Tết Nguyên Tiêu qua đi, bầu trời Sơn Âm lại toán loạn tin đồn.
Đầu tiên truyền ra là thiếu phu nhân nhà họ Lục có bầu. Không ngoài ý muốn, tin đồn khen cái bụng của Phùng Uyển Nhược thật không chịu thua kém, đồng thời mạt sát Đường Uyển kém cỏi, nói Đường phu nhân đuổi Đường Uyển, cưới Phùng Uyển Nhược vào là quá sáng suốt, vì kéo dài hương khói nhà họ Lục… Người ta nghe mấy tin này nhiều đến nỗi tai muốn chai sờn ra, lại có lời đồn khác nói sở dĩ Đường phu nhân ép Lục Du bỏ vợ cưới vợ mới là có nguyên nhân sâu xa.
Đường Uyển lâu chưa có bầu, Đường phu nhân sốt ruột ôm cháu nội liền mời bàn tay vàng phụ khoa về bắt mạch, điều dưỡng thân thể cho nàng, dẫn nàng nơi nơi cầu thần bái phật. Có lần, Đường phu nhân dẫn Đường Uyển đến một ngôi chùa rất nổi tiếng, gặp gỡ vị đạo sư xem tướng số đạo hạnh thâm hậu, vị đại sư nhìn ngày sinh tháng đẻ của Đường Uyển xong, phê tám chữ : phúc bạc mệnh bạc, nhất định không con, còn nói tiền đồ của Lục Du sẽ chậm trễ mãi nếu Đường Uyển vẫn còn ở lại. Vì tiền đồ con trai, vì hương khói nhà họ Lục, Đường phu nhân nhịn đau hạ quyết tâm ép Lục Du viết giấy bỏ vợ.
Lời đồn này truyền ra chưa được một ngày đã chìm nghỉm. Chẳng phải ai ra mặt làm sáng tỏ, lại càng không phải kẻ tung tin động lòng trắc ẩn, mà là xuất hiện tin đồn khác còn hấp dẫn hơn tin này.
Tin đồn số một : Sở dĩ Đường phu nhân ép con bỏ vợ là do năm đó khi hai nhà Lục Đường làm đám hỏi, đại lão gia nhà họ Lục – Lục Tể chưa thương lượng với bà ta đã tự ý quyết định, Đường phu nhân cảm thấy bản thân bị phớt lờ, cho nên khi Đường Uyển gả vào nhà họ Lục rồi, bà ta luôn nghĩ biện pháp gây phiền toái cho Đường Uyển, trả đũa. Đường phu nhân thành công bắt Lục Du bỏ vợ vì bệnh tình Lục Tể đã muốn nguy kịch, nằm triền miên trên giường, đừng nói quản chuyện nhà, ngay cả xuống giường còn khó, bao nhiêu chuyện lớn nhỏ nhà họ Lục đều do Đường phu nhân quyết định nên Đường phu nhân mới có thể làm càn như vậy. Lục Tể và Đường Hoành từng là đồng nghiệp, vì là đồng hương chiếu cố lẫn nhau, quan hệ không giống bình thường. Lục Tể mà khỏe hơn một chút chắc chắn không để cô con dâu ông ta đứng ra cầu hôn về cho con bị ruồng bỏ vì một lý do không đâu vào đâu.
Đường Uyển bị bỏ, Lục Tể cực thẹn với Đường Hoành, bệnh tình càng trở nặng, sinh mệnh đe dọa. Đường phu nhân lo sợ Lục Tể không xong, Lục Du phải giữ đạo hiếu ba năm, trì hoãn việc cưới vợ, cũng hy vọng nhân việc vui thổi thổi ít không khí vui mừng vào nhà, gấp rút thu xếp hôn sự cho Lục Du, nhà họ Vương hối hôn, vội vội vàng vàng cưới Phùng Uyển Nhược vào. Phùng Uyển Nhược là tân nương xung hỉ cho nhà họ Lục, tân nương xung hỉ này có vẻ cũng xứng với chức danh, vào cửa chưa được nửa năm đã có bầu. Nghe nói, Lục Tể biết chuyện xong, tinh thần phấn chấn, chẳng những có thể xuống giường đi lại, còn ăn nhiều hơn một chén cơm.
Có điều lời đồn đãi vừa truyền ra đã có người bác bỏ, nói Phùng Uyển Nhược là con gái duy nhất của nhà họ Phùng, nhà họ Phùng sao đành lòng để cô ta gả vào nhà họ Lục với cái tiếng xung hỉ, cho dù đối tượng xung hỉ là Lục Tể cũng không có khả năng, nếu Lục Tể xui xẻo bệnh tình không tốt lên, chẳng phải khiến Phùng Uyển Nhược ở nhà họ Lục sẽ thêm khổ sở? Đương nhiên, nhà họ Lục chẳng giấu nổi ai tình hình thực tế, phải biết rằng cuộc hôn nhân này do phu nhân của Tiền Thầm – hậu duệ Ngô Việt vương làm mai mối, vị phu nhân kia quan hệ với các phu nhân nhà họ Phùng rất thân thiết, sao có thể lừa đảo đổi trắng thay đen?
Vì có bác bỏ, nên lại có tin đồn số hai : Lục Tể căn bản khỏe mạnh không vấn đề, hai năm nay mất tăm mất dạng là vì ông ta dung túng Đường phu nhân ruồng rẫy con dâu, lại lo Đường Hoành tìm ông ta đòi lí lẽ, bất đắc dĩ phải ra hạ sách. Số người tin lời đồn này không hề ít, đều nói cha nào con nấy, cá tính trốn tránh trách nhiệm của Lục Du tám chín phần mười là di truyền từ Lục Tể, cả hai cha con ông ta đều là kẻ nhu nhược. Hai cha con bọn họ là kẻ nhu nhược, vậy đương nhiên Đường phu nhân là mụ đàn bà đanh đá, còn Phùng Uyển Nhược ư, tạm thời chưa nhìn ra có đanh đá hay không, có điều vật họp theo loài, đanh đá cũng ngưu tầm ngưu mã tầm mã, Đường phu nhân vừa lòng Phùng Uyển Nhược, bên trong ít nhiều có nội tình.
Tin đồn số ba : Phùng Uyển Nhược không phải tân nương xung hỉ, mà Lục Tể cũng không phải vì tránh Đường Hoành mới không ra khỏi nhà. Ông ta mai danh ẩn tích ở Sơn Âm vì thân thể ông ta quả thật có vấn đề, càng lúc càng suy yếu, đầu sỏ biến ông ta thành như vậy có hai người, một là Đường phu nhân, người còn lại chính là cô con dâu mới vào cửa không lâu Phùng Uyển Nhược.
Đường phu nhân bạo ngược, không để ý Lục Tể phản đối và Lục Du đau khổ cầu xin, đuổi Đường Uyển – người bà ta vốn ghét cay ghét đắng ra khỏi nhà, thậm chí lấy cái chết bức con trai. Lục Du đành vâng theo mẹ bỏ vợ, Lục Tể phản đối không có kết quả, trơ mắt nhìn cô con dâu chính mình chọn bị đuổi ra khỏi nhà, giận đến hộc máu, bệnh nặng một hồi. Cũng may thân thể ông ta không đến nỗi tệ, nghỉ ngơi ít lâu tốt hơn nhiều, nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, ông ta chưa kịp bồi dưỡng thân mình, Phùng Uyển Nhược gả vào nhà họ Lục.
Phùng Uyển Nhược ở Tiễn Đường không ai thèm cưới, ngoại trừ tính cách ương ngạnh khiến người ta ngại, còn vì mạng cô ta khắc người khác. Ồ, mạng cô ta cũng thực kì lạ, không khắc cha mẹ, không khắc chồng, thậm chí lợi đường con cái, cố tình lại đi khắc cha chồng. Nghe nói, Phùng Uyển Nhược từng suýt đính hôn, ai ngờ vào ngày hai nhà thương lượng làm đám hỏi, đại lão gia nhà đối phương liền đi đời nhà ma, con trai giữ đạo hiếu ba năm, hôn sự mới không thành.
Phùng Uyển Nhược vừa vào cửa, Lục Tể liền bệnh tật liên miên, càng ngày càng nghiêm trọng, chính do cô ta khắc.
Ba tin đồn rất nhanh truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ Sơn Âm, ai ai cũng bàn tán tin đồn nào là thật, tin đồn nào là giả, khí thế ngút trời, còn ai quan tâm chuyện cũ rích số mạng Đường Uyển nhất định không thể có con.
Hồ phu nhân tất nhiên không thể bỏ qua cuộc náo nhiệt này, lúc nghe được những tin đồn đó, bà khoái ý cười liên tục, chẳng hay lời đồn là bút tích của ai, có điều bà đoán khả năng là Triệu Sĩ Trình, trong vòng một ngày đã huyên náo ồn ào mọi người đều biết, chỉ có nhà họ Triệu mới có năng lực như vậy.
Bà biết những lời đồn này có lực sát thương lớn đến đâu, bà cười gọi Đường Uyển đến, chia sẻ với nàng, Đường Uyển có chút bất ngờ Triệu Sĩ Trình có thể nghĩ ra bao nhiêu tin đồn giống nhau mập mờ trong khoảng thời gian ngắn như vậy. Đường Uyển khỏi nghĩ cũng biết nhà họ Lục chắc chắn loạn xà ngầu vì chúng, mâu thuẫn bên trong cũng dần lộ ra. Nghĩ đến bao nhiêu sự tình đều là Triệu Sĩ Trình trút giận thay nàng, cho cả gia đình dối trá đó một cú thật mạnh, Đường Uyển ngoài cảm thấy vui vẻ, còn có cảm giác thành tựu, áy náy trước kia hoàn toàn bay biến.
So với không khí nhà họ Đường, nhà họ Lục chỉ có thể dùng hai chữ bi thảm để hình dung, ngoại trừ Lục Tể chẳng hay biết gì, ba người còn lại nhanh chóng bị tin đồn làm tức muốn trào máu.
“Hu hu hu ~ Rốt cuộc là ai tung tin đồn thiếu đạo đức như vậy, không phải nói tôi là tân nương xung hỉ cũng nói tôi mệnh khắc cha chồng…”. Phùng Uyển Nhược ngồi trên ghế khóc lên khóc xuống, vừa khóc vừa mếu. “Mẹ à, chuyện này mẹ nhất định phải làm chủ cho con, rửa sạch chỗ bẩn cho con, nếu không con không còn mặt mũi nào sống nữa”.
Thấy Phùng Uyển Nhược khóc thương tâm, khóc cũng không quên chống tay bên hông cố gắng ưỡn ưỡn cái bụng còn phẳng lì ra, Đường phu nhân biết cô nàng đang ép bà ta phải làm chủ. Đường phu nhân tâm tư phiền chán, nhưng không thể bỏ mặc sự uy hiếp này, ai bảo trong bụng cô ta là cháu nội bảo bối của bà ta chứ?
“Được rồi, được rồi, con đừng thương tâm, chuyện này mẹ nhất định xử lý tốt, sẽ không để con bị vu vạ ấm ức”. Đường phu nhân chỉ biết an ủi cô ta.
“Xử lý thế nào? Chỉ có thể nhận bừa một trong số những tin đồn đó thôi”. Lục Du lạnh lùng lên tiếng, lòng hắn bây giờ cũng cực kì khó ở, tin đồn bên ngoài vẫn ảnh hưởng ít nhiều đến hắn, hắn thật không biết hắn đã cưới về một cô vợ xung hỉ cho cha hay một ngôi sao chổi về hại cha nữa. Nếu là trường hợp đầu còn tạm chấp nhận được, nếu là trường hợp sau… Hắn thật lo lắng Phùng Uyển Nhược khắc hắn, cho dù không khắc, ảnh hưởng đến tiền đồ của hắn cũng chẳng hay ho gì.
Lục Du nói khiến Phùng Uyển Nhược khóc càng lợi hại hơn, cô ta không dám mơ Lục Du sẽ hào phóng thừa nhận hai cha con hắn đều là kẻ nhu nhược nhưng hai tin đồn còn lại đều khiến thanh danh cô ta bị hao tổn, trở thành trò cười ở Sơn Âm.
“Đại lang?”. Đường phu nhân cảnh cáo kêu lên một tiếng, bà ta biết tính con trai, xem ra nó đang nghẹn cả bụng oán khí, nhưng hiện tại quan trọng nhất là an ủi Phùng Uyển Nhược, khống chế tình thế chứ không phải lúc an ủi nó.
“Không phải sao?”. Lục Du nhìn Đường phu nhân, bỗng nhớ tới tin đồn nói cha con hắn nhu nhược, mà Đường phu nhân và Phùng Uyển Nhược là hai mụ đàn bà đanh đá, hắn thật bi ai thay cha hắn vì cưới một người vợ vừa ghen tị lại ngang ngược như mẹ hắn, càng bi ai cho bản thân, có một người mẹ bạo ngược, chuyện gì cũng muốn nắm trong tay không nói, còn cưới phải cô vợ y hệt mẹ. Nhìn Phùng Uyển Nhược xem, vừa mới mang bầu liền giống như công thần lớn nhất nhà họ Lục, trước kia giả vờ hiền lành dịu ngoan bao nhiêu, giờ chỉ có điêu ngoa tùy hứng, được cưng chiều sinh ngang ngược, nếu không thừa dịp này loại bỏ thái độ bệ vệ của cô ta, chưa biết tương lai cô ta còn biến thành bộ dáng gì nữa? Có lẽ là phiên bản thứ hai của Đường phu nhân, cũng có lẽ trò còn giỏi hơn thầy, lợi hại hơn Đường phu nhân nữa không chừng.
Nghĩ đến đó, Lục Du bất giác rùng mình, lạnh lùng nói. “Tin đồn truyền nhanh như vậy, chúng ta muốn khống chế cũng hữu tâm vô lực, đành nhận một trong số đó, để bọn họ nghĩ đó là chân tướng, trừ khử đi các tin đồn khác”.
“Đại lang nói có lý”. Thật ra Đường phu nhân cũng nghĩ như vậy, chỉ là bà ta nói hơi khó, dù gì cưới Phùng Uyển Nhược vào là do chị bà ta làm mai, mà bà ta còn rất nhiều chỗ cần chị giúp đỡ. Lục Du nói lại khác, chuyện biến thành cãi vã giữa vợ chồng son, cho dù chị bà ta có nổi nóng chất vấn, bà ta cũng có cớ vuông tròn tất cả.
Phùng Uyển Nhược khóc càng lớn, cô ta đương nhiên không chấp nhận, nhưng xem sắc mặt hai mẹ con bọn họ, cô ta biết có phản đối nữa cũng vậy, thậm chí bị bọn họ phủ thêm lên đầu các tội danh khác. Cô ta chỉ biết khóc, thử coi bọn họ có vì cô ta có bầu mà buông xuôi không.
“Tin đồn quả thật có chỗ đúng”. Lục Du sắc mặt tăm tối nhìn Phùng Uyển Nhược, tiếng khóc của cô ta khiến đầu hắn đau như bị kim châm, hắn sẵng giọng. “Bệnh tình cha càng lúc càng kém, không biết kéo dài được bao lâu, nếu tin đồn còn chưa bị dẹp yên, bệnh của cha càng thêm nặng, có gì ngoài ý muốn xảy ra, cô nghĩ người ta sẽ nghĩ thế nào?”.
Phùng Uyển Nhược ngừng khóc, vậy thì cô ta chắc chắn không thể không mang cái danh sao chổi?! Tuy cô ta chỉ mới sống chung với hai mẹ con Lục Du ít lâu, nhưng cô ta còn hiểu hai mẹ con bọn họ hơn cả Đường Uyển, cho dù bọn họ biết cô ta vô tội nhưng ở thời điểm mấu chốt sẽ không ngần ngại đổ hết trách nhiệm lên người cô ta. Cô ta bây giờ chỉ có cách thừa nhận bản thân là tân nương xung hỉ, nghĩ đến đó, Phùng Uyển Nhược lại gào khóc to lên.
Phùng Uyển Nhược không cam lòng, Đường phu nhân xem ở trong mắt, bà ta thở dài một tiếng, nói. “Hiện tại xem ra không có lựa chọn tốt hơn, Uyển Nhược, đành để con chịu ấm ức vậy”.
Triệu Sĩ Trình nói thẳng vào mặt, không chừa chút cảm tình nào cho Lục Du, Hồ phu nhân và những người khác không che giấu nét mặt châm biếm nhìn hắn, Đường Uyển thì lạnh lùng, Lục Du cảm thấy xấu hổ không sao chịu nổi, hận không có cái lỗ dưới chân để hắn chui vào, hắn vừa thẹn vừa nhục nhìn Phùng Uyển Nhược, mắng. “Chưa đủ mất mặt sao? Còn không quay về!”.
Lục Du trách mắng cô ta trước mặt nhiều người như vậy, nhất là có cả Đường Uyển ở đây, Phùng Uyển Nhược quặn thắt con tim, cô ta oán hận nhìn Lục Du, gân cổ lên nói. “Là tôi mất mặt, nhưng tôi nói không đúng những gì anh đang nghĩ sao? Lục Vụ Quan, anh dám nói anh chưa bao giờ muốn đón Đường Uyển về nhà họ Lục không, anh dám nói trong lòng anh chưa bao giờ mong hôn sự hai nhà Triệu Đường bị hủy không? Tôi chẳng qua nói hết những gì anh nghĩ trong lòng thôi!”.
“Cô…”. Lục Du thật không ngờ Phùng Uyển Nhược luôn luôn dịu ngoan yếu đuối như con mèo nhỏ lại nhe răng giương móng vuốt hạ nhục hắn trước mặt người khác, hắn tức nghẹn đỏ mặt tưởng chừng sắp ứa cả máu ra, hắn rất muốn túm lấy Phùng Uyển Nhược kéo cô ta đi, nhưng nghĩ tới cô ta đang có bầu, hắn quay qua nha hoàn bên cạnh Phùng Uyển Nhược. “Mau đỡ thiếu phu nhân về”.
“Dạ”. Nha hoàn nâng Phùng Uyển Nhược mạnh tay hơn một chút, Phùng Uyển Nhược cũng biết Lục Du đang bốc hỏa, cô ta chẳng sợ gì Lục Du, cũng không tin hắn dám làm gì cô ta, nhưng cô ta không muốn mất mặt trước mặt Đường Uyển nữa, thuận thế rời đi.
“Thật xin lỗi”. Nhìn Phùng Uyển Nhược rời đi, Lục Du âm thầm thở dài nhẹ nhõm, hắn sợ Phùng Uyển Nhược bất chấp mọi thứ cãi nhau với hắn ngay tại chỗ, khiến mọi người ở đây chê cười, mất hết cả thể diện.
“Câu này nói hơi bị muộn màng”. Hồ phu nhân hiện giờ nhìn Lục Du không vừa mắt, tận đây mới nói xin lỗi, trước đó làm gì? Bà lạnh lùng nói. “Lục Du, nơi này không chào đón bất cứ kẻ nào nhà họ Lục, cả anh cũng vậy”.
Hồ phu nhân nói làm Lục Du hơi ngượng ngùng, ánh mắt hắn bất giác chuyển hướng sang Đường Uyển, thấy sắc mặt Đường Uyển cũng không tốt, bất đắc dĩ thở dài một hơi, nói với Triệu Sĩ Trình. “Tử Quy, tôi đi trước, trả lại thanh tĩnh cho mọi người”.
“Không tiễn”. Triệu Sĩ Trình cũng không thèm nói ít câu kì kèo ý tứ, chàng dẫn Lục Du đến là để hắn kéo Phùng Uyển Nhược đi, Phùng Uyển Nhược đi rồi hắn tất yếu không cần ở lại.
Lục Du chỉ có thể xám xịt rời đi, trả lại không khí trong sạch cho mọi người.
“Bá mẫu, cháu có thể nói riêng với Huệ Tiên vài câu không ạ?”. Gặp kẻ chướng mắt đi rồi, Triệu Sĩ Trình khôi phục vẻ nho nhã lễ độ vốn có, khách khí hỏi xin ý Hồ phu nhân.
“Đến hành lang đi”. Hồ phu nhân vui vẻ đồng ý, biểu hiện vừa rồi của Triệu Sĩ Trình khiến Hồ phu nhân vốn thích lại càng thêm thích, bà giờ đã hiểu câu “Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ưa” nó là thế nào, đừng nói nói chuyện riêng, nếu Triệu Sĩ Trình lớn mật hơn nữa, mời Đường Uyển xuống lầu xem hoa đăng, Hồ phu nhân cũng đồng ý.
“Huệ Tiên?”. Được Hồ phu nhân cho phép, Triệu Sĩ Trình chuyển mắt qua Đường Uyển, gọi một tiếng. Đường Uyển chỉ cảm thấy mặt nóng lên, nàng đứng dậy tránh đi ánh mắt trêu chọc của Uông Ngọc Trân, im lặng đẩy ra cửa thông nhã thất với hành lang, đi ra ngoài. Triệu Sĩ Trình biết Đường Uyển đồng ý thỉnh cầu đường đột của mình, trong lòng vui mừng vô cùng, khom người thật sâu cúi chào Hồ phu nhân và mọi người, đi theo ra hành lang.
“Thật xin lỗi, là tôi suy nghĩ không chu toàn mới có sự cố Đường phu nhân tranh giành cầu thang phát sinh, khiến em khó xử”. Triệu Sĩ Trình nói câu đầu tiên là xin lỗi, chàng nhẹ giọng nói. “Tôi đã cho người hỏi thăm, Đường phu nhân đến từ sớm, nhưng vẫn ngồi trên xe ngựa không xuống, chờ tôi ra đón em và mọi người mới bước xuống xe, sau đó gây sự”.
“Bà ta âm hồn không tán muốn tìm Huệ Tiên phiền toái, sao có thể trách chàng được?”. Đường Uyển không cho rằng Triệu Sĩ Trình có gì sai sót trong chuyện này, Đường phu nhân đã muốn gây sự thì cho dù hôm nay không chạm mặt rồi cũng có lần sau. Huống chi hôm nay gặp mặt không tồi, đã có Triệu Sĩ Trình che chở cho nàng.
“Tôi vừa răn đe Vụ Quan và Đường phu nhân, tôi nghĩ bà ta sẽ yên tĩnh được ít lâu, không cho em thêm phiền toái”. Lúc người hầu canh giữ bên ngoài báo cho Triệu Sĩ Trình là Phùng Uyển Nhược có ý đồ xấu tìm đến, Triệu Sĩ Trình thật sự tức giận, xin lỗi Đường Hoành và hai anh trai Đường Uyển, lập tức đi nhã thất của Đường phu nhân, cứng rắn răn đe vài câu mới bắt Lục Du đi theo.
“Răn đe?”. Đường Uyển nhìn Triệu Sĩ Trình khó hiểu, nàng phân vân Triệu Sĩ Trình đã nói gì, nhớ rõ kiếp trước Triệu Sĩ Trình chưa từng nói bậy về Lục Du nửa câu trước mặt nàng.
“Cái đó… Tôi nói cho Đường phu nhân, bà ta mà còn cố tình gây sự khiến em không thoải mái, tôi sẽ tận lực chế tạo chướng ngại cho Vụ Quan. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, năm sau Vụ Quan sẽ tham gia khoa thi. Tôi không giúp được gì cho hắn trổ hết tài năng giữa số đông học sinh, nhưng tuyệt đối có thể cho hắn thêm rắc rối, khiến hắn bị mờ nhạt”. Triệu Sĩ Trình ngượng ngùng nói, đây là lần đầu tiên chàng uy hiếp người khác.
Khoa thi sang năm? Đường Uyển ngẫm nghĩ, nàng nhớ kiếp trước qua năm mới, thân mình Lục Tể bắt đầu suy sụp, sau đó triền miên trên giường bệnh không dậy nổi, Lục Du không thể đi Lâm An tham gia khoa cử.
“Đường phu nhân để ý nhất là Lục Vụ Quan và tiền đồ của hắn, đắc ý nhất là tài hoa của Lục Vụ Quan, bà ta luôn nghĩ chỉ cần Vụ Quan tham dự khoa khảo, chức Trạng nguyên chắc chắn nằm trong lòng bàn tay của hắn, có điều bà ta cũng hiểu đôi khi tài hoa không phải là yếu tố quyết định hết thảy, một chút thủ đoạn nho nhỏ không đủ thành toàn một người, nhưng đủ để hủy đi một người”. Triệu Sĩ Trình nhẹ giọng nói. “Bà ta biết tôi có năng lực làm điều đó, vì tiền đồ của Vụ Quan, bà ta hẳn sẽ yên tĩnh một thời gian”.
Sau khi Triệu Sĩ Trình nói xong, sắc mặt của Đường phu nhân và Lục Du vô cùng khó coi, tuy nhiên Triệu Sĩ Trình không quan tâm, chàng phất tay áo bỏ đi.
Đường Uyển không ngờ Triệu Sĩ Trình vĩnh viễn quang minh lỗi lạc trong ấn tượng của nàng lại làm chuyện như thế để nàng được bình yên, lòng nàng cảm động không nói nên lời.
“Nhưng mà, tôi nghĩ em vẫn sẽ gặp một vài phiền toái, hôm nay có không ít người nghe được cô dâu mới của Lục Du có bầu. Đừng để bụng những người bẻm mép thích huyên thuyên, chọc tức mình không đáng đâu”. Triệu Sĩ Trình chu đáo phòng hờ nhắc nhở Đường Uyển, Đường phu nhân bị uy hiếp, nhưng xem tính tình bà ta cho dù không dám đánh cuộc tiền đồ của Lục Du, âm thầm đâm chọt, làm ít chuyện mờ ám sau lưng là khó tránh khỏi.
“Huệ Tiên không dễ dàng bị người ta chọc tức như vậy đâu”. Đường Uyển cười tự giễu. “Hơn nữa, khỏi cần nghĩ cũng biết, bọn họ đơn giản muốn so sánh việc Phùng Uyển Nhược có bầu và việc Huệ Tiên không có con nên bị nhà chồng đuổi bỏ, nói Huệ Tiên phúc bạc phúc thiển… Những lời này Huệ Tiên đã nghe quá nhiều, không hơi sức đâu mà buồn bã vì chúng nữa”.
“Vậy là tốt rồi”. Triệu Sĩ Trình hơi hơi yên tâm, sau đó oán hận nói. “Cô Phùng Uyển Nhược này cũng thật đáng ghét, nếu cô ta không phải phụ nữ, còn có bầu, hôm nay tôi cho cô ta đẹp mặt”.
Triệu Sĩ Trình để bụng nhất là Phùng Uyển Nhược nói nguyện ý tiếp nhận Đường Uyển về nhà họ Lục, cô ta có tư cách gì nói câu đó, còn làm bộ khoan dung rộng lượng hiền lành, Đường Uyển là vị hôn thê của chàng, có chàng ở đây tôn trọng thương yêu cả đời.
“Cho cô ta đẹp mặt thật ra rất đơn giản”. Đường Uyển hôm nay thật bị chọc giận, nàng không thể nào chịu đựng nổi Đường phu nhân bức bách hết lần này đến lần khác, càng căm ghét bộ mặt dày của Phùng Uyển Nhược. Nàng chịu đủ rồi, không thể tha thứ được nữa, cứ tiếp tục nhân nhượng, bọn họ sẽ càng lấn tới ức hiếp mình, nàng đã nghĩ ra cách trả đũa.
“Huệ Tiên có ý gì hay? Nói tôi nghe một chút được chứ?”. Mắt Triệu Sĩ Trình sáng lên, chàng thấy Đường Uyển mạnh tay hành xử chẳng có vấn đề gì.
“Cái này…”. Đường Uyển hơi do dự nhìn Triệu Sĩ Trình, nàng nhất thời mạnh miệng thốt ra, hiện tại Triệu Sĩ Trình hỏi, nàng lại đắn đo có nên cho Triệu Sĩ Trình biết hay không.
Thấy Đường Uyển, Triệu Sĩ Trình nở nụ cười, có lẽ nàng chỉ mạnh miệng nói vậy, thực tế không suy nghĩ gì, chàng săn sóc. “Huệ Tiên nếu đột nhiên quên mất cũng không sao, chờ Huệ Tiên nhớ ra hãy nói cho tôi biết”.
Đường Uyển đâu có quên, mà là bỗng nhiên cảm thấy mình để lộ tâm tư ngoan độc ra cho Triệu Sĩ Trình thấy là được nhiều hay mất nhiều, nàng hy vọng trong mắt Triệu Sĩ Trình, nàng luôn là tốt nhất. Có điều Triệu Sĩ Trình quan tâm hiểu cho nàng, nàng bỗng thấy xúc động muốn nói ra, xúc động muốn thử xem Triệu Sĩ Trình sẽ phản ứng như thế nào. Nàng biết Triệu Sĩ Trình có tình ý với nàng, kiếp trước chàng đã dùng cả cuộc đời để chứng minh tình ý ấy sâu đậm bao nhiêu, chân thật bao nhiêu. Nhưng Đường Uyển tự biết, nàng thay đổi rất nhiều sau khi sống lại, thay đổi có thể không lớn, nhưng thật sự đã thay đổi, liệu mình và Triệu Sĩ Trình còn có thể toàn tâm toàn ý bên nhau không? Đường Uyển mờ mịt, nàng rất muốn biết.
“Khi Huệ Tiên rời khỏi nhà họ Lục, thân mình Lục Tể đã không được khỏe…”. Đường Uyển nhìn vào Triệu Sĩ Trình, nhẹ nhàng nói. “Lúc đó ông ấy có vẻ kịch liệt phản đối Đường phu nhân đuổi Huệ Tiên ra khỏi nhà, nhưng biểu hiện rất mỏi mệt, nói không đến ba câu đã khó thở, cho nên cuối cùng chẳng làm gì được. Hai năm nay, ông ấy giống như hoàn toàn biến mất, chưa từng xuất hiện trước mặt người khác, Đường phu nhân sinh sự chẳng cố kỵ ai, luôn tìm Huệ Tiên gây phiền toái… Lục Tể và cha Huệ Tiên là đồng nghiệp, quan hệ rất tốt, Huệ Tiên nghĩ nếu ông ấy khỏe mạnh, nhất định ngăn cản bớt Đường phu nhân làm mình làm mẩy. Hơn nữa, việc Lục Du cưới Phùng Uyển Nhược có vẻ vội vã lắm, Huệ Tiên nghĩ có lẽ do sức khỏe Lục Tể nguy kịch nên mới vội vội vàng vàng cưới con dâu vào cửa”.
Triệu Sĩ Trình suy tư một chút, liền gật đầu và nói. “Tôi và Vụ Quan xem như anh em họ bà con xa, bình thường qua lại không nhiều, nhưng hai năm nay có đến nhà họ Lục vài lần. Những lần trước, Lục bá phụ luôn đi ra nói chuyện vài câu, gần đây không thấy ông ấy nữa, có lẽ Huệ Tiên nói đúng, sức khỏe ông ấy không tốt. Huệ Tiên, chuyện này cứ giao cho tôi đi”.
Ơ? Đường Uyển nhìn Triệu Sĩ Trình, nàng còn chưa nói ra ý mình muốn chuyện này đi tới đâu mà? Nhưng nhìn bộ dạng tự tin của Triệu Sĩ Trình, Đường Uyển bật cười, thôi kệ, chàng muốn làm thế nào cứ để chàng làm thế đó, chắc chắn chàng sẽ làm tốt hơn mình nghĩ.
Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter
Tết Nguyên Tiêu qua đi, bầu trời Sơn Âm lại toán loạn tin đồn.
Đầu tiên truyền ra là thiếu phu nhân nhà họ Lục có bầu. Không ngoài ý muốn, tin đồn khen cái bụng của Phùng Uyển Nhược thật không chịu thua kém, đồng thời mạt sát Đường Uyển kém cỏi, nói Đường phu nhân đuổi Đường Uyển, cưới Phùng Uyển Nhược vào là quá sáng suốt, vì kéo dài hương khói nhà họ Lục… Người ta nghe mấy tin này nhiều đến nỗi tai muốn chai sờn ra, lại có lời đồn khác nói sở dĩ Đường phu nhân ép Lục Du bỏ vợ cưới vợ mới là có nguyên nhân sâu xa.
Đường Uyển lâu chưa có bầu, Đường phu nhân sốt ruột ôm cháu nội liền mời bàn tay vàng phụ khoa về bắt mạch, điều dưỡng thân thể cho nàng, dẫn nàng nơi nơi cầu thần bái phật. Có lần, Đường phu nhân dẫn Đường Uyển đến một ngôi chùa rất nổi tiếng, gặp gỡ vị đạo sư xem tướng số đạo hạnh thâm hậu, vị đại sư nhìn ngày sinh tháng đẻ của Đường Uyển xong, phê tám chữ : phúc bạc mệnh bạc, nhất định không con, còn nói tiền đồ của Lục Du sẽ chậm trễ mãi nếu Đường Uyển vẫn còn ở lại. Vì tiền đồ con trai, vì hương khói nhà họ Lục, Đường phu nhân nhịn đau hạ quyết tâm ép Lục Du viết giấy bỏ vợ.
Lời đồn này truyền ra chưa được một ngày đã chìm nghỉm. Chẳng phải ai ra mặt làm sáng tỏ, lại càng không phải kẻ tung tin động lòng trắc ẩn, mà là xuất hiện tin đồn khác còn hấp dẫn hơn tin này.
Tin đồn số một : Sở dĩ Đường phu nhân ép con bỏ vợ là do năm đó khi hai nhà Lục Đường làm đám hỏi, đại lão gia nhà họ Lục – Lục Tể chưa thương lượng với bà ta đã tự ý quyết định, Đường phu nhân cảm thấy bản thân bị phớt lờ, cho nên khi Đường Uyển gả vào nhà họ Lục rồi, bà ta luôn nghĩ biện pháp gây phiền toái cho Đường Uyển, trả đũa. Đường phu nhân thành công bắt Lục Du bỏ vợ vì bệnh tình Lục Tể đã muốn nguy kịch, nằm triền miên trên giường, đừng nói quản chuyện nhà, ngay cả xuống giường còn khó, bao nhiêu chuyện lớn nhỏ nhà họ Lục đều do Đường phu nhân quyết định nên Đường phu nhân mới có thể làm càn như vậy. Lục Tể và Đường Hoành từng là đồng nghiệp, vì là đồng hương chiếu cố lẫn nhau, quan hệ không giống bình thường. Lục Tể mà khỏe hơn một chút chắc chắn không để cô con dâu ông ta đứng ra cầu hôn về cho con bị ruồng bỏ vì một lý do không đâu vào đâu.
Đường Uyển bị bỏ, Lục Tể cực thẹn với Đường Hoành, bệnh tình càng trở nặng, sinh mệnh đe dọa. Đường phu nhân lo sợ Lục Tể không xong, Lục Du phải giữ đạo hiếu ba năm, trì hoãn việc cưới vợ, cũng hy vọng nhân việc vui thổi thổi ít không khí vui mừng vào nhà, gấp rút thu xếp hôn sự cho Lục Du, nhà họ Vương hối hôn, vội vội vàng vàng cưới Phùng Uyển Nhược vào. Phùng Uyển Nhược là tân nương xung hỉ cho nhà họ Lục, tân nương xung hỉ này có vẻ cũng xứng với chức danh, vào cửa chưa được nửa năm đã có bầu. Nghe nói, Lục Tể biết chuyện xong, tinh thần phấn chấn, chẳng những có thể xuống giường đi lại, còn ăn nhiều hơn một chén cơm.
Có điều lời đồn đãi vừa truyền ra đã có người bác bỏ, nói Phùng Uyển Nhược là con gái duy nhất của nhà họ Phùng, nhà họ Phùng sao đành lòng để cô ta gả vào nhà họ Lục với cái tiếng xung hỉ, cho dù đối tượng xung hỉ là Lục Tể cũng không có khả năng, nếu Lục Tể xui xẻo bệnh tình không tốt lên, chẳng phải khiến Phùng Uyển Nhược ở nhà họ Lục sẽ thêm khổ sở? Đương nhiên, nhà họ Lục chẳng giấu nổi ai tình hình thực tế, phải biết rằng cuộc hôn nhân này do phu nhân của Tiền Thầm – hậu duệ Ngô Việt vương làm mai mối, vị phu nhân kia quan hệ với các phu nhân nhà họ Phùng rất thân thiết, sao có thể lừa đảo đổi trắng thay đen?
Vì có bác bỏ, nên lại có tin đồn số hai : Lục Tể căn bản khỏe mạnh không vấn đề, hai năm nay mất tăm mất dạng là vì ông ta dung túng Đường phu nhân ruồng rẫy con dâu, lại lo Đường Hoành tìm ông ta đòi lí lẽ, bất đắc dĩ phải ra hạ sách. Số người tin lời đồn này không hề ít, đều nói cha nào con nấy, cá tính trốn tránh trách nhiệm của Lục Du tám chín phần mười là di truyền từ Lục Tể, cả hai cha con ông ta đều là kẻ nhu nhược. Hai cha con bọn họ là kẻ nhu nhược, vậy đương nhiên Đường phu nhân là mụ đàn bà đanh đá, còn Phùng Uyển Nhược ư, tạm thời chưa nhìn ra có đanh đá hay không, có điều vật họp theo loài, đanh đá cũng ngưu tầm ngưu mã tầm mã, Đường phu nhân vừa lòng Phùng Uyển Nhược, bên trong ít nhiều có nội tình.
Tin đồn số ba : Phùng Uyển Nhược không phải tân nương xung hỉ, mà Lục Tể cũng không phải vì tránh Đường Hoành mới không ra khỏi nhà. Ông ta mai danh ẩn tích ở Sơn Âm vì thân thể ông ta quả thật có vấn đề, càng lúc càng suy yếu, đầu sỏ biến ông ta thành như vậy có hai người, một là Đường phu nhân, người còn lại chính là cô con dâu mới vào cửa không lâu Phùng Uyển Nhược.
Đường phu nhân bạo ngược, không để ý Lục Tể phản đối và Lục Du đau khổ cầu xin, đuổi Đường Uyển – người bà ta vốn ghét cay ghét đắng ra khỏi nhà, thậm chí lấy cái chết bức con trai. Lục Du đành vâng theo mẹ bỏ vợ, Lục Tể phản đối không có kết quả, trơ mắt nhìn cô con dâu chính mình chọn bị đuổi ra khỏi nhà, giận đến hộc máu, bệnh nặng một hồi. Cũng may thân thể ông ta không đến nỗi tệ, nghỉ ngơi ít lâu tốt hơn nhiều, nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, ông ta chưa kịp bồi dưỡng thân mình, Phùng Uyển Nhược gả vào nhà họ Lục.
Phùng Uyển Nhược ở Tiễn Đường không ai thèm cưới, ngoại trừ tính cách ương ngạnh khiến người ta ngại, còn vì mạng cô ta khắc người khác. Ồ, mạng cô ta cũng thực kì lạ, không khắc cha mẹ, không khắc chồng, thậm chí lợi đường con cái, cố tình lại đi khắc cha chồng. Nghe nói, Phùng Uyển Nhược từng suýt đính hôn, ai ngờ vào ngày hai nhà thương lượng làm đám hỏi, đại lão gia nhà đối phương liền đi đời nhà ma, con trai giữ đạo hiếu ba năm, hôn sự mới không thành.
Phùng Uyển Nhược vừa vào cửa, Lục Tể liền bệnh tật liên miên, càng ngày càng nghiêm trọng, chính do cô ta khắc.
Ba tin đồn rất nhanh truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ Sơn Âm, ai ai cũng bàn tán tin đồn nào là thật, tin đồn nào là giả, khí thế ngút trời, còn ai quan tâm chuyện cũ rích số mạng Đường Uyển nhất định không thể có con.
Hồ phu nhân tất nhiên không thể bỏ qua cuộc náo nhiệt này, lúc nghe được những tin đồn đó, bà khoái ý cười liên tục, chẳng hay lời đồn là bút tích của ai, có điều bà đoán khả năng là Triệu Sĩ Trình, trong vòng một ngày đã huyên náo ồn ào mọi người đều biết, chỉ có nhà họ Triệu mới có năng lực như vậy.
Bà biết những lời đồn này có lực sát thương lớn đến đâu, bà cười gọi Đường Uyển đến, chia sẻ với nàng, Đường Uyển có chút bất ngờ Triệu Sĩ Trình có thể nghĩ ra bao nhiêu tin đồn giống nhau mập mờ trong khoảng thời gian ngắn như vậy. Đường Uyển khỏi nghĩ cũng biết nhà họ Lục chắc chắn loạn xà ngầu vì chúng, mâu thuẫn bên trong cũng dần lộ ra. Nghĩ đến bao nhiêu sự tình đều là Triệu Sĩ Trình trút giận thay nàng, cho cả gia đình dối trá đó một cú thật mạnh, Đường Uyển ngoài cảm thấy vui vẻ, còn có cảm giác thành tựu, áy náy trước kia hoàn toàn bay biến.
So với không khí nhà họ Đường, nhà họ Lục chỉ có thể dùng hai chữ bi thảm để hình dung, ngoại trừ Lục Tể chẳng hay biết gì, ba người còn lại nhanh chóng bị tin đồn làm tức muốn trào máu.
“Hu hu hu ~ Rốt cuộc là ai tung tin đồn thiếu đạo đức như vậy, không phải nói tôi là tân nương xung hỉ cũng nói tôi mệnh khắc cha chồng…”. Phùng Uyển Nhược ngồi trên ghế khóc lên khóc xuống, vừa khóc vừa mếu. “Mẹ à, chuyện này mẹ nhất định phải làm chủ cho con, rửa sạch chỗ bẩn cho con, nếu không con không còn mặt mũi nào sống nữa”.
Thấy Phùng Uyển Nhược khóc thương tâm, khóc cũng không quên chống tay bên hông cố gắng ưỡn ưỡn cái bụng còn phẳng lì ra, Đường phu nhân biết cô nàng đang ép bà ta phải làm chủ. Đường phu nhân tâm tư phiền chán, nhưng không thể bỏ mặc sự uy hiếp này, ai bảo trong bụng cô ta là cháu nội bảo bối của bà ta chứ?
“Được rồi, được rồi, con đừng thương tâm, chuyện này mẹ nhất định xử lý tốt, sẽ không để con bị vu vạ ấm ức”. Đường phu nhân chỉ biết an ủi cô ta.
“Xử lý thế nào? Chỉ có thể nhận bừa một trong số những tin đồn đó thôi”. Lục Du lạnh lùng lên tiếng, lòng hắn bây giờ cũng cực kì khó ở, tin đồn bên ngoài vẫn ảnh hưởng ít nhiều đến hắn, hắn thật không biết hắn đã cưới về một cô vợ xung hỉ cho cha hay một ngôi sao chổi về hại cha nữa. Nếu là trường hợp đầu còn tạm chấp nhận được, nếu là trường hợp sau… Hắn thật lo lắng Phùng Uyển Nhược khắc hắn, cho dù không khắc, ảnh hưởng đến tiền đồ của hắn cũng chẳng hay ho gì.
Lục Du nói khiến Phùng Uyển Nhược khóc càng lợi hại hơn, cô ta không dám mơ Lục Du sẽ hào phóng thừa nhận hai cha con hắn đều là kẻ nhu nhược nhưng hai tin đồn còn lại đều khiến thanh danh cô ta bị hao tổn, trở thành trò cười ở Sơn Âm.
“Đại lang?”. Đường phu nhân cảnh cáo kêu lên một tiếng, bà ta biết tính con trai, xem ra nó đang nghẹn cả bụng oán khí, nhưng hiện tại quan trọng nhất là an ủi Phùng Uyển Nhược, khống chế tình thế chứ không phải lúc an ủi nó.
“Không phải sao?”. Lục Du nhìn Đường phu nhân, bỗng nhớ tới tin đồn nói cha con hắn nhu nhược, mà Đường phu nhân và Phùng Uyển Nhược là hai mụ đàn bà đanh đá, hắn thật bi ai thay cha hắn vì cưới một người vợ vừa ghen tị lại ngang ngược như mẹ hắn, càng bi ai cho bản thân, có một người mẹ bạo ngược, chuyện gì cũng muốn nắm trong tay không nói, còn cưới phải cô vợ y hệt mẹ. Nhìn Phùng Uyển Nhược xem, vừa mới mang bầu liền giống như công thần lớn nhất nhà họ Lục, trước kia giả vờ hiền lành dịu ngoan bao nhiêu, giờ chỉ có điêu ngoa tùy hứng, được cưng chiều sinh ngang ngược, nếu không thừa dịp này loại bỏ thái độ bệ vệ của cô ta, chưa biết tương lai cô ta còn biến thành bộ dáng gì nữa? Có lẽ là phiên bản thứ hai của Đường phu nhân, cũng có lẽ trò còn giỏi hơn thầy, lợi hại hơn Đường phu nhân nữa không chừng.
Nghĩ đến đó, Lục Du bất giác rùng mình, lạnh lùng nói. “Tin đồn truyền nhanh như vậy, chúng ta muốn khống chế cũng hữu tâm vô lực, đành nhận một trong số đó, để bọn họ nghĩ đó là chân tướng, trừ khử đi các tin đồn khác”.
“Đại lang nói có lý”. Thật ra Đường phu nhân cũng nghĩ như vậy, chỉ là bà ta nói hơi khó, dù gì cưới Phùng Uyển Nhược vào là do chị bà ta làm mai, mà bà ta còn rất nhiều chỗ cần chị giúp đỡ. Lục Du nói lại khác, chuyện biến thành cãi vã giữa vợ chồng son, cho dù chị bà ta có nổi nóng chất vấn, bà ta cũng có cớ vuông tròn tất cả.
Phùng Uyển Nhược khóc càng lớn, cô ta đương nhiên không chấp nhận, nhưng xem sắc mặt hai mẹ con bọn họ, cô ta biết có phản đối nữa cũng vậy, thậm chí bị bọn họ phủ thêm lên đầu các tội danh khác. Cô ta chỉ biết khóc, thử coi bọn họ có vì cô ta có bầu mà buông xuôi không.
“Tin đồn quả thật có chỗ đúng”. Lục Du sắc mặt tăm tối nhìn Phùng Uyển Nhược, tiếng khóc của cô ta khiến đầu hắn đau như bị kim châm, hắn sẵng giọng. “Bệnh tình cha càng lúc càng kém, không biết kéo dài được bao lâu, nếu tin đồn còn chưa bị dẹp yên, bệnh của cha càng thêm nặng, có gì ngoài ý muốn xảy ra, cô nghĩ người ta sẽ nghĩ thế nào?”.
Phùng Uyển Nhược ngừng khóc, vậy thì cô ta chắc chắn không thể không mang cái danh sao chổi?! Tuy cô ta chỉ mới sống chung với hai mẹ con Lục Du ít lâu, nhưng cô ta còn hiểu hai mẹ con bọn họ hơn cả Đường Uyển, cho dù bọn họ biết cô ta vô tội nhưng ở thời điểm mấu chốt sẽ không ngần ngại đổ hết trách nhiệm lên người cô ta. Cô ta bây giờ chỉ có cách thừa nhận bản thân là tân nương xung hỉ, nghĩ đến đó, Phùng Uyển Nhược lại gào khóc to lên.
Phùng Uyển Nhược không cam lòng, Đường phu nhân xem ở trong mắt, bà ta thở dài một tiếng, nói. “Hiện tại xem ra không có lựa chọn tốt hơn, Uyển Nhược, đành để con chịu ấm ức vậy”.