Triệu Tấn Dương bê chiếc ghế ngồi thấp đến bên cạnh bé con, thế là tầm mắt hai người miễn cưỡng song song với nhau.
Công việc trước kia đã để Triệu Tấn Dương ít có cơ hội tiếp xúc với con nít, cho dù có thì cũng là mấy thằng bé nghịch ngợm, thậm chí còn bị huấn luyện nghiêm khắc, mơ hồ có thể thấy bóng dáng của cha chú họ.
Còn cô bé trước mắt này, ngoài xúc động huyết thống thần kỳ ra, chút rối ren trong lòng cũng khiến nhất thời không có lấy bao nhiêu cảm khái.
Một lớn một nhỏ lén lút quan sát đối phương.
Cô bé cứ cầm mũ bóng chày mà chơi, trên mặt không biết là dè dặt hay đờ đẫn, ánh mắt hơi có vẻ tò mò, nhìn sao cũng thuận mắt.
Triệu Tấn Dương cảm thấy mình nên ra dáng người lớn, thế là hắng giọng hỏi: "Cô bạn nhỏ, cháu tên là gì?"
Cô bé con lén nhìn anh, nói: "A Dương."
"... Tên gì?"
Cất cao giọng, nói từng chữ một, "A-Dương."
Triệu Tấn Dương đầu hàng trước cái kiểu đặt tên của Hứa Liên Nhã, lầm bầm: "Sao lại cướp tên của mình chứ." Quay đầu nghĩ một lúc, cũng không sai, vốn là phiên bản mini của mình mà.
Không muốn để Tiểu A Dương nghe thấy nên thầm thì: "Đây là tên mình mà."
"... Tên đầy đủ là gì?"
"Hứa Minh Dương."
Triệu Tấn Dương há miệng, không thốt nên lời.
A Dương tưởng anh không nghe rõ, lại nâng giọng: "Cháu tên là Hứa Minh Dương."
Triệu Tấn Dương cúi đầu, im lặng cười.
"Tên hay lắm."
"Ừ."
"Mẹ cháu tên gì?"
"Hứa Liên Nhã."
"Vậy... Bố cháu thì sao, bố cháu tên gì?"
"Bố cũng tên A Dương."
"..."
Triệu Tấn Dương không nhịn được sờ đâu cô bé, mái tóc của trẻ con có vẻ mềm mại và thoải mái chưa từng trải.
"Mẹ dạy cháu giỏi lắm."
Cũng không biết cô bé có nghe hiểu không, cười toét miệng với anh.
Triệu Tấn Dương lại hỏi: "Mẹ cháu làm nghề gì?"
"Mẹ là bác sĩ thú y."
"..." Dù gì thì cũng nên dạy là "bác sĩ thú cưng" chứ.
Bỗng A Dương đưa đầu đến, nói: "Chú có biết bác sĩ thú y là làm nghề gì không?"
"Chú không biết."
"Bác sĩ thú y là giống như mẹ cháu vậy, tắm rửa khám bệnh cho chó mèo, còn cả rùa đen với chim nhỏ nữa."
"Vậy mẹ cháu lợi hại lắm."
"Vâng. Mẹ cháu còn biết con chim của Tiểu Trí tên gì nữa."
Triệu Tấn Dương đoán Tiểu Trí chắc là người quen của cô bé, do dự lại cẩn thận hỏi: "Thế bố cháu đâu, bố cháu làm nghề gì?"
lúc gọt bút chì sắp xong rồi thì vô tình làm gãy mất tim chì, A dương sững người, nhìn anh đầy hốt hoảng, cúi đầu nhặt lấy sợi lông mèo dính trên mũ bóng chày.
Lập tức đứa trẻ kiệm lời hẳn đi, tim Triệu Tấn Dương cũng đập thình thịch theo, có thể tưởng tượng được cuộc sống sáu năm qua của hai mẹ con như thế nào.
Triệu Tấn Dương hối hận, anh đã quá gấp gáp, chỉ nóng lòng muốn xác nhận địa vị của mình ở trong lòng hai người họ, nhưng lại quên mất vấn đề này có bao nhiêu tàn nhẫn với một đứa trẻ mồ côi cha.
Rốt cục vẫn là một người lang bạt đã lâu, trách nhiệm gia đình hoàn toàn xa lạ với anh, cũng không có kinh nghiệm giao lưu với con trẻ.
Triệu Tấn Dương đưa tay ra, muốn vỗ về cô bé.
Ánh mắt của A Dương đã lướt đến dưới gầm kệ hàng trong khi anh còn đang suy nghĩ, đưa tay ra chỉ, kinh ngạc kêu lên: "A, mèo nhỏ này!"
Chỉ thấy một con mèo mun thò đầu ra từ dưới kệ, hết nhìn trái lại nhìn phải.
A Dương đi đến, mèo mun thường gặp người lạ, chỉ là lười nhìn cô nhóc bên ngoài, bèn ngáp dài một cái. A Dương lại đi lên trước mấy bước, ngồi xuống đưa tay gọi nó.
"Mèo con mèo con, đến đây nào. Đừng sợ, tớ sẽ không làm cậu bị thương đâu."
Bầu không khí đột nhiên thay đổi làm Triệu Tấn Dương ngây ra chốc lát, chợt không khỏi không thừa nhận, con nít lớn rồi, đã bắt đầu biết tránh né những chuyện khiến mình không vui.
Cũng nhắc anh rằng, thiếu sót trong trọng trách sáu năm qua, cho dù sau này anh có cố gắng thế nào, cũng không thể sửa được vết tích năm xưa.
Anh sẽ không hiểu được niềm vui khi con trẻ oa oa chào đời, không hiểu được lo âu khi con bị bệnh lại chỉ bi bô không nói thành lời được, càng không hiểu được vui mừng kích động khi con lần đầu tiên chập chững bước đi, lần đầu tiên cất tiếng gọi bố mẹ.
Lại nhìn sang A Dương, lòng Triệu Tấn Dương tĩnh lặng, anh còn có cơ hồi từ từ quan sát, hiểu rõ hay thậm chí là tư tay dẫn dắt đứa con của anh.
"Cẩn thận chút nào, đừng để nó cào cháu, nó chưa cắt móng đâu."
"Vâng ạ. Nó là nam hay nữ ạ?"
"Nam đấy." Nghĩ một lúc, cũng ngồi xổm xuống, "Để chú bắt nó cho cháu."
Triệu Tấn Dương bắt lấy mèo mun, như hiến vật quý dâng lên trước mặt A Dương, sau khi rơi vào tay giặc, con mèo mun lập tức nhe răng dọa dẫm.
A Dương cười với mèo mun, nói: "Chú để nó xuống đi."
Triệu Tấn Dương đặt nó xuống đất, mèo mun run run toàn thân, bắt đầu liếm mấy túm lông bị làm rối.
A Dương tránh móng vuốt và miệng của nó, cẩn thận gãi sau gáy nó, nom mèo mun có vẻ khá hưởng thụ. A Dương lại chuyển qua cằm nó, đầu chú mèo càng cúi thấp hơn, hưởng thụ cái gãi ngứa của cô đến mức độ lớn nhất, tiếng ừng ực trong miệng càng lớn dần. A Dương dùng một tay gãi đuôi nó, mèo mun duỗi người vểnh cao mông.
Xem ra cũng rất biết chơi với mèo. Triệu Tấn Dương yên tâm hơn.
"Nó tên là gì?"
Triệu Tấn Dương vui vẻ nói: "Tiểu Hắc."
A Dương liền luôn mồm gọi Tiểu Hắc Tiểu Hắc. Khi mèo mun đã quen với người lạ thì sẽ không thờ ơ như trước nữa.
"Nhà chúng cháu cũng nuôi một con mèo, nó có ba chân, còn con này có bốn."
"... Một chân của nó đi đâu rồi?"
"Bị giòi ăn rồi."
"... Thế à, để chú đoán xem tên nó là gì nhé." Triệu Tấn Dương phô trương với đứa trẻ, "Tên là.. tên là "Tiểu Què" phải không?"
A Dương cười, "Không đúng!"
"Vậy thì tên là "Hỉ Thước"."
Đôi mắt kia mở to, "Làm sao chú biết?!"
Triệu Tấn Dương ngồi trên ghế, thích thú nằm ngửa ra sau, "Cái gì chú cũng biết. Chú còn biết năm nay cháu năm tuổi đúng không."
"Vậy chú mấy tuổi rồi?"
"... Ba mươi sáu, chú ba mươi sáu tuổi."
"Già quá."
Triệu Tấn Dương thở dài, nở nụ cười yếu ớt, "Đúng thế."
Nhân viên trong tiệm đi ăn về, thấy trong tiệm có thêm một đứa bé, lại chỉ có một mình ông chủ, liền hỏi: "Anh Dương, đây là đứa trẻ nhà ai thế?"
Triệu Tấn Dương không đáp, chỉ cười khà.
Đứa trẻ trong miệng anh ta ngẩng đầu lên khỏi con mèo, tò mò nhìn anh ta.
Cậu nhân viên chuyển giọng, cười nói: "Ấy, anh Dương, con anh đấy hả."
"Giống thế à?"
Cậu ta thay phiên nhìn mặt hai người, nói chắc nịch: "Giống lắm."
"Giống chỗ nào?"
Lại cẩn thận nhìn ngó, "Chỗ nào cũng giống. Đặc biệt là mi mắt với mũi."
Triệu Tấn Dương ngồi xuống hỏi A Dương, "Chú này nói chú giống cháu, cháu có thấy giống không?"
A Dương cười ngây ngô, chỉ vào miệng anh, "Cháu không có râu."
"Đàn ông mới mọc râu, cháu là bé gái."
"Cháu trắng hơn chú."
Triệu Tấn Dương không khỏi sờ gương mặt ngăm đen thô ráp của mình.
"Đàn ông không sợ đen, biết chưa?"
A Dương gật đầu rất nể nang, có lẽ vẫn chỉ hiểu lờ mờ được câu nói.
Triệu Tấn Dương không làm khó cô bé nữa.
Cậu nhân viên lôi thuốc lá ra theo thói quen, ngậm một điếu trong miệng.
Triệu Tấn Dương ra dấu, "Có trẻ con thì ra ngoài mà hút."
Nhân viên ngây ra, rồi cười áy náy bước ra ngoài.
Có người tới chọn trái cây, Triệu Tấn Dương đứng trước cân nhìn.
Mú mèo mun lại chui vào xó xỉn gặm đồ ăn, A Dương ngồi xổm dưới đất phát hiện mình đã núp vào bóng tối của Triệu Tấn Dương. đối với trẻ con ở tuổi cô bé mà nói, Triệu Tấn Dương cao một mét tám mươi mấy đầy quyền thế như sư tử đứng đón gió. Tia nắng bên ngoài chiếu rọi, cắt rõ đường viền hình bóng anh, dễ dàng khơi dậy sự sùng bái trong lòng cô bé.
A Dương vỗ tay, rồi lặng lé đứng bên cạnh, lại lén lút quan sát mặt bên của anh.
Cũng bắt chước theo Triệu Tấn Dương, A Dương đút tay phải vào túi quần - may mà hôm nay cô bé mặc quần - tay trái buông thõng xuống, hai chân hơi dạng ra.
Một lớn một nhỏ, một trưởng thành một con thơ, đứng cạnh sạp trái cây trông như hai chữ "人" bất đồng.
Triệu Tấn Dương cầm lấy túi nho mới phát hiện bên người có cô bế con. A Dương chắp tay sau lưng, lẹt xẹt nhường đường.
Tiếp khách xong, Triệu Tấn Dương cầm một chai nước từ trong tủ lạnh ra.
"Trà đá ——" Bỗng A Dương chỉ vào.
Triệu Tấn Dương đưa chai nước về trước, "Cháu có muốn uống không?"
Gật đầu.
Triệu Tấn Dương ngồi xuống, dùng đầu gối kẹp thân chai, vặn mở nắp.
A Dương nhận lấy hớp một ngụm.
"Uống ngon không?"
Lại gật đầu.
"Cháu uống trước đi."
Chợt Triệu Tấn Dương nhớ ra một chuyện, "À, mẹ có cho cháu uống cái này không?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên ý cười xấu xa.
Triệu Tấn Dương lấy chai lại, nói: "Chú biết mà."
"Cháu chỉ uống một xíu xiu thôi." A Dương chập ngón cái và ngón trỏ vào so chiều dài.
"Vậy cháu đừng nói với mẹ là chú cho cháu uống đấy."
"Vâng!" Bất tri bất giác A Dương ôm lấy đầu gối Triệu Tấn Dương, nhảy lên đáp.
"Cháu muốn ăn quả gì thì cứ lấy, không cần hỏi chú."
"Vâng."
"Đừng khách khí với chú, chú với mẹ cháu thân nhau lắm."
Triệu Tấn Dương nháy mắt với cô bé, nụ cười này như dây leo xanh biếc, đâm chồi mọc lên bức tường phòng bị cẩn trọng trong lòng cô bé, từng chút từng chút đến gần ánh mặt trời trong tường thành.
Sự thật đã chứng minh, mấy năm qua Hứa Liên Nhã đã lược bớt giúp anh rất nhiều công sức, cô bé con năm tuổi không để tâm đến anh bận rộn mà chơi cả một buổi chiều.
Triệu Tấn Dương dẫn cô bé đi ăn cơm, hỏi: "Cháu muốn ăn gì?"
"Thịt bò."
Triệu Tấn Dương cúi đầu cười nhìn cô bé, con nhóc này còn chưa cao bằng nửa anh, một buổi chiều này anh đã dần quen với khác biệt chiều cao này rồi.
Cố ý học giọng cô bé: "Chú cũng thích thịt bò lắm."
Đi đến ngã tư đèn giao thông, Triệu Tấn Dương cảm giác như vạt áo bên phải bị kéo, nghiêng đầu sang nhìn, A Dương đang lôi ống tay áo bên phải của anh.
"Nắm tay." A Dương ngẩng đầu nói, "Mẹ nói qua đường phải nắm tay."
"À..." Triệu Tấn Dương đi vòng sang bên phải cô bé, cầm lấy bàn tay nhỏ bé kia, "Nắm tay..." Không dám dùng nhiều sức, sợ không cẩn thận sẽ bóp nát, không dám tùy tiện xê dịch, sợ bàn tay thô ráp ma xát làm đau cô bé. Xác nhận đã ổn thỏa, anh như hiểu ra mà lại như dặn dò chính mình, thì thầm hai tiếng: "Nắm tay..." Dáng vẻ trì độn như cụ già lớn tuổi đang mong ngóng con cháu quya về.
Rồi cũng đã đến giờ đưa A Dương về.
Ngày hôm sau Triệu Tấn Dương phải đến chợ sớm kéo hàng, định nhân tiện lái xe về nhà, rồi ngày mai lên đường ngay luôn.
Triệu Tấn Dương có một chiếc bán tải second hand, bình thường dùng để kéo hàng, đương nhiên là giấu Khương Mẫn mua, ngay đến Quách Dược biết cũng mắng anh một trận.
Triệu Tấn Dương lén lút lái nó đã hơn nửa năm, bình yên vô sự, thế là cũng yên tâm. Anh chỉ lái buổi sáng, lái chậm ổn định, trời mưa nguy hiểm thì không nói, chỉ cần có hơi mưa thôi cũng không tiện rồi.
Triệu Tấn Dương không nghĩ gì nhiều, để A Dương leo lên ngồi đằng sau.
"Đây là xe chú ạ?"
"Đúng thế."
"Ngầu quá đi!"
Trước giờ Triệu Tấn Dương chưa từng được đánh giá như vậy bao giờ, không khỏi vui vẻ.
""Ngầu" thế nào?"
A Dương quỳ gối lên chỗ ngồi, chỉ phần xe kéo sau cửa xe, "Ở đây có thể chứ rất nhiều."
"Có phải có thể chứa rất nhiều cháu không?"
A Dương quay đầu lại, "Vậy cháu ngồi sau đó có được không?"
Triệu Tấn Dương cảm thấy cô bé còn có suy nghĩ hảo huyền hơn cả mình, "Vì sao phải ngồi đằng sau?"
"Vì có thể hóng gió đó chú!"
"..."
Ngồi đằng sau không cần thắt dây an toàn, kẹt nửa ngày cũng chưa chắc kéo ra được.
Triệu Tấn Dương nói: "Ngồi đi, bây giờ chúng ta đi tìm mẹ cháu."
A Dương ngoan ngoãn ngồi xuống.
Triệu Tấn Dương lái xe đi đoạn đường này vô cùng chuyên chú, chậm rãi như mới lái xe, dè dặt như vận tải vũ trang.
Phía sau là bảo bối còn đáng giá hơn một xe tiền giấy, lần đầu tiên, Triệu Tấn Dương thừa nhận người như mình không nên đụng vào vô lăng nữa.
Cũng may một đường bình an đến dưới nhà Hứa Liên Nhã, cũng không biết có phải do nóng không, mà cả trán và lòng bàn tay Triệu Tấn Dương đều thấm mồ hôi.
"Xuống xe nào, chúng ta đến rồi."
Không ai đáp lại.
Triệu Tấn Dương quay đầu lại, chỉ thấy A Dương im lặng nằm ở phía sau, hơi dẩu môi. Anh cúi người thăm dò hơi thở của cô bé, xác nhận chỉ là ngủ quên, trái tim mới thả lỏng.
Triệu Tấn Dương đi vòng ra băng ghế phía sau, ngập ngừng khẽ gọi: "A Dương?" Đây là lần đầu tiên anh gọi cô bé.
Cảm giác này thật diệu kỳ, bất kể là Khương Dương hay Triệu Tấn Dương, anh đều là A Dương đó, nay lại có một sinh mệnh chảy trong người nửa dòng máu của anh cùng anh chia sẻ cái tên ấy, mỗi một cái gọi đều như bị mối quan hệ ẩn hình kéo ra, vướng mắc giữa hai người từ vô hình đã thành hữu hình.
Hứa Liên Nhã vẫn đang trên đường về, Triệu Tấn Dương biết nên ôm A Dương xuống sớm, nhưng lại không đành lòng đánh thức cô bé, thử qua mấy hướng đều không tiện, đành phải từ bỏ.
Triệu Tấn Dương hạ cửa kính xuống đợi.
***
Hứa Liên Nhã đỗ xe xong, chỉ thấy bên cạnh luống hoa có một bóng người trơ trọi.
"A Dương đâu?"
Triệu Tấn Dương chỉ chiếc xe đối diện, "Ngủ rồi."
Hứa Liên Nhã đã thấy chiếc bán tải nhưng vẫn chưa tin là anh chỉ chiếc xe đó, lại hỏi tiếp: "Đâu cơ?"
Triệu Tấn Dương mở cửa xe ra, cúi đầu uống như đợi dạy bảo.
"Xe của anh?"
Gật đầu.
"Anh lái xe đến?"
Lại gật đầu.
"Ngươi còn có thể lái xe được ư?"
"... Lái từ từ."
Hứa Liên Nhã nhìn anh hai giây, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì, cúi người thành thạo ôm lấy A Dương. Triệu Tấn Dương chỉ có thể đứng cạnh đỡ cửa mở giúp cô.
"Liên Nhã..." Triệu Tấn Dương thử gọi thăm dò.
A Dương mơ màng lẩm bẩm một câu, lập tức Triệu Tấn Dương im lặng.
Hứa Liên Nhã bế A Dương, nếu ánh mắt quay đầu lại là dao thì đã sớm băm vằm anh ra làm nghìn mảnh rồi.
Hứa Liên Nhã biết anh thích xe, từ lúc mới quen đã biết rồi, cũng nhớ anh từng nói nếu không làm cảnh sát thì sẽ mở tiệm sửa xe.
Nhưng nghĩ đến cảnh anh đi đường tối nay, thì những sự mệt mỏi chua xót đã trải qua ngày trước so với lúc này chẳng thấm vào đâu.
"Triệu Tấn Dương, vất vả lắm anh mới nhặt được cái mạng về, bớt bớt đi mà xài được không!"
"Anh..."
Trước kia Lôi Nghị từng nói với anh, dù đàn ông có trưởng thành thế nào, chỉ khi có gia đình và con cái mới có thể thực sự trầm lắng lại.
Lúc đó Triệu Tấn Dương còn chưa nếm trải đủ tình yêu, đương nhiên không hiểu được, nói đùa đó là lời cảm khái của lưu manh già nói với côn đồ trẻ khi có rượu vào. Mà nay Triệu Tấn Dương còn chưa nhập vai người bố, đã mơ hồ cảm nhận được cõi lòng của Lôi Nghị năm đó.
Tinh thần mạo hiểm trong xương tủy đàn ông, sẽ bị mồ hôi và nước mắt trên con đường con trẻ lớn lên hòa loãng, nửa là thỏa hiệp, nửa là cam tâm tình nguyện. Đối với người như Triệu Tấn Dương mà nói, chỉ có thể là vế sau.
Đối với anh, A Dương là báu vật trời ban, anh chưa bao giờ trả giá điều gì mà Hứa Liên Nhã đã đưa cô bé đến trước mặt, nên sự thỏa hiệp của anh sẽ chỉ là lời vô căn cứ.
Triệu Tấn Dương nghiền hòn đá dưới lòng bàn chân, đá văng nó đi, nói với cánh cổng tòa nhà đóng chặt ——
"Sau này anh không lái xe nữa..."
Sau khi nhìn A Dương đã chìm sâu vào giấc ngủ, dãy số điện thoại cũ của Hứa Liên Nhã nhận được một cuộc gọi đến.
Cô vẫn không đổi số, sau khi hòa nhập vào dòng người thời đại thì chỉ đổi vỏ ngoài rồi vẫn dùng tiếp, nhất là mấy năm này đã không có trò chơi gì khác biệt. Sau khi wechat bùng nổ, cô cũng thuận tiện tạo một số. Số mới số cũ dùng chung với nhau.
Đã muộn thế này nếu không phải là bệnh nhân cấp cứu, vậy thì...
Hứa Liên Nhã nghe máy, lễ phép "a lô" một tiếng.
Hai đầu dây yên tĩnh, y như bọn họ đang ở trong cùng một không gian.
"... Em còn dùng số này."
"Không thì anh không gọi được rồi."
"Buồn ngủ chưa?"
"Tàm tạm."
"Vậy xuống đi."
"Cái gì?"
"Dưới lầu nhà em."
Hứa Liên Nhã đến bên cửa sổ phòng ngủ, lưới chống trộm không để cô thò đầu ra được, sát trên cửa sổ cũng không nhìn thấy dưới lầu. Cô lại chạy ra sân thượng, vội đến độ bắp chân vấp phải góc bàn trà.
Lưới chống trộm lồi ra một đoạn bên ngoài, cô có thể thấy rõ, một điểm sáng như que dạ quang vẫy vẫy tạo nên hình cánh cung.
"Anh theo dõi em?"
"... Đi dạo."
Hứa Liên Nhã cười nhạt, "Đường anh đi dạo cũng ngoằn ngoèo nhỉ."
"Bất tri bất giác thôi."
Không biết là đêm tối hay là khoảng cách đã cho anh lá gan, càng lúc càng phát biểu quá trớn.
Triệu Tấn Dương còn nói tiếp: "Anh tới thử vận may xem sao, không ngờ em vẫn còn ở đây."
Hứa Liên Nhã giải thích, "Ở đây gần tiệm."
"Thế à."
Triệu Tấn Dương như cho cô nấc thang đi xuống, Hứa Liên Nhã sợ anh mà hỏi nữa thì mình đầu hàng trước.
"Em xuống đây chút được không?"
"Người nhà em đang ngủ."
"Em có ngủ đâu."
"..."
"Đến đây, anh đợi em."
Như một cái ôm vào ngực đang đợi ở phía trước, trong cầu khẩn lẫn lộn dụ hoặc. Suýt nữa là Hứa Liên Nhã đã mắc câu.
"Triệu Tấn Dương, anh đừng vô sỉ như thế."
"Dù sao em cũng mắng anh là lưu manh lâu rồi mà."
Rõ ràng Hứa Liên Nhã rất muốn mắng anh, nghĩ thôi mà đã giận run, nhưng lại không kiềm chế được buồn cười, cuối cùng phải cắn lấy mu bàn tay mà nín cười.
Sâu trong lòng cô chính là càng thích anh như thế không, thả lỏng lại không sợ gì mà trêu chọc cô, chứ không phải nhìn cô đăm đăm rồi chẳng nói gì.
"Em cười gì."
"... Em không cười."
"Anh nghe thấy rồi."
"Anh nghe nhầm đấy."
Hứa Liên Nhã cảm thấy màn đối thoại thiếu muối này có thể kéo dài đến tận khi trời sáng, cô không thể bị anh dắt mũi như thế được.
"Em buồn ngủ rồi."
"..."
Khóe miệng nở nụ cười, "Bái bai."
Hứa Liên Nhã đến tiệm trái cây trước giờ cơm tối.
"Chỉ có mình anh thôi sao?"
"Cậu kia đi ăn rồi." Triệu Tấn Dương nói.
Hứa Liên Nhã lôi một trăm đồng trong túi xách ra, đưa cho anh, "Lần trước."
"Còn nhớ à." Triệu Tấn Dương nhận lấy thật.
Hứa Liên Nhã cầm lấy quai túi xách, Triệu Tấn Dương cũng nhìn cô.
"Hay là cùng ăn nhé?"
Sau mấy giây dè dặt cho có, Hứa Liên Nhã gật đầu, "Được thôi."
"Nhưng phải đợi đã, đợi người về."
"Ừ."
Tiệm trái cây không lớn, mấy thùng trái cây đủ mọi màu sắc được chất đầy, hương thơm tươi mát.
Ghế dựa bằng gỗ kia như là ngai vàng, Hứa Liên Nhã ngồi trên băng ghế bên cạnh.
"Một mình anh có bận lắm không?"
"Không có gì to tát cả."
Nghĩ ngợi một chút cũng phải, bổ sầu riêng cũng không làm khó được anh mà.
Có khách tới, Triệu Tấn Dương vội ra tiếp, Hứa Liên Nhã đứng sau lưng lẳng lặng nhìn.
Lúc này không khác gì lúc cô vừa mới quen anh, anh ở ngoài sửa xe, còn cô ngồi trong chờ.
Một lúc sau anh chàng làm thêm về, nhìn cô một cái rồi cười.
Triệu Tấn Dương đi ra ngoài với cô, hỏi: "Muốn ăn gì?"
"Anh nấu cơm được không?"
Triệu Tấn Dương nghiêng đầu, "Em muốn đến chỗ anh?"
"... Không đi thì thôi."
Nụ cười ngả ngớn, "Thì đi."
Hứa Liên Nhã cố ý tránh ánh mắt anh.
"Nhưng phải mua đồ ăn trước đã."
Hứa Liên Nhã đưa mắt nhìn tiệm trái cây, nói: "Lấy hai trái chanh đi."
Triệu Tấn Dương quay về lấy một túi.
"Có hồng trà không?"
"Dự trữ sẵn rồi, chỉ đợi em thôi."
"..."
Nếu không phải ở trong nắng chiều thì sắc hồng trên gò má Hứa Liên Nhã đã tiết lộ đáy lòng rồi.
Triệu Tấn Dương đưa cô đến chợ.
"Giờ này không có thịt bò đâu."
Hứa Liên Nhã ngây ra, "Cũng đâu bắt buộc phải ăn thịt bò."
Triệu Tấn Dương như cười hoài chẳng hết, "Ăn cá không, để làm cho em muốn cá hấp bia bên chỗ anh."
"Sao cũng được."
Triệu Tấn Dương chọn mấy con cá trắm cỏ, để ông chủ xử lý cắt khúc hộ, sau đó đi mua mấy loại rau.
Hành lang ở chợ vừa chật vừa ẩm ướt, Hứa Liên Nhã một mực đi theo sau anh, có lúc anh sẽ quay đầu lại nhìn, xác nhận cô không đi lạc.
Xách hai túi đồ ăn về chỗ ở, Triệu Tấn Dương đã không còn tay trống để lấy chìa khóa.
"Lấy bên dưới giúp anh."
Anh xoay nửa người bên trái về phía Hứa Liên Nhã, nhướn hông lên.
Miệng túi quần hơi chật, Hứa Liên Nhã đưa tay vào, cảm giác như cả cổ tay như bị khóa lại. Trong túi rất ấm, Hứa Liên Nhã mò đến điện thoại trước.
"Sang phải chút."
Hơi thở phả vào tai Hứa Liên Nhã, ấm áp như muốn bao phủ.
Lại nhích sang phải, Hứa Liên Nhã mò xuống đáy quần, cuối cùng cũng lôi ra được chìm chìa khóa, nhưng cũng mang theo mấy tờ tiền lẻ, cô đành phải nhét chúng vào lại.
Căn nhà đơn giản mà gọn gàng. Triệu Tấn Dương bảo cô thích ngồi đâu thì tùy, còn mình xách thức ăn vào phòng bếp.
Hứa Liên Nhã dựa vào khung cửa nhìn anh bận rộn.
"Không sợ hít phải khói à?"
Hứa Liên Nhã nói: "Cũng không phải chưa từng hít lần nào."
Triệu Tấn Dương không đuổi cô nữa.
Một tay anh rửa rau xắt rău, cà chua ớt xanh đơn giản hơn sầu riêng nhiều, cho dù vào lúc xào rau, gia giảm gia vị và trộn khuấy cũng không vội vàng gì. Bởi vì một tay còn lại đút trong túi quần miết, nên tư thế càng có vẻ thành thạo.
Mùi hương bốc lên, đến mèo đang ngủ cũng phải thèm.
Thấy anh có thể làm việc bình thường, Hứa Liên Nhã yên lòng một cách khó hiểu.
"Em đi pha trà chanh đá đây." Cô nói.
Bàn cơm hình chữ nhật dựa vào tường, Triệu Tấn Dương ngồi xuống bên cạnh Hứa Liên Nhã, vừa cầm đũa lên là khuỷu tay hai người liền đụng vào nhau.
"... Đổi chỗ đi."
Triệu Tấn Dương cầm bát cơm lên ngồi xuống bên trái cô.
Có mồ hôi rịn ra nơi chóp mũi Triệu Tấn Dương, Hứa Liên Nhã nói: "Ở nhà vẫn mặc áo tay dài, không nóng à."
"Quen rồi."
Hứa Liên Nhã không khuyên nữa.
Miệng bận rộn thì bầu không khí cũng theo đó im lặng đi, trong phòng khách nho nhỏ chỉ còn tiếng nhai sột soại.
Hứa Liên Nhã đặt bát rỗng xuống, cầm ly trà chanh lên.
Đây là một đoạn video, Hứa Liên Nhã cùng Triệu Tấn Dương đồng thời nhớ lại vị trà chanh nụ hôn đầu của hai người. Không khí càng đông lại.
" Bây giờ anh vẫn còn đang nghỉ à?"
"Hả?" Triệu Tấn Dương vẫn còn đang ở cõi tiên.
"... Anh còn làm việc trước kia không?"
Hứa Liên Nhã tưởng anh bây giờ giống như hồi trước làm ở garage sửa xe.
"Không." Triệu Tấn Dương nói, "Giờ anh không phải là cảnh sát."
"Ừ." Cô cúi đầu nhìn ly trà, rõ ràng chẳng có gì, nhưng cũng khẽ lắc. "Anh về Nam Ninh lúc nào?"
"Về năm ngoái." Sợ cô hỏi tiếp, Triệu Tấn Dương thẳng thắn: "Năm ngoái nằm bệnh viện miết."
"Sao thế?"
"Gặp chút bất ngờ."
Triệu Tấn Dương gần như chưa hề nhắc đến nguy hiểm đã gặp phải với cô, chỉ nói qua về kết quả còn đơn giản hơn cả báo cáo tin tức, có lẽ anh cảm thấy phô bày hết chính là đang tìm kiếm thương hại.
Hứa Liên Nhã không hỏi nữa.
Lúc Triệu Tấn Dương cũng cầm trà chanh lên thì đã hơn tám giờ, Hứa Liên Nhã nói: "Em phải về trước chín rưỡi."
Anh tiêu hóa hàm nghĩa của những lời này còn lâu hơn cả thời gian hớp ngụm trà.
"Đủ rồi ——" Bỗng anh đặt ly xuống rồi kéo lấy cô, đặt nụ hôn lên môi cô.
Hứa Liên Nhã buông ly, đứng lên theo dẫn dắt của anh, vòng lấy cổ anh.
Mùi vị mới mẻ, tình ý năm xưa, lan tràn nơi răng môi quấn quít.
Hai chiếc ly thủy tinh không chịu nổi bàn lắc lư mà đổ xuống, hai chất lỏng màu đỏ cùng hòa vào nhau, mỗi một giọt tích tụ lại thành sợi nhỏ, chảy xuống nền nhà.
Triệu Tấn Dương đẩy cô vào phòng ngủ, ván giường cứng cáp, anh ngã người xuống trước, làm đệm để cô nằm lên mình.
"... Có thể lấy ra không?" Hứa Liên Nhã bất mãn kéo cánh tay phải của anh.
Triệu Tấn Dương sững sờ.
"Vướng lắm."
"... Sẽ dọa em đấy."
"Mèo nhà em chỉ có ba chân. Em phẫu thuật cưa cắt còn nhiều hơn anh."
"..."
Triệu Tấn Dương không biết phải làm sao.
Hứa Liên Nhã cởi nút áo anh, xương quai xanh vừa lộ ra, tay cô liền dừng lại.
Ở đó có buộc ba viên phật châu, hai đầu phật châu được thắt nút chết phòng chạy trượt, "mặt dây chuyền" đặc biệt như vậy không khác gì kỷ niểm sau nghi thức thần bí nào đó.
Không nghi ngờ gì, đó chính là tràng hạt của cô.
Triệu Tấn Dương vỗ lên tay cô, "Xin lỗi... Nững thứ khác làm mất rồi."
"Lại là "gặp chút bất ngờ" sao?"
Triệu Tấn Dương không trả lời, hôn càng nồng cháy hơn.
Hứa Liên Nhã trả thù kéo quần áo anh ra, anh cũng không cam lòng chịu thua, chỉ có thể làm việc bằng một tay càng khiến động tác của anh có phần thô lỗ.
Cuối cùng vẫn là Hứa Liên Nhã chiếm thế thượng phong trước, bả vai phải lành lặn lộ ra trước mắt...
Nơi đó được quấn băng vải cuộn, chạy từ nửa cánh tay phải trở xuống nối với một đoạn không thể nào co dãn.
Hứa Liên Nhã cảm nhận được cả người Triệu Tấn Dương đang run lên.
"Đừng nhìn..."
Anh kéo chăn qua, phủ lên mắt cô.
Nhưng Hứa Liên Nhã lại nhấc chăn lên, nhìn anh chăm chú, hai mắt dần ửng đỏ.
"Em không sợ, anh sợ cái gì."
Hứa Liên Nhã cởi băng vải ra, Triệu Tấn Dương như bị trấn áp, nằm yên dán mắt nhìn cô.
Đợi đến khi hoàn toàn lộ ra, Hứa Liên Nhã sững người.
Ở đó lưu lại một vết sẹo dài, như khóa kéo đang phong bế câu chuyện của một thế giới khác.
"Sợ rồi?" Anh lạnh giọng hỏi.
Hứa Liên Nhã đẩy anh, "Đừng xem thường người khác."
"Đã bảo đừng xem rồi."
"Đúng là khó coi."
Ngực Triệu Tấn Dương phập phồng như bị chọc tức.
"Nhưng còn không đến mức dọa người."
Triệu Tấn Dương hừ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác.
Hứa Liên Nhã đẩy mặt anh về lại, "Này, còn cáu nữa đấy à."
Anh gạt tay cô ra.
Hứa Liên Nhã cười khì, "Đau không?"
Triệu Tấn Dương trợn mắt nhìn cô, "Em cứ nhìn thử xem."
Nhướn mày, "Anh chịu cho?"
Hoàn toàn cạn lời, Triệu Tấn Dương dứt khoát lấy tay che mắt.
Hứa Liên Nhã nằm trên người anh, sờ chỗ kia một cái, bỗng kéo tay anh ra, nhẹ nhàng hôn lên mí mắt anh.
Cái hôn khẽ này không bao hàm tình dục, cô cũng thường xuyên hôn con gái như thế, chỉ đơn giản là không kìm hãm được yêu thương luyến tiếc.
Lông mi đen nhánh của Triệu Tấn Dương run run, như trào dâng tâm sự nào đó.
"Này..." Cô quẹt lên mặt anh, "Còn lại chưa tới một tiếng, anh nhất định muốn lãng phí thời gian ư?"
Đáp lại cô là cái ôm siết chặt cùng chiếc hôn tới tấp.
Hứa Liên Nhã lẳng lặng nằm xuống, nụ hôn của anh như dấu chân êm ái ấm áp, dịch xuống từng tấc từng tấc một, rồi dừng lại ở phía dưới rốn.
Run rẩy như lạnh cóng dừng lại trên vết sẹo kia.
"... Em sinh con rồi."
Hứa Liên Nhã nhìn trần nhà xám trắng, mù mờ nói: "Em cũng ba mươi ba rồi."
Hứa Liên Nhã tưởng anh sẽ dừng lại, nhưng động tác của anh lại nhanh đến mức thô bạo. Hứa Liên Nhã không khỏi cười khổ, anh có thể vây hãm vào trong gông xiềng tưởng tượng, ngỡ rằng lưng đeo cái tên cấm kỵ, chiếm làm của riêng lại mang theo lửa ghen hừng hực.
"... Anh nhẹ thôi."
Triệu Tấn Dương hơi bình tĩnh lại.
Hứa Liên Nhã kéo lấy túi xách qua, lôi ra một chiếc hộp màu bạc. Triệu Tấn Dương nhặt lấy cắn xé, đeo vào bên dưới.
Thời điểm anh tiến vào, ngực như bị đập một chưởng, cảm thấy khó thở.
Hứa Liên Nhã cười nhạt, "Đã bao lâu rồi không làm?"
Triệu Tấn Dương khẽ cắn răng: "... Em cứ chờ ông đây đi."
Mỗi một nơi phập phồng trên cơ thể lại đánh thức hồi ức, mồ hôi rịn ra làm da thịt ấm áp dàng đinh dính, càng gắn bó không thể tách ra, vì có sức nóng cơ thể mà không sợ lạnh, không sợ khô kiệt.
Vui sướng của tình yêu đã chồng lên mừng rỡ ngạc nhiên khi gặp lại sau bao năm xa cách, dần dà hai người đều có chút mê say, quên mất trận mở màn.
Hứa Liên Nhã đã đánh thấp thể lực của người đàn ông này rồi, lúc kết thúc nằm ngửa ra thở dốc, đã một lúc lâu mà vẫn chưa hồi thần, cho đến lúc chuông báo thức nhắc nhở cô.
"Em phải đi rồi."
Giọng có vẻ khàn đi, Hứa Liên Nhã ngồi dậy mặc quần áo.
Triệu Tấn Dương lấy chăn phủ lên vai phải theo bản năng, im lặng nhìn cô mặc vào lại từng món đồ một.
Rồi anh như chợt nhớ ra điều gì đó, mò lấy tay trái cô tỉ mỉ vuốt ve.
"Em không đeo nhẫn."
Bàn tay cài nút áo của Hứa Liên Nhã khựng lại, cười: "Đàn ông cũng không thích đeo thứ này."
Triệu Tấn Dương nằm trên giường, rồi lại ngồi dậy nói: "Muộn thế này mới về, nhà em không thắc mắc à."
Hứa Liên Nhã quay đầu lại nhìn anh, chăn lông phủ lên người anh, Triệu Tấn Dương như gã hòa thượng chỉ mặc mỗi áo cà sa.
Không nhịn cười được, "Làm rồi mới nghĩ đến việc này à?"
"... Con em là trai hay gái?"
"Con gái."
"Ờ, mấy tuổi rồi?"
"Năm tuổi."
"Ờ, giống em à?"
Hứa Liên Nhã đi chân trần cầm quần đứng trên sàn, "Giống bố nó."
"Ờ."
Cô nhìn anh từ trên cao, "Anh muốn gặp con bé một lần không?"
Triệu Tấn Dương đối mặt với cô mấy giây, nằm xuống lại như nhận thua, nói: "Thôi bỏ đi."
"Thật không? Con gái em đáng yêu lắm."
"Không gặp!" Nghĩ nghĩ rồi bổ sung thêm, "Người anh yêu là mẹ nó!"
Hứa Liên Nhã quay lưng lai, khóe miệng nở nụ cười lặng im.
"Nhìn đủ chưa?"
"..."
"Em đi đây."
Bỗng Triệu Tấn Dương bật dậy, ôm lấy cô từ phía sau, "Tối nay đừng về."
Động tác quá nhanh làm chăn rơi xuống đất, vết sẹo dữ dằn kia như sợi dây siết chặt Hứa Liên Nhã, làm cho lòng người vừa đau lại vừa mềm.
Chỉ có một cánh tay vòng lấy cô, Hứa Liên Nhã cảm giác nửa người bên phải lộng gió, nhưng sức lực của Triệu Tấn Dương đã lấp vào chỗ thiếu cảm giác an toàn.
Hứa Liên Nhã cắn môi nói: "... Đừng được voi đòi tiên."
Sau đêm đó, Triệu Tấn Dương không đến dưới lầu nhà Hứa Liên Nhã nữa, sợ đem lại phiền phức không cần thiết cho cô. Anh như vừa hít được dưỡng khí, cả người tràn đầy sức lực, càng dốc sức buôn bán hơn. Trong lòng mơ hồ vẽ nên một kẻ địch còn chưa từng gặp mặt, anh không thể thua đối phương được.
Triệu Tấn Dương không hiểu Hứa Liên Nhã nghĩ gì lắm, nhưng phần tình ý đó sẽ không cảm giác sai.
Cái này đã đủ rồi. Anh an ủi mình cứ đi từ từ, chầm chậm lấp vào khoảng cách sáu năm.
Ngày hôm đó, một chiếc Chevrolet cũ kỹ màu đỏ dừng ở bãi trống ngoài tiệm trái cây, lại còn nháy đèn cảnh báo, rồi Hứa Liên Nhã vội vã xuống xe, thần sắc hốt hoảng.
Triệu Tấn Dương đi ra trước cửa tiệm theo bản năng, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì rồi?"
Hứa Liên Nhã gật đầu, "Trong nhà em xảy ra chút chuyện, anh có thể giúp em được không?"
"Chuyện gì thế, em nói từ từ thôi."
"Em phải đi giải quyết chút, nhưng giờ không có ai trông con gái em, anh có thể trông nó hộ em được không?"
"Hả?"
"Con bé năm tuổi rồi, không cần bận tâm đâu, tự ăn cơm đi vệ sinh được. Anh trông nó đến chín rưỡi tối được không?"
Triệu Tấn Dương đột nhiên cảm thấy hăng hái vừa thổi phồng lên đã xẹp xuống, "Ờ, được rồi."
Hứa Liên Nhã lại chạy ra xe, ôm đứa bé đội mũ bóng chày từ ghế sau xuống, mặc quần áo không rõ là trai hay gái, chỉ có thể biết là con gái từ miêu tả của Hứa Liên Nhã.
Hứa Liên Nhã dặn cô bé: "Lát nữa con chơi ở chỗ chú, tối nay mẹ đến đón con."
A Dương ngẩng đầu nhìn người đàn ông, rồi lập tức trợn to hai mắt đứng thẳng lưng, lắc tay Hứa Liên Nhã như lắc dây đèn, làm một động tác tay.
Hứa Liên Nhã cúi người đưa tai đến, A Dương nhỏ giọng nói: "Có phải chú ấy là bố không?!"
Hứa Liên Nhã khẽ liếc Triệu Tấn Dương, người nọ hơi nhíu mày, ánh mắt chỉ dính lấy người cô, u oán như ngày mưa vậy.
Cô nén giọng, đáp lại: "Con tự hỏi chú ấy đi."
"Nhờ anh vậy." Hứa Liên Nhã khách khí nói, đẩy vào lưng A Dương, "Vào đi, ở ngoài nắng lắm."
"Vâng." A Dương vùi đầu nhảy lên hai bậc thang.
Triệu Tấn Dương nhìn cô lên xe, xác nhận: "Chín rưỡi tối phải không?"
Hứa Liên Nhã nghĩ ngợi, "Được thì đưa về nhà luôn nhé."
"Biết rồi."
Một giọng nói non nớt cũng vang lên từ đằng sau: "Mẹ ơi, mẹ nhớ đến đón con nhé."
Triệu Tấn Dương xoay người lại, thấy tay cô bé con vẫy mũ cứng lại, trong cái nhìn chăm chú của anh thì thận trọng đặt xuống.
"Này —— "
Chợt Triệu Tấn Dương chạy mấy bước về phía chiếc Chevrolet, nhưng bốn bánh xe nhanh hơn hai chân anh nhiều, nhân lúc buổi trưa không chật chội liền lao vút đi.
Điện thoại của người trong xe vang lên tin nhắn thoại wechat, là giọng nữ: "Mẹ A Dương đã ra ngoài chưa? Ba thiếu một nhanh lên đi!"
Lái xe tranh thủ trả lời: "Đang trên đường, đến ngay."
Triệu Tấn Dương cào qua quả đầu vốn để đầu đinh, rồi sãi bước đi về.
Triệu Tấn Dương nhìn bản thân phiên bản nhỏ, cô bé con bị nhìn chằm chằm đến mức mắc cỡ, đưa tay gãi mũi nhìn sang chỗ khác.
Triệu Tấn Dương chợt thấy cổ họng khô khốc, nói: "... Ngồi đi."
"Ừm..."
Bé con nhìn xung quanh, ngồi xuống mép ghế dựa, ngay ngắn hệt như nghe giảng, hai tay cầm mũ bóng chày, như đợi nghe sắp xếp.