Mặc dù hiếu kỳ, nhưng Mira cũng không hỏi nhiều, mang theo Trần Phàm cùng Lý Dĩnh đi vào đại viện biệt thự, Long Nữ cũng như những bảo tiêu khác, được bảo tiêu của Mira chỉ huy cho xe chạy vào dừng trong bãi, sau đó cũng giống như những bảo tiêu của các khách nhân, ở trong xe chờ đợi buổi tiệc chấm dứt.
Ngay cửa biệt thự, vài người tham gia buổi tiệc đang uống rượu trò chuyện, nhìn thấy Mira tự mình nắm tay Lý Dĩnh xuất hiện, không khỏi ngây ra, có một nữ lang vừa nổi danh trong Hollywood nhịn không được hỏi:
- Người đàn bà kia là ai? Vì sao Mira phải tôn trọng nàng như thế?
- Không biết.
Nàng vừa hỏi, những người bên cạnh đều lắc đầu.
- Các quý ông, quý bà, xin giới thiệu với các vị, vị này đến từ Trung Quốc.
Mira cười giới thiệu với mọi người, nhưng không giới thiệu Trần Phàm.
Mặc dù nàng tò mò thân phận của Trần Phàm, nhưng nàng không cho rằng thân phận của Trần Phàm càng cao quý hơn Lý Dĩnh.
Có lẽ bởi mấy người kia không đủ tư cách cần giới thiệu, chỉ giới thiệu sơ qua thì Mira liền kéo tay Lý Dĩnh đi vào trong biệt thự, Trần Phàm đi sát phía sau.
Cũng giống như những buổi tụ họp của xã hội thượng lưu, những người tham gia tụ họp mặc kệ thân phận cao thấp, ăn mặc đều cực kỳ chú ý, nam âu phục, nữ đều mặc lễ phục dạ hội.
Đại sảnh được bố trí như một hội trường tụ họp, ở giữa đại sảnh dựng một sàn nhảy lâm thời, nơi góc phòng có một dàn nhạc, ở một góc phòng khác còn bày nhiều bàn ăn dài, bên trên có đủ loại thức ăn lót dạ, người phục vụ mặc đồng phục thống nhất, luôn mỉm cười qua lại trong đại sảnh rót rượu cho khách nhân.
- Đúng rồi, Lý thân ái, người phụ trách công ty điện ảnh Universal của tập đoàn Metro - Gold nhờ tôi chuyển cáo cho cô, đêm nay hắn có chuyện quan trọng, không thể tới tham gia tụ họp, hắn nói ngày mai cô trực tiếp đến công ty tìm hắn ký kết hợp đồng.
Lúc vào cửa. Mira vừa mỉm cười báo lại lời của bên công ty điện ảnh vừa quan sát phản ứng của Lý Dĩnh.
Nghe được lời nói của Mira, Lý Dĩnh không khỏi ngẩn ra!
Lần này nàng tới nước Mỹ, chủ yếu nhất là vì muốn bàn chuyện hợp tác với hai công ty điện ảnh Universal và Dreamworks, hiện giờ còn chưa bàn chuyện, công ty Universal đã trực tiếp tính chuyện ký hợp đồng.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lý Dĩnh, Mira cũng có chút nghi hoặc, nguyên bản nàng cho rằng Lý Dĩnh lẽ ra đã đoán trước mới đúng.
Sau thoáng kinh ngạc, Lý Dĩnh nghĩ lại, hẳn là do Trần Phàm âm thầm giúp nàng, trong lòng không khỏi dâng lên cảm động.
Mà Mira không biết điểm này, nàng thấy Lý Dĩnh không nói lời nào, lại nói:
- Tuy rằng bên công ty Universal không đến, nhưng ngài Marcel Desailly của Dreamworks sẽ đến, nhưng ông ấy cùng một ít khách nhân trọng yếu khác sẽ đến muộn một chút.
- Cảm ơn cô, Mira, cảm ơn cô cung cấp cơ hội cho chúng tôi gặp mặt.
Lý Dĩnh mỉm cười tạ ơn, nàng rất rõ ràng, chẳng những nàng có thể thông qua buổi tiệc hôm nay bàn chuyện hợp tác với cao tầng Dreamworks, còn có thể tiếp xúc đủ loại nhân sĩ giới giải trí nước Mỹ, đối với việc phát triển của công ty giải trí Lam Cảnh có vô số tác dụng.
- Đừng khách khí, đây là chuyện mà một người bạn phải làm.
Mira mỉm cười, sau đó nói:
- Được rồi Lý, để nụ cười của cô sáng lạn thêm một chút, tôi đưa cô đi làm quen một ít khách nhân đêm nay.
Vừa nói xong, Mira tự mình bưng lên một ly rượu đỏ đưa cho Lý Dĩnh.
Lý Dĩnh cầm ly rượu, quay đầu nhìn thoáng qua Trần Phàm, lại thấy không biết từ lúc nào Trần Phàm đã đi tới bên cạnh một người phục vụ cầm một ly rượu, vừa uống rượu vừa lộ ra nụ cười cổ vũ với nàng.
Đưa ly rượu cho Lý Dĩnh. Mira cũng tự mình lấy một ly, còn định nói gì với Lý Dĩnh, lại phát hiện Lý Dĩnh đang mắt đi mày lại với Trần Phàm, không khỏi lại sửng sốt, đồng thời càng tăng thêm lòng hiếu kỳ đối với Trần Phàm.
- Được, vậy phiền toái chị Mira.
Ngay khi Mira đang tò mò, Lý Dĩnh lại nhận được dáng tươi cười cổ vũ của Trần Phàm, lấy lại tinh thần, nhìn Mira mỉm cười.
Mira ngăn chặn lòng hiếu kỳ, mang theo Lý Dĩnh đi về hướng đám người.
- Các quý ông, các quý bà, tôi xin long trọng giới thiệu một vị khách nhân trọng yếu với mọi người!
Rất nhanh, trong tiếng đàn dương cầm tao nhã quanh quẩn, Mira lớn tiếng nói:
- Chính là vị tiểu thư xinh đẹp bên cạnh tôi! Nàng đến từ đông phương xa xôi, các vị có thể gọi nàng là Ms Lý!
- Nga, cô thật tốt, Mira!
Nghe được lời giới thiệu của Mira, hai mắt nam giới tại hiện trường đều tỏa sáng, ánh mắt không ngừng di chuyển trên người Lý Dĩnh, hiển nhiên mỹ nữ vô luận đi tới đâu đều là tiêu điểm, huống chi là một mỹ nữ thân phận không tầm thường.
Ngay khi nam giới còn đang cảm thấy kinh diễm vì sự xuất hiện của Lý Dĩnh, các nữ nhân tại hiện trường cũng đưa mắt nhìn về phía Lý Dĩnh, các nàng vừa so sánh tư sắc, dáng người, khí chất, cách ăn mặc với Lý Dĩnh, vừa âm thầm suy đoán thân phận của nàng.
Dù sao các nàng đều hiểu rõ địa vị của Mira tại Hollywood, có thể được Mira giới thiệu long trọng như vậy tuyệt đối không phải là người bình thường, càng không phải là chó hay mèo ngoài đường!
Bởi vì có sự giới thiệu của Mira, thân phận của Lý Dĩnh trong lúc vô hình được nâng lên rất nhiều, trong lúc nhất thời đã trở thành tiêu điểm của đám người. Mira lại rất hài lòng với hiệu quả này, bắt đầu lần lượt giới thiệu từng khách nhân cho Lý Dĩnh.
Gặp được người có thân phận cao quý, Mira sẽ chú trọng giới thiệu, người có thân phận bình thường thì chỉ giới thiệu theo quy tắc, sau đó chạm cốc một chút, một ít khách nhân miễn cưỡng có tư cách tham gia tụ họp, Mira chỉ giới thiệu tên.
Nhìn mặt người mà gắp thức ăn.
Đây là hình dung tốt nhất về Mira.
So sánh với Lý Dĩnh mà nói, Trần Phàm ngoại trừ lúc ban đầu tiến vào đại sảnh khiến cho một ít người chú ý, lúc sau liền không được mọi người để mắt đến.
Hắn bưng một ly rượu, đứng ở góc đại sảnh, vừa uống vừa nhìn Mira giới thiệu khách nhân cho Lý Dĩnh nhận thức.
- Mike, anh biết thân phận người đàn bà kia không?
Cùng lúc đó, giữa đại sảnh một người phụ nữ ăn mặc khêu gợi nhịn không được hỏi người đàn ông bên cạnh.
Người đàn ông tên Mike cao tới một thước tám mươi mấy, làn da hơi có màu lúa mạch, nhất là đôi mắt sáng ngời hữu thần, lúc nào trên khóe miệng cũng lộ ra vẻ mỉm cười mê người, hàm răng trắng đến chói mắt.
Hắn mặc một chiếc áo bành tô màu trắng do một vị chuyên gia thiết kế y phục nổi tiếng Châu Âu làm ra, bộ lễ phục dạ hội màu trắng cao quý làm cho thân hình của hắn có vẻ thật cao ráo, cả người cũng anh tuấn cùng cao quý hơn nhiều.
Mà trên thực tế, lấy thân phận của hắn, cho dù mặc một quần áo hàng vỉa hè, cũng sẽ tạo nên thủy triều trong giới giải trí!
Bởi vì hắn chính là một trong những nam minh tinh nổi tiếng nhất Hollywood hiện tại, danh khí ngang hàng với Arnold Schwarzenegger, Nicholas Cages!
Mà nữ lang nói chuyện với hắn cũng là một nữ minh tinh người người biết tên: Jessica!
Có thể nói hai người được xem là người có danh khí lớn nhất trong những ngôi sao xuất hiện đêm nay!
Đồng dạng tính đến trước mắt, thân phận của bọn họ là cao quý nhất trong toàn bộ khách nhân của đêm nay!
Sở dĩ nói là tính tới trước mắt, đó là vì cao tầng của công ty điện ảnh Dreamworks cùng những ông trùm Hollywood còn chưa xuất hiện!
Đối với người xem bình thường mà nói, bọn họ chỉ ưa thích thần tượng ngôi sao, những minh tinh được tôn sùng như thần linh, nhưng đối với những ông trùm mà nói, gọi là ngôi sao thì cũng chỉ là cây rụng tiền của họ, là đồ chơi trong tay họ, bọn họ có thể đẩy hồng một minh tinh, cũng có thể ở trong thời gian ngắn làm cho một minh tinh phải mai danh ẩn tích, thậm chí là đưa tiễn đi gặp Diêm Vương gia!
Đây cũng là lý do vì sao người cổ đại thường hay nói, nghệ sĩ vĩnh viễn không khả năng bước lên những đài cao thanh nhã.
Mặc dù có chút hà khắc cùng thành kiến, nhưng cũng là một sự thực phũ phàng!
- Nga, Jessica, cô đang hỏi cô gái đông phương xinh đẹp bên cạnh Mira đó sao?
Lúc mới ban đầu Mike còn thân thiết với Jessica, nhưng từ sau khi Lý Dĩnh tiến vào đại sảnh, ánh mắt liền bị Lý Dĩnh hấp dẫn, lúc này có chút lưu luyến thu hồi ánh mắt, ậm ừ trả lời.
- Mike, xem ra anh đã sản sinh hứng thú đối với người đàn bà kia rồi sao?
Nhìn thấy thái độ Mike chuyển biến, Jessica không khỏi cười trào phúng, với danh tiếng của nàng tuy không đáng dùng tai tiếng tình dục với Mike để nâng cao thân phận, thậm chí đối với nàng mà nói, lên giường với những ông trùm Hollywood còn tăng thêm danh khí nhanh hơn lên giường với Mike.
Sở dĩ nàng có chút thẹn quá hóa giận, là bởi vì bị một cô gái khác đè ép hào quang, khơi dậy tâm lý ganh đua so sánh.
Mike vốn nổi tiếng là hoa hoa công tử, từng lên giường nhiều lần cùng Jessica, nhiều ít có chút ngán ngẩm, lúc này nghe Jessica nói như thế, cũng không tránh né:
- Jessica, cô thật hiểu biết tôi, cô cũng biết tôi là người thích có mới nới cũ, huống chi nàng còn là một cô gái đông phương?
- Hỗn đản!
Nghe được lời nói của Mike, Jessica thấp giọng mắng một câu, sau đó bưng ly rượu rời đi.
Mà Mike lại kiệt lực điều chỉnh nụ cười ttên mặt, tận lực làm cho nụ cười của mình càng thêm mê người.
Nhìn thấy mình vừa điều chỉnh nụ cười, có không ít các cô gái đều đưa mắt nhìn qua, Mike biết đã đạt được hiệu quả mong muốn, nhẹ nhàng nâng ly như chào hỏi, sau đó chủ động đi về hướng Mira cùng Lý Dĩnh.
- Nga, Mira, vì sao không giới thiệu Lý tiểu thư xinh đẹp với tôi vậy?
Rất nhanh, Mike đi tới bên cạnh Mira cùng Lý Dĩnh, trên mặt mỉm cười mê người, trêu ghẹo nói.
- Ồ không! Mike, tôi chỉ vì lo lắng người bạn gái bên cạnh anh sẽ ghen, cho nên không giới thiệu Lý cho anh thôi.
Mike cũng là nhân tinh, cười nói một câu, sau đó kéo tay Lý Dĩnh giới thiệu:
- Lý, vị này chính là Mike, ân, tin tưởng cô hẳn là nhận thức hắn! Hắn bây giờ nổi danh con cưng của Hollywood...
- Lý tiểu thư xinh đẹp, hoan nghênh cô tham gia tụ họp đêm nay.
Không đợi Mira nói xong, Mike mỉm cười cắt đứt lời Mira, đồng thời mặc kệ Lý Dĩnh có nguyện ý hay không, trực tiếp nắm lấy bàn tay trái trắng noãn của Lý Dĩnh, chuẩn bị làm một lễ hôn môi.
- Anh làm gì?
Hành động tự cho là đúng của Mike làm Lý Dĩnh cả kinh, sau đó khi Mike sắp hôn tay nàng, Lý Dĩnh giãy mạnh, nhíu mày chất vấn.
Có lẽ do quá mức kích động, thanh âm Lý Dĩnh không nhỏ, khiến toàn bộ người chung quanh đều chú ý.
Nhìn thấy người chung quanh đều đưa mắt nhìn về nơi này, nhất là nhìn dáng tươi cười trào phúng trên mặt Jessica, Mike cảm thấy có chút mất mặt, trong lòng nhiều ít có chút căm tức, nhưng trước mặt công chúng cũng không dám phát hỏa, mà chỉ dùng giọng điệu đùa giỡn nói:
- Lý xinh đẹp, tôi vốn nghĩ người Nhật vốn thật cởi mở, xem ra tôi đã sai lầm rồi...
- Tôi không phải người Nhật.
Không đợi Mike nói xong, Lý Dĩnh liền lạnh lùng cắt đứt:
- Tôi là người Hoa.
- Chào các ngài, thỉnh gởi lời thăm hỏi của tôi đến Satan.
Trong phòng sách yên lặng, thanh âm của Trần Phàm có vẻ dị thường chói tai.
- Ông là ai?
Trong giọng nói của Totti mang theo vài phần sợ hãi, đồng thời lại âm thầm đưa tay xuống ngăn kéo dưới bàn, muốn lấy cây súng lục.
- Mày là...Đồ Tể?
Khác với Totti, Marcel từng nói chuyện điện thoại với Trần Phàm, vì thế ghi khắc thanh âm của Trần Phàm trong tâm khảm, lúc này nghe được lời nói của Trần Phàm, theo bản năng liền hỏi.
Đồ...Đồ Tể?
Nguyên bản Totti vừa định thò tay cầm súng lại nghe được tiếng hô của Marcel, trong lòng kịch liệt chấn động, thần tình kinh hãi nhìn Trần Phàm, động tác cũng chợt ngừng phắt lại.
- Marcel Desailly, tôi đã nói ông cùng gia tộc của ông không còn cần tiếp tục tồn tại.
Trần Phàm dùng một loại ánh mắt hài hước nhìn hai người:
- Ân, ông chết sớm hơn một chút trong kế hoạch của tôi.
- Sưu!
Vừa nói xong, Trần Phàm quyết đoán bóp cò, viên đạn bay ra khỏi nòng súng, nháy mắt bắn trúng ấn đường của Marcel Desailly, xuyên qua gáy, máu tươi xen lẫn chất lỏng màu trắng văng khắp nơi.
Hình ảnh chợt dừng lại, dưới ánh đèn, Marcel Desailly trợn tròn mắt, thần tình đầy vẻ hoảng sợ.
- Oanh!
Theo sau, Marcel Desailly ầm ầm ngã xuống, thân hình khôi ngô nện lên sàn nhà phát ra tiếng trầm đục.
- Đừng...đừng!" Trên mặt Totti văng đầy máu tươi cùng chất lỏng màu trắng, hắn sợ tới mức hồn phi phách tán, lúc này nghe được tiếng vang nặng nề, lập tức lấy lại tinh thần, không dám lau mặt, mà run rẩy cả người nhìn Trần Phàm, vạn phần hoảng sợ nói:
- Đồ...Đồ Tể, chỉ cần ông không giết tôi, gia tộc Qiesi Jarno sẽ trợ giúp ông đối phó Thanh bang, còn có thể trợ giúp ông xử lý Tiết Hồ!
- Ông có tư cách nói điều kiện với tôi sao?
Trần Phàm cười lạnh một tiếng.
Totti há to miệng, đồng tử phóng tới lớn nhất.
- Sưu!
Theo sau, không đợi Totti trả lời, Trần Phàm lại bóp cò, viên đạn xuyên vào miệng Totti, xuyên qua gáy.
Cũng giống như Marcel Desailly, Totti bị một phát súng bắn vỡ đầu.
Trần Phàm thu súng, giống như quỷ mị biến mất trong hành lang. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Cùng lúc đó.
Bảo tiêu của gia tộc Qiesi Jarno chia làm hai đường, một bộ phận xếp thành hình tròn phóng nhanh về biệt thự số hai mươi ba, một bộ phận dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới khu biệt thự trung tâm, hơn nữa còn chạy thẳng tới biệt thự số hai.
Rất nhanh, hơn mười bảo tiêu từ bốn phương hướng khác nhau chạy tới biệt thự số hai, trong đó có một nửa phụ trách canh gác bốn phía, một nửa trực tiếp vọt vào trong biệt thự.
Thật nhanh, đội trưởng bảo tiêu phụ trách tuần tra thần tình khẩn trương đẩy nhanh cửa phòng sách lầu hai, nhìn thấy Marcel Desailly cùng Totti bị bắn vỡ đầu, tử trạng thật thê thảm.- Tê...
Nhìn thấy một màn như vậy, mấy tên bảo tiêu cũng không khỏi hít sâu một hơi, thần tình kinh hãi.
Tựa hồ bọn hắn không thể tin được, có người có thể thoải mái lẻn vào trang viện gia tộc Qiesi Jarno thực hiện vụ ám sát Totti.
- Ciro, ngài Totti cùng ngài Marcel Desailly đều bị bắn chết rồi!
Sau thoáng kinh hãi, đội trưởng bảo tiêu tuần tra liền thông qua vô tuyến điện báo cáo tin tức với đội trưởng bảo tiêu gia tộc Qiesi Jarno.
- Ciro, chung quanh biệt thự số hai mươi ba và những biệt thự gần bên không phát hiện được người lẻn vào.
Hắn vừa báo xong, đội trưởng bảo tiêu dẫn người đi tới biệt thự số hai mươi ba cũng vừa hội báo.
Hoa!
Hai người vừa hội báo xong, Ciro còn chưa đáp lời, cả trang viện đột nhiên lâm vào một mảnh tối đen.
- Chết tiệt, kẻ lẻn vào đã cắt đứt nguồn điện, mau, mọi người vây quanh biệt thự trung tâm!" Trong phòng theo dõi, Ciro đang định thông qua hình ảnh giám thị tìm kiếm dấu vết người lẻn vào, nhưng cả tòa trang viện đều lâm vào bóng tối, hắn liền quyết đoán truyền đạt mệnh lệnh.
Ciro rất rõ ràng, những người đang ở trong khu biệt thự trung tâm đều là thành viên trung tâm tuyệt đối của gia tộc Qiesi Jarno, bọn họ trở về trang viện là do gia tộc Qiesi Jarno tuyên chiến với gia tộc Gambino, mà phòng vệ trong trang viện sâm nghiêm cũng khiến bọn họ được yên tâm hơn.
Nếu bọn họ đều bị giết chết, gia tộc Qiesi Jarno mất đi trụ cột, cũng biến thành một đống cát vụn.
Theo ý nào đó mà nói, ý tưởng của Ciro không sai, nhưng trong hoảng loạn hắn lại quên mất nếu người lẻn vào có thể xử lý các bảo tiêu, như vậy tự nhiên cũng lấy được vô tuyến điện, như vậy mệnh lệnh của hắn cũng trực tiếp truyền vào trong tai kẻ lẻn vào.
Có lẽ vì muốn xác minh suy đoán của Ciro, sau khi cắt đứt nguồn điện, Trần Phàm cũng không lập tức hành động, ẩn vào trong một bụi cây, thông qua vô tuyến điện nghe mệnh lệnh an bài của Ciro.
Khi biết được bọn họ muốn tụ tập về khu biệt thự trung tâm, khóe miệng Trần Phàm hiện lên nụ cười lạnh như băng, sau đó thu hồi súng lục, rút ra con dao nhiễm vết máu, lệ khí đang ẩn giấu đột nhiên bùng nổ, nguyên bản con ngươi đen nhánh cũng biến thành đỏ rực.
Giờ khắc này hắn đã tiến nhập vào trạng thái điên cuồng!
Đã tiến vào trạng thái điên cuồng, hắn cũng không tiếp tục lựa chọn ẩn giấu, mang theo dao găm trực tiếp tiến tới chỗ đám bảo tiêu đang tập trung về khu biệt thự trung tâm.
Khi hai mươi bốn bảo tiêu vây biệt thự số hai mươi ba không tìm được ai, lại biết được tin tức Totti đã bị bắn chết, biết rõ người lẻn vào thực lực khủng bố, trong lúc cẩn thận bọn hắn cũng không phân tán hành động như lúc trước, mà tập hợp cùng một chỗ, chạy về hướng biệt thự trung tâm.
Mây đen đầy trời, trong trang viện một mảnh tối đen, bọn hắn từng trải qua huấn luyện đặc thù năng lực nhìn ban đêm tuy không thể so sánh với Trần Phàm, nhưng cũng mạnh mẽ hơn người bình thường không ít, bọn hắn mơ hồ có thể nhìn thấy mấy thước xa trước mặt.
Đang chạy, ba gã bảo tiêu chạy đầu tiên bỗng nhiên ngừng lại.
- Làm sao vậy?
- Phía trước giống như có người, các anh thấy được không?
- Không có.
Mấy gã bảo tiêu hỏi lẫn nhau.
- Hô...hô...
Theo sau, bọn hắn chợt cảm thấy phía trước nổi lên một trận gió đêm, cơn gió đêm thình lình nổi lên làm bọn hắn đều cảm nhận được cỗ hàn ý lạnh lẽo.
- Hắn...hắn ở nơi này!
Bỗng nhiên gã bảo tiêu như phát hiện được tân đại lục, hô to một tiếng giơ súng bắn về hướng đông bắc.
Hắn vừa bắn, những người khác dù chưa phát hiện mục tiêu nhưng vẫn cùng giơ súng lên bắn theo, hơn mười viên đạn hợp thành một cái lưới lớn bao phủ phương hướng đông bắc, tiếng súng liên tục vang lên không ngừng bên tai.
- Hình...hình như không có ai?
Sau một vòng bắn, trong lòng những gã bảo tiêu đều hiện lên dấu chấm hỏi thật lớn.
Cùng lúc đó, trong tai bọn hắn truyền tới thanh âm chất vấn của Ciro:
- Nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì?
- Ciro, trước khi chúng tôi đến khu biệt thự trung tâm đã gặp người lẻn vào, nhưng đối phương giống như...
Bảo tiêu đi đầu tiên hồi báo với ngữ khí sợ hãi, đến cuối cùng đồng tử của hắn đột nhiên phóng lớn, trong tầm mắt hắn, một thân ảnh màu đen giống như quỷ mị cấp tốc lao tới gần hắn.
- Tựa hồ cái gì?
Ciro có chút sốt ruột hỏi.
Không một tiếng trả lời.
Trả lời Ciro là một thanh dao găm.
- Phốc xuy!
Dưới ánh trăng, Trần Phàm vung dao thuận thế cắt ngang cổ họng tên bảo tiêu, máu tươi nóng bỏng trong nháy mắt phun ra, một đao, một bảo tiêu bị mất mạng!
Nhìn thấy một màn quỷ dị này, không riêng gì những tên bảo tiêu khác, dù là hai bảo tiêu đứng bên cạnh cũng ngây dại.
Bởi vì bọn hắn vốn không biết Trần Phàm làm sao xuất hiện!
Cảm giác giống như đột nhiên trống rỗng hiện ra...
Bọn hắn ngây dai, nhưng Trần Phàm lại không hề dừng lại.
Lúc này trong lòng hắn chỉ có một ý niệm: Giết người!
- Phốc xuy!
- Phốc xuy!
Giống như chỉ là trong chớp mắt, Trần Phàm lại chém ra hai đao, lại là một đao liền mất mạng, hai gã bảo tiêu khác còn chưa kịp hồi phục lại tinh thần liền cảm giác lực lượng trên người đang xói mòn thật nhanh.
- Giết...xử lý hắn!
- Phanh!
Trong đám người, tên bảo tiêu đứng gần với hai bảo tiêu kia nhất hoảng sợ hét lên một tiếng dẫn đầu bóp cò.
- Phanh phanh phanh bang bang...
Hắn vừa nổ súng, mấy tên bảo tiêu còn lại bị một màn quỷ dị trước mắt hù sợ, liền hướng phía trước bóp cò.
Hơn mười viên đạn quét tới phía trước, sau khi cổ họng ba gã đội trưởng bảo tiêu bị cắt đứt, thân hình lập tức bị bắn thành tổ ong vò vẽ.
Trần Phàm lại biến mất.
Đúng vậy!
Hắn giống như chưa từng xuất hiện qua, hoàn toàn biến mất trong tầm mắt của mọi người!
- Cẩn thận!
Theo sau, ngay khi những tên bảo tiêu kia bắn hết đạn, một gã nhìn thấy không biết từ khi nào Trần Phàm đã tiến đến sau đám người, sắc mặt không khỏi đại biến, cố gắng lên tiếng nhắc nhở.
Nhưng là đã muộn!
- Phốc xuy!
Ánh đao hiện lên, máu tươi văng khắp nơi!
Tên bảo tiêu kia không kịp phản ứng, trực tiếp bị một đao của Trần Phàm chém rụng đầu!
Một đao đi qua, Trần Phàm không ngừng lại, chuyển biến mục tiêu lại chém ra một đao!
- Phốc xuy!
Dao mổ vung, đầu người rơi!
Trong lúc nhất thời, trong đám người bạch quang hiện lên, máu tươi văng khắp nơi, tiếng kêu thảm thiết nối liền không dứt.
Trần Phàm tiến vào trạng thái điên cuồng giống như con sói hoang tiến vào đàn dê, triển khai giết chóc điên cuồng!
- Thượng đế a! Ai nói cho tao biết con mẹ nó rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
Khu trung tâm biệt thự, tiếng gào của Ciro đã hoàn toàn khàn đục, tuy nhiên vẫn không ai trả lời hắn, hắn chỉ nghe được thanh âm tiếng đao cắt qua cổ họng, cùng tiếng tru vạn phần hoảng sợ của đám bảo tiêu kia.
- Hắn...hắn không phải người!
- Hắn là ác ma!
Ngay khi Ciro sắp sửa phát điên, có hai gã bảo tiêu bị hù phá mật vứt bỏ súng, xụi lơ trên mặt đất, ý thức hỗn loạn tru lên, tựa hồ đang muốn dùng phương thức này xua tan nội tâm sợ hãi.
Phốc xuy!
Phốc xuy!
Lời của bọn hắn vừa thốt ra, Trần Phàm thủ tiêu xong những người khác, trong nháy mắt đi tới trước người bọn hắn, lạnh lùng lẫn vô tình vung lên dao mổ, kết liễu tính mạng bọn hắn.
- Mẹ nó! Nói chuyện! Con mẹ nó tụi mày nói chuyện a? Nói cho tao biết rốt cục làm sao vậy? Tụi mày gặp phải phục kích sao?
Ciro mau phát điên rồi, thân là đội trưởng bảo tiêu trang viện Qiesi Jarno, hắn đã ở nơi này mười mấy năm, chưa bao giờ gặp qua chuyện như đêm nay.
Nghe thanh âm Ciro truyền ra trong vô tuyến điện, Trần Phàm khàn khàn nói:
- Bọn hắn đều chết hết.
- Mày...mày nói cái gì? Bọn hắn đều chết hết? Mày...mày là ai?
Nghe được Trần Phàm trả lời, trái tim Ciro treo cao trên cổ họng, ngữ khí cũng trở nên lộn xộn:
- Con mẹ nó mày là ai?
- Đứa trẻ, đây là một tràng thịnh yến giết chóc, thỉnh tận tình hưởng thụ.
Trong bóng đêm, Trần Phàm cắt đứt vô tuyến điện, bước về hướng khu biệt thự trung tâm.