Vừa ngồi xuống nhìn bàn ăn trước mặt Hân Di đã thản thốt. Trời ạ, sao lại nhiều món đến thế? Món nào cũng đều rất hấp dẫn. Cô vô thức ngẩng lên nhìn Hiểu Nhi và Khắc Huy đang loay hoay bát đĩa và mấy chai rượu vang ở phía sau mà than thầm. Vợ chồng họ tài thật.
Rượu vang đều được rót đầy ly, mọi người nâng ly lên kính rượu nhau, riêng Vy chỉ được uống nước hoa quả vì đang mang thai. Không khí trong phòng bếp náo nhiệt hơn bao giờ hết. Hiểu Nhi mỉm cười với Hân Di chỉ về đĩa sườn xào chua ngọt nói.
- Em nếm thử đi, chị có gọi điện hỏi Đăng Nguyên xem em thích món gì, cậu ấy bảo sườn xào chua ngọt. Không biết vừa miệng em không? Chị người nam nên sợ khẩu vị hơi khác.
Nghe cô ấy nói vậy Hân Di gắp một miếng sườn bỏ vào miệng liền xua tay đáp.
- Không... rất ngon! Chị nấu ngon hơn em nhiều!
Hiểu Nhi cười lớn, chỉ tay vào Khắc Huy ngồi bên cạnh.
- Món đó anh Huy nấu đấy, anh ấy có bí quyết mà chị đòi học hoài cũng không chỉ nên chị nhường anh ấy nấu!
Tất cả mọi người đều cười phá lên, Khắc Huy gắp miếng thịt nhét vào miệng Hiểu Nhi bông đùa một câu.
- Em nói nhiều thật!
Mọi người rất hòa đồng vui vẻ, bát của Hân Di bị Vy và Linh gắp đến đầy ắp thức ăn. Cô liên tục từ chối khi thấy Vy đưa đũa gắp tiếp. Hân Di ngồi gần nghe Vy và Linh kể đủ thứ chuyện, chủ yếu là mấy chuyện ngày xưa của họ, lúc còn đi học, kể cả chuyện tình đẫm nước mắt của Khắc Huy và Hiểu Nhi. Nghe xong Hân Di càng thêm trân trọng tình yêu của họ, cô thấy mình so với họ cũng chưa đến mức đau đớn tột cùng, vì họ từng đứng bên bờ giữa sống và chết. Tình yêu của họ thật đẹp cũng thật cảm động. Hân Di vô thức ngẩng đầu nhìn Đăng Nguyên sau đó không tự chủ mà gắp thức ăn bỏ vào bát anh nhẹ giọng nhắc nhở.
- Anh ăn gì đó rồi hãy uống tiếp nếu không lại đau dạ dày!
Đăng Nguyên mỉm cười ngọt ngào với cô cũng ăn mấy thứ trong bát mà cô gắp cho.
- Chị nhìn thấy cậu ba rất yêu em đấy!
Tiếng nói của Vy như rót vào tai Hân Di. Bọn họ không uống nữa ăn xong thì để mặc mấy ông chồng cạn ly ở đó, kéo nhau ra phòng khách ngồi ăn trái cây tâm sự. Hân Di di chuyển tầm mắt về phía Đăng Nguyên đang ngồi cách đó không xa, cười hạnh phúc.
- Vâng, em đã bỏ lỡ anh ấy mất 10 năm. Em sẽ không để lỡ anh ấy nữa.
- Duyên phận vốn dĩ mảnh như sợi chỉ, em phải biết nắm lấy. Bây giờ chị cảm thấy điều đáng trân trọng nhất vẫn là mái ấm gia đình, có chồng con bên cạnh đã hạnh phúc lắm rồi.
Vy nói khóe môi cong lên một nụ cười mãn nguyện, cô ấy đưa tay vuốt ve Sushi đang gối đầu lên chân mình ngủ ngon lành. Hân Di cảm thấy niềm hạnh phúc của cô ấy cũng lan sang cả mình. Đúng rồi, bình yên chỉ đơn giản thế thôi. Đến lúc bôn ba mệt mỏi, con gái rồi cũng cần một chỗ dựa, một ngôi nhà che nắng che mưa để mình trở về sau những mỏi mệt, một người chồng thương mình hết mực. Đời người phụ nữ có được như thế xem như viên mãn lắm rồi.
Hiểu Nhi sau khi đưa Thiên Hương về phòng ngủ cũng đi tới bên cạnh cô và Vy, cô ấy nhìn ngó rồi hỏi.
- Linh đâu rồi?
- Nó về rồi, ở nhà có chút việc! - Vy đáp lời.
- Ừm... mà Di này, tuần sau nhớ đến Pháp tham dự buổi đấu giá nhé, đây là vé máy bay, còn đây là danh thiếp của chị. Sang đến nơi nhớ gọi điện chị sẽ sắp xếp người ra đón em.
Hân Di nhận lấy tấm danh thiếp và vé máy bay gật đầu cười.
- Vâng, em sẽ đến đúng giờ.
Buổi tiệc náo nhiệt kéo dài đến tận khuya, ai nấy đều say khướt, Đăng Nguyên cũng say căn bản không thể lái xe nên đành nghe lời bác cả ngủ lại một đêm và dĩ nhiên Hân Di cũng phải ngủ lại.
Cô dìu anh lên phòng ngủ ở tầng hai, vừa mở cửa phòng liền thả anh xuống giường lớn, đứng thở không ra hơi. Sao Đăng Nguyên nặng thế không biết? Mệt chết cô rồi. Hân Di cởi giày ra giúp anh, còn mở bung hai cúc áo sơ mi để anh dễ thở, cô chỉnh lại điều hòa rồi đi vào nhà vệ sinh. Ít phút sau Hân Di trở lại với chiếc khăn mặt đã thấm ướt. Cô ngồi xuống nhẹ nhàng lau mặt giúp Đăng Nguyên, anh say cũng thật yên tĩnh, nằm xuống là chẳng biết trời trăng gì. Hân Di bất giác cười, cô đặt khăn mặt lên bàn rồi lại quay sang ngồi yên ngắm nhìn anh. Cô đưa tay phát họa từng đường nét nghiêm nghị trên khuôn mặt ấy, chiếc cằm nhọn giờ phút này thả lỏng lại khiến anh trở nên hiền hòa và dễ thương lượng, chiếc mũi thẳng tấp, hàng lông mày đen và rậm, đôi môi mỏng này nữa. Tất cả thuộc về anh đều khiến cô nhìn không thể rời mắt, Hân Di đưa tay chạm vào gò má rồi miết nhẹ. Cô thấy anh kêu lên một tiếng khẽ khàng như không hài lòng, còn chưa kịp phản ứng anh đã mở mắt ra nhìn cô. Ánh mắt sớm đã mờ mịt màn sương, thấm đẫm màu của rượu vang đỏ, anh chỉ yên lặng nhìn cô như thế rồi cười nhẹ. Hân Di cũng cười rồi cuối thấp người áp sát mặt mình vào mặt anh, nhẹ nhàng nằm xuống chỗ trống bên cạnh. Cô rút vào trong vòng ôm rắn chắc và mạnh mẽ ấy, sau đó nghiêng đầu tựa lên lồng ngực vững chãi, cảm nhận từng nhịp đập ổn định mà mạnh mẽ.
- Đăng Nguyên có phải em đang mơ không? Chúng ta thực sự ở bên cạnh nhau rồi sao?
- Không phải, là thật!
Trong màn đêm tĩnh lặng, chỉ có mấy tia sáng yếu ớt của ánh trăng len vào, giọng anh đều đều vang lên có một chút trầm khàn quyến rũ chết người.
- Ừm... đúng là thật... cảm giác chân thực, thật tuyệt!
Hân Di có lẽ cũng bị anh làm cho say mất rồi mặc dù cô chỉ nhấp có mấy ngụm rượu, cô nói năng lộn xộn. Đăng Nguyên chỉ cười khẽ ôm chặt cô không đáp.
- Ngày mai chúng ta về Hà Nội sao?
Cô nghe tiếng Đăng Nguyên ừ khẽ trên đỉnh đầu, lại nói tiếp.
- Cảnh quay của em cũng xong hết rồi! Em muốn ở lại Sài Gòn vài hôm, vẫn còn chưa chơi đã mà...
- Không được. - Đăng Nguyên kháng nghị rất nhanh.
- Tại sao?
Cô định ngẩng đầu lên rời khỏi vòng ôm của anh, nào ngờ anh nhanh tay hơn giữ chặt cô. Hân Di không thể thấy được biểu cảm trên khuôn mặt anh, chỉ biết đoán già đoán non.
- Em phải ở trong phạm vi mà anh nhìn thấy, nếu không... anh chẳng tài nào làm nổi việc gì.
Câu trả lời ấy thật khiến Hân Di sung sướng mà tủm tỉm cười mãi, cô vòng tay lại càng ôm chặt anh hơn.
Giờ phút này thật tuyệt biết bao. Anh ở đây ngay bên cô, người đàn ông của cô giờ phút này chỉ thuộc về cô mà thôi, không ai quấy rầy, không ai phiền nhiễu.
Rất lâu sau, tiếng Hân Di thủ thỉ vang lên.
- Đăng Nguyên...
- Hử?
Nghe tiếng cô gọi anh chỉ lười biếng đáp còn không buồn mở mắt, cô ngước nhìn anh thấp giọng nói.
- Tuần sau em phải sang Pháp cùng chị Nhi.
- Ừm...
- Anh ừm cái gì chứ? Em phải đi một tuần đấy, không nhớ em sao?
Cái vẻ lười biếng của anh khiến cô xù lông nhím lên, bực bội chất vấn. Đăng Nguyên đưa tay vuốt nhẹ lên mấy sợi tóc của cô đáp lời.
- Tất nhiên là nhớ.
- Vậy anh đi Pháp cùng em nhé, ừm... đợi em xong việc chúng ta làm một chuyến du lịch đi. - Hân Di phấn khích, nghịch mấy cúc áo sơ mi của anh lên tiếng đề nghị.
Anh nhìn cô trong mắt chỉ còn vẻ dịu dàng như nước. Ở một nơi nào đó trong tim như có dòng nước ngọt ngào chảy qua, cái ngọt ngào đó lan ra từng tế bào cơ thể, anh không do dự đáp.
- Được!
Đêm lại càng yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng lá xào xạc bên ngoài khung cửa. Bên trong hai người từ từ chìm vào trong giấc mộng đẹp, vòng tay vẫn ôm chặt lấy nhau, không buông.
Chuyến bay khởi hành lúc 9 giờ sáng. Thế nên mới 7 giờ, Đăng Nguyên đã lôi Hân Di ra khỏi giường đánh răng rửa mặt rồi tạm biệt mọi người. Cả hai về khách sạn thu dọn lại hành lí. Để tiết kiệm thời gian Đăng Nguyên và Hân Di quyết định ăn sáng tại nhà hàng trong khách sạn luôn. Cô đã lệnh cho cô trợ lý về trước, Khải cũng về theo. Đăng Nguyên cắt một miếng thịt đưa lên miệng Hân Di, cô cười há miệng ăn ngon lành.
- Về Hà Nội, chúng ta quay thêm một vài cảnh nhỏ. Khoảng hai ngày sau sẽ mở một buổi họp báo ra mắt phim.
Đăng Nguyên từ tốn nói, anh không ngẩng lên chỉ tập trung vào phần ăn của mình. Hân Di chật lưỡi một cái, thở dài.
- Nhanh thật, mới đấy đã quay xong rồi. Em còn nhớ cái ngày mình đi casting bị ai đó làm cho bẽ mặt trước giới truyền thông. - Cô nín cười chờ xem phản ứng của ai kia.
Quả nhiên Hân Di vừa nói xong động tác cắt thịt của Đăng Nguyên chợt khựng lại. Anh ngẩng lên nhìn cô, nở một nụ cười khó xử, nhẹ giọng đáp.
- Anh xin lỗi! Lúc đó nhìn thấy em anh đã rất kích động.
- Anh kích động rồi mắng em như thế à? - Hân Di không chịu thua nhìn anh nói, cô nghiến răng kèn kẹt.
Đăng Nguyên buông bộ đồ ăn xuống, đưa tay nắm lấy tay cô, cười cười.
- Được rồi đừng tức giận nữa, nếu muốn buổi họp báo ba ngày sau anh để em mắng, thế nào?
Hân Di hừ nhẹ lườm lườm anh, đúng là giỏi giở trò dụ dỗ người khác, cô không kiên nể nói chắc như đinh đóng cột.
- Được, anh cứ chờ đó!
Bữa sáng diễn ra trong không khí sặc mùi thuốc súng như thế mà người châm ngòi không ai khác chính là Hân Di.
Ăn sáng xong cả hai di chuyển ra sân bay, vừa đúng giờ làm thủ tục. Đúng 9h chuyến bay cất cánh đưa cả hai rời khỏi Sài Gòn trở về với Thủ đô thân yêu. Ở trên máy bay, Hân Di vẫn còn buồn ngủ, cô gật gà gật gù. Đăng Nguyên cười lắc đầu kéo cô tựa vào vai mình.
- Mệt thì dựa vào anh ngủ một lát đi, đến nơi anh gọi!
Cô cũng không từ chối thản nhiên dựa vào người anh dần chìm vào giấc mộng đẹp. Trong mơ cô thấy mình nắm tay anh bước vào lễ đường, ở đó có hoa có nhạc và có anh. Lúc cô cầm tay anh bước vào mọi người ngồi ở hai bên đứng lên vỗ tay kịch liệt. Cô và anh trao nhẫn cho nhau và một nụ hôn nồng cháy.
Đăng Nguyên nhìn tay mình đang bị cô nắm chặt, lại quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn bằng lòng bàn tay kia, không biết mơ thấy gì mà cười mãn nguyện như thế.
Ánh nắng xuyên qua vòm mây điểm xuyến lên khung cảnh người đàn ông cuối xuống hôn nhẹ lên trán cô gái đang nằm trong lòng mình, một nụ hôn mang hàm ý nâng niu và trân trọng
Hà Nội
- Dậy thôi, đến nơi rồi!
Mí mắt Hân Di theo tiếng nói thủ thỉ bên tai của Đăng Nguyên cũng dần cử động. Cô chớp khẽ mấy cái rồi mới từ từ mơ hồ chưa tỉnh hẳn.
- Đến rồi à?
- Ừm...
Đăng Nguyên cười khẽ khi thấy cô gái nhỏ đang nằm trong lòng mình vẫn còn mộng mị ở phương nào. Anh đưa tay bấu nhẹ vào má cô một cái, cử chỉ cưng chiều kia làm ai đó đau điến kêu lên.
- Đau em...
Chuyến bay nhanh chóng hạ cánh ngay sau đó, Hân Di bước ra khỏi liền giơ tay lên vươn vai hít liền mấy ngụm không khí se se lạnh của Hà Nội lúc này. Cô đến Sài Gòn hơn cả tháng rồi nên nhung nhớ Hà Nội da diết cũng là lẽ thường. Đăng Nguyên xuống sau cô tay xách theo túi xách của Hân Di cùng áo dạ dài đã chuẩn bị sẵn. Anh tiến đến gần khoác nó lên người cô, dịu dàng quan tâm.
- Coi chừng cảm lạnh nữa bây giờ!
Đúng là trên người Hân Di lúc nãy chỉ mặc độc nhất chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh và quần tây đen. Hân Di đeo kính râm lên cho mình và cho anh, cũng chụp luôn chiếc mũ lưỡi trai vào đầu cả hai. Cô cười vui vẻ một tiếng liền vòng tay qua ôm lấy Đăng Nguyên đi vào lấy hành lí. Cả hai theo cửa sau của sân bay liền leo lên xe đã chuẩn bị sẵn về thẳng chung cư. Xe họ vừa rời khỏi thì cách nhà báo cũng ập đến. Họ nghe tin hôm nay đạo diễn Dương và diễn viên Hân Di trở về Hà Nội liền đến lấy tin không ngờ đã chậm một bước.
Về đến chung cư Hân Di nhìn ngó xung quanh không thấy bóng của Hồng Nhung đâu. Có lẽ cô ấy đi làm rồi. Hân Di mỏi nhừ xả nước ngâm mình một lúc rồi trèo lên giường ngủ một mạch đến tận chiều. Khi cô tỉnh lại nắng bên ngoài đã nhuộm một màu vàng nhạt. Cô vươn tay lấy điện thoại định mở lên xem mấy giờ thì phát hiện có ba cuộc gọi nhỡ. Một cuộc là của Hiểu Khang, có lẽ gọi điện hỏi cô đã đến nơi chưa, lúc sáng cô có thông báo cho cậu ấy. Cuộc gọi nhỡ còn lại là của Đăng Nguyên. Hân Di cong môi ấn nút gọi, điện thoại rất nhanh được kết nối. Cô chờ máy khoảng gần phút thì anh cũng bắt máy.
"Anh nghe"
- Ừ, gọi em có gì không?
"Định hỏi em tối nay định ăn tối ở ngoài hay ở nhà?" - Giọng anh vẫn trầm thấp và quyến rũ như thế, cô nghiện thật rồi không dứt ra được.
- Ừm.... ở nhà đi!
Cô ngập ngừng suy nghĩ một lát rồi nói ra quyết định của mình, rất nhanh đã nghe anh đáp một tiếng.
" Được"
- Vậy để bây giờ em đi siêu thị mua ít đồ về nấu.
" Đợi một chút, anh đưa em đi!"
Đăng Nguyên nói xong cũng cúp máy làm Hân Di không kịp phản ứng. Cô thở dài một tiếng mới đứng lên thay đồ.
Cả hai đến siêu thị nằm ẩn mình trong trung tâm thương mại cao cấp ở thủ đô. Vì là người của công chúng nên có những địa điểm cũng hạn chế đi lại không khéo lại gây thêm những phiền toái không đáng có. Cả hai chỉ đội một chiếc mũ lưỡi trai và đeo kính trắng trong, đi quanh các gian hàng để mua những nguyên liệu cần thiết. Thấy Hân Di cứ đứng mãi ở quầy thực phẩm đông lạnh miệng lẩm bẩm nửa ngày trời cũng không thấy chọn. Đăng Nguyên tới hỏi.
- Sao thế?
- Em đang nghĩ không biết nên nấu bò hay cá.
- Vậy nấu cả hai đi, anh phụ em! - Đăng Nguyên tự nhiên đáp rồi tiện tay với lấy một ít thịt bò và cá đã sơ chế sẵn bỏ vào xe đẩy. Sao anh không biết tâm ý cô sau câu hỏi đó chứ. Anh thích ăn cá còn Hồng Nhung thích ăn bò nên cô mới tần ngần do dự lâu như vậy.
Thanh toán xong cả hai nhanh chóng rời khỏi nhưng lại không biết hình ảnh của mình đã bị một nhà báo ghi lại.
- Anh rửa rau giúp em nhé!
Đặt mấy túi thực phẩm lên bàn Hân Di nhanh chóng về phòng thay quần áo bỏ lại cho Đăng Nguyên đang đứng thay giày ở cửa một câu.
Anh nhìn theo bóng cô lắc đầu cười trừ. Hân Di thay ra bộ đồ ở nhà thoải mái tiến về bếp, thấy Đăng Nguyên đang ngồi nhặt rau mà mỉm cười ngọt ngào. Cô vừa đeo tạp dề vừa nhìn về phía anh khen ngợi.
- Bộ dạng anh vào bếp trông quyến rũ lắm đấy!
Đăng Nguyên nhìn cô nửa ngày cũng không biết nên nói gì bèn cười khẽ cuối xuống nhặt cho hết đống rau. Hân Di im lặng thái thịt thỉnh thoảng lại kêu réo Đăng Nguyên lấy hộ cho mình cái gì đó. Đăng Nguyên rửa rau mà cũng không yên với cô.
- Đạo diễn nổi tiếng rồi cũng thành tay sai vặt của em.
Đăng Nguyên thở dài đưa tay xoa đầu cô. Nghe anh ngầm than trách cô cười lớn, anh cũng mỉm cười vui vẻ.
Khung cảnh trong nhà bếp thật bình dị cũng thật đẹp đẽ. Người con gái đảm đang nấu ăn, bóng chàng trai cao lớn đứng dựa người vào kệ tủ ngắm nhìn cô. Lâu lâu lại vươn tay lấy gì đó hộ cô, lâu lâu lại bị cô kéo lại nếm thử xem đã vừa chưa. Và lần nào anh cũng mỉm cười đưa ngón tay lên khen ngợi.
Hồng Nhung tra chìa khóa, vừa vào nhà liền ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức. Còn chưa kịp định hình chuyện gì đã xảy ra thì đã liếc thấy đôi giày nam màu đen bóng loáng ở kệ dép, bên cạnh còn là đôi giày cao gót của nữ vừa mới thay ra. Trong đầu Hồng Nhung hiện lên vô vàn khả năng sau đó một khả năng lớn xuất hiện " Hân Di về rồi!" Từ nay cô sẽ không còn ăn mì gói sống qua ngày nữa. Ba giây đếm ngược ở trong bếp Hân Di và Đăng Nguyên nghe được tiếng sập cửa và tiếng la hét thất thanh của ai đó.
- A... Di yêu dấu cậu về rồi đúng không? Mình nhớ cậu quá!
Sau đó một bóng đen bay đến bất ngờ không báo trước. Hân Di ngẩn người đứng im bất động. Còn Đăng Nguyên ở phía đối diện cong môi cười bất đắc dĩ lắc đầu, Hồng Nhung vẫn trẻ con như ngày nào.
- Mình... ngạt thờ... Nhung buông ra có được không?
- Ờ ờ.... mình manh động quá.
Hồng Nhung đứng thẳng dậy gãi đầu cười khó xử. Cô ấy cười toe toét quay đầu liếc thấy Đăng Nguyên đang đứng đó cho tay vào túi quần cười tủm tỉm bèn ngượng ngùng.
- Hi Nguyên, cậu sang chơi à?
Cô ấy đưa tay lên chào Đăng Nguyên làm Hân Di cười sặc sụa vì bộ dạng ấy. Đăng Nguyên cũng giả vờ đưa tay lên hi với cô ấy một tiếng đáp.
- Mình đến ăn tối!
- À....
- Thôi đi tắm đi rồi xuống ăn, cũng sắp chín hết rồi!
Hân Di buồn cười cũng không nỡ để cô ấy ngượng ngùng như vậy mãi được bên hối thúc cô ấy đi tắm để chữa ngượng. Hồng Nhung hiểu ý thầm cảm ơn bằng ánh mắt với Hân Di rồi chuồn về phòng.
Bữa tối của ba người diễn ra khá ấm cúng và vui vẻ. Hồng Nhung ngồi nói không ngừng nghỉ chủ yếu về chuyến đi công tác ở Đà Nẵng vừa rồi của mình. Nhưng những tình tiết quan trọng như ngủ trong phòng Duy Anh thì dĩ nhiên đã lượt bỏ.
- Tay giám đốc kia mà cậu nói tên Duy Anh sao?
Hân Di thấp giọng hỏi lại, tự nhiên cô nhớ về Duy Anh năm đó quá. Cũng hơn năm rồi vẫn chưa gặp lại. Đăng Nguyên thấy cô buồn buồn liền hiểu cô đang nhớ đến chuyện gì. Chỉ có Hồng Nhung hoàn toàn mù mờ về những chuyện năm đó nên vui vẻ gật đầu.
- Đúng rồi, Lê Duy Anh, lạnh lùng, khó tính, đáng ghét. - Hồng Nhu liệt kê chỉ bỏ sót lại một câu là không nói " Nhưng đẹp trai, mình thích anh ấy chết đi được."
- Trùng hợp thật, anh ta cũng tên Lê Duy Anh. Nhưng chắc không phải đâu!
Hân Di thở dài tỏ ra tiếc nuối, Duy Anh mà cô quen đâu có lạnh lùng, khó tính như Hồng Nhung nói chứ. Mặc dù cậu ấy có hơi đáng ghét nhưng lại vô cùng tốt bụng, ấm áp và quan tâm người khác. Hân Di rất muốn gặp lại Duy Anh.
- Trùng hợp sao? Di nói mình chẳng hiểu gì cả?
Hồng Nhung ngước đôi mắt mù mờ nhìn Hân Di, cô khẽ lắc đầu rồi tiếp tục câu chuyện khác.
Cơm tối xong xui Hân Di kéo tay Đăng Nguyên ra phòng khách bỏ cả đống chén đĩa cho Hồng Nhung rửa. Cô ấy nổi đóa mắng Hân Di trọng sắc khinh bạn vang vọng cả nhà bếp. Hân Di xiên một miếng táo đưa ra trước miệng Đăng Nguyên, nghe Hồng Nhung mắng mà cười khúc khích. Đăng Nguyên lắc đầu há miệng nuốt trọn miếng táo cô vừa đút. Anh chậm rãi lên tiếng.
- Mai đến phim trường quay một vài cảnh nhỏ rồi chụp ảnh poster nhé.
- Vâng, bao giờ thì họp báo ra mắt vậy anh?
- Dự định là ba ngày sau nếu chỉnh sửa hậu trường chưa xong thì dời lại sau khi chúng ta từ Pháp về sẽ tổ chức. - Đăng Nguyên ngẫm nghĩ rồi đáp tiện tay lại xiên miếng dưa hấu đút cho cô.
- Ừ, em biết rồi!
Nán lại đến giờ tối, Đăng Nguyên trở về phòng. Lúc rời đi không quên chúc Hân Di ngủ ngon và dặn cô sáng chờ anh đến phim trường. Hình ảnh Đăng Nguyên rời khỏi nhà của Hân Di vừa vặn lọt vào một ống kính đang tăm tia gần đó.
Sáng hôm sau Hân Di cùng Đăng Nguyên đến phim trường. Tất cả mọi người đã có mặt đông đủ thấy cô ai nấy cũng gật đầu chào. Yến Du hôm nay đến sớm hơn mọi ngày vừa nhìn thấy cô, cô ta đã liếc ngang liếc dọc. Không quên buông lời xiên xỏ.
- Giờ thì nổi tiếng rồi trở thành người đại diện của tập đoàn thời trang H&H. Tôi quên chưa gửi lời chúc mừng đến cô.
Hân Di ngồi xuống để stylist của mình chỉnh trang lại. Cô bình thản trả lời.
- Cảm ơn lời chúc của cô nhưng nó nặng quá tôi không biết có nhận nổi không nữa.
- Tôi sẽ không để cô đắc ý quá lâu đâu!
Yến Du liếc mắt một cái buông lời hăm dọa rồi đứng lên đi về phía hậu trường chụp ảnh. Hân Di nhún vai nói với theo.
- Tôi chờ!
Buổi quay và chụp ảnh diễn ra khá thuận lợi. Đến giờ tối tất cả đã hoàn tất, bộ phim chính thức đóng máy. Mọi người hớn hở đòi mở tiệc ăn mừng, Đăng Nguyên cười khó xử đành đáp.
- Sau buổi ra mắt chúng ta sẽ mở tiệc. Hôm nay cũng mệt rồi tất cả nên về nghỉ ngơi đi.
Lời nói của Đăng Nguyên là có trọng lượng nhất, mọi người cũng mệt thật nên nghe theo ý của anh. Thu xếp lại tất cả vật dụng mọi người cũng kéo nhau ra về.
Đăng Nguyên và Hân Di cũng rời đi ngay sau đó.
Mấy hôm sau Hân Di không gặp Đăng Nguyên, thỉnh thoảng có gọi điện. Anh bảo đang bận rộn chỉnh sửa phim có lẽ buổi họp báo phải dời thật rồi vì có quá nhiều phân cảnh vẫn chưa hoàn tất đúng tiến độ.
Thứ hai đầu tuần thoáng cái đã đến, hôm nay Hân Di lôi kéo Linh Đan đi mua mấy bộ đồ mới cùng áo khoác để hợp với thời tiết ở Paris. Ngày mai cô bay nên hôm nay bận rộn chọn quần áo cho mình và Đăng Nguyên đến tận chiều. Cô đang ngồi sắp xếp lại đống hành lí thì Đăng Nguyên gọi đến.
" Em thu xếp đến đâu rồi?"
- Cũng xong hết rồi còn anh?
" Vừa xong, lịch trình cũng như mấy chỗ tham quan, khách sạn anh đã liên hệ với chị Nhi và đặt xong xui hết rồi."
- Ok, vậy ngủ ngon, mai gặp nhé!
Hân Di cười ngọt ngào nói rồi tắt máy. Cô nhét thêm vào vali chiếc máy ảnh nhỏ xinh của mình. Bên ngoài vọng lại tiếng gõ cửa của Hồng Nhung. Cô ấy bước vào suýt làm Hân Di chết khiếp. Chẳng qua là cô ấy đang đắp mặt nạ bùn non lên mặt trông đen xì như bao công, Hân Di không giật mình mới lạ.
- Haizz mới về giờ lại đi nữa rồi!
Hồng Nhung nằm lên giường nửa người quay về phía cô đang ngồi bẹp dưới sàn với đống vali. Cô ấy thở dài làm Hân Di bật cười bèn hắng giọng.
- Mình sẽ đem hương thơm lavender ở Provence, rượu vang về cho cậu bớt tủi thân được chưa?
- Nhớ mua cả mỹ phẩm và nước hoa đấy nhé!
Hồng Nhung lăm le nắm đấm về phía Hân Di. Cô cười tươi tắn gật đầu.