Không có tiếng kêu thảm thiết, cũng không có tiếng va chạm, xung quanh yên tĩnh vô cùng, đợi đến khi ánh sáng chói mắt kia dần tối đi, chúng tôi mới có thể mở mắt ra. Dưới ánh sáng ngời ngời, Mão Tinh nằm bên một đống đỗ vỡ, bên cạnh là thứ gì đó trông như một cành cây khô, chúng tôi nhìn kĩ lại, nó vẫn còn phả ra khói xanh, sau đó từ từ biến thành một bãi tro bụi.
“Vu Dương đã đốt cái đuôi của nó rồi.” Huyền Kỳ tinh mắt, đã kịp nhận ra đó là thứ gì.
“Còn muốn tao hiện nguyên hình không?” Giọng nói Vu Dương truyền từ trên xuống.
Mão Tinh cười hắc hắc, giơ tay lau máu dính bên môi, hơi kiệt sức, nhưng cuối cùng vẫn đứng lên: “Muốn chứ, đừng tưởng rằng bản thân là một con quạ vàng ba chân thì tao sẽ sợ mày.”
Không nghe thấy Vu Dương lên tiếng, ngẩng đầu nhìn lên, lại nhìn thấy một luồng ánh sáng vàng kim giữa không trung, chẳng khác gì mặt trời.
Mão Tinh đặt tay trước ngực, nhanh chóng tạo thành một dấu tay, miệng lẩm bẩm.
Dấu tay này dường như tôi đã nhìn thấy ở đâu đó.
Thần chú của Mão Tinh càng lúc càng vang vọng, ban đầu tôi cũng không rõ nó đang nói gì, chỉ một câu cuối cùng, chúng tôi lại hiểu: “Vạn dặm băng thiên, thiên lý tuyết, bằng hàn nhi sinh, Thủy Ngưng Thánh Thú, ra!”
Một chữ cuối cùng vừa vang lên, chỉ trong vài giây, bầu trời lập tức thay đổi, mưa bụi lại rơi xuống, ánh sáng vàng kim dường như cũng ảm đạm đi nhiều, nhiệt độ lập tức hạ xuống, từ giữa hè, thành cuối thu, cuối cùng là rét đậm. Quần áo vừa mới khô được một chút lại trở nên ẩm ướt, gió thổi qua khiến chúng tôi lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau.
Chỉ một lúc sau, mưa bụi đều biến thành những hạt tuyết, các hạt tuyết càng lúc càng lớn, cuối cùng trở thành mấy hạt mưa đá to như quả bóng bàn.
May mắn là, kết giới vốn không thể che gió chắn mưa lại có tác dụng, cản hết toàn bộ mưa đá đang rơi xống. Nghe thấy âm thanh bồm bộp phát ra từ trên đỉnh đầu và bên ngoài, nhìn mưa đá rơi trên đất tạo thành mấy hố nhỏ, thật khó có thể tưởng tượng nếu vật như thế rơi lên người chúng tôi thì sẽ có hậu quả gì.
Giờ phút này, Mão Tinh đang cách chúng tôi chừng một thước, ngưng tụ ra một quả cầu tuyết, Mão Tinh lại giơ tay, tiếp tục niệm những câu chú ngữ không ai nghe rõ.
Dấu tay này, tình cảnh này, tôi thật sự đã thấy qua ở đâu đó.
“Lạnh quá, lúc Tuyết yêu đến, chắc cũng thế này là cùng.” Huyền Kỳ ôm hai cánh tay, đi tới đi lui, không ngừng dậm chân.
Lời của cậu đã nhắc nhở tôi… đúng rồi, là Nguyệt, khi Nguyệt gọi Thủy Ngưng thú ra, tôi đã từng nhìn thấy dấu tay này, từng nghe qua câu thần chú này.
Thoáng chốc, sự bất an lập tức dâng cao như thủy triều.
Đột nhiên, mấy quả Ảm Hỏa từ trên trời rơi xuống, xông thẳng về quả cầu tuyết, nhưng càng lại gần, tốc độ của nó càng chậm, cuối cùng thì cách quả cầu tuyết chừng mấy centimét, xèo xèo bốc ra hơi nước, không lâu sau thì tắt hẳn.
“Là gì vậy? Sao có thể….” Thẩm Thiên Huy dường như đã nghĩ ra điều gì, lập tức nuốt nửa câu sau vào, nhìn chằm chằm quả cầu tuyết kia, không tin, cũng không dám tin.
“Sừng thú, ra đi!” Chú ngữ của Mão Tinh kết thúc, chúng tôi nghe thấy nó kêu lên một câu.
Bên trong quả cầu, bỗng dưng có một tia ánh sáng trắng bắn ra, ngay sau đó, là tia thứ hai, tia thứ ba, không ngừng tăng lên, khi các tia sáng nối lại với nhau, một tiếng “ầm” vang lên, quả cầu tuyết nổ ra như một quả bom. Những mảnh tuyết bị bắn ra ngoài vô cùng mỏng, giống như từng mảnh dao sắc bén, đâm vào cây khô, bùn đất và vách tường, cũng không thiếu mấy mảnh văng về phía chúng tôi, khi va vào kết giới cũng vang lên xèo xèo, bốc ra đầy hơi nước.
Một lúc sau, ánh sáng trắng dần thu lại, có thể thấy phía trên Mão Tinh xuất hiện một cái sừng thú, trắng như tuyết, óng ánh như bạch ngọc dương chi.
Lần đầu tiên nhìn thấy nó, tôi đã có thể khẳng định, đây là sừng của con Thủy Ngưng thú đã bị cướp đi.
Mão Tinh gọi được sừng thú ra, vẻ mặt vô cùng đắc ý, ban nãy còn dập tắt được quả cầu Ảm Hỏa, coi như là một niềm vui không nhỏ, nhìn dáng vẻ của nó, hẳn là nó cảm thấy mình đã thắng chắc rồi.
“Mày chắc chắn biết đây là cái gì, cho nên, hãy đưa tay chịu trói đi.” Nó lại đưa tay, ngửa đầu nói.
“Quả nhiên là bọn mày.” Vu Dương thản nhiên nói, ánh sáng vàng kim dần ảm đạm.
“Đúng là tao.” Mão Tinh lắc đầu, vốn muốn tỏ vẻ oan uổng nhưng vì gương mặt nửa người nửa yêu, lại có vẻ kinh khủng và quái dị “Nghe ông tao bảo, lúc đi lấy vật này, tao vẫn chưa xuất thế nữa cơ.”
“Hắn ta còn nói gì?” Vu Dương thản nhiên, cứ như đang nói chuyện phiếm “Có phải đã nói rằng, vật này là khắc tinh của tao?”
Mão Tinh sảng khoái gật đầu: “Ừm.”
Vu Dương bật cười, tiếng cười rất nhẹ, nhưng đúng là đang cười, hơn nữa, còn rất vui vẻ.
Tôi không nhịn được ngẩng đầu, ánh sáng vàng đều đã bị thu hồi, cảnh tượng trước mắt khiến Huyền Kỳ bên cạnh tôi không khỏi xuýt xoa.
Mà tôi, nếu không phải đã sớm biết sẽ có sự thay đổi, nếu không phải nhìn thấy đôi cánh đen quen thuộc, thì e rằng nếu anh đột ngột xuất hiện trước mặt tôi, e là tôi không dám tin, đây chính là Vu Dương thường ngôi bên cửa sổ nhà chúng tôi, thờ ơ với mọi chuyện, người đã gần tôi đến thế.
Lúc này tóc anh rất dai, đen bóng, phần tóc mai và tóc trước trán được kéo ra sau, lộ ra gương mặt góc cạnh rõ ràng, chiếc cằm nhọn, hai hàng mày kiếm cũng không khác ngày thường, nhưng giữa lông mày có thêm một dấu ấn màu đen, nhìn kĩ lại, nó vô cùng giống Ô Thiên ấn trên người tôi, mà trong đôi mắt dài nhỏ kia, là tròng mắt vàng óng ánh vô cùng tinh khiết, tai nhọn, mang một chiếc bông tai màu đen rất đơn giản, cánh mũi cao thẳng như pho tượng cổ Hy Lạp, bên đôi môi mỏng còn có một nụ cười chưa biến mất. Ánh sáng vàng kim không hề tan đi, chỉ quay xung quanh anh, hóa thành một đường màu vàng kim.
Bây giờ, tôi thật sự tin rằng, anh quả thật chính là một yêu quái, cũng biết vì sao Lưu Hà lại cảm thấy anh là “người đàn ông đẹp nhất”, bởi vì anh không hề mang vẻ xinh đẹp dịu dàng theo kiểu nữ tính mà càng có vẻ anh khí ngời ngời hơn.
“Ôi, trời ạ…” Huyền Kỳ nhìn đến ngớ người.
Tôi cũng không tốt hơn cậu là bao, đầu óc trống rỗng, ngây người nhìn Vu Dương từ từ bay xuống đất, thân thể khẽ nghiêng về trước, lẳng lặng nhìn Mão Tinh.
Có lẽ là vẻ ung dung bình thản của anh khiến Mão Tinh áp lực, cũng có thể vì Mão Tinh nóng lòng muốn thắng, tóm lại, hai người chỉ duy trì tư thế ấy trong vòng một phút đồng hồ, giọng đọc chú ngữ lại vang lên.
Mưa đá càng lúc càng nhiều, uy lực càng lớn, lại giống như có ý thức, tất cả đều bay về phía Vu Dương.
Ban đầu Vu Dương còn đánh tan làn mưa đá kia, nhưng sau khi đánh mấy cái, phát hiện ra dù có đánh thế nào cũng không tan được, bọn chúng vừa rơi xuống đất lập tức hóa thành tuyết, tích càng lúc càng nhiều sẽ khiến người giẫm lên không thể đứng vững.
Sau đó, Vu Dương lại muốn dùng Ảm Hỏa, nhưng quả cầu lửa đấu với mưa đá, chỉ trong năm giây đã bị dập tắt.
Mão Tinh nhìn sừng thú Thủy Ngưng có ích như thế, mình hoàn toàn chiếm thế thượng phong, chú ngữ đọc càng nhanh, vẻ vui mừng trong mắt không thể giấu được.
Mặc dù Vu Dương vẫn luôn tránh né, chuyển động nhưng đống tuyết kia thật sự đã cao lên quá nhanh, chỉ một lúc sau đã cao qua khỏi đầu gối của anh.
Lòng chúng tôi như lửa đốt, nhưng không biết làm sao, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh không thể nhúc nhích, từ từ bị cố định toàn thân.
Mão Tinh tàn bạo cười cười với chúng tôi, ngừng chú ngữ, nhưng không thả tay xuống: “Chỉ mấy phút nữa thôi, chờ khi hắn ta chết rồi, tao sẽ…”
Nói thì chậm nhưng diễn ra lại nhanh, từ trong tuyết, roi Ô Vũ đột nhiên xông ra, quấn lên cổ Mão Tinh, siết chặt, không chỉ khiến nó không thể nói tiếp, còn gắng sức, kéo nó vào trong đống tuyết.
Mão Tinh lập tức dùng sức, liều mạng muốn đứng lại nhưng vẫn bị lôi đi vài mét, mãi đến khi dưới chân xuất hiện một vết lôi kéo thật dài, rốt cuộc mới thành công.
Sau đó, hai nguờ lại tiếp tục đối đầu.
“Hai tay của Mão Tinh không thể dùng à?” Tôi chú ý, ngay cả khi bị quấn chặt cổ, tay Mão Tinh vẫn kết thành dấu tay.
“Hẳn là nó vẫn chưa đến mức có thể điều khiến sừng thú.” Thẩm Thiên Huy nói “Bây giờ, nếu nó muốn sống, thì phải rút tay ra, như vậy, chẳng khác nào thả Vu Dương đi.”
“Vậy nếu nó cứ liều chết, vậy sao rút lui được?” Huyền Kỳ giả thiết.
Thẩm Thiên Huy nhíu mày: “Không rút lui, vậy thì phải xem ai là người không thể nhịn được. Tôi thì không lo Vu Dương có thể chết rét, mà chỉ lo lắng, nếu Mão Tinh không rút tay về, có thể sẽ bị siết chết, Đại Hình Quan có thể sẽ không đứng nhìn, chẳng những vì đây là Cổ Thú do hắn ta khổ cực luyện ra, mà còn vì nếu như Cổ Thú chết đi, hồn phách sẽ phản phệ chủ nhân. Mà một khi hắn ta xuất hiện, chúng ta có thể đều không thể sống sót, với dáng vẻ bây giờ của Vu Dương, kết quả tốt nhất là chết chung với hắn ta.”
Dứt lời, tôi và Huyền Kỳ đều nhìn nhau không nói gì. Suy đoán của Thẩm Thiên Huy rất hợp tình hợp lý, vô cùng có khả năng, nếu chuyện đó là thật, chúng tôi thật không dám nghĩ đến hình ảnh kinh khủng ấy.
Bất quá, sắc mặt Mão Tinh vì bị siết đến xanh tím, dường như không có vẻ thà chết chứ không khuất phục như chúng tôi tưởng, miệng nó khẽ nhếch lên, đầu lưỡi khẽ thè ra, nó không nhịn được nữa, chân mềm nhũn, lập tức lại bị kéo lên, đồng thời, hai tay đang kết ấn cũng dần thả ra.
Tay vừa buông, sừng thú Thủy Ngưng vốn dựa vào pháp thuật cũng lập tức rơi xuống đất, mấy hạt tuyết đang lấp kín Vu Dương cũng lập tức hóa thành hơi nước, biến mất không thấy đâu.
Gió ngừng tuyết cũng ngừng, tuyết đọng lập tức hòa tan nhanh chóng, bầu trời trong, trăng sáng từ từ ló ra, không còn là màu đỏ quỷ dị, tôi nhận ra, trời vẫn chưa sáng, có lẽ, thời gian chưa từng trôi qua, ánh sáng ban nãy, đều là vì Vu Dương.
Mão Tinh ho khan, tiếng nói khàn khàn, nhưng vẫn có thể cười được: “Không sợ, ông nói, sẽ đến cứu tao.”
“Chắc là vậy rồi.” Vu Dương cũng cười cười “Nhưng sao đến giờ vẫn chưa xuất hiện? Bởi vì biết mày sẽ không chết à?”
Sau đó, anh nhìn quanh, hình như không phát hiện gì, lại cúi đầu nói: “Được, để tao xem thử, thế này, hắn ta có xuất hiện không.”
Nói rồi, anh nhấc chân giẫm mạnh xuống, một tiếng “răng rắc” và một tiếng gào thảm thiết vang lên, tất cả xương trên bàn tay phải của Mão Tinh, có lẽ đều đã nát bấy.
(Những linh hồn được đi đầu thai trở lại làm người đều phải qua Vong Đài (đài quên), uống canh Quên Lãng của Mạnh Bà để quên hết chuyện kiếp trước. Giải thích luôn cho mấy chương tiếp theo)
Huyền Kỳ “A” một tiếng, cũng nhìn thấy cảnh tượng đó, sau đó, liền bất cẩn tông mạnh vào một người.
Người vừa đến chính là Vu Dương, anh ta quả thật vừa mới trở lại thuyền, trên người còn mang theo hơi ẩm, vừa bảo chúng tôi đứng đợi ở đây, vừa phóng về phía Thẩm Thiên Huy.
“Nhanh lên….” Thẩm Thiên Huy không biết từ đâu tìm được một cái gậy sắt, chắn lại ngay miệng con quái vật, hai bên đang giằng co dữ dội.
Vu Dương giơ tay ném ra một quả cầu lửa. Quái vật kia liền tru lên, xoay người, há to mồm, phun nọc độc.
“Coi chừng! Có độc.” Thẩm Thiên Huy thả lỏng, ngồi dưới đất há mồm thở gấp.
Vu Dương cũng không tránh né, xung quanh xuất hiện một vòng lửa đen, nọc độc chưa kịp chạm đến, đã bị thiêu cháy. Một làn hơi nước dâng lên làm ngăn cản tầm nhìn của mọi người, chỉ mơ hồ nhìn thấy quái vật kia bay lên muốn vụt đi.
Làn hơi nước dày tan biến, một ngọn lửa lớn lại hiện lên, quái vật kia bị bao vây trong lửa nóng, yên lặng biến mất.
Tôi thấy lửa dần nhỏ đi, vội vàng chạy đến cạnh hai người, hỏi có tìm được chủy thủ không.
Vu Dương lắc đầu: “Không tìm được.”
“Lúc nãy anh thấy gì mà chạy đi vậy?” Thẩm Thiên Huy đứng lên hỏi.
“Trúng kế điệu hổ ly sơn của nó rồi.” Vu Dương oán hận nghiến răng.
Hóa ra là vậy. Vừa rồi có thứ gì đó đang bay đằng xa, yêu khí không ít khiến anh ta nghĩ là kẻ đứng sau sai khiến mọi chuyện, liền đuổi theo. Không ngờ vật kia lại nhanh đến như thế, anh ta đuổi theo thật lâu, đuổi mãi thì mới phát hiện đó chỉ là một xác của một con chim bị khống chế, trên người còn có rất nhiều con cóc tinh bám vào, nên mới tạo nên luồng yêu khí khiến anh ta chú ý. Mấy con yêu tinh nhỏ nhoi này mới tu luyện không bao lâu, vẫn chưa biết nói chuyện, tất nhiên cũng hỏi không được là do ai sai khiến.
Anh ta biết mình đã bị lừa, liền vội trở về. Khi về đến nhìn thấy có một con Thủy Mị trên thuyền, cũng vô cùng bất ngờ.
“Lâu lắm mới thấy thứ này.” Anh ta nói.
Nhìn khắp nơi, trên boong thuyền đều là một mớ lộn xộn, rất nhiều nơi bị nọc độc của quái vật kia làm thủng thành mấy lỗ. Tôi đột nhiên cảm thấy thật kì quái, chuyện xảy ra gây tiếng động lớn như thế, tại sao ngoài chúng tôi, không hề có bất cứ ai bước ra.
“Những người khác không nhìn thấy, cũng không nghe thấy.” Thẩm Thiên Huy nói.
Khi chúng tôi trở lại phòng ngồi một lúc, mấy gian phòng khác mới có người lục đục thức dậy, cũng có rất nhiều hành khách định lên boong thuyền hít thở không khí trong lành. Mọi người đều bàn luận xem đêm qua đã xảy ra chuyện gì, sao boong thuyền lại hỗn loạn như vậy. Có mấy người thường xuyên lui tới trên sông cũng thường nhìn thấy mấy chuyện thần bí thường xảy ra, cũng không thấy có gì kì quái.
Trời đã sáng, thuyền dần đi về nơi chúng tôi cần đến, thời tiết cũng không tệ. Huyền Kỳ tò mò muốn biết đi đến nơi kia phải đi thế nào, Vu Dương nói chỉ cần đi theo anh ta thì biết, không muốn nhiều lời.
Xuống thuyền, Thẩm Thiên Huy đưa chúng tôi đến khách sạn. Vu Dương để mọi người nghỉ ngơi một lúc, tối muộn sẽ lại đi tiếp.
Tối hôm trước, tôi và Huyền Kỳ đều gần như kiệt sức, vừa nằm xuống đã ngủ một lèo, mãi đến lúc nghe tiếng gõ cửa mới mơ mơ màng màng tỉnh lại, lúc xem điện thoại di động, đã hơn mười giờ tối.
Vu Dương vừa vào trong, đã lấy ra một lư hương bằng đồng cổ, đặt trên đất, sau đó hỏi; “Chuẩn bị xong chưa?”
“Đây là gì?” Huyền Kỳ kề sát vào nhìn cho kĩ “Anh thích đồ cổ à?”
“Ly Hồn hương” Vu Dương lạnh nhạt nói, sau đó nhìn về phía Thẩm Thiên Huy.
Tôi nhớ đây là thứ mà đứa bé kia đã dùng lúc giả mạo Huyền Kỳ, bây giờ nghĩ lại, mấy hôm trước anh ta đều biến mất cả ngày trời, hóa ra là đi chuẩn bị vật này.
“Để tôi nói rõ hơn.” Thẩm Thiên Huy hắng giọng, cứ như hướng dẫn viên du lịch nói: “Dùng thứ này có thể tách hồn phách và thân thể ra, mỗi lần chỉ dùng một ít thôi. Mặc dù quá trình sẽ hơi chậm, nhưng sẽ không gây ra đau đớn. Lúc Thi yêu kia dùng để tách hồn phách và thân thể của Thanh Loan, do dùng lượng quá nhiều, nên mới gây ra đau đớn như thế. Sau khi tách hồn, chúng ta sẽ đi Cõi Âm. Hồn phách không thể rời khỏi cơ thể quá lâu, tương tự, thân thể cũng không thể không có hồn phách trong khoảng thời gian quá dài, cho nên, chúng ta phải về lại cơ thể trong vòng bốn tiếng đồng hồ, nếu không, khó nói sẽ có chuyện gì xảy ra.”
Nói đến đây, anh ta lại nhìn đồng hồ: “Bây giờ là mười giờ mười, cả quá trình tốn khoảng hai tiếng đồng hồ, nói cách khác, mười hai giờ đúng chúng ta xuất phát, phải trở lại trước bốn giờ sáng.”
“Tôi sẽ nắm chắc thời gian, mọi người không cần lo.” Vu Dương nói rồi, châm lửa cho lư hương.
Một hương thơm ngọt ngào, như hương hoa quế, lại mang mùi tanh thoang thoảng phiêu tán trong không khí. Mười mấy phút sau, tôi cảm thấy đầu càng lúc càng choáng, lúc ngất đi tôi còn nghĩ, lần này quả thật không đau đớn, chỉ là tay chân đôi lúc sẽ hơi cảm thấy như bị kim đâm.
Không biết qua bau lâu, khi tôi tỉnh táo lại, đã thấy trên mặt đất là cơ thể của bốn người chúng tôi.
“Đi thôi.” Vu Dương nhìn tôi, dẫn đầu đi ra ngoài.
Không cần mở cửa, cứ trực tiếp đi xuyên tường quả là một thể nghiệm kì diệu, thân thể cũng cảm thấy rất nhẹ, cứ như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể thổi bay đi mất. Lúc ra đến đường lớn, Huyền Kỳ đùa dai thổi một hơi bên tai một cô gái, khiến cô gái kia rùng mình, hoảng sợ nhìn xung quanh.
Thành phố này cũng không lớn, đi một lát, Vu Dương dừng lại ở một nơi yên lặng ngoài thành phố.
Nơi này là một sơn cốc nối tiếp hai ngọn núi. Núi cũng không cao, cốc cũng không sâu, mấy cây cối hai bên lại rất cao, khiến ánh trăng như bị che lấp.
Vu Dương đi trước một bước, đứng ở giữa hai thân cây, cất cao giọng nói: “Thiên Thượng Địa Hạ, Bích Lạc Hoàng Tuyền, U Minh Địa Phủ, thiện ác đều hiện ra.”
Nói xong, chúng tôi liền nghe thấy tiếng “ùng ùng” vang lên.
Trước mắt bỗng xuất hiện một cánh cửa lớn, cao cỡ một căn nhà cao sáu bảy tầng, hai cánh cửa lớn sơn màu đen tuyền, có đính đinh bằng đồng, vòng đập cửa có khắc mặt quỷ dữ tợn. Tôi ngước nhìn, mái nhà là dạng mái cong hơi nhếch lên, trên cánh cửa có gắn một tấm biển bằng đồng, viết mấy chữ to màu vàng “Âm Phủ”.
“Nè, mấy người kia, lấy Lộ Dẫn ra.” Đang sợ hãi than thầm, tôi chợt nghe có người lớn tiếng nói.
(Lộ Dẫn: nôm na là giấy thông hành qua Địa phủ)
“Không có.” Vu Dương lạnh nhạt nói.
Kẻ vừa nói chuyện, hẳn không phải người, chỉ nhìn dáng vẻ của người đó là biết, da dẻ tái xanh, trên người cứ như chỉ có da bọc xương, trông như một bộ xương biết đi.
“Không có?!” hắn kêu lên, phất tay đuổi chúng tôi đi “Không có đến đây làm gì? Đi! Đi! Nên làm gì thì làm đi, nếu không….”
Vu Dương đang định nói gì đó, lại bị Thẩm Thiên Huy cản lại. Anh ta nở nụ cười, kéo tay phải của tôi ra, nói: “Quỷ Sai đại ca, thật xin lỗi, nhưng chúng tôi không phải rảnh quá đến đây đùa đâu, anh nhìn tay của bạn tôi này, nhìn một cái là biết ngay có chuyện gì rồi.”
Quỷ Sai không kiên nhẫn liếc mắt, lại lập tức trợn mắt, nhìn bốn người chúng tôi, sau đó bối rối nói: “Mấy người đứng ở đây, đừng có đi tùm lum, tôi sẽ quay lại ngay.”
Còn chưa nói hết, đã không thấy tăm hơi, khoảng nửa giờ sau mới lại xuất hiện.
“Đi theo tôi, Tần Quảng Vương muốn gặp mấy người.” vừa mới xoay người, lại nhớ đến cái gì, quay lại nói: “Đừng có đi bậy bạ, đi theo sát tôi.”
Cửa lớn ở đừng sau ầm ầm đóng lại, trước mắt chúng tôi sáng ngời, đang đi trên một con đường lớn thẳng tắp, hai bên đường mọc rất nhiều hoa đỏ, từng mảng từng mảng lớn, đỏ sẫm như máu.
“Đây là hoa gì?” Huyền Kỳ hỏi.
“Hoa Bỉ Ngạn.” Thẩm Thiên Huy nói “Đường chúng ta đi bây giờ, chính là đường Hoàng Tuyền”
(đường Hoàng Tuyền: đường xuống suối vàng)
Lúc này, chúng tôi dần thấy mấy vong linh đi ngang qua, nét mặt của chúng, kẻ thống khổ, kẻ tức giận, kẻ thì bi thương, kẻ lại bình thản.
“Đường Hoàng Tuyền, mỗi người một vẻ.” Thẩm Thiên Huy khẽ nói, nhìn xung quanh.
Chúng tôi cứ đi như thế gần mười phút đồng hồ, liền được dẫn đến một tòa cung điện, trên vương tọa có một bóng dáng khôi ngô đang ngồi, có lẽ là Tần Quảng Vương.
Thẩm Thiên Huy kéo tôi, tiến lên bái chào, chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy Tần Quảng Vương nói: “Chuyện của các người, ta đã biết. Yên tâm, cô gái này cũng coi như con của cố nhân, ta sẽ không trơ mắt nhìn cô trúng độc mà chết.”
Hai chúng tôi cũng sửng sốt. Con của cố nhân? Lẽ nào là có qua lại với ông nội?
“Bệ hạ, xin hỏi có biết là ai đã trộm Ky Hồn tác?” Vu Dương khó có lúc nói chuyện khách khí.
“Ai nói Ky Hồn tác đã mất? Ky Hồn tác chưa bao giờ mất.” Tần Quảng Vương nói vô cùng chắc chắn.
Vu Dương hoảng hốt: “Nhưng, tay của cô ấy….”
“Được rồi.” Tần Quảng Vương giơ tay chặn ngang lời anh ta “Quỷ Sai, dẫn bọn họ xuống, tìm Mạnh Bà, bà ấy có thể giúp.”
Sau đó, Quỷ Sai hai bên đều vây quanh chúng tôi, không nói tiếng nào rời khỏi cung điện. Quỷ Sai ban nãy dẫn chúng tôi vào, lúc này dẫn chúng tôi đi tìm Mạnh Bà.
Mọi người đều vô cùng khó hiểu, Thẩm Thiên Huy hỏi Vu Dương: “Anh chắc chắn là Ky Hồn tác sao?”
“Tất nhiên.” Vu Dương gật gật đầu “Nếu không, sao ông ta lại bảo chúng ta đi tìm Mạnh Bà?”
“Nhưng, ông ta còn nói….” Thẩm Thiên Huy xoa cằm nói “Có phải có ai đó, luyện ra một pháp bảo tương tự như Ky Hồn tác không?”
Vu Dương suy nghĩ một lúc: “Không thể nào. Nếu là thế, ông ta hẳn phải rất kinh ngạc, nhưng anh nhìn ông ta xem, hoàn toàn không hề có phản ứng như thế, cứ như bảo chúng ta vào chủ yếu là để nhìn tận mắt tay của Thanh Loan vậy.”
“Kì quái thật…” Thẩm Thiên Huy lầm bầm, ánh mắt bỗng lướt qua Quỷ Sai ở phía trước, hai mắt sáng lên.
“Quỷ Sai đại ca.” Anh ta nở nụ cười “Mấy anh lúc nào cũng trực ban, chắc cực khổ lắm nhỉ?”
Quỷ Sai không nói tiếng nào, thậm chí, đầu cũng không thèm xoay, cũng không biết có nghe thấy không.
Thẩm Thiên Huy không biết từ đâu móc ra một miếng vàng, thấy xung quanh không có ai, liền nhanh chóng nhét vào tay Quỷ Sai: “Đại ca, thật là khổ cho anh, dẫn chúng tôi vào, lại phải đi tiếp, không biết chỗ đó có xa không?”
“Aizz aizz, anh đừng có như thế.” Quỷ Sai đẩy tay anh ta về, vẻ mặt hơi không vui.
Thẩm Thiên Huy suy nghĩ một lúc, lại đưa miếng vàng sang, nhét vào tay Quỷ Sai: “Đại ca, đừng xa lạ như thế, cái này coi như là anh em đưa cho anh uống trà, anh xem đi, anh cũng không dễ dàng gì, cả ngày canh chừng cửa lớn, ngay cả một người để tán gẫu cũng chẳng có.”
Quỷ Sai hình như hơi dao động, do dự một lúc, kín đáo đánh giá miếng vàng kia, sau đó nhanh chóng nhét vào túi mình.
“Đại ca, nào, ngửi chút hương nhang đi.” Thẩm Thiên Huy cứ như làm ảo thuật, móc ra một cây nhang, đốt lên, ân cần đưa đến dưới mũi Quỷ Sai.
Xem ra, Quỷ Sai quả thật rất thích, chỉ thấy hắn cầm lấy cây nhang kia, hít thật sâu, sau đó liền nở nụ cười với Thẩm Thiên Huy.
Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter
Không có tiếng kêu thảm thiết, cũng không có tiếng va chạm, xung quanh yên tĩnh vô cùng, đợi đến khi ánh sáng chói mắt kia dần tối đi, chúng tôi mới có thể mở mắt ra. Dưới ánh sáng ngời ngời, Mão Tinh nằm bên một đống đỗ vỡ, bên cạnh là thứ gì đó trông như một cành cây khô, chúng tôi nhìn kĩ lại, nó vẫn còn phả ra khói xanh, sau đó từ từ biến thành một bãi tro bụi.
“Vu Dương đã đốt cái đuôi của nó rồi.” Huyền Kỳ tinh mắt, đã kịp nhận ra đó là thứ gì.
“Còn muốn tao hiện nguyên hình không?” Giọng nói Vu Dương truyền từ trên xuống.
Mão Tinh cười hắc hắc, giơ tay lau máu dính bên môi, hơi kiệt sức, nhưng cuối cùng vẫn đứng lên: “Muốn chứ, đừng tưởng rằng bản thân là một con quạ vàng ba chân thì tao sẽ sợ mày.”
Không nghe thấy Vu Dương lên tiếng, ngẩng đầu nhìn lên, lại nhìn thấy một luồng ánh sáng vàng kim giữa không trung, chẳng khác gì mặt trời.
Mão Tinh đặt tay trước ngực, nhanh chóng tạo thành một dấu tay, miệng lẩm bẩm.
Dấu tay này dường như tôi đã nhìn thấy ở đâu đó.
Thần chú của Mão Tinh càng lúc càng vang vọng, ban đầu tôi cũng không rõ nó đang nói gì, chỉ một câu cuối cùng, chúng tôi lại hiểu: “Vạn dặm băng thiên, thiên lý tuyết, bằng hàn nhi sinh, Thủy Ngưng Thánh Thú, ra!”
Một chữ cuối cùng vừa vang lên, chỉ trong vài giây, bầu trời lập tức thay đổi, mưa bụi lại rơi xuống, ánh sáng vàng kim dường như cũng ảm đạm đi nhiều, nhiệt độ lập tức hạ xuống, từ giữa hè, thành cuối thu, cuối cùng là rét đậm. Quần áo vừa mới khô được một chút lại trở nên ẩm ướt, gió thổi qua khiến chúng tôi lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau.
Chỉ một lúc sau, mưa bụi đều biến thành những hạt tuyết, các hạt tuyết càng lúc càng lớn, cuối cùng trở thành mấy hạt mưa đá to như quả bóng bàn.
May mắn là, kết giới vốn không thể che gió chắn mưa lại có tác dụng, cản hết toàn bộ mưa đá đang rơi xống. Nghe thấy âm thanh bồm bộp phát ra từ trên đỉnh đầu và bên ngoài, nhìn mưa đá rơi trên đất tạo thành mấy hố nhỏ, thật khó có thể tưởng tượng nếu vật như thế rơi lên người chúng tôi thì sẽ có hậu quả gì.
Giờ phút này, Mão Tinh đang cách chúng tôi chừng một thước, ngưng tụ ra một quả cầu tuyết, Mão Tinh lại giơ tay, tiếp tục niệm những câu chú ngữ không ai nghe rõ.
Dấu tay này, tình cảnh này, tôi thật sự đã thấy qua ở đâu đó.
“Lạnh quá, lúc Tuyết yêu đến, chắc cũng thế này là cùng.” Huyền Kỳ ôm hai cánh tay, đi tới đi lui, không ngừng dậm chân.
Lời của cậu đã nhắc nhở tôi… đúng rồi, là Nguyệt, khi Nguyệt gọi Thủy Ngưng thú ra, tôi đã từng nhìn thấy dấu tay này, từng nghe qua câu thần chú này.
Thoáng chốc, sự bất an lập tức dâng cao như thủy triều.
Đột nhiên, mấy quả Ảm Hỏa từ trên trời rơi xuống, xông thẳng về quả cầu tuyết, nhưng càng lại gần, tốc độ của nó càng chậm, cuối cùng thì cách quả cầu tuyết chừng mấy centimét, xèo xèo bốc ra hơi nước, không lâu sau thì tắt hẳn.
“Là gì vậy? Sao có thể….” Thẩm Thiên Huy dường như đã nghĩ ra điều gì, lập tức nuốt nửa câu sau vào, nhìn chằm chằm quả cầu tuyết kia, không tin, cũng không dám tin.
“Sừng thú, ra đi!” Chú ngữ của Mão Tinh kết thúc, chúng tôi nghe thấy nó kêu lên một câu.
Bên trong quả cầu, bỗng dưng có một tia ánh sáng trắng bắn ra, ngay sau đó, là tia thứ hai, tia thứ ba, không ngừng tăng lên, khi các tia sáng nối lại với nhau, một tiếng “ầm” vang lên, quả cầu tuyết nổ ra như một quả bom. Những mảnh tuyết bị bắn ra ngoài vô cùng mỏng, giống như từng mảnh dao sắc bén, đâm vào cây khô, bùn đất và vách tường, cũng không thiếu mấy mảnh văng về phía chúng tôi, khi va vào kết giới cũng vang lên xèo xèo, bốc ra đầy hơi nước.
Một lúc sau, ánh sáng trắng dần thu lại, có thể thấy phía trên Mão Tinh xuất hiện một cái sừng thú, trắng như tuyết, óng ánh như bạch ngọc dương chi.
Lần đầu tiên nhìn thấy nó, tôi đã có thể khẳng định, đây là sừng của con Thủy Ngưng thú đã bị cướp đi.
Mão Tinh gọi được sừng thú ra, vẻ mặt vô cùng đắc ý, ban nãy còn dập tắt được quả cầu Ảm Hỏa, coi như là một niềm vui không nhỏ, nhìn dáng vẻ của nó, hẳn là nó cảm thấy mình đã thắng chắc rồi.
“Mày chắc chắn biết đây là cái gì, cho nên, hãy đưa tay chịu trói đi.” Nó lại đưa tay, ngửa đầu nói.
“Quả nhiên là bọn mày.” Vu Dương thản nhiên nói, ánh sáng vàng kim dần ảm đạm.
“Đúng là tao.” Mão Tinh lắc đầu, vốn muốn tỏ vẻ oan uổng nhưng vì gương mặt nửa người nửa yêu, lại có vẻ kinh khủng và quái dị “Nghe ông tao bảo, lúc đi lấy vật này, tao vẫn chưa xuất thế nữa cơ.”
“Hắn ta còn nói gì?” Vu Dương thản nhiên, cứ như đang nói chuyện phiếm “Có phải đã nói rằng, vật này là khắc tinh của tao?”
Mão Tinh sảng khoái gật đầu: “Ừm.”
Vu Dương bật cười, tiếng cười rất nhẹ, nhưng đúng là đang cười, hơn nữa, còn rất vui vẻ.
Tôi không nhịn được ngẩng đầu, ánh sáng vàng đều đã bị thu hồi, cảnh tượng trước mắt khiến Huyền Kỳ bên cạnh tôi không khỏi xuýt xoa.
Mà tôi, nếu không phải đã sớm biết sẽ có sự thay đổi, nếu không phải nhìn thấy đôi cánh đen quen thuộc, thì e rằng nếu anh đột ngột xuất hiện trước mặt tôi, e là tôi không dám tin, đây chính là Vu Dương thường ngôi bên cửa sổ nhà chúng tôi, thờ ơ với mọi chuyện, người đã gần tôi đến thế.
Lúc này tóc anh rất dai, đen bóng, phần tóc mai và tóc trước trán được kéo ra sau, lộ ra gương mặt góc cạnh rõ ràng, chiếc cằm nhọn, hai hàng mày kiếm cũng không khác ngày thường, nhưng giữa lông mày có thêm một dấu ấn màu đen, nhìn kĩ lại, nó vô cùng giống Ô Thiên ấn trên người tôi, mà trong đôi mắt dài nhỏ kia, là tròng mắt vàng óng ánh vô cùng tinh khiết, tai nhọn, mang một chiếc bông tai màu đen rất đơn giản, cánh mũi cao thẳng như pho tượng cổ Hy Lạp, bên đôi môi mỏng còn có một nụ cười chưa biến mất. Ánh sáng vàng kim không hề tan đi, chỉ quay xung quanh anh, hóa thành một đường màu vàng kim.
Bây giờ, tôi thật sự tin rằng, anh quả thật chính là một yêu quái, cũng biết vì sao Lưu Hà lại cảm thấy anh là “người đàn ông đẹp nhất”, bởi vì anh không hề mang vẻ xinh đẹp dịu dàng theo kiểu nữ tính mà càng có vẻ anh khí ngời ngời hơn.
“Ôi, trời ạ…” Huyền Kỳ nhìn đến ngớ người.
Tôi cũng không tốt hơn cậu là bao, đầu óc trống rỗng, ngây người nhìn Vu Dương từ từ bay xuống đất, thân thể khẽ nghiêng về trước, lẳng lặng nhìn Mão Tinh.
Có lẽ là vẻ ung dung bình thản của anh khiến Mão Tinh áp lực, cũng có thể vì Mão Tinh nóng lòng muốn thắng, tóm lại, hai người chỉ duy trì tư thế ấy trong vòng một phút đồng hồ, giọng đọc chú ngữ lại vang lên.
Mưa đá càng lúc càng nhiều, uy lực càng lớn, lại giống như có ý thức, tất cả đều bay về phía Vu Dương.
Ban đầu Vu Dương còn đánh tan làn mưa đá kia, nhưng sau khi đánh mấy cái, phát hiện ra dù có đánh thế nào cũng không tan được, bọn chúng vừa rơi xuống đất lập tức hóa thành tuyết, tích càng lúc càng nhiều sẽ khiến người giẫm lên không thể đứng vững.
Sau đó, Vu Dương lại muốn dùng Ảm Hỏa, nhưng quả cầu lửa đấu với mưa đá, chỉ trong năm giây đã bị dập tắt.
Mão Tinh nhìn sừng thú Thủy Ngưng có ích như thế, mình hoàn toàn chiếm thế thượng phong, chú ngữ đọc càng nhanh, vẻ vui mừng trong mắt không thể giấu được.
Mặc dù Vu Dương vẫn luôn tránh né, chuyển động nhưng đống tuyết kia thật sự đã cao lên quá nhanh, chỉ một lúc sau đã cao qua khỏi đầu gối của anh.
Lòng chúng tôi như lửa đốt, nhưng không biết làm sao, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh không thể nhúc nhích, từ từ bị cố định toàn thân.
Mão Tinh tàn bạo cười cười với chúng tôi, ngừng chú ngữ, nhưng không thả tay xuống: “Chỉ mấy phút nữa thôi, chờ khi hắn ta chết rồi, tao sẽ…”
Nói thì chậm nhưng diễn ra lại nhanh, từ trong tuyết, roi Ô Vũ đột nhiên xông ra, quấn lên cổ Mão Tinh, siết chặt, không chỉ khiến nó không thể nói tiếp, còn gắng sức, kéo nó vào trong đống tuyết.
Mão Tinh lập tức dùng sức, liều mạng muốn đứng lại nhưng vẫn bị lôi đi vài mét, mãi đến khi dưới chân xuất hiện một vết lôi kéo thật dài, rốt cuộc mới thành công.
Sau đó, hai nguờ lại tiếp tục đối đầu.
“Hai tay của Mão Tinh không thể dùng à?” Tôi chú ý, ngay cả khi bị quấn chặt cổ, tay Mão Tinh vẫn kết thành dấu tay.
“Hẳn là nó vẫn chưa đến mức có thể điều khiến sừng thú.” Thẩm Thiên Huy nói “Bây giờ, nếu nó muốn sống, thì phải rút tay ra, như vậy, chẳng khác nào thả Vu Dương đi.”
“Vậy nếu nó cứ liều chết, vậy sao rút lui được?” Huyền Kỳ giả thiết.
Thẩm Thiên Huy nhíu mày: “Không rút lui, vậy thì phải xem ai là người không thể nhịn được. Tôi thì không lo Vu Dương có thể chết rét, mà chỉ lo lắng, nếu Mão Tinh không rút tay về, có thể sẽ bị siết chết, Đại Hình Quan có thể sẽ không đứng nhìn, chẳng những vì đây là Cổ Thú do hắn ta khổ cực luyện ra, mà còn vì nếu như Cổ Thú chết đi, hồn phách sẽ phản phệ chủ nhân. Mà một khi hắn ta xuất hiện, chúng ta có thể đều không thể sống sót, với dáng vẻ bây giờ của Vu Dương, kết quả tốt nhất là chết chung với hắn ta.”
Dứt lời, tôi và Huyền Kỳ đều nhìn nhau không nói gì. Suy đoán của Thẩm Thiên Huy rất hợp tình hợp lý, vô cùng có khả năng, nếu chuyện đó là thật, chúng tôi thật không dám nghĩ đến hình ảnh kinh khủng ấy.
Bất quá, sắc mặt Mão Tinh vì bị siết đến xanh tím, dường như không có vẻ thà chết chứ không khuất phục như chúng tôi tưởng, miệng nó khẽ nhếch lên, đầu lưỡi khẽ thè ra, nó không nhịn được nữa, chân mềm nhũn, lập tức lại bị kéo lên, đồng thời, hai tay đang kết ấn cũng dần thả ra.
Tay vừa buông, sừng thú Thủy Ngưng vốn dựa vào pháp thuật cũng lập tức rơi xuống đất, mấy hạt tuyết đang lấp kín Vu Dương cũng lập tức hóa thành hơi nước, biến mất không thấy đâu.
Gió ngừng tuyết cũng ngừng, tuyết đọng lập tức hòa tan nhanh chóng, bầu trời trong, trăng sáng từ từ ló ra, không còn là màu đỏ quỷ dị, tôi nhận ra, trời vẫn chưa sáng, có lẽ, thời gian chưa từng trôi qua, ánh sáng ban nãy, đều là vì Vu Dương.
Mão Tinh ho khan, tiếng nói khàn khàn, nhưng vẫn có thể cười được: “Không sợ, ông nói, sẽ đến cứu tao.”
“Chắc là vậy rồi.” Vu Dương cũng cười cười “Nhưng sao đến giờ vẫn chưa xuất hiện? Bởi vì biết mày sẽ không chết à?”
Sau đó, anh nhìn quanh, hình như không phát hiện gì, lại cúi đầu nói: “Được, để tao xem thử, thế này, hắn ta có xuất hiện không.”
Nói rồi, anh nhấc chân giẫm mạnh xuống, một tiếng “răng rắc” và một tiếng gào thảm thiết vang lên, tất cả xương trên bàn tay phải của Mão Tinh, có lẽ đều đã nát bấy.