“ Linh kinh.” Âm thanh của hai phần Khế ước va nhào nhau, trong khoảnh khắc vô tình hợp thành từ khế ước, dòng chữ nhẹ nhàng sáng lóe lên như lời tuyên ngôn cho quyền lực bất diệt, không ai nhìn thấy không ai bắt kịp, nhanh hơn cả một cái chớp mắt.
--
Nhiều năm như vậy không dùng qua súng bắn tỉa, nhưng A Bàn một chút cũng không khiến bản thân thất vọng, ngay khi đem mọi thứ trang bị đều lắp vào xong, hắn ta liền đem hộp đạn tra vào trong ổ súng, bên trong chỉ có hai viên đạn đại trưng cho cơ hội cho hắn thực hiện nhiệm vụ này.
Vách núi vị trí hắn ta đang đứng hết sức đặc thù hiểm trở, nằm về phía tay trái vị trí mà Hoắc Minh Long và Tiểu Thiên, trên sườn núi hiểm trở nhô ra lổm chổm những khối đá, một ít trong số chúng vừa đủ để một hai người đứng, cũng không thiếu những ám vệ đã đứng canh ở các vị trí đó. Để không bị phát hiện, hắn ta lựa vị trí cao nhất, nhưng cũng hiểm trở và khó tiếp cận nhất. Một khi đã đặt chân đến đây, coi như là thành côg được một nửa vì hắn ta có lòng tin với hai phát súng này có thể kết liễu được người mà mình muốn.
Dùng ống nhòm nhìn về phía chân trời đã thấy mây đen lộ ra với màu sắc âm u, tiếng sấm âm ỉ truyền tới, trong lòng A Bàn âm thầm dâng lên một cỗ hưng phấn, rốt cuộc cũng có thể có một ngày trở về với ngày xưa như thế này, cảm giác giống như quay lại thời tuổi trẻ, đắc thắng. Nhưng là... xoay nòng súng hướng về phía hai người đang đứng ở bờ vực, nhìn rõ Hoắc Minh Long đang ôm lấy Tiểu Thiên, con ngươi đen của A Bàn nhất thời lóe lên tia sáng lạnh, ánh mắt hắn ta dường như mang theo tia lệ khí nhìn về phía Hoắc Minh Long, gương mặt đó có vài nét giống với Hoắc Mạnh Hùng nhất là đôi con ngươi lam tĩnh mịch tràn đầy uy nghiêm kia, khiến hắn ta nhớ lại năm đó thất bại dưới tay người đàn ông đó, không những là một cuộc đấu súng, mà ngay cả người phụ nữ mà ông ta yêu cũng thua trắng tay, à không...
Nghĩ đến năm đó lần phạm sai lầm duy nhất, nhưng lại trở thành việc làm thành công nhất trong cuộc đời mình, A Bàn bất chợt nở nụ cười lạnh, nòng súng đáng ra nên đặt trên người Tiểu Thiên lại dời sang phía Hoắc Minh Long. Hắn ta nghĩ đến, nếu chính mình chịu thua dưới tay Hoắc Mạnh Hùng, vậy chi bằng phục hận trên người con trai anh ta, không phải gia đình ba người Hoắc gia họ rất thương yêu nhau sao, vậy chi bằng kết liễu Hoắc Minh Long để họ sớm ngày đoàn tụ bên kia suối vàng.
Con ngươi của A Bàn trở thành một màu đen đục ngầu lệ khí, ánh mắt trở nên bén nhọn, gương mặt hạ xuống, đôi mắt âm trầm nhìn vào ống ngắm, tay hạ cần gạt của súng, hơi thở nhất thời ngưng đọng...
Ở phía bên này, Hoắc Minh Long vừa ôm lấy nhóc con vừa cười cười mắng. “ Ngốc này...” Thì điện thoại trong túi của anh run lên, Tiểu Thiên liền từ trong ngực anh vươn gương mặt nho nhỏ ra, dẩu môi ngẩn đầu lên nhìn anh. Bây giờ, trước mũi, trong hơi thở, trong cánh tay ôm ấm áp, ngay cả nhịp thở nhóc con cũng không biết là thuộc về anh hay thuộc về mình, tất cả đều đã lồng vào nhau,cảm giác giống như đều đã hòa thành một, khắn khít, đầy ắp, nhưng sự hòa hợp trong phút chốc nhóc con nhận ra này sao lại có vẻ mông lung như vậy.
Không hiểu sao nỗi bất an lại bất ngờ dâng lên, lan tỏa, trái tim nhóc con bỗng dưng thít chặt, khó chịu mỗi nhịp thở ra hít vào cũng trở nên đau đớn. Nhóc con khó khăn tựa đầu vào người anh, tay ôm trước ngực...
Ánh mắt liền rơi vào lông ngực phập phồng của anh.
Bất chợt, không biết từ đâu chiếu tới một ánh sáng màu đỏ thành một đốm nhỏ trước ngực anh, ngay trên vị trí đặt trái tim bên trong, nhóc con hồ nghi quay đầu lại nhìn, không nhìn được rõ thứ đang rọi tới đằng xa là gì. Bỗng nghe thấy bên tai đã vội vàng phóng đại tiếng một thứ gì đó đang vùn vụt lao tới, không nhìn thấy, nhưng lại nhạy cảm phát hiện âm thanh càng lúc càng lớn, thứ kia cũng càng lúc càng gần, không phải một mà tận hai...
Có lẽ khi đối mặt với thời khắc sinh tử, lúc cận kề với cái chết, người ta mới nhận ra mọi thứ đều trở nên rõ ràng như vậy...
Đằng xa, A Bàn đã bóp còi, trong không khí tuy không phát ra bất kì một âm thanh nào, nhưng một viên đạn đã lao đi, nhanh đến mức không tài nào nhìn thấy bằng mắt thường được, thẳng một đường hướng đến đốm đỏ trước ngực Hoắc Minh Long lao tới, giống như không để ai có cơ hội phát hiện, đánh tiếc lại bị nhóc con nhận ra.
“ Long, nguy hiểm.” Âm thanh nhóc con cất lên rất vội. Phản ứng đầu tiên chính là Tiểu Thiên đột nhiên từ trong lồng ngực của Hoắc Minh Long mà đẩy anh ra phía xa, bản thân cũng ngay tức khắc bị động tác của mình đẩy lùi về sau mà đứng sát mép vực chỉ cần bước thêm một bước liền rơi xuống dòng nước đỏ sẫm đang ầm ầm đập vào tường đá bên dưới.
Viên đạn thứ nhất lướt qua khoảng trống giữa họ.
Điện thoại trên tay Hoắc Minh Long rơi xuống, âm thanh Ảnh bên đầu dây bên kia tắt ngắm, không gian giống như đang lắng đọng rồi bất ngờ ngừng lại, anh vừa mới kịp hô lên một tiếng. “ TIỂU THIÊN!”
... Viên đạn thứ hai đã xé gió lao tới.
"PHẬP!" Âm thanh đầu đạn găm vào sâu trong ngực, mềm sụm, các chốt mấu bắn ra khoét vào tim một mảng...
Tất cả chỉ là một cái chớp mắt...
Mới đó, nhóc con còn cười cười nói nói với anh...
Mới đó, nhóc con còn nằm trong lồng ngực anh...
Mới đó, nhóc con còn nói rằng cả hai sẽ không li biệt...
Trống rỗng...
Nhóc con giật mình nhìn xuống ngực mình, một mảng ấm áp đang tươm ra, có mùi tanh của máu, có sắc đỏ rực như ánh mặt trời lúc hoàng hôn, gió biển thổi tới toàn thân đều lạnh lẽo, cơ thể nhất thời không chút trọng lực bị lực đẩy của viên đạn đấy lùi về sau, nhưng phía sau chính là... biển. Cảm giác ý thức bỗng chốc vơi đi, chỉ kịp giương ánh mắt nhìn về phía người đàn ông đang dùng hết sức lực bắt kịp mình, nhìn thấy trong đôi mắt xanh từng luôn nhìn mình bằng ánh mắt ôn nhu giờ đây là vô vàn cảm xúc.
Là tức giận vì nhóc con lại vì anh mà làm chuyện nguy hiểm, là bàng hoàng vì không nhận rõ chuyện gì vừa mới xảy ra, là hụt hẫng khi biết mình vừa lỡ mất một thứ quan trọng, là sợ hãi việc đối mặt với cuộc sống không có nhóc con sau này, là đau... là cái đau đến tê tâm liệt phế...
Nước mắt cứ như thế tràn ra từ mắt Tiểu Thiên, vội vã như vậy, nhóc con cũng như thế nhìn anh, cảm giác hơi thở dần dần rút đi, khiến cho nhóc con trở nên khó thở, trong lòng bất an, không phải là nỗi kinh hoàng khi đối mặt với cái chết mà là đau lòng, rất đau lòng... Nhưng một chút cũng không trốn tránh được, cũng không thoát ra được.
Ánh mắt Tiểu Thiên rơi vào một phần Khế nước mang trước ngực mình, nó lơ lửng trong không khí, cũng rơi xuống theo chính mình, giống như ngay thời khắc đó, mọi thứ trở nên huyền diệu giống như câu chuyện tình yêu của một ác ma với cô gái loài người mà trước đây Long vẫn kể (*), bỗng Tiểu Thiên lại tự dưng cảm thấy có lòng tin vào những điều không tưởng. Trước khi mí mắt chính thức khép lại, nhóc con ngẩn đầu nhìn anh, thấy anh cũng lao xuống vực, cánh tay vươn ra như thể muốn bắt kịp mình không hiểu vì sao nhóc con lại mĩm môi cười với anh.
Nụ cười trên gương mặt Tiểu Thiên vừa tắt cũng là lúc bóng dáng nho nhỏ của nhóc con trầm mình vào dòng nước đỏ thẫm, lồng ngực tràn nước, máu tươi tràn ra hòa lẫn vào màu tảo đỏ thẫm không thể nào phân biệt được, cơ thể càng lúc càng chìm xuống, đôi mắt cũng dần dần khép lại, đau đớn trước ngực cùng đau đớn trong lòng nhất thời hòa làm một,
thứ duy nhất còn sót lại trước khi nhóc con mất đi ý thức chính là một bàn tay của ai đó vươn ra, xuyên qua lớp tảo đỏ như muốn nắm lấy cơ thể đang chìm dần của nhóc con.
Nhưng không tài nào bắt được...
P/s: Hầy tác giả mau quên quá, không biết là có viết câu chuyện tình cảm của ác ma ( hoặc thiên sứ) với một cô gái loài người chưa, hình như là viết rồi mà tác giả não cá vàng không nhớ, ai đọc ai nhớ cmt chương giúp tác giả. Thanks mn trước.
Công viên nước là gì? Thật ra Tiểu Thiên cũng không rõ ràng lắm, đã thấy trên ti vi, sẽ có hồ bơi lớn với cầu trượt, máng nước, sẽ có khu tham quan hệ sinh quyển, có những mô hình trực quan, có biểu diễn cá heo, có khu bán hàng lưu niệm… nhưng đến khi thực sự tận mắt nhìn thấy nó, Tiểu Thiên cũng không thể không lộ ra một tia hưng phấn khó tả.
Hôm nay hai người họ chính là đi đến công viên nước Tiêu Long nằm cách trung tâm thành phố khoãng hai mươi km, từ Hoắc Trạch đi đến đó mất khoãng bốn mươi lăm phút. Nơi tọa lạc công viên nước nằm ngay sát bở biển, nép vào sườn núi, khu tham quan sinh quyển được đặt ngay bên dưới lòng đại dương, là một dạng kiến trúc ống kính quen thuộc, không thiếu ở các khu tham quan dưới biển khác, đi dọc theo đường ống kính xuống bên dưới còn có một số khu vui chơi tích hợp trong nhà, có nhà hàng và khách sạn bên trong, với thiết kế tinh tế mà trang nhã, phù hợp với mọi lứa tuổi. Toàn thẻ công trình, chỉ nhìn phần phía trên mặt nước đã to lớn và kì vĩ, mà quần thể kiến trúc bên dưới càng khiến người ta mở mang tầm mắt hơn.
Nơi này mới hoàn công cách đây không lâu, cũng mới mở cửa hơn chừng một tháng nay, nhưng sức hút mạnh mẽ của nó đối với ngành du lịch là không thể bỏ qua được. Dễ dàng chọn ra trong một số tờ báo về du lịch giải trí hiện nay, không thể không bắt gặp những bài giới thiệu về nơi này, nghe đâu đây là một công trình hợp tác giữa công ty xây dựng trực thuộc tập đoàn Thần Long và công ty du lịch và phát triển của tập đoàn thương mại du lịch Tiêu thị, chỉ cần hai cái tên này vừa được công bố, mọi ánh mắt đều nườm nượp đổ về đây.
Cũng khó trách, Tiêu thị vốn là công ty đứng thứ nhất về mảng chuyên ngành của mình, mà Thần Long lại cũng đứng thứ nhất hiện thời về mặt xây dựng, một người phía Đông một người phía Tây, bây giờ lại hợp tác với nhau chung tay xây dựng công trình này. Chỉ sợ là xét về mặt danh tiếng của hai tập đoàn lớn này thôi cũng đã đủ đạp đổ mấy công trình trong nước hiện thời, đó là còn chưa nói đến thiết kế nội công trình nữa.
Cho nên khi công viên nước này vừa mở cửa, liền rất nhanh thì đã thu hút được số lượng lớn người đổ xô vào mua vé tham quan, chỉ chưa đầy ba ngày đã đạt đến con số kỉ lục. Không giống như những địa điểm du lịch tham quan khác, từ thời điểm mở đến bây giờ, sức hút từ nơi này không hề giảm sút một chút nào, doanh thu không những không giảm mà ngày càng tăng lên. Tại sao vậy? Tất nhiên trong đó là cả một kế hoạch kinh doanh kĩ lưỡng.
Ngẩng đầu nhìn tòa kiến trúc cao lớn, với thiết kế tinh tế như nửa viên thất sắc bảo thạch áp vào sườn núi, công trình nhìn bên ngoài có cấu trúc hình cầu, toàn bộ đều được bao bọc bởi khung kính cường lực một chiều gồm có nhiều màu khác nhau có khả năng hấp thụ và tỏa nhiệt theo sự điều phối của bộ phận kiểm soát nhiệt độ được đặt giữa hai lớp kính liên tiếp nhau. Du khách đi vào từ sườn bên trái, nơi đó là địa điểm cổng vào của công viên nước, có bố trí sẳn khu chứa xe nhiều tầng để phục vụ cho việc khách đi đến đây và tham quan.
Từng đoàn người sẽ đi vào từ cổng chính, nơi đó có đặt bảy phòng bán vé ứng với mỗi con đường lưu thông vào từng khu vực riêng của khu vui chơi. Tuy vẫn gọi đó là phòng bán vé, nhưng thực tế là không hề có vé để bán, người muốn đi vào trong, chỉ cần dùng thẻ ATM quẹt vào bộ phận tính tiền của khu vui chơi là liền theo lối đi vào.
Xe của Lôi đậu vào ngay phía trước cửa nơi đỗ xe của công viên nước, hai người Hoắc Minh Long và Tiểu Thiên đều đồng thời xuống xe, anh ta mới cho xe quay lại và rẽ ra bên ngoài sau đó chạy vút đi. Điều này chứng tỏ việc gì? “ Chúng ta, hai người thôi sao?” Tiểu Thiên nhíu mày hỏi, những lần đi chơi khác, không kéo theo Lôi thì cũng cần có mấy anh mặt đồ đen đi theo, nhưng sao lần này lại chỉ có nhóc con và anh vậy.
“ Tiểu Thiên không thích sao?” Hoắc Minh Long không chút biểu tình hỏi lại, anh thật sự muốn cùng đi chơi với nhóc con như vậy, bao giờ có người cũng khiến anh không cảm thấy thoải mái lắm.
Tất nhiên là nhóc con thích rồi, mặc dù cảm giác có chút kì quái, nhóc con nhớ, bạn học Doãn đã từng nói về một đoạn tiểu thuyết ngọt ngào nào đấy, nam và nữ chính cùng nhau đi chơi công viên. À đúng rồi là Hẹn hò. “ Không phải.” nhóc con không hiểu sao mặt lại có cảm giác nóng lên, vừa kéo gấu áo của anh vừa có chút ngốc nghếch nói. “ Tiểu Thiên thích hẹn hò với Long.” Nhóc con mặt đo đỏ ngẩn lên nhìn anh, ánh mắt trong suốt trong giây phút đó lộ ra một tia sáng làm say lòng người khiến cho anh cảm thấy bản thân lại thất thần rồi.
Mấy mươi giây sau, anh mới ho vài tiếng, rồi nắm lấy tay cô nhóc. “ Được rồi, chúng ta hẹn hò thôi.”
Bảy cửa chính vào trong viên nước ( phần nổi ) tương ứng với bảy màu sắc khác nhau của sáu hành tinh gồm Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Trái đất và một ngôi sao lớn là mặt trời nằm ở giữa. Đường vào các khu là những con đường riêng biệt, và đến những khu khác nhau với thiết kế nội thất và phong cách cũng khác biệt nốt, cho nên ban đầu đã lựa chọn lối nào đi vào thì không thể đi đến những nơi còn lại được. Nhưng vấn đề ở chỗ, đa phần khách tham quan đều không nhận ra điều này, bởi vì với sự thông minh trong thiết kế và không gian bên trong từng khu đều được khai thác triệt để, khiến người ta bước vào liền cảm thấy không những không rối mắt, mà còn rộng rãi thoáng đãng. Nếu khu Kim là một khu vui chơi liên hợp, thì khi Thủy lại trung tâm giải trí trong nhà, khu Hỏa lại là nơi trải nghiệm các mô hình giả tưởng về biển,… diện tích sánh ngang với khu Tropical Island Resort ( Đức ). ( Tác giả: Chém – ing )
Nhưng mà đến lúc chọn, Hoắc Minh Long và Tiểu Thiên lại chọn Trái Đất. Đây là một khu phức hợp, có một khu lặn biển trong nhà, có một khu xem trình diễn cá heo, có bãi tắm biển lộ thiên, bên cạnh đó, còn có trung tâm thương mại, có khu ẩm thực và nghĩ dưỡng liên quan tới biển, quang cảnh tự nhiên, có dừa, có lau, có mấy con còng, cua nhỏ,… vì vị trí của khu này chính là nằm ngay bên cạnh bờ biển,
Hôm nay trên bờ biển đang diễn ra một sự kiện do công ty mỹ phẩm The Light tổ chức, công ty này là bạn hàng quen thuộc của Tiêu thị, thường cùng Tiêu thị hợp tác trong các thương vụ làm ăn thương mại, do vậy sự xuất hiện của công ty này trong chuỗi phân phối của Tiêu thị trong khu công viên nước này cũng là một điều hiển nhiên. Nhiều người còn đồn thổi rằng, Tiêu Thị bên kia sợ là có mối quan hệ thân cận mà giới tin tức vẫn còn chưa nắm rõ với công ty này đây. Đây chỉ là suy nghĩ của đại đa số những người chưa biết gì thôi, mà ở đây đại khái là một nửa thế giới phía Đông.
Ở các nước phương Tây, sản phẩm của The Light là vô cùng nổi tiếng, không chỉ bởi chất lượng sản phẩm tốt lại đa dạng từ thượng hạng đến bậc trung phù hợp với nhiều loại thành phần và lứa tuổi, mà còn có phương pháp kinh doanh vô cùng năng động và hiện đại, trên thực tế với khả năng của The Light công ty này hẳn đã sớm nhen nhóm đến phía bên ngày, nhưng người phụ nữ đứng đầu công ty – Hạ phu nhân lại kiên trì không muốn mở rộng thị trường về phía bên này, chuyện vì sao thì không ai rõ, và tại sao bây giờ phu nhân lại thay đổi e chỉ có duy nhất một người biết thôi. ( Tác giả: Ôi hệ liệt của ta, để lâu tóa bị xóa mất tiu.. ~[T^T]~ )
Hai người Hoắc Minh Long và Tiểu Thiên vừa bước vào trong, một cô gái trong nhóm phục vụ chương trình liền nhanh chân đi về phía hai người, vừa cười thân thiện vừa mời. “ Chào hai bạn. Không biết có thể mời hai bạn tham gia chương trình của công ty chúng tôi được không ạ?” Cô gái niềm nở, nhìn Tiểu Thiên cười, lại nhìn xuống đôi môi anh đào của Tiểu Thiên nói tiếp. “ Oa bạn nhỏ này có một đôi môi thật xinh đẹp, nhưng cũng có thể khiến cho nó xinh đẹp hơn bằng cách thoa son môi. Công ty chúng tôi vừa cho ra mắt sản phẩm cao cấp mới, số lượng có hạn, bạn có muốn được thử không?” Ánh mắt liếc liếc về phía bạn nam đứng bên cạnh, hình như nhiệt độ thời tiết giảm đi vài độ thì phải, sao cô lại cảm thấy lành lạnh thế này.
Son? Nhóc con nhìn sang phía Hoắc Minh Long, lại thấy anh đang nhìn chầm chầm vào mặt mình. “ Tiểu Thiên có muốn chơi không?” Mái đầu anh hơi nghiêng che khuất đi khuôn mặt dưới vệt tối của cái nón, nhiệt độ xung quanh được thế tăng lên lại vài độ, mặc dù cô phục vụ kia không nhìn rõ gương mặt anh, không rõ biểu tình trên đó, nhưng dựa vào lời nói dễ nghe và dịu dàng với cô gái nhỏ này, chắc chắn đây chính là một thanh niên chiều chuộng bạn gái chính hiệu đây. Do vậy thay vì quan sát biểu hiện của cả hai người, cô phục vụ liền chuyên chú cười tươi với Tiểu Thiên mong nhận được sự đồng ý.bg-ssp-{height:px}
“ Được.” Tiểu Thiên cười hì hì đáp lại.
Theo đó, dưới sự dẫn dắt của cô phục vụ, hai người đi đến một vị trí nằm ngay trên bãi biển đã được khoanh vùng lại để làm nơi tổ chức sự kiện này. Hai người bước vào trong một cái vòng được bao lại bằng băng rôn của công ty, bên trong đã có gần ba mươi nhóm nam nữ đang đứng, độ tuổi từng cập đôi còn rất trẻ từ mười lăm đến hai mươi tuổi, một vài người trong nhóm còn đang mặc đồ tắm, thậm chí là có hai anh chàng đi chung với nhau nữa, chỉ cần nhìn thôi cũng biết chương trình này chỉ dành cho những cặp đôi đang yêu nhau, chủ đề của cuộc thi còn là ‘Nụ hôn ngọt ngào’ nữa.
Vừa đứng trong vòng chưa đầy mười phút, thêm một cặp đôi khác, thì giọng của vị MC đứng trên đài liền cất lên. “ Xin chào toàn thể các bạn. Hôm nay công ty Mỹ phẩm The Light của chúng tôi vừa cho ra mắt một sản phẩm mới với tiêu chí là nhằm vào các bạn gái nhỏ có tuổi đời còn rất trẻ đây thôi. Và đây là sản phẩm mới của chúng tôi – Sweety.” Lời nói của cô gái vừa dứt, hai người mẫu đứng bên cạnh mẫu vật liền kéo phần sản phẩm trưng bày ra.
“ Sản phẩm lấy cảm hứng từ những viên kẹo ngọt ngào như những nụ hôn đầy ngây thơ và thuần khiết. Là nụ hôn đầu, hay là những cái hôn bất chợt đầy thẹn thùng, là một phút trúc trắc môi hôn,… Và tư vị của những nụ hôn đó chắc hẳn là rất khó quên đúng không nào.” Vị MC kia vừa giới thiệu biểu cảm trên mặt càng lúc càng nhập tâm, người nghe đều không nhịn được một tia hồi tưởng, tất nhiên cũng có Tiểu Thiên trong đó.
Nhớ nhớ, Nhóc con đã hôn Long từ bao giờ nhỉ? Mặc dù bây giờ thường hay cùng Long thân thân qua, nhưng mà không hề có cảm giác lần đầu tiên khoa trương vị MC kia nói, mặc dù mỗi lần hôn đều rất nóng, đều rất ngọt ngào nhưng đúng là không giống thật, hay là vốn dĩ những lần gần đây đều không phải là lần đầu tiên??? Nghĩ đến đây Tiểu Thiên không nhịn được quay sang phía Hoắc Minh Long hỏi. “ Long với Tiểu Thiên hôn hôn lần đầu là khi nào vậy?”
Lần đầu sao? Nhớ đến một đoạn tiểu tiết nho nhỏ nào đấy, nhiều năm như vậy, nhưng bây giờ nhớ lại vẫn cảm thấy một chút cảm xúc ngon ngọt. Nhưng đó là khi... Biểu tình trên mặt anh đột nhiên cứng lại, ánh mắt lộ ra chút lúng túng, được rồi gương mặt ấy mặc mọi tình huống đều có được mấy cái cảm xúc đâu, trong đầu anh vừa có chút hổn độn lại có chút hạnh phúc. " Năm đó Long tuổi." Bản thân sinh ra chút cảm giác thành tựu. ( Tác giả: Hàng của gia gia đóng tem từ trước chứ giề!!! )
Tiểu Thiên: "..." Gương mặt đáng yêu xinh xắn của nhóc con lại đỏ lên khiến thanh niên nào đấy muốn tiến lên nếm một ngụm.
Sau khi đã thuyết trình xong về sản phẩm, vị MC đứng trên đài mới cười ngọt ngào kết lại một câu cuối cùng. " Bây giờ, nói nhiều không bằng thực nghiệm. Chúng ta hãy chơi một trò chơi nhỏ để thử nghiệm sản phẩm nào!!!"
----
Tác giả: Vỗ ngực tường thành Thấy ta không hứa là giữ lời đàng hoàng đấy!!!!
Hoắc Minh Long: Đến bao giờ? Liếc lạnh
Tác giả: Aizz... được rồi, đợi lâu vậy rồi... ba năm nữa hén???
Hoắc băng lãnh: Mặt lạnh ... Tại sao?
Tác giả: Ta là tác giả, ta có quyền.
Hoắc tản băng: Hửm? Khí lạnh lan tỏa
Tác giả: Xách dép chạy lần Hừ hừ!!! Ta cho ăn trái đắng bây giờ... Mất hút ...