Tâm tình Tô Diễm bắt đầu tốt giống như trước nay chưa từng tốt, thậm chí lớn mật đưa tay xoa khuôn mặt của giáo chủ đại nhân, sờ soạng tỉ mỉ.
“Đã sờ đủ chưa?” Giáo chủ đại nhân vẻ mặt thản nhiên nhìn vẻ mặt cảm thấy mỹ mãn của Tô Diễm, khẩu khí cũng thản nhiên.
“Như thế nào sờ đều không đủ.” Tô Diễm lần thứ hai hôn nhẹ lên đôi môi đạm màu của giáo chủ đại nhân, rồi sau đó kéo một bàn tay của giáo chủ đại nhân lại, “Nhưng mà bây giờ chúng ta đi ăn cơm trước đi, ta đói bụng.”
Giáo chủ đại nhân nhẹ nhàng tránh ra, phát hiện người này nắm rất chặt liền không hề rút lại nữa, chỉ là thản nhiên liếc mắt nhìn bàn tay đang nắm chặt của hai người: “Chúng ta cứ như vậy đi ra ngoài?”
“Cũng đúng, đi ra ngoài như vậy, những người khác thấy được còn tưởng ngươi động thủ với ta ở trong phòng.” Tô Diễm thả tay ra, xoay người lấy từ trong tủ quần áo ra hai chiếc ngoại sam, đầu tiên cởi chiếc định thay trên người mình, vừa định vì giáo chủ đại nhân thay quần áo, ngoại sam trong tay đã bị giáo chủ đại nhân giật đi. Nhìn thấy ngón tay thon dài của giáo chủ đại nhân cởi ra vạt áo của mình, Tô Diễm liền cảm thấy tâm tình cực kỳ tốt.
Tô Diễm lại cầm lấy tay của giáo chủ đại nhân, khẽ cười nói: “Thỉnh giáo chủ đại nhân đi trước, nam sủng ta này đi theo phía sau là được rồi.”
Từ nam sủng này làm cho mày giáo chủ đại nhân hơi hơi nhíu lại, lại nhấc chân đi ra ngoài: “Ngươi đây là lấy nam sủng của bổn tọa cho là mình?”
“Ta muốn làm chính là tình nhân của ngươi, nhưng người bên ngoài lại chưa hẳn xem như vậy.” Tô Diễm thật ra lại không có nửa điểm ngượng ngùng, trực tiếp bước theo sau Đông Phương Bất Bại, “Nam sủng luôn bị cho là địa vị thấp nhất không phải sao?”
“Ngươi không thèm để ý điều này?” Đông Phương Bất Bại nghe bước chân phía sau, quay đầu lại nhìn Tô Diễm, thần sắc có chút cổ quái.
Tô Diễm trước tiên đón lấy bữa tối Lục Nhi đứng ở cách đó không xa đưa tới, sau đó giúp giáo chủ đại nhân ngồi xuống: “Ta vì sao phải để ý điều này? Dù sao hai chúng ta tự mình hiểu được chuyện gì là được rồi. Hơn nữa…” Tô Diễm tựa tiếu phi tiếu nhìn giáo chủ đại nhân, “Cho dù ta nói không phải, ngươi cảm thấy có người tin sao?”
Cho đến khi bắt đầu thượng đồ ăn, Tô Diễm mới rất là luyến tiếc buông tay giáo chủ đại nhân ra, bắt đầu chia thức ăn cho giáo chủ đại nhân, đương nhiên, chính anh cũng rất không khách khí ngồi cùng bàn cùng ăn: “Mấy ngày này có ngoan ngoãn ăn cơm không?”
“Chẳng lẽ ngươi cho là, không có ngươi, bổn tọa ngay cả cơm cũng không ăn?” Giáo chủ đại nhân chậm rãi ăn đồ ăn càng ngày càng nhiều trong bát, lông mi cũng chưa thèm nâng một chút.
Tô Diễm không thèm để ý khẽ cười một tiếng: “Là ta bởi vì ngươi thật không nuốt xuống được sao?”
Vì thế giáo chủ đại nhân cùng Tô Diễm chính thức bắt đầu thử kết giao, tuy khi đó Tô Diễm nói nếu không được thì lại chia tay, nhưng anh cũng chỉ là nói cho có mà thôi, nếu như giáo chủ đại nhân đã ôm lấy anh, vậy quả quyết không có đạo lý lại buông tay.
“Đông Phương, chúng ta cùng ngủ đi.” Tay Đông Phương Bất Bại vừa mới nới lỏng đai lưng, chợt nghe thấy thanh âm của Tô Diễm ở ngoài cửa, bước chân tiến gần, chỉ chốc lát sau đã xuất hiện ở phía sau y.
Giáo chủ đại nhân nhìn thấy Tô Diễm một tay ôm gối đầu một tay kia cầm theo một bọc vải nhỏ thì biết người này chủ mưu đã lâu, nhưng liếc liếc mắt thấy trên mặt hắn mang theo nụ cười lo lắng, rồi lại nói không ra lời đuổi người.
Thấy giáo chủ đại nhân không phản đối, Tô Diễm đã quăng bọc nhỏ được gói kỹ kia lên bàn, ôm gối đầu đặt lên trên giường, cũng rất là tự nhiên bước qua cởi áo cho giáo chủ đại nhân. Chỉ là tay mới chạm đến đai lưng, giáo chủ đại nhân lại lùi ra sau nửa bước.
Có thể làm cho giáo chủ đại nhân lui, chỉ sợ cũng có một mình Tô Diễm đi.
“Bổn tọa tự mình làm.” Giáo chủ đại nhân chuyển mắt, không muốn nhìn khuôn mặt mang theo ý cười kia của Tô Diễm, lại không biết vì sao tim đập nhanh hơn.
“Trước kia thời điểm thuộc hạ hầu hạ giáo chủ, cũng không thấy giáo chủ như thế, sao hiện tại ngược lại…” Tô Diễm không ngừng cố gắng đưa tay về phía đai lưng, lúc này giáo chủ đại nhân lại không trốn nữa. Thời điểm Tô Diễm lột bỏ ngoại sam rồi trung y đang chuẩn bị lột nốt cả nội y, cổ tay lại bị nắm.
“Chỉ mấy ngày chưa hầu hại bổn tọa mà đã quên hầu hạ như thế nào rồi sao?” Ngón tay đang nắm lấy cổ tay Tô Diễm của giáo chủ đại nhân chậm rãi dùng sức, nhìn thấy biểu tình có chút ăn đau của Tô Diễm mới thả lỏng lực đạo, đi qua người anh tự lên giường nằm.
Tô Diễm bất đắc dĩ thở dài một hơi, đành phải ngoan ngoãn cởi bỏ quần áo của mình, vừa định thổi tắt ngọn nến đã thấy giáo chủ đại nhân vươn một bàn tay từ trong chăn ra, vung lên cực kỳ tao nhã, lập tức trước mắt trở nên tối đen. Tô Diễm sờ soạng đi đến trước giường, xốc chăn chui vào, liền đưa tay ôm giáo chủ đại nhân vào trong ngực.
Thân thể trong lòng hơi căng lên, thanh âm cũng lãnh liệt: “Tô Diễm, ngươi chớ nên được một tấc lại muốn tiến một thước.”
“Nhưng mà ôm Đông Phương ngươi thật sự quá thoải mái nha.” Tô Diễm thỏa mãn than nhẹ một tiếng, cằm khẽ cọ cọ lên đỉnh đầu giáo chủ đại nhân, “Sớm biết thế liền sớm đến đây, trong chăn lạnh như vậy ngủ cũng rất không thoải mái.”
“Ngươi đã có mĩ tì ấm giường, làm gì ủy khuất bản thân mà đến chỗ của ta?” Đông Phương giáo chủ giãy giụa thất bại chỉ phải nằm ở trong lòng Tô Diễm hừ lạnh một tiếng, nghe vào trong tai Tô Diễm lại làm cho anh không tự giác được cười rộ lên trong bóng đêm. Giáo chủ đại nhân nhà anh vẫn còn quá để ý đến chuyện này a.
“Những người khác ta không muốn ôm, thầm nghĩ ôm ngươi.” Tô Diễm rút ra một bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve lên khuôn mặt giáo chủ đại nhân, “Còn có một chuyện ta muốn thương lượng với ngươi.”
Giáo chủ đại nhân rất muốn hất cái tay đang vuốt ve trên mặt kia, nhưng hai tay đều bị Tô Diễm đặt ở trong lòng ngực nên đành phải thôi: “Ngươi có chuyện gì mà lại tới tìm ta thương lượng?” Y nhớ rõ từ lúc Tô Diễm tiếp nhận chuyện của Dương Liên Đình đến nay, chưa từng cùng y thương lượng cái gì, đều là làm một mình.
“Ta muốn… Học võ.” Tuy rằng tối, nhưng giáo chủ đại nhân vẫn thấy được đôi mày hơi hơi nhăn lại của Tô Diễm, cùng với thần sắc có chút ngưng trọng.
“Vì sao?”
Tô Diễm có chút ngượng ngùng nở nụ cười: “Ta cũng không muốn lần sau lại bị thần công cái thế của giáo chủ đại nhân làm cho kinh sợ, bị nội thương mà bản thân cũng không biết.”
Nghĩ đến sáng nay mình chỉ tùy ý hất tay người này ra đã khiến cho hắn hộc máu, giáo chủ đại nhân cũng không tránh khỏi nhíu mày, người này võ công vốn thấp kém, hiện nay lại vô cùng thê thảm, nếu lần sau lại bị sát khí gây thương tích…
“Ngươi muốn luyện loại võ công nào?” Đông Phương giáo chủ tâm tư động đậy, nghĩ tới một loại khả năng sau lại nhíu mày.
Tô Diễm nhăn mũi, có chút bất đắc dĩ nói: “Bình thường là được rồi, loại giống như quỳ hoa bảo điển cũng đừng cho ta, xem không hiểu, quá mức thâm thúy cũng đừng nghĩ, ta sợ ta xem không hiểu. Ta học võ cũng là muốn về sau nếu có chuyện gì, đừng bị sát khí của ngươi làm chấn động hoặc là ngáng chân sau của ngươi là được rồi.” Ít nhất đừng dọa người như vậy, phải chết còn muốn Đông Phương cầu tình cho anh.
Thần kinh căng thẳng của giáo chủ đại nhân thả lỏng, bắt đầu suy nghĩ coi dạng võ công nào mới thích hợp: “Trong thần giáo tuy không ít bí tịch, nhưng nếu không muốn thâm thúy, chỉ sợ không nhiều lắm, mà tư chất của ngươi… E là có thể luyện được lại càng ít, đợi ngày mai ta luyện công xong sẽ đi tìm xem.”
“Ta và ngươi cùng đi.” Tô Diễm rất là vui vẻ ôm người vào sát một chút, nhẹ nhàng thổi một hơi vào bên tai giáo chủ đại nhân, “Ta chính là ngay cả huyệt đạo cũng không nhận ra được, còn chờ Đông Phương ngươi dạy ta nhận biết huyệt nha.”
Hơi thở bên tai làm cho lỗ tai giáo chủ đại nhân hơi ngứa, mặt đã hơi nóng, đưa tay đẩy Tô Diễm ra một chút, giáo chủ đại nhân thản nhiên hỏi: “Ngươi muốn ta dạy ngươi như thế nào?” Xem ý cười trên mặt người này, chỉ sợ…
“Còn phải làm phiền giáo chủ đại nhân chỉ điểm ở trên người thuộc hạ.” Thanh âm này nghe thế nào lại mang theo chút đắc chí chứ, “Một ngày mười thì thế nào?”
Bắt đầu từ ngày hôm sau, Tô Diễm liền không dám chủ động nói với giáo chủ đại nhân một câu, nghĩ đến buổi tối ngày đó quả thật cũng trêu chọc có chút thái quá, cái gì định lực ban đầu đều không thấy, nhìn thấy đậu hủ gần trong gang tấc liền cứ trôi chảy mà ăn thôi, kết quả người không hay ho còn không phải chính bản thân anh. Chỉ là… Thật sự xúc cảm mềm mại tốt lắm a…
“Dương tổng quản?” Trần Ngôn ho nhẹ một tiếng, túm lấy suy nghĩ đang không biết lang thang ở nơi nào của Tô Diễm trở lại, “Dương tổng quản cảm thấy phương pháp này có được không?”
Tô Diễm nhìn tờ kỉ trương Trần Ngôn đưa cho anh, bên trong là nói về vấn đề nhãn hiệu và chế độ thẻ hội viên trong dây chuyền mở mà Tô Diễm nói cho hắn mấy ngày hôm trước, trong tờ kỉ trương là phương án thực thi cụ thể mà mấy quản sự cùng nhau thương lượng ra. Tô Diễm đã bị chuyện đó làm rối rắm nhiều ngày, hôm nay lại cảm thấy mệt, nhìn lướt vài lần cảm thấy không có vấn đề gì, liền buông tờ giấy xuống: “Mấy ngày nay không có tâm trạng, mong Trần đại ca thứ lỗi.” Bởi vì sinh ý, Trần Ngôn thường tìm đến Tô Diễm, sau khi hai người quen thuộc, ở chung cũng thả lỏng không ít.
“Thuộc hạ thấy Dương tổng quản đã nhiều ngày đều rất không yên lòng a, là có chuyện gì khó xử sao?” Trần Ngôn thân thiết hỏi, rồi sau đó dường như đột nhiên nhớ tới cái gì liền đè thấp thanh âm, “Chính là Hướng tả sứ lại…”
Tô Diễm nhìn thấy vẻ mặt Trần Ngôn là thật sự quan tâm đến anh, vội khoát tay: “Không phải, hắn gần đây không làm gì khó xử ta, là một ít việc tư của chính bản thân Dương mỗ…”
“Dương tổng quản nếu có việc gì khó xử thì cứ nói ra, hiện giờ đến ngay cả mười đại trưởng lão cũng khen Dương tổng quản không dứt miệng, nếu là cần dùng chút phương tiện cũng dễ dàng.”
Mấu chốt là vấn đề của mình những người này đều không giải quyết được a.
“Sao vậy, Dương huynh đệ có chuyện gì khó xử?” Thanh âm trung khí mười phần truyền đến từ ngoài cửa, đồng bách dùng bước nhanh vào bên trong, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Tô Diễm, “Trong giáo này không phải là còn có người làm khó dễ ngươi chứ? Nói ra ta kéo hắn đi tìm giáo chủ!”
“Kỳ thật Dương mỗ không có chuyện quan trọng gì cả, chỉ là một ít việc tư lẩn quẩn trong lòng của chính mình thôi.” Tô Diễm liên tục xua tay, thật sợ Đồng Bách Hùng xằng bậy. Từ sau khi Đồng Bách Hùng cảm thấy thằng nhãi họ Dương này quả thật không giống với trước kia, cũng sẽ không cả ngày nói đâm anh nữa, sau khi quen thuộc thì liền biểu lộ bản tính, lòng dạ ngay thẳng nên miệng nói ra cũng không cần lưu ý gì cả.
“Việc tư? Việc tư gì cũng nói với ta đi?” Đồng Bách Hùng cảm thấy rất hứng thú lập tức nhoài người lên, thấy bộ dáng Tô Diễm có vẻ không định mở miệng, liền nổi lên hưng trí dự đoán, “Dương huynh đệ hiện tại không lo tiền, cũng không lo khi làm việc có người ngáng chân, lại càng không lo giáo chủ khó xử, chẳng lẽ là… Sầu nữ nhân?”
Anh nhìn qua thiếu nữ nhân sao!!!
“Cũng đúng, Dương tổng quản đã vài tháng không tận tình khoái hoạt một hồi nhỉ?” Không nghĩ tới Trần Ngôn lại cũng đồng ý với quan điểm này, vẻ mặt nghiêm túc chân thành, “Tuy nói cưới vợ không vội, thiếp phòng này cũng có thể nên an bài hai phòng, hầu hạ giáo chủ, trở về trong phòng cũng có nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực, chẳng phải rất tuyệt sao?”
Trần đại ca, ngài có thể không lấy khuôn mặt nghiêm túc như vậy nói loại chuyện này không?
“Ta…” Ngay lúc Tô Diễm vừa định mở miệng cãi lại vài câu, Đồng Bách Hùng đã bắt đầu hưởng ứng.
“Dương huynh đệ ngươi yên tâm, chuyện này liền bao ở trên người ta đi, ta lập tức cho người tìm cho ngươi mấy cô gái xinh đẹp dịu dàng đưa vào trong phòng!” Nói xong người đã đứng lên, rất là tích cực chuẩn bị đi “làm việc”.
Chính là thật sự không phải tình huống này nha!
Tô Diễm đứng dậy đuổi theo, nề hà Đồng Bách Hùng mang theo võ công bước chân cũng rất nhanh, anh mới đuổi tới cửa người đã không thấy rồi.
“Dương tổng quản cứ yên tâm đi, Đồng đường chủ làm việc là có thể tin tưởng.” Trần Ngôn nghĩ là Tô Diễm đang ngượng ngùng, vội an ủi.
“… Quên đi.” Cùng lắm thì đợi cô nương đó đến lại trả về.
Chờ đến thời điểm Tô Diễm làm xong mọi chuyện có thể trở về phòng an tâm nghỉ ngơi một chút thì đã là chạng vạng. Mấy ngày nay giáo chủ đại nhân không hề để ý đến anh, ăn cơm cũng không cần anh hầu hạ, Tô Diễm một bên day day huyệt thái dương phát đau, một bên đẩy cửa phòng ở, mới vừa giương mắt định rót chén nước để uống, liền nhìn thấy Đông Phương Bất Bại đang ngồi ở trên ghế trong phòng anh, sắc mặt rất là khó chịu nhìn anh.
“Giáo chủ… Có việc?” Tô Diễm tiến lên hai bước, đặt một cái chén không trước mặt giáo chủ rồi rót trà vào. Mấy ngày nay anh không có làm cái gì nha, giáo chủ đại nhân ngươi tức cũng quá lâu đi.
“Hừ, có việc?” Giáo chủ đại nhân hừ lạnh một tiếng, “Vừa rồi Đồng đại ca đưa người vào trong viện này, mấy mĩ quyến như hoa như ngọc đang ở trong phòng nhỏ phía sau đợi đấy. Bổn tọa còn không biết hóa ra thật đúng là bạc đãi ngươi a.”
Vậy là thật sự đưa tới… Tô Diễm đau đầu day day huyệt thái dương, mỏi mệt khoát tay áo: “Việc này cũng không phải bổn ý của ta, chỉ là Đồng đường chủ quá mức nhiệt tâm thôi.”
“Quá mức nhiệt tâm?” Trong mắt giáo chủ đại nhân rõ ràng viết chính là châm chọc, “Bổn tọa thấy Dương tổng quản chưa hẳn là không nghĩ đi.”
“Ta cho dù nghĩ, cũng chỉ nghĩ tới muốn một người, người kia là ai ngươi có biết đấy.” Tô Diễm rất là bất đắc dĩ, vì sao đầu năm nay nói thật cũng không ai tin chứ?
“Bổn tọa nhưng lại đoán không ra tâm tư của Dương tổng quản.” Đông Phương giáo chủ lạnh lùng cười, đứng dậy người đã muốn đi, “Ngươi nếu muốn làm cái gì thì liền chuyển ra khỏi nơi này đi, đừng làm bẩn nơi ở của bổn tọa!”
Tô Diễm chỉ cảm thấy hôm nay thật là mệt đến hoảng, nhìn thấy Đông Phương Bất Bại thật sự muốn đi, liền cảm thấy trong lòng lên men, chát muốn chết, đưa tay liền trực tiếp kéo cánh táy của người ta lại, thấp giọng nói: “Ngươi nếu không tin ta cũng không có cách nào, những người phía sau đó ta sẽ xử lý. Ngươi…”
Đông Phương Bất Bại lại trực tiếp hất Tô Diễm ra, âm thanh lạnh lùng nói: “Chuyện của Dương tổng quản, tự mình xử lý cũng không sao cả.”
Bị hất ra Tô Diễm chỉ cảm thấy sự khó chịu trong người nhất thời lại càng tăng thêm rất nhiều, hít sâu mấy hơi lại cảm thấy cổ họng nghẹn lại, ho khan một tiếng, một búng máu liền phun ra.
“Tô Diễm!” Tô Diễm chỉ cảm thấy bị người ôm cổ thật mạnh, vết máu dính đầy trên người mình cũng dính lên người giáo chủ đại nhân, chỉ là ngẩng đầu lại nhìn thấy lo lắng không thể che dấu của người nọ, liền không nhịn được mà nở nụ cười.
“Ngươi vẫn có chút để ý đến ta đúng không.” Tưởng tượng đến điều này, Tô Diễm liền cảm thấy kỳ thật khó chịu trên người cũng không có gì.
Chỉ là giáo chủ đại nhân lại vô tâm tình nói cái này với anh, một tay liền bắt mạch của Tô Diễm, mày nhăn lại: “Ngươi từ khi nào chịu nội thương?”
“Nội thương?” Tô Diễm tỏ vẻ mình thật mê mang, anh xuyên qua đến bây giờ còn không có người động tay với anh nha, “Đây là nội thương?”
“Ngươi khi nào bị thương chẳng lẽ chính mình cũng không biết sao!” Giáo chủ đại nhân nhìn thấy vết máu trên quần áo cảm thấy thật chói mắt, tâm tình càng thêm không tốt.
Tô Diễm nghiêm túc nghĩ nghĩ, cuối cùng có chút do dự nói: “Ngày ấy ta từ trong phòng người đi ra liền cảm thấy có chút không đúng, có thể hay không là giáo chủ ngươi thần công cái thế…”
“Ngươi chẳng lẽ không biết dùng nội lực ngăn cản sao!”
“Ta… Không biết dùng a…” Tô Diễm cúi đầu không ngừng cười khổ. Tuy rằng Dương Liên Đình võ công không cao, chỉ là võ công không cao này anh căn bản còn không biết dùng nữa.
Vì thế lông mày của giáo chủ đại nhân nhíu càng chặt. Tô Diễm sau một lúc lâu không đợi được giáo chủ đại nhân nói tiếp, vừa định ngẩng đầu nói chút gì đó, liền cảm nhận một cỗ lạnh như băng nói không rõ là cái gì đang dọc theo cổ tay phải của anh chạy lên trên, liền kinh ngạc nhìn giáo chủ đại nhân, không biết nói cái gì mới tốt.
“Bổn tọa dùng nội lực điều trị cho ngươi, tĩnh tâm.” Giáo chủ đại nhân thản nhiên liếc mắt nhìn Tô Diễm một cái, uy áp phát ra làm cho Tô Diễm thành thật ngậm miệng. Tô Diễm không khỏi cười khổ trong lòng, đây quả nhiên là một thế giới mà vũ lực cao thì có địa vị a.
Tô Diễm liền đứng không nhúc nhích như vậy cho đến khi cỗ lương khí đang chuyển vận kia chấm dứt, chờ tay Đông Phương Bất Bại vừa mới rút về, Tô Diễm liền trực tiếp đưa tay ôm lấy người. Cảm giác g ngực được lấp đầy làm cho Tô Diễm thỏa mãn thở dài một hơi, lại theo bản năng buộc chặt hai cánh tay, anh tựa đầu lên vai giáo chủ đại nhân, thấp giọng nói: “Đông Phương, chúng ta thử xem đi, cùng một chỗ thử xem.”
Giáo chủ đại nhân lại bất ngờ không một chưởng đánh bay người đi, chỉ là thanh âm lạnh lùng: “Lần trước không phải đã nói ngươi đừng nói với ta những lời này sao? Huống hồ hiện giờ mỹ tì đều đã đưa vào trong phòng, ngươi còn có mặt mũi nói thế với ta hả?”
Tô Diễm thấp giọng cười rộ lên, rung lên làm cho đầu vai Đông Phương Bất Bại có chút tê tê: “Ngươi như vậy là đang ghen sao?” Dứt lời lại ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của người nọ, “Ta là nghiêm túc.”
Cùng Tô Diễm đối diện một lát, giáo chủ đại nhân lại quay mặt đi trước, thấp giọng hỏi: “Ta không phải nữ tử, cũng không là nam tử, ngươi rốt cuộc coi trọng ta chỗ nào…”
“Thời điểm chúng ta vừa mới gặp mặt ngươi nên biết, thân thể ngươi thế nào ta sẽ không để ý. Ta thích chính là con người của ngươi, nếu ngươi biến thành một nữ tử ta ngược lại còn không thích đấy.” Tô Diễm quay đầu giáo chủ đại nhân lại, nghiêm túc nói, “Ngươi chỉ cần nói cho ta, ngươi đáp ứng, hay là không đáp ứng.”
“Tô Diễm, ngươi không khỏi quá mức làm càn.” Giáo chủ đại nhân cau mày nhìn người to gan lớn mật trước mặt này, chẳng lẽ hắn thực cảm thấy mình sẽ mềm lòng với hắn?
“Ta nếu không bất chấp như thế, chỉ sợ đời này cũng đừng nghĩ làm cái gì với ngươi.” Tô Diễm cười nhẹ, rất là tiêu sái, rồi sau đó trực tiếp giữ chặt cái gáy của Đông Phương giáo chủ, hôn lên.
Đôi môi mềm mại này, hôn lên thật sự thoải mái. Cái lưỡi ấm áp dịu dàng liếm qua đôi môi tuy hơi mỏng nhưng cũng rất thoải mái, Tô Diễm cực kỳ hưởng thụ chậm rãi hôn, cạy mở khớp hàm của Đông Phương giáo chủ dịu dàng xông vào. Tuy rằng nghe nói trước kia giáo chủ đại nhân có tám phòng tiểu thiếp, nhưng có vẻ hôn kĩ cũng không quá tốt. Tô Diễm cảm giác hô hấp của người đang ôm dần dần trở nên dồn dập, rất là mỹ mãn nhẹ nhàng đảo qua hàm trên của người đó, đổi lấy hô hấp của người nọ cứng lại.
Nụ hôn vừa chấm dứt, không đợi giáo chủ đại nhân phát hỏa, Tô Diễm đã đem người ôm lấy, mang theo một chút thở dốc ghé vào lỗ tai y thấp giọng nói: “Chúng ta thử xem đi, nếu không được lại tách ra là được. Nếu ngươi đồng ý, liền ôm ta một cái.”
Thân thể hơi kéo căng trong lòng ngực cứng đờ hồi lâu, cuối cùng vẫn thả lỏng, hai tay thon dài hữu lực chậm rãi ôm lấy người này.