Cận vệ trong coi ngoài cửa kinh ngạc mà nhìn người đi theo sau Nguyên Tích cùng La Tiểu Lâuđằng sau, không rõ hai vị điện hạ có thể mang một người … chói mắt như vậy đi ra. Hoàn mĩ, hoa lệ, toàn thân đều là khí thế không thể bỏ qua.
Nhìn vương tử điện hạ nổi giận đùng đùng giống như vừa mới bắt được vợ ngoại tình, mọi người đều thức thời mà không nhúc nhích.
Tới phòng khách trong cung điện, người của quân bộ đã nghe theo mệnh lệnh của Nguyên Tích mà tiếp quản tòa thành – là‘thuận tiện mà trông coi’ hành tinh Lewis cùng tòa thành của vương tử phi điện hạ – xong xuôi.
Lạc Khắc đang ngồi khi nhìn thấy Ly Mạch thì nhãn tình sáng lên, nhanh chóng đi tới, lúc đi ngang qua La Tiểu Lâu thì nhỏ giọng nói một câu “Điện hạ, tôi biết ngài có thể mà, mặt khác, xin chuyển lời cho vương tử điện hạ, lập trường của tôi cũng không phải giống của cha ta, xin ngài ấy không cần làm khó xử cha ta”.
La Tiểu Lâu khiếp sợ mà quay đầu, nhìn thấy Lạc Khắc đi tới bên người Ly Mạch thì quỳ xuống.
Hắn thế mà là người của dị thú, hoặc là, hắn thực sự chính là một dị thú. Trách không được 125 cứ cảm thấy Lạc Khắc không đúng, trách không được lúc vừa mới tới đây 125 nói là tòa thành không có ai cả (Không có‘người’)
Nguyên Tích đen mặt mà nhìn Ly mạch mang theo Lạc Khắc đi khỏi.La Tiểu Lâu thì thì thào nói “Anh nói, tòa thành của em có… hay không còn có ngày đổi tên thành của em?”
Nguyên Tích chỉ tiếc ‘rèn sắt không thành thép’ mà quay đầu hung hăng lườm La Tiểu Lâu một cái, không muốn ở trước mặt bao người thế này nói cho tên ngu ngốc kia biết hậu quả để cho dị thú nằm vùng, xách La Tiểu Lâuđi về phía phi thuyền. Từ nhỏ đến lớn, y rất khi làm chuyện vi phạm đến nguyên tắc của mình, nhưng từ sau khi gặp được La Tiểu Lâu, y càng lúc càng lười quản đám nguyên tắc kia. Bây giờ y chỉ muốn trở về phòng của bọn y, ăn một bữa cơm rau dưa hiếm có, tắm bọt, sau đó… hung hăng mà giáo huấn La Tiểu Lâu.
La Thiểu Thiên đi theo sau vào phi thuyền, trước khi bước vào cửa phi thuyền, anh nhíu mày mà nhìn phía xa xa.
Phi thuyền lấy tốc độ cực nhanh mà trở về đế đô, thậm chí còn vượt qua cả tốc độ giới hạn an toàn. La Tiểu Lâu bị Nguyên Tích gây chiến tranh lạnh đơn phương mà dâng lên một cỗ lo lắng trong lòng. Căn cứ vào biểu tình ngưng trọng của các chiến sĩ trên phi thuyền, Nguyên Tích cùng La Thiểu Thiên lại vội đến mức cả ngày không thấy bóng dáng, La Tiểu Lâu suy đoán rằng có thể chiến sự đã xảy ra biến hóa.
Nhưng đối với những việc đó, cậu căn bản không giúp được gì. La Tiểu Lâu nghĩ nghĩ, bắt đầu phân tích siêu cấp kim dịch cùng nguyên liệu pha chế thuốc, có thời gian rảnh thì bắt đầu chế tạo siêu cấp năng lượng hộp. Sau lần chế tạo cơ giáp cấp 10, trong một năm này khó mà có thể chế tạo được một bộ cơ giáp nữa lần hai, La Tiểu Lâu quyết định đánh chủ ý vào cơ giáp cấp 9.
La Tiểu Lâuđặt siêu cấp hộp năng lượng vừa làm xong lên bàn, 125 kích động mà chạy lại xem số liệu. Hiện tại hộp năng lượng màLa Tiểu Lâu làm ra có một nửa chui vào trong miệng nó, nhưng xét đến lựa chọn sáng suốt lần này của 125 (chọn đi theo La Tiểu Lâu) La Tiểu Lâu không cùng nó so đo. Hơn nữa, lượng ô thạch hiện tại gần như đều là do 125 tìm được, số lượng lại thật lớn, La Tiểu Lâu cũng lười nói nó.
Nhanh đến giờ cơm trưa, La Tiểu Lâu ngừng lại, phát hiện 125 lại thu vào bụng một cái hộp năng lượng nữa, đại khái lo lắng múc nhiều quá thì kì cục, nó rối rắm chọn cái có số liệu thấp nhất.
La Tiểu Lâu nhìn 125 tự đắc và vui mừng, rốt cuộc không nhịn được hỏi “Vì sao bộ dáng của mày là khủng long mà Mark Asim lại là cậu bé?’
125 ngẩng đầu, kiêu ngạo nhìn La Tiểu Lâu“Cậu cũng thấy bộ dáng này của tôiđẹp hơn đúng không? Lúc ấy, anh của tôi coi trọng hình dạng chiến đấu hơn, hơn nữa, anh ấy luôn không quá chú trọng đến chuyện ngoại hình, cứ tuyển chọn luôn một hình dạng có trong hệ thống, tôi thực không thể chấp nhận loại lựa chọn tùy tiện này –đương nhiên, sau khi anh ấy chọn, vì tỏ vẻ tôn trọng với đệ nhất cơ giáp thánh thú, cái hệ thống kia đã xóa tất cả các hình dạng có sẵn trong đó”.
“Về phần tôi thì…” Cái đuôi của 125 cao kiều lên, còn đặt một chân trước đằng sau lưng, một chân trước cầm những tài liệu bỏ đi của La Tiểu Lâu bỏ vào thùng rác, hơi quay mặt về phía La Tiểu Lâu, sau đó học bộ dạng của một tài tử điện ảnh trên TV mà vung đầu nói “Tôiđã sàng chọn hình dạng của tất cả các giống loài, cuối cùng chọn ra hình dạng đẹp trai nhất là khủng long bạo chúa, sau đó mất những một tuần để thiết kế ra bộ dáng của mình, nào là tỉ lệ đường cong này, nhan sắc phối hợp này, độ cung thân thể này … cố gắng để khi mỗi lần đám thường nhân nhìn đến tôiđều yêu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên”.
“Úc! Cục cưng, cậu làm sao vậy? Cẩn thận chứ, phía dưới là hộp năng lượng của tôiđấy!” 125 vừa dùng thân thủ nhanh nhẹn đến khó tin của nó tiếp được chén nước màLa Tiểu Lâu không cẩn thận làm đổ xuống, vừa nhắc nhở nói.
La Tiểu Lâu run rẩy khóe miệng “Đại khái là vì tao chỉ là cái người phàm bình thường a…”
La Tiểu Lâuđứng dậy, quyết định đi chuẩn bị bữa trưa, cậu thực sự không nên ôm hy vọng quá lớn vào 125.
Mọi người trong văn phòng của Nguyên Tích điện hạ thực sự là xúc động, so với lúc đi đường, cơm trưa của quãng đường về này thực sự quá phong phú, quá ngon! Vương tử điện hạ quả nhiên có tiểu phòng bếp của chính mình. Thực tiếc khi chỉ giữa trưa dịp này bọn họ mới được ăn ngon a.
Sáng sớm ngày thứ ba, La Tiểu Lâuđang còn trong giấc mộng đã bị người nào đó kéo dậy.
Nguyên Tích nghiêm túc mà nhìn người vẫn còn đang mơ mơ màng màng, áo ngủ hỗn độn –La Tiểu Lâu– sau mới âm trầm mà quay sang thúc giục “Nhanh lên, không cần làm trễ thời gian của anh”.
La Tiểu Lâu vừa đứng dậy vừa nhớ lại, tựa hồ tối hôm qua lúc ngủ cậu thói quen mà quay sang ôm Nguyên Tích ngủ, còn bị tên kia đẩy ra hai lần, sau đó bị ôm càng chặt. ôi trời, bả vai của y, thắt lưng của y…
Về tới hoàng cung, quản gia tươi cười màđi ra nghênh đón họ. Biết cha mẹđều ở quân bộ, mà Nguyên Triệt thì vì thân thể không khỏe mà phải ở nhà, Nguyên Tích trước đi vấn an Nguyên Triệt, sau đó cùng La Tiểu Lâuăn trưa, chẳng nói một lời với La Tiểu Lâu một mình rời đi.
La Tiểu Lâu thất vọng mà ủ dột từ từ ăn cơm một mình, nhìn đến thần sắc tò mò của quản gia, không khỏi cười khổ nói “Tôi tựa hồ đãđắc tội với anh ấy”.
Quản gia lắc đầu, vìLa Tiểu Lâu mà bưng tới một ly sữa bòđãđược hâm nóng, nói “Tuy rằng Tích điện hạ có lẽ thực tức giận nhưng cũng sẽ không nhớ dai, chắc là ngài ấy hy vọng ngài nghỉ ngơi, dù sao đã làm việc nhiều ngày như vậy, nhất định thực mệt mỏi rồi”.
La Tiểu Lâu nghe vậy thì nghĩđến biểu tình lãnh đạm nhưng lại chỗ chỗ chiếu cố cậu của Nguyên Tích trên đường về, hơi nở nụ cười. Quả thực cậu có cảm thấy mỏi mêt, sau khi chế tạo cơ giáp cấp 10 xong cậu vẫn chưa có lấy một ngày nghỉ ngơi thực sự, hơn nữa, lần này lại dùng nguyên lực để trợ giúp Ly mạch, hậu quả càng thêm rõ ràng, hiệu suất công tác của cậuđều giảm đáng kể.
“Được rồi, ta không đi quân bộ nữa. Nếu Nguyên Tích trở về phiền ngài báo cho ta biết một tiếng”La Tiểu Lâu cáo biệt quản gia tiên sinh, đứng dậy trở về phòng.
La Tiểu Lâu mơ mơ màng màng mà ngủ cả một buổi chiều, thẳng đến cảm thấy có cái gìđóđè lên cậu, giống như bị ác mộng, mệt mỏi dị thường nhưng muốn tỉnh cũng không tỉnh lại được.
Cuối cùng, La Tiểu Lâu cảm giác được trên tay tê rần, cau mày mở mắt ra thì nhìn thấy 125 đang ngồi xổm bên giường cậu, kích động vô cùng.
“Sao vậy?”
125 làm một động tác im lặng, lặng lẽ nói nhỏ “Là chủ nhân đến đây!”
La Tiểu Lâu ngồi dậy “Mày nói là Ly Mạch sao?”Anh ta đến hoàng cung này làm cái gì?
125 kinh hỉ mà gật gật đầu “Hiện tại hầu hết tất cả mọi người đều bị chủ nhân dùng ý thức nguyên lực khống chế, chúng ta đi tìm chủ nhân đi” Nói xong nó túm cánh tay lôi La Tiểu Lâuđi ra ngoài.
La Tiểu Lâu lập tức thay quần áo, đi theo 125. Kì thực cũng chẳng cần 125 dẫn đường, cái cảm giác áp bách này thực sự dễ dàng nhận ra.
La Tiểu Lâu càng chạy càng nhanh, kỳ quái là, cậu không gặp được một người nào cả, chẳng lẽ toàn bộ người trong vương cung đều bị khống chế rồi? La Tiểu Lâu giờ khắc này mới cảm thấy được sự đáng sợ của ý thức nguyên lực của dị thú, hay nói đúng hơn làý thức nguyên lực cấp bậc vương giả.
Cuối cùng, La Tiểu Lâu dừng trước một cái cửa, lập tức kinh ngạc mà trừng lớn mắt. Đây là phòng của Nguyên Triệt mà. Giữa trưa cậu theo Nguyên Tích đi thăm Nguyên Triệt, còn nhớ rõ. Lúc ấy thân thể Nguyên Triệt không quá thoải mái, đang ngủ.
Nghĩ đến hận ý như có như không của Nguyên Triệt mỗi lần nhắc đến Ly Mạch, La Tiểu Lâu nháy mắt chảy ra một thân mồ hôi. Ông trời, nếu Ly mạch động thủ với Nguyên Triệt, như vậy dùcậu có nói thế nào thì Nguyên Tích cũng sẽ không tha cho dị thúđâu. Hơn nữa, chính cậu cũng rất thích Nguyên Triệt – nếu anh không có cái sở thích véo lông của cậu.
La Tiểu Lâu quýnh lên, nguyên lực tuôn mạnh ra, trực tiếp mở cửa phòng mà vào.
Bên trong, gian ngoài là phòng khách nhỏ, Mark Asim đang đoan chính mà ngồi trên ghế salon, mở cặp mắt to xinh đẹp mà nhìn chằm chằm camera ở phòng đối diện, mắt lóe lam quang.
La Tiểu Lâu bất chấp nó, trực tiếp vọt vào phòng ngủ của Nguyên Triệt, một phen đẩy ra cửa. Nhìn tới tình hình bên trong, cậu không khỏi ngây ngẩn cả người.
Nguyên Triệt còn ngủ ở trên giường, lông mi thật dài che khuất ánh mắt, mà Ly mạch ở bên giường đang cúi xuống hôn môi Nguyên Triệt. Tuy rằng khuôn mặt như trước thản nhiên, không nhìn rõ biểu tình nhưng La Tiểu Lâu xem màđỏ rần mặt. Ở góc độ của cậu mà nói, Ly Mạch là thực sự thích, hoặc là nói thực sự quý trọng Nguyên Triệt.
125 đang ôm chân hắn lặng lẽ phát ra âm thanh khâm phục vô cùng. Ly mạch như trước cúi cuống mà nhìn người đang ngủ, đưa tay sờ sờ môi của Nguyên Triệt. Đôi môi vốn xinh đẹp lại mang theo vài tia sắc bén thường ngày bởi vì nụ hôn đó mà có vẻ gợi cảm mê người. Qua một hồi lâu mới đứng dậy, Ly Mạch quay đầu nhìn về phía La Tiểu Lâu cùng 125.
Bị cái nhìn kia chiếu tới, La Tiểu Lâu cùng 125 đều đồng thời giật mình. 125 lập tức xoay người đi tìm Mark Asim. La Tiểu Lâu thì bị áp lực cực lớn, tiếp tục đứng ở cạnh cửa.
Cũng may Ly Mạch không định tiếp tục làm khó hắn, trực tiếp đứng dậy đi ra khỏi buồng ngủ.
Sau khi Ly mạch cùng La Tiểu Lâu ra khỏi phòng, La Tiểu Lâu nhỏ giọng nói “Ngài … bỏ tinh thần áp chế đi”.
Ly mạch nhìn hắn một cái “Vậy thìđi về phòng ngươi”.
La Tiểu Lâu do dự một chút nhưng vẫn đưa Ly mạch cùng hai cái cơ giáp đi về phòng Nguyên Tích cùng cậu. Ly mạch hiển nhiên cũng nhận ra làLa Tiểu Lâu ở cùng phòng Nguyên Tích, nhất thời nhíu mày. Nhìn đến ảnh cưới của bọn họ lúc kết hôn ở trong phòng, sắc mặt lại càng không tốt lắm.
Hắn quả thực đã cởi bỏ áp chế tinh thần của hoàng cung, nhưng lại phong bế khu vực phòng La Tiểu Lâu lại. Ly Mạch nhìn về phía La Tiểu Lâu“Ngươi là em trai của ta, ta thực sự không muốn nhìn thấy ngươi lạc loài trong đám người. Hơn nữa, trước kia ngươi đã chịu nhiều đắng cay như vậy …”
La Tiểu Lâu lắc lắc đầu, tiếp tục biểu đạt ý của mình “Tôi sẽ không ly hôn, xin ngài hiểu cho, Nguyên Tích biết thân phận của tôi nhưng anh ấy vẫn không buông tay”La Tiểu Lâu không thể không cảm thán trong lòng. May mà người chịu khổ lúc trước không phải cậu thực sự.
Ly Mạch thản nhiên mà nhìn La Tiểu Lâu“Ngươi còn nhỏ, như vậy vội vàng mà quyết định hôn nhân của mình không khỏi rất qua loa”.
Khí thế của Ly mạch rất cường, La Tiểu Lâu thì cúi đầu. Không phải cậu không muốn phản bác, mà hiện tại cậu không thể khống chế được toàn thân run rẩy, riêng đứng im đấy thôi đã làm cậu hao hết toàn bộ khí lực.
Nhận thấy tình trạng của La Tiểu Lâu, đai khái biết ảnh hưởng của dị thú trưởng thành gây ra cho ấu thú, lui ra sau, chuyển đề tài “Ta đã gặp Siever, ngươi làm rất khá. Hơn nữa, ý thức nguyên lực của ngươi rất lỳ quái, có thể chia lìa bệnh độc. Ta nghĩđiều này có thể là một điểm đột phá”.
La Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở ra rồi hỏi “Đó là bệnh độc gì?” Cái loại bệnh độc tàn nhẫn mà báđạo như thế, La Tiểu Lâu vừa nghĩ tới đã cảm thấy sởn hết tóc gáy.
Ly Mạch lạnh lùng cười cười “Đó là nguyên nhân sâu xa làm nhân loại đối đầu với dị thú. Hơn nữa, bệnh độc có tác dụng áp chế rất lớn đối với dị thú. Cho nên, dù là ta, cũng chỉ có thể bảo trì trạng thái như ngươi nhìn thấy đó”.
Nguyên nhân đối địch? La Tiểu Lâu còn muốn hỏi lại, Ly Mạch đãđến trước mặt cậu, sau đóđem tay đặt lên trên đầu La Tiểu Lâu.
La Tiểu Lâu cứng đờ người, lập tức cảm thấy thân thể nóng lên, không thể khống chế được mà biến thân. Cái tai cùng cái đuôi của cậuđều mọc ra, ánh mắt cùng màu tóc cũng biến hóa. Cậuđã biến thân hình dạng thứ hai.
Một cỗ ý thức nguyên lực đầy báđạo tiến nhập thân thể cậu, chạy một vòng rồi lại lặng lẽ lui ra ngoài.
Ly Mạch nhìn nhìn La Tiểu Lâu, sờ sờ lỗ tai của hắn, thản nhiên nói “Ý thức nguyên lực cùng tinh thần lực của ngươi kết hợp lại, trách không được lại có thể chia tách bệnh độc. Đại khái đây là chỗ tốt duy nhất mà gen của nhân loại đưa cho ngươi”.
Xem ý tứ của Ly Mạch thì là, dù hắn thích Nguyên Triệt, nhưng hắn cũng không có chút hảo cảm gì với nhân loại cả.
“Kia Lạc Khắc là ai?”La Tiểu Lâu nghi hoặc hỏi.
“Hắn là người thủ hộ của dị thú, chịu trách nhiệm trông coi phong ấn Renda, sau lại vì ta gặp chuyện mà nghĩ biện pháp hỗ trợ ta. Hắn sẽ ở thời điểm thích hợp mà lựa chọn người đến phong ấn Renda. Xem ra, hắn hai lần lựa chọn đều là ngươi”.
La Tiểu Lâu kinh ngạc mà nhìn Ly Mạch “Hắn cũng là dị thú sao? Vậy toàn bộ Lewis gia tộc chẳng lẽ đều là…”
“Không phải, chỉ có Lạc Khắc là thôi, mẹ hắn là dị thú, hiện đang ở trong phong ấn Renda. Hắn không hy vọng ngươi đưa tinh cầu Lewis cho Nguyên Tích nên không chịu hoàn thành bước chuyển giao cuối cùng” Ly mạch liếc nhìn La Tiểu Lâu một cái “Nhưng mà, mặc kệ ngươi lựa chọn như thế nào, tinh cầu kia vẫn đều là của ngươi”.
Lúc này, Ly Mạch đứng dậy hướng cửa sổ đi tới “Bọn họ đến rồi, ta phải đi, về sau sẽ liên hệ ngươi. Ta hy vọng lịch sử sẽ không tái diễn nữa … nếu không nhất định sẽ đem ngươi mang về”.
Sau đó Mark Asim hóa thân thành một trận cơ giáp màu lam sậm thật lớn, Ly Mạch tiến vào khoang điều khiển, nháy mắt một cái đã không thấy thân ảnh.
La Tiểu Lâu há to mồm mà nhìn ngoài cửa sổ, trong đầu còn không quên hình ảnh của cái cơ giáp kia. Trời ạ, đó quả thực là trận cơ giápcường hãn nhất mà hắn từng gặp, lại còn không có một chỗ nào là không hoàn mỹ cả …
125 cũng ngưỡng mộ mà nhìn trời, trước kia nó cũng thường xuyên nhìn chủ nhân cùng đại ca như vậy nhưng bây giờ, nó cũng đã có chủ nhân, hơn nữa, bọn họ còn là một cặp duy nhất …
Chạng vạng, hai vị bệ hạ cùng Nguyên Tích trở về hoàng cung. Đến tận bây giờ vẫn không có ai phát hiện ra điều gì không thích hợp. Năng lực củaMark Asim quả thực mạnh hơn cả của 125.
Saukhi Nguyên Tích vào nhà, La Tiểu Lâu mới chấm dứt quá trình ngẩn người của mình, xoay người đi chuẩn bị đồ mặc nhà cho Nguyên Tích.
Thế nhưng, không đợi cậuđi được vài bước, Nguyên Tích đã lao tới xách áo cậu. La Tiểu Lâu sợ tới mức run hết cả người. Nguyên Tíchphát hiện ra sao?
Nguyên Tích nghi hoặc mà nhìn La Tiểu Lâu, nghe nghe mùi của cậu, bỗng nhiên âm trầm sắc mặt mà hỏi “Có người tới? Là tên dị thú kia? Hắn có phải là muốn mang emđi hay không?!” Câu cuối cùng quả thực có thể nói là rít gào vào tai La Tiểu Lâu.
La Tiểu Lâu ngơ ngác mà nhìn Nguyên Tích,vẻ mặt đau khổ mà thầm nghĩ: trời ơi, biết thế không mang Ly mạch đến phòng bọn họ. Nguyên Tích cũng quá mức nghịch thiên rồi, như thế mà cũng có thể phát giác được, Chiến tranh lạnh của bọn họ đến khi nào mới có thể chấm dứt đây???
Từ cánh cửa lớn kia, càng đi vào sâu trong, địa hình càng lúc càng dốc thấp, hơn nữa đường đi là một vòng tròn thật lớn, nhưng nơi mà bọn họ đang đứng, phía trước bỗng nhiên không còn đường. Nơi đây, ngay trước mặt bọn họ có một vật thể gìđó rất lớn, cao cỡ hai người đứng chồng lên nhau, đáy có vẻ là một hình tròn, trên cao cao có cái gìđó hơi nhô ra, giống như là một con thúđang thủ thế sẵn sàng lao ra. Hơn nữa, trên bề mặt đen tuyền của nó ngẫu nhiên lại tỏa ra những tia sáng bạch sắc. Càng làm người ta sởn tóc gáy đó là, mặt ngoài của nó thỉnh thoảng lại có những tia xúc tua lòi ra, ngọ nguậy thăm dò.
Trong lòng La Tiểu Lâu từng trận kích động trào lên. Chính cậu cũng không hiểu rõ tại sao mình lại có loại cảm giác này – tựa như có cái gìđóđang kêu gọi cậu. La Tiểu Lâu không tự chủ được mà bước lên phía trước một bước, nhưng chưa kịp bước tiếp, trên hông bỗng nhiên có một cánh tay vòng qua níu lại.
Quay đầu lại, Nguyên Tích đang nhìn chằm chằm cậu mà hỏi “Em làm cái gì vậy?”
La Tiểu Lâu lấy lại tinh thần, vẻ mặt mê mang “Em, em cũng không rõ lắm …em chỉ muốn đi qua xem xem”.
Nguyên Tích gắt gao mà nắm lấy tay La Tiểu Lâu, tay còn lại tùy tiện sờ lên trên vai, gỡ quân hàm màu vàng xuống rồi ném về phía trước. Dưới ánh đèn sáng chói, hai người có thể nhìn thấy rõ ràng, miếng quân hàm kim loại màu vàng kia khi tiếp xúc với bề mặt vật thể màu đen đã nhanh chóng biến thành chất lỏng, sau đó chậm rãi biến thành một đám khí mà bốc hơi mất.
La Tiểu Lâu há to mồm, nửa ngày sau mới đổ mồ hôi đầy đầu mà quay lại hỏi “Đó là…?”
Nguyên Tích lắc lắc đầu, lạnh lùng mà nhìn bề mặt đầy những xúc tua ngắn nhúc nha nhúc nhích của vật thể kiarồi nói “Không rõ lắm, nhưng có thể khẳng đinh, đây chính là nơi mà chúng ta muốn tìm”.
Đúng lúc này, chiu ra và nghẹn ngào kêu “Tôi, tôi biết! Đây là g phòng hộ của anh trai tôi, trời ạ, chủ nhân cùng đại ca tôi đều ở đây! Sao, làm sao bây giờ, tôi thấy kích động quá, tôi…cậu làm cái gìđấy? Buông tôi ra!!!”
Hai cái chân trước ngắn cũn cỡn của quơ cào loạn xạ, nhưng cái đuôi của nó hiện đang bị Nguyên Tích xách lên, cuối cùng cũng chỉ đem tầm mắt cầu cứu hướng về phía người nuôi mình.
La Tiểu Lâu hoàn toàn không còn tâm tríđâu mà tiếp nhận sóng ‘thần giao cách cảm’ của , hỏi “Mày nói là, cái này là do đại ca mày làm ra?”
mạnh gật đầu, kiêu ngạo mà nói “Đương nhiên, toàn bộ Lam Nguyên tinh cũng chỉ cóđại ca ta có thể làm được thế này … tuy rằng bây giờ nó có vẻ hơi kì quái”.
Nguyên Tích hừ một tiếng. Y cũng chẳng có hứng thú mà nghe bất cứ điều gì về dị thú, những thứ kia chỉ tổ làm cho La Tiểu Lâu càng thêm có tình cảm với giống thú mà thôi. Nguyên Tích ném xuống đất rồi sai bảo “Đi đi, đem cái g kia mở ra”.
trợn tròn mắt, không dám tin mà nhìn Nguyên Tích “Tôi… tôi sao?”
Nguyên Tích không kiên nhẫn mà nhìn nó“Các ngươi không phải đều là dị thú cơ giáp hay sao?”
nhảy dựng lên, một cái móng vuốt còn không quên run rẩy chỉ về phía Nguyên Tích “Trời ạ, sao có thể giống nhau được? Đây chính làđại ca của tôi,đại ca của tôiđấy, ngài hiểu không? Tồn tại độc nhất vô nhị của thế giới dị thú cơ giáp. Mỗi lần thí nghiệm cơ giáp,một trong ba danh đầu tiên chắc chắn sẽ có tên anh ấy. Ngay cả một vài dị thú cũng không phải làđối thủ của đại ca tôi. Anh ấy là anh hùng của Lam Nguyên tinh. Ngay cả hội nghị các tinh cầu, anh ấy đều được bầu làmđại biểu…”Âm thanh của dưới con mắt lạnh băng của Nguyên Tích mà dần dần yếu xuống, nó cứng ngắc mà chậm rãi thu lại cái móng vuốt đang chỉ chỉ của mình, sau đó lại ngốc nghếch mà vòng ra đằng sau làm bộ gãi gãi đầu. Trời ơi, nó nó… chắc chắn bộ não nhân tạo của nó vừa rồi có vấn đề, sao nó có thể chỉ tay vào mặt Nguyên Tích mà nói thế được …
La Tiểu Lâu kinh ngạc mà nhìn , thật không thể tưởng tượng được là anh trai của lại mạnh tới độ như vậy, không khỏi tò mò mà hỏi “Đại ca của mày tên là gì?”
chạy tới bên La Tiểu Lâu, xác định làđã an toàn rồi thì mới đáp lời “Khụ, khụ, tên của anh ấy có chút giống tên của tôi. Thực ra tên của tôi là tôi căn cứ tên của anh ấy mà tự đặt cho mình … Anh ấy là , hình dạng chiến đấu kêu là [Đồng Mác Asim] Mark Asim, cuối cùng, biệt danh là Lãnh khốc tướng quân – cái này là tôi đặt cho anh ấy đấy. Tôi cam đoan với cậu là tôi cũng sẽ tiến hóa đạt tới trình độ như anh ấy!” Nói xong câu cuối cùng, cũng không quên khích lệ chính mình một chút.
Khóe miệng La Tiểu Lâu run rẩy. Lãnh khốc tướng quân?! … Quả nhiên là biệt danh do đặt có khác.
“Xem ra không thể trông cậy vào nóđược rồi” Nguyên Tích ở đằng sau khẳng định. Y nói tiếp “Em ở chỗ này chờ, anhđến thử xem”.
La Tiểu Lâu nhìn cái g phòng hộ màu đen kia, trong lòng vẫn có một loại dự cảm không tốt, hoảng hốt kéo tay Nguyên Tích lại “Từ từ, darling, anhđừng đi qua đó, quá nguy hiểm, em có thể dùng tinh thần lực thử”.
Nguyên Tích gật đầu đồng ý, quay về đứng trước mặt La Tiểu Lâu, cầm chặt kiếm năng lượng trong tay.
Một tia nguyên lực chậm rãi bay về phía vật thể hình cầu màu đen phía trước, lúc đụng vào bề mặt của thứ đó thì hơi khựng lại, rồi bỗng nhiên bị hút mạnh vào.
La Tiểu Lâu cả kinh. Tình hình bên trong g phòng hộ cũng ngay lập tức hiện ra trong đầu cậu.
Sau khi tiến vào trong La Tiểu Lâu mới phát hiện,thứ hiển hiện trước mắt cậu kia chẳng qua chỉ là một phần nhỏ looh ra của một g phòng hộ bên ngoài, bên trong còn có một hình cầu thật lớn nữa, lớn đến mức toàn bộ tòa thành Lewis này còn chẳng bằng được. Ở trung tâm của hai vòm cầu là một con thú trắng khổng lồ đang nằm, thân thể cuộn tròn lại, đầu đặt lên trên cái đuôi dài màu trắng. Cả người con thú tản ra ánh huỳnh quang hoa lệ chói mắt vô cùng.
Đây là … Ly Mạch!
La Tiểu Lâu vô cùng kích động. Hắn đang định đánh thức con thú trắng kia, vòm cầu màu đen bỗng nhiên có biến. Dị thú trắng côđộc ở trung tâm biến mất, toàn bộ vòm cầu tối sầm xuống, màu trắng điện quang chỉ loáng loáng nên ban nãy thì giờ đã sáng đến chói mắt. Ở giữa hai lớp vòm cầu màu đen có một con thú với những xúc tua thật lớn đang cử động. Hai con mắt tỏa hàn quang ác độc mà nhìn chằm chằm La Tiểu Lâu.
La Tiểu Lâu run lên. Nếu Ly Mạch làm cho cậu không tự chủ được mà muốn quỳ xuống cúng bái thì con thú này làm cậu run rẩy tận xương cốt. Đây là sự sợ hãi mà chỉ khi gặp được thiên địch mới có thể xuất hiện.
Ngay sau đó, xúc tua đáng sợ của con thú hung hăng lao đến phía cậu.
Nguyên lực của La Tiểu Lâu chật vật mà lùi lại, nhưng để thoát ra được cũng chẳng dễ dàng. Cái vòm cầu màu đen kia bắt đầu hấp thu nguyên lực của cậu. Tốc độ hấp thu còn nhanh hơn nhiều lần so với chế tạo cơ giáp cấp .
Cùng lúc, Nguyên Tích – đang đứng chắn trước La Tiểu Lâu– phát hiện, những cái xúc tua nhỏ trên bề mặt cái g phòng hộ bỗng chốc đứng im, ngay sau đó chúng phá thể mà ra, lao như tia chớp mà tấn công về phía bọn họ.
vì quá lo lắng mà nhất thời không đề phòng, bị một dây xúc tua quấy lên, mà một cái xúc tua khác thìđánh úp về phía La Tiểu Lâu. Nếu Nguyên Tích bảo hộ La Tiểu Lâu thì sẽ không có thời gian cứu mà nếu cứu thìLa Tiểu Lâu sẽ gặp nguy hiểm. Giờ khắc này, dù có kéo La Tiểu Lâu chạy tránh đòn thì cũng nguy hiểm không kém, bởi La Tiểu Lâu vẫn còn đang tập trung hết tinh thần màđiều khiển nguyên lực của mình chạy trốn sự truy đuổi của đám xúc tua bên trong cái g phòng hộ.
Nguyên Tích lạnh lùng mà nhìn đám xúc tua, khóe miệng hiện lên một nụ cười châm chọc. Thanh kiếm năng lượng bỗng nhiên phát ra ngọn lửa xanh trắng chói mắt, sau đó, một vệt sáng vụt qua, ánh sáng màu xanh trắng từ thanh kiếm bỗng nhiên kéo thành một đường dài thẳng tắp đến hơn mười thước, chém vào những cái xúc tua đang lao tới.Đám xúc tua kia như cảm ứng được nguy hiểm mà nao núng rụt về, nhưng chúng căn bản không kịp thối lui, đường kiếm của Nguyên Tích đã chém thành từng miếng nhỏ.
Đó là một thế võ cổ, kỹ thuật này được tạo thành nhờ các bước di chuyển thần kì. Đường kiếm kéo dài tới đâu đều là nhờ Nguyên Tích đã di động qua tới đó, nhưng bởi vì tốc độ của hắn quá nhanh cho nên trong nháy mắt chỉ nhìn thấy một vệt sáng dài thẳng tắp, Nguyên Tích thoạt nhìn vẫn che chở trước mặt La Tiểu Lâu, chưa từng dời khỏi.
chật vật mà bò từ dưới đất dậy, hung hăng mà dẫm vào vài miếng xúc tua bị chém nát, sau đó hướng Nguyên Tích chạy tới. Nga nga nga, đây mới là, mới đúng là tư thái cần có của một người đàn ông, một người chủ gia đình, một người bạn đời của chủ nhân chứ!!! Cần phải bảo hộ được chủ nhân, giết được địch nhân, còn phải bảo hộ được cả người máy gia dụng của ‘vợ’… nó tha thứ Nguyên Tích! Nó thừa nhận Nguyên Tích đúng là một chủ nhân khác của nó!!
La Tiểu Lâu lau mồ hôi trên trán, tập trung tinh thần kéo sợi nguyên lực trở về.
Đúng lúc này, một âm thanh thanh thúy mà bình tĩnh lọt vào lỗ tai cậu“Đừng lui về, ngươi không cóđường lui đâu!”
Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter
Cận vệ trong coi ngoài cửa kinh ngạc mà nhìn người đi theo sau Nguyên Tích cùng La Tiểu Lâuđằng sau, không rõ hai vị điện hạ có thể mang một người … chói mắt như vậy đi ra. Hoàn mĩ, hoa lệ, toàn thân đều là khí thế không thể bỏ qua.
Nhìn vương tử điện hạ nổi giận đùng đùng giống như vừa mới bắt được vợ ngoại tình, mọi người đều thức thời mà không nhúc nhích.
Tới phòng khách trong cung điện, người của quân bộ đã nghe theo mệnh lệnh của Nguyên Tích mà tiếp quản tòa thành – là‘thuận tiện mà trông coi’ hành tinh Lewis cùng tòa thành của vương tử phi điện hạ – xong xuôi.
Lạc Khắc đang ngồi khi nhìn thấy Ly Mạch thì nhãn tình sáng lên, nhanh chóng đi tới, lúc đi ngang qua La Tiểu Lâu thì nhỏ giọng nói một câu “Điện hạ, tôi biết ngài có thể mà, mặt khác, xin chuyển lời cho vương tử điện hạ, lập trường của tôi cũng không phải giống của cha ta, xin ngài ấy không cần làm khó xử cha ta”.
La Tiểu Lâu khiếp sợ mà quay đầu, nhìn thấy Lạc Khắc đi tới bên người Ly Mạch thì quỳ xuống.
Hắn thế mà là người của dị thú, hoặc là, hắn thực sự chính là một dị thú. Trách không được 125 cứ cảm thấy Lạc Khắc không đúng, trách không được lúc vừa mới tới đây 125 nói là tòa thành không có ai cả (Không có‘người’)
Nguyên Tích đen mặt mà nhìn Ly mạch mang theo Lạc Khắc đi khỏi.La Tiểu Lâu thì thì thào nói “Anh nói, tòa thành của em có… hay không còn có ngày đổi tên thành của em?”
Nguyên Tích chỉ tiếc ‘rèn sắt không thành thép’ mà quay đầu hung hăng lườm La Tiểu Lâu một cái, không muốn ở trước mặt bao người thế này nói cho tên ngu ngốc kia biết hậu quả để cho dị thú nằm vùng, xách La Tiểu Lâuđi về phía phi thuyền. Từ nhỏ đến lớn, y rất khi làm chuyện vi phạm đến nguyên tắc của mình, nhưng từ sau khi gặp được La Tiểu Lâu, y càng lúc càng lười quản đám nguyên tắc kia. Bây giờ y chỉ muốn trở về phòng của bọn y, ăn một bữa cơm rau dưa hiếm có, tắm bọt, sau đó… hung hăng mà giáo huấn La Tiểu Lâu.
La Thiểu Thiên đi theo sau vào phi thuyền, trước khi bước vào cửa phi thuyền, anh nhíu mày mà nhìn phía xa xa.
Phi thuyền lấy tốc độ cực nhanh mà trở về đế đô, thậm chí còn vượt qua cả tốc độ giới hạn an toàn. La Tiểu Lâu bị Nguyên Tích gây chiến tranh lạnh đơn phương mà dâng lên một cỗ lo lắng trong lòng. Căn cứ vào biểu tình ngưng trọng của các chiến sĩ trên phi thuyền, Nguyên Tích cùng La Thiểu Thiên lại vội đến mức cả ngày không thấy bóng dáng, La Tiểu Lâu suy đoán rằng có thể chiến sự đã xảy ra biến hóa.
Nhưng đối với những việc đó, cậu căn bản không giúp được gì. La Tiểu Lâu nghĩ nghĩ, bắt đầu phân tích siêu cấp kim dịch cùng nguyên liệu pha chế thuốc, có thời gian rảnh thì bắt đầu chế tạo siêu cấp năng lượng hộp. Sau lần chế tạo cơ giáp cấp 10, trong một năm này khó mà có thể chế tạo được một bộ cơ giáp nữa lần hai, La Tiểu Lâu quyết định đánh chủ ý vào cơ giáp cấp 9.
La Tiểu Lâuđặt siêu cấp hộp năng lượng vừa làm xong lên bàn, 125 kích động mà chạy lại xem số liệu. Hiện tại hộp năng lượng màLa Tiểu Lâu làm ra có một nửa chui vào trong miệng nó, nhưng xét đến lựa chọn sáng suốt lần này của 125 (chọn đi theo La Tiểu Lâu) La Tiểu Lâu không cùng nó so đo. Hơn nữa, lượng ô thạch hiện tại gần như đều là do 125 tìm được, số lượng lại thật lớn, La Tiểu Lâu cũng lười nói nó.
Nhanh đến giờ cơm trưa, La Tiểu Lâu ngừng lại, phát hiện 125 lại thu vào bụng một cái hộp năng lượng nữa, đại khái lo lắng múc nhiều quá thì kì cục, nó rối rắm chọn cái có số liệu thấp nhất.
La Tiểu Lâu nhìn 125 tự đắc và vui mừng, rốt cuộc không nhịn được hỏi “Vì sao bộ dáng của mày là khủng long mà Mark Asim lại là cậu bé?’
125 ngẩng đầu, kiêu ngạo nhìn La Tiểu Lâu“Cậu cũng thấy bộ dáng này của tôiđẹp hơn đúng không? Lúc ấy, anh của tôi coi trọng hình dạng chiến đấu hơn, hơn nữa, anh ấy luôn không quá chú trọng đến chuyện ngoại hình, cứ tuyển chọn luôn một hình dạng có trong hệ thống, tôi thực không thể chấp nhận loại lựa chọn tùy tiện này –đương nhiên, sau khi anh ấy chọn, vì tỏ vẻ tôn trọng với đệ nhất cơ giáp thánh thú, cái hệ thống kia đã xóa tất cả các hình dạng có sẵn trong đó”.
“Về phần tôi thì…” Cái đuôi của 125 cao kiều lên, còn đặt một chân trước đằng sau lưng, một chân trước cầm những tài liệu bỏ đi của La Tiểu Lâu bỏ vào thùng rác, hơi quay mặt về phía La Tiểu Lâu, sau đó học bộ dạng của một tài tử điện ảnh trên TV mà vung đầu nói “Tôiđã sàng chọn hình dạng của tất cả các giống loài, cuối cùng chọn ra hình dạng đẹp trai nhất là khủng long bạo chúa, sau đó mất những một tuần để thiết kế ra bộ dáng của mình, nào là tỉ lệ đường cong này, nhan sắc phối hợp này, độ cung thân thể này … cố gắng để khi mỗi lần đám thường nhân nhìn đến tôiđều yêu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên”.
“Úc! Cục cưng, cậu làm sao vậy? Cẩn thận chứ, phía dưới là hộp năng lượng của tôiđấy!” 125 vừa dùng thân thủ nhanh nhẹn đến khó tin của nó tiếp được chén nước màLa Tiểu Lâu không cẩn thận làm đổ xuống, vừa nhắc nhở nói.
La Tiểu Lâu run rẩy khóe miệng “Đại khái là vì tao chỉ là cái người phàm bình thường a…”
La Tiểu Lâuđứng dậy, quyết định đi chuẩn bị bữa trưa, cậu thực sự không nên ôm hy vọng quá lớn vào 125.
Mọi người trong văn phòng của Nguyên Tích điện hạ thực sự là xúc động, so với lúc đi đường, cơm trưa của quãng đường về này thực sự quá phong phú, quá ngon! Vương tử điện hạ quả nhiên có tiểu phòng bếp của chính mình. Thực tiếc khi chỉ giữa trưa dịp này bọn họ mới được ăn ngon a.
Sáng sớm ngày thứ ba, La Tiểu Lâuđang còn trong giấc mộng đã bị người nào đó kéo dậy.
Nguyên Tích nghiêm túc mà nhìn người vẫn còn đang mơ mơ màng màng, áo ngủ hỗn độn –La Tiểu Lâu– sau mới âm trầm mà quay sang thúc giục “Nhanh lên, không cần làm trễ thời gian của anh”.
La Tiểu Lâu vừa đứng dậy vừa nhớ lại, tựa hồ tối hôm qua lúc ngủ cậu thói quen mà quay sang ôm Nguyên Tích ngủ, còn bị tên kia đẩy ra hai lần, sau đó bị ôm càng chặt. ôi trời, bả vai của y, thắt lưng của y…
Về tới hoàng cung, quản gia tươi cười màđi ra nghênh đón họ. Biết cha mẹđều ở quân bộ, mà Nguyên Triệt thì vì thân thể không khỏe mà phải ở nhà, Nguyên Tích trước đi vấn an Nguyên Triệt, sau đó cùng La Tiểu Lâuăn trưa, chẳng nói một lời với La Tiểu Lâu một mình rời đi.
La Tiểu Lâu thất vọng mà ủ dột từ từ ăn cơm một mình, nhìn đến thần sắc tò mò của quản gia, không khỏi cười khổ nói “Tôi tựa hồ đãđắc tội với anh ấy”.
Quản gia lắc đầu, vìLa Tiểu Lâu mà bưng tới một ly sữa bòđãđược hâm nóng, nói “Tuy rằng Tích điện hạ có lẽ thực tức giận nhưng cũng sẽ không nhớ dai, chắc là ngài ấy hy vọng ngài nghỉ ngơi, dù sao đã làm việc nhiều ngày như vậy, nhất định thực mệt mỏi rồi”.
La Tiểu Lâu nghe vậy thì nghĩđến biểu tình lãnh đạm nhưng lại chỗ chỗ chiếu cố cậu của Nguyên Tích trên đường về, hơi nở nụ cười. Quả thực cậu có cảm thấy mỏi mêt, sau khi chế tạo cơ giáp cấp 10 xong cậu vẫn chưa có lấy một ngày nghỉ ngơi thực sự, hơn nữa, lần này lại dùng nguyên lực để trợ giúp Ly mạch, hậu quả càng thêm rõ ràng, hiệu suất công tác của cậuđều giảm đáng kể.
“Được rồi, ta không đi quân bộ nữa. Nếu Nguyên Tích trở về phiền ngài báo cho ta biết một tiếng”La Tiểu Lâu cáo biệt quản gia tiên sinh, đứng dậy trở về phòng.
La Tiểu Lâu mơ mơ màng màng mà ngủ cả một buổi chiều, thẳng đến cảm thấy có cái gìđóđè lên cậu, giống như bị ác mộng, mệt mỏi dị thường nhưng muốn tỉnh cũng không tỉnh lại được.
Cuối cùng, La Tiểu Lâu cảm giác được trên tay tê rần, cau mày mở mắt ra thì nhìn thấy 125 đang ngồi xổm bên giường cậu, kích động vô cùng.
“Sao vậy?”
125 làm một động tác im lặng, lặng lẽ nói nhỏ “Là chủ nhân đến đây!”
La Tiểu Lâu ngồi dậy “Mày nói là Ly Mạch sao?”Anh ta đến hoàng cung này làm cái gì?
125 kinh hỉ mà gật gật đầu “Hiện tại hầu hết tất cả mọi người đều bị chủ nhân dùng ý thức nguyên lực khống chế, chúng ta đi tìm chủ nhân đi” Nói xong nó túm cánh tay lôi La Tiểu Lâuđi ra ngoài.
La Tiểu Lâu lập tức thay quần áo, đi theo 125. Kì thực cũng chẳng cần 125 dẫn đường, cái cảm giác áp bách này thực sự dễ dàng nhận ra.
La Tiểu Lâu càng chạy càng nhanh, kỳ quái là, cậu không gặp được một người nào cả, chẳng lẽ toàn bộ người trong vương cung đều bị khống chế rồi? La Tiểu Lâu giờ khắc này mới cảm thấy được sự đáng sợ của ý thức nguyên lực của dị thú, hay nói đúng hơn làý thức nguyên lực cấp bậc vương giả.
Cuối cùng, La Tiểu Lâu dừng trước một cái cửa, lập tức kinh ngạc mà trừng lớn mắt. Đây là phòng của Nguyên Triệt mà. Giữa trưa cậu theo Nguyên Tích đi thăm Nguyên Triệt, còn nhớ rõ. Lúc ấy thân thể Nguyên Triệt không quá thoải mái, đang ngủ.
Nghĩ đến hận ý như có như không của Nguyên Triệt mỗi lần nhắc đến Ly Mạch, La Tiểu Lâu nháy mắt chảy ra một thân mồ hôi. Ông trời, nếu Ly mạch động thủ với Nguyên Triệt, như vậy dùcậu có nói thế nào thì Nguyên Tích cũng sẽ không tha cho dị thúđâu. Hơn nữa, chính cậu cũng rất thích Nguyên Triệt – nếu anh không có cái sở thích véo lông của cậu.
La Tiểu Lâu quýnh lên, nguyên lực tuôn mạnh ra, trực tiếp mở cửa phòng mà vào.
Bên trong, gian ngoài là phòng khách nhỏ, Mark Asim đang đoan chính mà ngồi trên ghế salon, mở cặp mắt to xinh đẹp mà nhìn chằm chằm camera ở phòng đối diện, mắt lóe lam quang.
La Tiểu Lâu bất chấp nó, trực tiếp vọt vào phòng ngủ của Nguyên Triệt, một phen đẩy ra cửa. Nhìn tới tình hình bên trong, cậu không khỏi ngây ngẩn cả người.
Nguyên Triệt còn ngủ ở trên giường, lông mi thật dài che khuất ánh mắt, mà Ly mạch ở bên giường đang cúi xuống hôn môi Nguyên Triệt. Tuy rằng khuôn mặt như trước thản nhiên, không nhìn rõ biểu tình nhưng La Tiểu Lâu xem màđỏ rần mặt. Ở góc độ của cậu mà nói, Ly Mạch là thực sự thích, hoặc là nói thực sự quý trọng Nguyên Triệt.
125 đang ôm chân hắn lặng lẽ phát ra âm thanh khâm phục vô cùng. Ly mạch như trước cúi cuống mà nhìn người đang ngủ, đưa tay sờ sờ môi của Nguyên Triệt. Đôi môi vốn xinh đẹp lại mang theo vài tia sắc bén thường ngày bởi vì nụ hôn đó mà có vẻ gợi cảm mê người. Qua một hồi lâu mới đứng dậy, Ly Mạch quay đầu nhìn về phía La Tiểu Lâu cùng 125.
Bị cái nhìn kia chiếu tới, La Tiểu Lâu cùng 125 đều đồng thời giật mình. 125 lập tức xoay người đi tìm Mark Asim. La Tiểu Lâu thì bị áp lực cực lớn, tiếp tục đứng ở cạnh cửa.
Cũng may Ly Mạch không định tiếp tục làm khó hắn, trực tiếp đứng dậy đi ra khỏi buồng ngủ.
Sau khi Ly mạch cùng La Tiểu Lâu ra khỏi phòng, La Tiểu Lâu nhỏ giọng nói “Ngài … bỏ tinh thần áp chế đi”.
Ly mạch nhìn hắn một cái “Vậy thìđi về phòng ngươi”.
La Tiểu Lâu do dự một chút nhưng vẫn đưa Ly mạch cùng hai cái cơ giáp đi về phòng Nguyên Tích cùng cậu. Ly mạch hiển nhiên cũng nhận ra làLa Tiểu Lâu ở cùng phòng Nguyên Tích, nhất thời nhíu mày. Nhìn đến ảnh cưới của bọn họ lúc kết hôn ở trong phòng, sắc mặt lại càng không tốt lắm.
Hắn quả thực đã cởi bỏ áp chế tinh thần của hoàng cung, nhưng lại phong bế khu vực phòng La Tiểu Lâu lại. Ly Mạch nhìn về phía La Tiểu Lâu“Ngươi là em trai của ta, ta thực sự không muốn nhìn thấy ngươi lạc loài trong đám người. Hơn nữa, trước kia ngươi đã chịu nhiều đắng cay như vậy …”
La Tiểu Lâu lắc lắc đầu, tiếp tục biểu đạt ý của mình “Tôi sẽ không ly hôn, xin ngài hiểu cho, Nguyên Tích biết thân phận của tôi nhưng anh ấy vẫn không buông tay”La Tiểu Lâu không thể không cảm thán trong lòng. May mà người chịu khổ lúc trước không phải cậu thực sự.
Ly Mạch thản nhiên mà nhìn La Tiểu Lâu“Ngươi còn nhỏ, như vậy vội vàng mà quyết định hôn nhân của mình không khỏi rất qua loa”.
Khí thế của Ly mạch rất cường, La Tiểu Lâu thì cúi đầu. Không phải cậu không muốn phản bác, mà hiện tại cậu không thể khống chế được toàn thân run rẩy, riêng đứng im đấy thôi đã làm cậu hao hết toàn bộ khí lực.
Nhận thấy tình trạng của La Tiểu Lâu, đai khái biết ảnh hưởng của dị thú trưởng thành gây ra cho ấu thú, lui ra sau, chuyển đề tài “Ta đã gặp Siever, ngươi làm rất khá. Hơn nữa, ý thức nguyên lực của ngươi rất lỳ quái, có thể chia lìa bệnh độc. Ta nghĩđiều này có thể là một điểm đột phá”.
La Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở ra rồi hỏi “Đó là bệnh độc gì?” Cái loại bệnh độc tàn nhẫn mà báđạo như thế, La Tiểu Lâu vừa nghĩ tới đã cảm thấy sởn hết tóc gáy.
Ly Mạch lạnh lùng cười cười “Đó là nguyên nhân sâu xa làm nhân loại đối đầu với dị thú. Hơn nữa, bệnh độc có tác dụng áp chế rất lớn đối với dị thú. Cho nên, dù là ta, cũng chỉ có thể bảo trì trạng thái như ngươi nhìn thấy đó”.
Nguyên nhân đối địch? La Tiểu Lâu còn muốn hỏi lại, Ly Mạch đãđến trước mặt cậu, sau đóđem tay đặt lên trên đầu La Tiểu Lâu.
La Tiểu Lâu cứng đờ người, lập tức cảm thấy thân thể nóng lên, không thể khống chế được mà biến thân. Cái tai cùng cái đuôi của cậuđều mọc ra, ánh mắt cùng màu tóc cũng biến hóa. Cậuđã biến thân hình dạng thứ hai.
Một cỗ ý thức nguyên lực đầy báđạo tiến nhập thân thể cậu, chạy một vòng rồi lại lặng lẽ lui ra ngoài.
Ly Mạch nhìn nhìn La Tiểu Lâu, sờ sờ lỗ tai của hắn, thản nhiên nói “Ý thức nguyên lực cùng tinh thần lực của ngươi kết hợp lại, trách không được lại có thể chia tách bệnh độc. Đại khái đây là chỗ tốt duy nhất mà gen của nhân loại đưa cho ngươi”.
Xem ý tứ của Ly Mạch thì là, dù hắn thích Nguyên Triệt, nhưng hắn cũng không có chút hảo cảm gì với nhân loại cả.
“Kia Lạc Khắc là ai?”La Tiểu Lâu nghi hoặc hỏi.
“Hắn là người thủ hộ của dị thú, chịu trách nhiệm trông coi phong ấn Renda, sau lại vì ta gặp chuyện mà nghĩ biện pháp hỗ trợ ta. Hắn sẽ ở thời điểm thích hợp mà lựa chọn người đến phong ấn Renda. Xem ra, hắn hai lần lựa chọn đều là ngươi”.
La Tiểu Lâu kinh ngạc mà nhìn Ly Mạch “Hắn cũng là dị thú sao? Vậy toàn bộ Lewis gia tộc chẳng lẽ đều là…”
“Không phải, chỉ có Lạc Khắc là thôi, mẹ hắn là dị thú, hiện đang ở trong phong ấn Renda. Hắn không hy vọng ngươi đưa tinh cầu Lewis cho Nguyên Tích nên không chịu hoàn thành bước chuyển giao cuối cùng” Ly mạch liếc nhìn La Tiểu Lâu một cái “Nhưng mà, mặc kệ ngươi lựa chọn như thế nào, tinh cầu kia vẫn đều là của ngươi”.
Lúc này, Ly Mạch đứng dậy hướng cửa sổ đi tới “Bọn họ đến rồi, ta phải đi, về sau sẽ liên hệ ngươi. Ta hy vọng lịch sử sẽ không tái diễn nữa … nếu không nhất định sẽ đem ngươi mang về”.
Sau đó Mark Asim hóa thân thành một trận cơ giáp màu lam sậm thật lớn, Ly Mạch tiến vào khoang điều khiển, nháy mắt một cái đã không thấy thân ảnh.
La Tiểu Lâu há to mồm mà nhìn ngoài cửa sổ, trong đầu còn không quên hình ảnh của cái cơ giáp kia. Trời ạ, đó quả thực là trận cơ giápcường hãn nhất mà hắn từng gặp, lại còn không có một chỗ nào là không hoàn mỹ cả …
125 cũng ngưỡng mộ mà nhìn trời, trước kia nó cũng thường xuyên nhìn chủ nhân cùng đại ca như vậy nhưng bây giờ, nó cũng đã có chủ nhân, hơn nữa, bọn họ còn là một cặp duy nhất …
Chạng vạng, hai vị bệ hạ cùng Nguyên Tích trở về hoàng cung. Đến tận bây giờ vẫn không có ai phát hiện ra điều gì không thích hợp. Năng lực củaMark Asim quả thực mạnh hơn cả của 125.
Saukhi Nguyên Tích vào nhà, La Tiểu Lâu mới chấm dứt quá trình ngẩn người của mình, xoay người đi chuẩn bị đồ mặc nhà cho Nguyên Tích.
Thế nhưng, không đợi cậuđi được vài bước, Nguyên Tích đã lao tới xách áo cậu. La Tiểu Lâu sợ tới mức run hết cả người. Nguyên Tíchphát hiện ra sao?
Nguyên Tích nghi hoặc mà nhìn La Tiểu Lâu, nghe nghe mùi của cậu, bỗng nhiên âm trầm sắc mặt mà hỏi “Có người tới? Là tên dị thú kia? Hắn có phải là muốn mang emđi hay không?!” Câu cuối cùng quả thực có thể nói là rít gào vào tai La Tiểu Lâu.
La Tiểu Lâu ngơ ngác mà nhìn Nguyên Tích,vẻ mặt đau khổ mà thầm nghĩ: trời ơi, biết thế không mang Ly mạch đến phòng bọn họ. Nguyên Tích cũng quá mức nghịch thiên rồi, như thế mà cũng có thể phát giác được, Chiến tranh lạnh của bọn họ đến khi nào mới có thể chấm dứt đây???