời gian, nhưng việc này giới hạn cho riêng các nhân lên đường mà thôi.
Nếu như tốc độ xe ngựa có thể nhanh hơn khinh công của mình, như vậy tốc độ đi Kinh Thành cũng nhanh.
Chỉ là Nhược Vi nghĩ đến ngựa nhà mình uống qua một chút linh tuyền thủy bên trong không gian liền thay đổi vô cùng có linh tính rồi, hơn nữa tốc độ cũng nhanh không kém.
Nói như vậy có phải hay không nói là nếu như cho những con ngựa vào trong không gian nuôi dưỡng một thời gian, tốc độ của những con ngựa này có thể trở nên nhanh hơn một chút!
Nhược Vi nghĩ đến điểm này liềm sai người tìm tới chừng mười con ngựa tốt bỏ vào bên trong không gian, nuôi hai tháng sau, tốc độ quả thật nhanh hơn không ít, mặc dù không nhanh bằng dùng khinh công nhưng so với việc dùng khinh công thìít tốn sức lực hơn nhiều.
Nhà ấm lớn thành công khiến cho trước lễ mừng năm mới một tháng, mỗi ngày Nhược Vi lời đấu vàng, mỗi ngày các loại ra dưa của Vi các đều bán hết rất sớm, bởi vì thẻ hội viên có thể ưu tiên mua các loại rau dưa đã tạo thành xu hướng cho những người có tiền tiếp bước muốn làm thẻ hội viên của Vi các.
Hơn nữa thẻ hội viên Vi Các có nhiều loại, có loại đáp ứng đủ tiêu chuẩn, không đạt tới thì không có đủ điều kiện làm thẻ hội viên Vi các, mặc kệ ngươi có nhiều tiền Vi các cũng sẽ không cấp cho ngươi thẻ, dĩ nhiên nếu như ngươi là người trên vạn người, Vi các khẳng định sẽ miễn phí đưa cho thẻ hội viên tôn quý nhất cho ngươi.
Ở Vi các mỗi ngày lời đấu vàng, cũng có không ít người mở to mắt đánh chủ ý vào nhà ấm lớn, nhưng đều bị Nhược Vi tìm cơ hội thu thập.
Phải biết sau lưng Nhược Vi còn có một thân phận khác là các chủ Tinh Nguyệt Các, nếu như ngay cả chút bản lãnh này cũng không có, sau này thế nào đặt chân trên giang hồ.
Chẳng mấy chốc sắp bước sang năm mới rồi, còn mười ngày nữa Hiên Viên Hạo sẽ trở về Kinh Thành mừng năm mới, Nhược Vi chuẩn bị một vài thứ và xe ngựa cho Hiên Viên Hạo mang về.
Hiên Viên Hạo thấy Nhược Vi chuẩn bị những thứ đồ này, khóe miệng không ức chế được kéo ra, kể từ khi Hiên Viên Hạo cùng Nhược Vi đính hôn, Nhược Vi đã đưa đến Kinh Thành không biết bao nhiêu thứ rồi, mỗi lần đều là mấy xe ngựađưa đi, thỉnh thoảng có mẻ rau dưa mới có thể ăn, còn phái người ra roi thúc ngựa đưa đến Kinh Thành, Hiên Viên Hạo cảm giác mình là đứa con bất hiếu.
Chỉ là Kinh Thành đưa tới đáp lễ cũng nhiều, Cố Thanh Liên còn đặc biệt đưa đến cho Nhược Vi một số món đồ trang sức, lúc Cố Thanh Liên ở Liễu gia thôn cảm thấy Nhược Vi còn nhỏ tuổi ăn mặc mộc mạc, vừa hay mình không có nữ nhi, thật vất vả có nàng dâu vừa ý mình thích, đương nhiên là muốn nàng dâu ăn mặc thật xinh đẹp, đáng tiếc Nhược Vi đem trang sức nàng đưa đến Liễu gia thôn đều cất giữ kỹ.
Thật ra thì ở Liễu gia thôn làm sao dùng những món đồ trang sức tốt như vậy, về sau đi Kinh Thành lấy ra dùng không muộn, hơn nữa đồ trang sức của Vi Cácđều do Nhược Vi khi có thời gian tự mình thiết kế, vì vậy đồ trang sức của Vi Các luôn là những món mới mẻ độc đáo nhất đẹp mắt nhất, rất được những tiểu thư quan gia phu nhân yêu thích, lần này Cố Thanh Liên đưa tới cho Nhược Viđồ trang sức cũng có chút ít là mua từ trong tiệm của Nhược Vi.
Mặc dù Hiên Viên Hạo trở về Kinh Thành mừng năm mới, Nhược Vi có chút không đành, nhưng nghĩ tới có hai đệ đệ dễ thương còn có Quái lão đầu gia gia đối với mình tốt cùng mừng năm mới với mình, năm nay lại thêm gia đình Nhạc tiên sinh vẫn là làm cho mình cao hứng.
Liễu gia trang thật sớm liền bắt đầu chuẩn bị đồ tết rồi, năm nay món ăn lễ mừng năm mới trên bàn lại có thêm món mới, mẻ rau dưa mới, Nhược Vi rất rộng rãi sai người làm đặt một đĩa rau trên mỗi bàn, khiến hạ nhân cảm kích không dứt, dù sao bây giờ rau dưa ở Vi các phải vài lượng bạc mới có mua được một cân.
Nhược Vi chịu cho người làm trong nhà ăn thứ rau dưa này so thịt mắc gấp mấy lần đúng là rất rộng rãi.
Có lẽ sang năm lúc này Nhược Vi đã là người có chồng rồi, nghĩ đến chuyện này Nhược Vi cũng có chút bất đắc dĩ, nam nhân cổ đại chẳng lẽ cũng thích những cô gái nhỏ tuổi.
Chỉ là cũng may không cần ở nơi có nhiều quy củ vô số kể là Kinh Thành, chỗ đó trên đường cái tùy tiện gặp một người cũng có thể là một quan gia, không cẩn thận đắc tội hoàng thân quốc thích gì đó, làm cái gì cũng không thể tùy ý, thật là làm cho người ta có cảm giác đè nén, Nhược Vi không thích không khí như vậy.
Vẫn là Liễu gia trang do một tay mình gầy dựng mới cho người ta cảm thấy thư thái, không ai có thể hạn chế tự do của mình.
Hôm nay là đêm ba mươi, trên dưới Liễu gia trang ai cũng mang theo không khí vui mừng, dán câu đối, dán giấy dán tường, toàn bộ phủ trên dưới bận rộn vui vẻ làm cho người ta cảm thấy ấm áp.
Người người thay cho mình một bộ y phục đẹp nhất đón tiếp một năm mới, một năm nay, tất cả mọi người bởi vì có một chủ tử tốt mà cuộc sống vô cùng phong phú.
Phòng bếp chuẩn bị cơm tất niên mùi thức ăn không ngừng tỏa ra ngoài, làm cho hạ nhân đi ngang qua nước miếng cũng chảy tới khóe miệng, cũng nghĩ thầm, thật là thơm, cơm tất niên hàng năm tiểu thư sẽ bảo hạ nhân phòng bếp chuẩn bị rất nhiều mónngon, so với nhiều gia đình giàu có cũng không kém, nhà ai có thể đối với người làm được như vậy, cũng chỉ có Liễu gia mới có thể như thế, đối với người làm tốt như vậy, tiền tháng cũng cao hơn nhiều so với nhà khác, chủ tử là một người vừa hiền hòa lại công chính, quan trọng nhất là còn là một người có năng lực, vì vậy trên dưới Liễu gia trang mới có thể một lòng, Liễu gia trang mới có thể một năm so một năm càng lớn mạnh.
Hai ngày trước lễ mừng năm mới Liễu gia trang đã dọn dẹp sạch sẽ, bởi vì Nhược Vi thích sạch sẽ, cho nên việc tổng vệ sinh ở Liễu gia trang cho lễ mừng năm mới rất dễ dàng là có thể làm xong, bởi vì trong ngày thường trên dưới Liễu gia trang cũng đã sạch sẽ rồi, lễ mừng năm mới tổng vệ sinh cùng ngày thường quét dọn cũng không sai biệt lắm.
Bởi vì có rau dưa tươi sống, Liễu gia trang năm nay nhất định có thể sống tốt hơn so với năm trước, hơn nữa năm nay Liễu gia trang còn có hai chuyện vui, đại thiếu gia thi đậu và đại tiểu thư đính hôn đều là đại hỷ sự của Liễu gia trang.
Nhiệt độ ấm áp. Lễ vật Nhược Vi mang đến Kinh Thành đã được hộ vệ thúc ngựa đưa đi rồi, tin rằng mấy xe ngựa chở rau dưa tươi còn có một chút dâu tây mới hái nhất định sẽ làm mấy vị trưởng bối ở Kinh Thành thích.
Những thứ đồ khác Nhược Vi không có đưa nhiều, lần trước Hiên Viên Hạo hồi kinh Nhược Vi bảo Hiên Viên Hạo mang theo rất nhiều thứ trở về, nên lễ cũng không cần phải đưa những thứ đó, đều là tâm ý của mình, đưa sớm hay đưa trễ cũng vậy thôi, không khác gì nhau, Nhược Vi tin trưởng bối sẽ không trách của mình.
Mà trên thực tế mấy vị ở Kinh Thành quả thật không có trách Nhược Vi, ngược lại cảm thấy đồ Nhược Vi đưa quá nhiều, hơn nữa lúc Hiên Viên Hạo trở lại Kinh Thành mang về những thứ đó, khiến mấy vị trưởng bối lại vui mừng không biết làm thế nào, Nhược Vi mỗi lần sai người ta tặng đồ đều là lấy một xe ngựa trở lên làm đơn vị.
Cố Thanh Liên biết Nhược Vi là thật tâm đưa những thứ này, bởi vì nàng hiểu rõ Nhược Vi không phải loại người thích ra vẻ.
Có một đứa con dâu hiếu thuận như vậy khiến lòng Cố Thanh Liên vừa vui mừng lại khổ não, vui mừng là nàng dâu tương lai hiếu thuận, khổ não là nàng dâu quá hiếu thuận, cảm giác mình luôn bị tiểu bối lo nghĩ, khiến Cố Thanh Liên có chút thẹn đỏ mặt.
Nhưng mà cảm giác này thật tốt!
Kinh Thành Hiên Viên phủ bởi vì Hiên Viên Hạo trở về năm nay cũng trở nên ấm áp hẳn, năm nay Hiên Viên Hạo so năm trước ôn hòa hơn nhiều.
Mấy vị trưởng bối trong nhà cũng cảm thấy Hiên Viên Hạo lần này trở về hàn ý trên người không có nặng như trước kia, cũng kiên nhẫn hơn một chút, đây tất cả đều là bởi vì Nhược Vi, Hiên Viên Hạo mới thay đổi như thế.
Năm nay, bởi vì có Nhược Vi, Hiên Viên phủ cũng đã khác hơn, sang năm lúc này có lẽ Nhược Vi đã ở gia đình này đón mừng năm mới rồi.
Mấy năm nay cơm tất niên ở Liễu gia trang thịnh soạn nhất, cũng là náo nhiệt nhất, Xuân Phân còn mượn cơ hội kính Nhược Vi vài ly rượu, khiến Nhược Vi rất bất đắc dĩ, những nha đầu này biết nhược điểm ở đâu mình, có lúc thật là làm cho Nhược Vi dở khóc dở cười.