Tôi bệnh nặng, hỗn loạn ngủ ba ngày.
Trong mộng rất hỗn độn, sơn thủy lâu dài. Tận cho đến khi tôi đặt tiền vàng trước mộ Dao Ngọc, rót rượu xuống, thì mới ngừng lại.
Lúc tỉnh dậy liền nghe tin tức Vân Phi Bạch thành thân.
Cha mắt đỏ ửng đến cầm tay tôi, nói: “Phụ thân đã gửi tấu chương từ quan cho Hoàng Thượng, chuẩn bị cáo lão hồi hương, chúng ta không ở kinh thành nữa, chúng ta về Tô Châu, được không?”
Yết hầu tôi đau nhức, nửa ngày mới đáp: ‘Vâng.”
Hôn lễ của Vân Phi Bạch và Liễu Yên được tổ chức rất long trọng, khoa trương.
Đội ngũ đón dâu xếp dài đầy phố. Tôi chèo lên tường để đứng xem.
Tôi thấy Vân Phi Bạch mặc hỉ phục đỏ, thấy anh ngổi trên ngựa cười thản nhiên. Lại thấy anh đi qua tôi, rồi đi xa.
Liếc mắt một cái, duyên đã đi đến nơi tận cùng.
Trong trí nhớ sau mỗi cơn mưa là hoàng hôn, còn có gió đếm, còn có đèn đuốc rã rời đầu đường, trong không khí như có mùi hương hoa bồng bềnh, chậm rãi phiêu tán.
Đến cuối phố, Vân Phi Bạch đột nhiên quay đầu lại. Ánh mắt lướt qua đám đông, rơi thẳng lên người tôi, chăm chú.
Thời khắc đó như bừng tỉnh.
Tôi leo tường xuống. Chuyện xưa kết thúc ở đoạn này, cũng tốt.
Buổi tối ăn một chiếc móng heo, uống mấy chén rượu, bắc cầu thang leo lên nóc nhà hứng gió, đến nửa đêm thì nặng nề ngủ.
Trong mộng dường như mình đang ở trong lồng ngực quen thuộc.
Tôi mơ mơ màng mang gọi: “Vân Châu?”
Người đó đáp: ‘là ta.”
Tôi mở mắt ra, chớp mắt: ‘Sao lại là huynh?”
Vân Châu nhìn tôi, trong ánh mắt ảm đạm nặng nề: ‘A ly, nhiều ngày qua muội luôn tránh huynh.”
Tôi không trả lời.
Vân Châu ngồi hẳn xuống ôm lấy tôi, khàn khàn nói: ‘A Ly, muội đang trốn tránh đúng không? Muội sợ ta cũng giống như đại ca muội, hoặc là giống những vị hôn phu trước kia, đúng không?”
Cằm tôi gác trên vai anh, trong lòng hoảng hốt, nói: ‘Con người không lay chuyển được mệnh, ngày mai muội và phụ thân rời khỏi kinh thành, chúng ta…chúng ta nên quên nhau đi, huynh quên muội, muội cũng quên huynh, coi nhưng, coi như chúng ta chưa bao giờ gặp nhau.”
Cả người anh cứng lại, một lúc lâu sau mới khàn giọng nói: “Cho là từ trước đến giờ chưa bao giờ gặp nhau…Muốn như thế nào mới có thể coi là chưa bao giờ gặp nhau? A Ly, trong lòng muội thật sự chưa từng có ta sao?”
Tôi nói: “Đêm nay coi như là từ biệt, về sau chúng ta kẻ nam người bắc, cách xa vạn dặm, tám gậy tre cũng không đánh đến nơi, huynh…bảo trọng.”
Cùng Vân Châu dây dưa mấy năm nay, cuối cùng cũng đã tan.
Ngày hôm sau trời tờ mờ sáng, tôi cùng phụ thân rời đi.
Ngày thứ mười hai thì đến Tô Châu.
Ngày thứ mười ba, tôi bắc thang trèo lên đầu tường tưới nước cho cây mướp đắng, bỗng nhiên thấy dưới tàng cây hoa đào ở sân bên cạnh một người.
Tôi ngẩn ra.
Anh từ dưới tàng cây đi ra, hướng về tôi: ‘A Ly.”
Bình nước trên tay tôi tuột ra, rơi xuống dưới.
Bữa cơm tối, cha tôi thở dài: ‘Tiểu tử Vân Châu kia thật là si tình, đuổi theo từ kinh thành đến Tô Châu, tiếc là…’
Tôi máy móc và cơm, trong lòng cay cay.
Tôi nhớ hôm nay anh mặc quần áo thanh sam đứng dưới tàng cây hoa đào, còn ngước mắt lên nhìn một cái, thời gian như quay trở về lần đầu tiên. Năm đó dược sư cốc nở đầy sơn trà đỏ rực, tôi nhìn thấy người thiếu niên mặt mũi chói mắt kia.
Cổ họng tôi nghèn nghẹn, kêu lên: “Cha.”
Cha tối vỗ vỗ vào tay tôi, nói: “Đừng thương tâm, còn có phụ thân, con không lấy chồng, phụ thân sẽ nuôi con cả đời, không già cũng không chết.”
Có người từ biệt thì là vĩnh viễn, câu nói đó làm tôi nhớ lại chuyện xưa, giống như năm đó ngoại tổ tôi cùng tôi sống với nhau, nhưng cuối cùng lại để lại một mình tôi.
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi đẩy cửa ra, thấy phụ thân nghiêm chỉnh ngồi trước cửa giàn hoa hạ, khuôn mặt an tường yên tĩnh. Cũng giống hệt ngoại tổ tôi năm đó.
Tôi run run bước tới, gọi cha ơi, rồi lại gọi cha ơi.
Cũng giống ngoại tổ tôi năm đó, cũng cuối cùng không đợi được câu đáp của ông.
Tôi nghiêng ngả lảo đảo chạy tới ôm lấy ông, nước mắt không hề chảy, chỉ run rẩy.
Quản gia cùng tiểu Đào tới đỡ tôi lên. Chân tôi như nhũn ra, trước mắt chợt tối sầm, tiếng khóc ồn ào làm tai tôi đau. Mơ hồ như có người ôm tôi vào lòng, gọi tôi: ‘A Ly, A Ly.”
Dường như là giọng nói của Vân Châu.
Tôi tựa vào vai anh, nói: ‘Cha muội, ông ấy chết rồi.”
Trên đời này, cuối cùng tôi cô độc.
Tôi mê man hai ngày.
Khi tỉnh lại, tựa như đang là ban đêm, trong phòng tối như mực.
Có tiếng bước chân vội vã đến bên giường tôi: “Tiểu thư, cô tỉnh rồi.”
Là Tiểu Đào.
Tôi sờ soạng ngồi lên, nói: ‘Tiểu Đào, mấy giờ rồi, tối rồi sao”
Giọng nói tiểu Đào có chút kinh ngạc: “Tiểu thư, giờ đang là ban ngày.”
Tôi như ở trong mộng giật mình: ‘Ngươi mở cửa sổ rộng ra đi, ta, bệnh quáng gà của ta lại tái phát rồi.”
Tiếng Tiểu Đào do dự nói: “Cửa sổ đã mở rộng rồi.”
Chớp mắt một cái, bỗng nhiên tôi cảm thấy mắt mình đau nhức vô cùng.
Tôi ôm lấy mắt, cả người run rẩy, tiểu Đào vội tới đỡ lấy tôi, nức nở nói: “Tiểu thư, mắt của ngươi…”
Tôi run run nói: “không…không sao…ta…ta ngủ một lát..ngủ một lát thì sẽ không sao…ngươi, ngươi ra ngoài trước đi.”
Tiểu Đào cầm lấy tay tôi, run giọng nói: ‘Ta, ta đi gọi Vân nhị công tử, hắn, hắn đang ở nhà bếp sắc thuốc cho tiểu thư.”
Không biết trải qua bao lâu, mơ hồ có đầu lưỡi ấm áp liếm nhẹ vào mắt tôi.
Giọng nói người đó trầm thấp gọi tôi, A Ly, A Ly.
Tôi đưa tay ôm lấy anh: ‘Vân Châu?”
Cả người anh chấn động, ôm chặt tôi: ‘A Ly, muội cảm thấy thế nào? Mắt còn đau không?”
Tôi mở to mắt nhìn thấy trước mặt tối đen như mực, nói: ‘mắt muội bị mù rồi.”
Tôi lại nặng nề ngủ, lần ngủ này, ngủ liền suốt bảy ngày bảy đêm.
Trong bảy ngày nay, tôi nằm mộng một giấc mộng thật dài, mơ thấy Vân Châu, mơ thấy Vân Phi Bạch, cũng mơ thấy trong mộng một thân ảnh trong làn nước xanh.
Ai cũng không biết, mộng này là thật, là trí nhớ ngủ say rất lâu, rất lâu trước kia của tôi.
Chiếc cầu kia gọi là cầu Nại Hà, người ở dưới làn nước xanh ngắt kia, gọi là Vong Xuyên.
Hết phần 1 – Vừa biên tập vừa khóc thương A Ly. Hóa ra chuyện này không hài, mà là ngược, tác giả ngược nữ chính quá. Trời ạ!
Nghe nói trong kinh thành già trẻ gái trai ai ai cũng đều biết có hai người, một người là hoàng đế, người thứ hai là cô gái già nhà họ Chân. Cũng nghe nói cũng có hai người mà ai nghe đến cũng sợ mất mật, một là đạo tặc hái hoa- Sơn lão yêu, một là cô gái già họ Chân liên tục khắc chết sáu vị hôn phu.
Tôi họ Chân tên là Ly Xuân và cũng chính là gái già họ Chân mà mọi người vừa nhắc đến.
Ngay như vừa rồi, tôi vừa cố gắng tiếp cận nói chuyện với Trương mặt rỗ bán thịt lợn ở đầu cầu, gã vừa thấy tôi thì lập tức hét lên một tiếng, vứt luôn dao giết heo đi bỏ chạy thục mạng. Vừa chạy trốn gã vừa hoảng sợ hét chói tai: “Ôi cha mẹ ơi, gái già họ Chân nha!”
Thoáng chốc nam nữ già trẻ gái trai trên đường đột nhiên như chim sợ cành cong đều đồng loạt cúi người ôm ngực chạy trối chết.
Đúng thực là tin đồn chẳng có sai chút nào, rõ ràng là tôi khiến cho mọi người sợ mất mật.
Tôi nghĩ mà thấy quá chua xót. Thật ra tôi cũng chỉ muốn nói với Trương mặt rỗ là gói tiền của gã rơi xuống đất mà thôi.
Nhớ lại vài năm trước, khi tôi còn mười tám xuân xanh, khắp trong kinh thành đâu đâu cũng truyền câu ca dao là:
“Quan quan thư cưu
Tại hà chi châu
Chân gia hảo nữ
Quân tử hảo cầu.”
Thời điểm ấy, trong phạm vi mười dặm ở kinh thành, thế gia công tử thanh niên tài tuấn chen chúc nhau như ong vỡ tổ đến cửa cầu thân, nào là thư tình này, khăn tay này, thơ này… tôi nhận nhiều đến mức nhét đầy sọt, làm các bà mai mối khiêng lên trong thời tiết giá lạnh mà chảy mồ hôi đầm đìa, họ còn cả ngày lẫn đêm ngồi chồm hỗm phòng thủ trước cửa Chân phủ, còn đuổi theo chặn đường cha con tôi, giẫm đạp lên hai cánh cửa hơn hai mươi năm nay của Chân phủ chúng tôi.
Nhìn bảy xem tám, chọn nghìn tuyển vạn, cuối cùng, vào một ngày cha tôi vỗ tay vào nhau, quyết định việc hôn nhân cho tôi. Nhưng trong lúc hai phủ đèn lồng đỏ treo cao, thiệp vui đã phát xong xuôi thì bỗng dưng tân lang lăn ra chết.
Cha tôi thở dài than vãn một hồi, rồi sau đó lại cao hứng vung tay tiếp tục định hôn nhân cho tôi. Điều đáng buồn chính là, lần này chưa kịp đợi treo đèn lồng đỏ lên, tân lang đã sớm chết bất đắc kỳ tử.
Lần thứ ba, cũng chết bất đắc kỳ tử.
Sau đó lần thứ tư, lần thứ năm….cứ như thế cho đến mãi lần thứ sáu mới vừa rồi chọn được người, vị tân lang này đang cưỡi ngựa đến, chân vừa chạm đất bỗng lại lăn ra chết tiếp.
Liên tục khắc chết sáu vị hôn phu, vì vậy mà đương nhiên tôi được các vị đại thẩm có nhiệt huyết tám chuyện trong kinh thành đồn thổi tung tin vịt khắp mọi nơi. Cho nên nam tử trong kinh thành tránh tôi như tránh ôn thần. Chỉ ngắn ngủn trong vòng bốn năm tôi đang từ một cô gái xinh đẹp Chân gia bỗng nhảy vọt thành gái già họ Chân mà mọi người khiếp sợ, trong sự biến đổi thăng trầm như thế, thật sự là quá đau lòng.
Tôi nghĩ nếu cuộc đời cứ tiếp tục nảy sinh những trò đùa như thế, tôi đây cũng sẽ cứ chơi đùa cho thoải mái, chỉ tiếc là, đó cũng là bi kịch.
Nghĩ đến đây tôi không khỏi ca thán, ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời trong xanh, từng đám mây trắng bồng bềnh phiêu lãng, một bầy chim quạ phần phật bay qua, tôi thấy trong lòng thoải mái, thật ra cuộc sống vẫn đẹp biết bao.
Tôi lấy từ trong túi ra một ít tiền đặt vào trong gói tiền của Trương mặt rỗ, tôi xắn tay áo lên, vung dao chặt luôn chân giò heo, sau đó đưa cho nha hoàn tiểu Đào, nói: “Tý mang về hầm ăn”
Tôi rất thích ăn móng giò heo, đây cũng không phải là bí mật gì cả, nhưng nguyên nhân để tôi thích ăn móng giò lại là một bí mật, bí mật này ngoại trừ tiểu Đào và Dao Ngọc, hoa khôi của Tuý Hoa Ấm ra, cũng chỉ có một mình tôi biết – đó là tôi rất thích Vân Phi Bạch.
Quả nhiên tiểu Đào cười hì hì nói: “Tiểu thư, cô lại nhớ Vân công tử rồi.”
Thiếu niên lịch sự tao nhã, quan lại mãn kinh hoa. Tôi nghĩ những lời khen này trong kinh thành là dành cho Vân Phi Bạch.
Lần đầu tiên tôi nhìn gặp Vân Phi Bạch là vào ngày thứ của vị hôn phu thứ sáu của tôi. Hôm đó anh mới từ kinh thành chuyển về kinh thành, là thiếu trang chủ của Giang nam đệ nhất Ngân hiệu nổi tiếng, nhận lời mời của cha tôi đến Chân phủ dự tiệc.
Tôi còn nhớ rõ lúc đó trời nổi gió, ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm lên cây cỏ, tôi ngồi trong đình sau hoa viên gặm móng giò, chợt nghe thấy một giọng nói hỏi tôi: “Ăn móng giò ngon đến vậy sao?
Tôi từ trong bát ngẩng đầu lên, mới phát hiện không biết từ lúc nào có một nam tử đứng gần bên, áo dài màu lam, thanh thoát nho nhã, khoé miệng khẽ cười nhẹ nhàng đang nhìn tôi.
Tôi lấy tay lau miệng, nghĩ nghĩ một chút rồi trịnh trọng đáp: “Bình tĩnh mới khiến người ta sống lâu, ăn móng giò mới khiến người ta quên đi ưu phiền.”
Trên mặt anh ta loé lên kinh ngạc, rồi nhịn không được lại cười hỏi tôi: “Cô tên là gì?”
Tôi cân nhắc một hồi, sau đó mới thẳng thắn nhanh nhẹn đáp: “Gái già họ Chân”
“Gái già họ Chân” này trong kinh thành vài năm nay ai ai mà không biết, chỉ có anh ta mới đến kinh thành không lâu, nói vậy chắc cũng sớm nghe đại danh như sấm dội vào tai của tôi rồi.
Tôi cứ tưởng anh ta sẽ mặt tái mét, há mồm kêu to một tiếng, rồi sau đó ôm ngực chạy trối chết ấy chứ. Ai dè anh ta lại chỉ hơi sửng sốt một chút, sau đó thì nở nụ cười thâm ý trên khóe môi, đi đến trước mặt tôi, lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay đưa cho tôi nói: “Khoé miệng, quần áo của cô dính đầy mỡ nên lau sạch đi”
Tôi kinh ngạc. Không phải vì dầu mỡ trong miệng tôi, mà lần lần đầu tiên gặp người nghe bốn chữ “Gái già họ Chân” mà lại có thể bình tĩnh đến vậy. Vì thế sau khi hết ngạc nhiên tôi sững sờ nhìn anh ta.
Chờ sau khi tôi lấy lại tinh thần thì anh ta đã đi xa rồi.
Chỉ nhìn thấy dáng thanh nhã, tóc đen nhánh, lòng tôi khẽ lay động, lập tức đập bàn đứng bật dậy cầm cái khăn kêu to: “Này, huynh tên là gì?”
Anh ta đứng dưới tán cây phượng, quay đầu nhìn tôi mỉm cười đáp: “Vân Phi Bạch”
Không biết có phải vì nụ cười của anh ta, hay là vì chiếc khăn tay hay là gì đi nữa, tôi cũng đã động tâm rồi. Khụ khụ, nói ngắn gọn, tôi đối với anh ta là nhất kiến chung tình, hơn nữa từ nay về sau chỉ yêu anh ta mà thôi.
Nhưng tôi để yêu thầm trong lòng. Bởi vì liên tục khắc chết sáu vị hôn phu, tôi thật sự không có lý do gì mà mà quang minh chính đại đi công khai tình yêu của mình.
Yên thầm thật mệt mỏi, cũng khiến con người ta dễ bị kích động.
Ngày hôm đó, trong lòng tôi sầu muốn đến Túy Hoa Âm tìm Dao Ngọc để tâm sự chuyện tôi và Vân Phi Bạch. Cô ấy vừa nghe xong, liền lấy tay gõ đầu của tôi nói: “Dám yêu dám hận mới đúng là nữ tử thật sự, loại người sợ hãi rụt rè giống như ngươi vậy thật đáng mất mặt. Chuyện ngươi khắc nam nhân, chỉ là trùng hợp thôi, là đúng lúc bị diêm vương đưa đi địa phủ, có liên quan gì đến ngươi đâu? Ngươi chỉ lo sợ vớ vẩn, cứ can đảm thể hiện cho hắn thấy là được.”
Lúc đó tôi đã uống mấy ngụm rượu, đầu óc mơ màng, vừa nghe thấy quá đúng. Vì thế liền quay về đến nhà liền cầm lấy dao đi gặp Vân Phi Bạch để thổ lộ.
Lúc đó anh ta đang đọc sách bên chiếc bàn đá ở hậu viện. Tôi lặng lẽ leo lên đứng trên tường, tay cầm deo, yên lặng nhẩm lại những điều muốn thổ lộ một lần nữa ở trong đầu.
Tôi mở miệng gọi anh ta, anh ta buông sách đi đến gần tôi, tôi nhanh như chớp nhảy xuống tường, sau đó hung hăng vung dao kè cổ anh ta hỏi: “Tôi muốn gả cho anh làm vợ, anh có đồng ý hay không?”
Nếu anh ta đáp có thì thực là vui quá, nhưng nếu đáp không thì tôi sẽ hừ mũi uy hiếp anh ta :”Tôi đây sẽ làm cho huynh không thấy ánh mặt trời ngày mai”
Nào ngờ, trong lúc tôi đang chăm chú lẩm nhẩm ôn lại, chợt nghe một giọng nói vang lên: “A Ly, muội đang làm gì thế?”
Con dao trên tay tôi rơi xuống kêu loảng xoảng.
Tôi cảm thấy tiếng gọi A Ly này nghe sao mà êm tai thế. Tuy mới là lần đầu nghe nhưng tôi lại thấy rất thân thiết.
Tôi cười gượng, chỉ vào cây tre trong viện anh ta, nói: “Tôi thấy trúc trong viện của huynh rất tươi tốt, muốn chặt một cây mang về trồng.”
Anh ta nhặt dao lên cầm trên tay, cười dịu dàng nói: “Chặt cây trúc để trồng thì sao nó sống được, ngày mai ta cho người mang đến cho muội vài gốc để trồng”
Tôi lại cười gượng. Anh ta có vóc dáng cao ráo, tường viện lại thấp lúc này tôi đứng trên tường cũng vừa ngang bằng với anh ta.
Trong đêm tối, gió nổi lên thổi bay mấy sợi tóc của anh ta làm tôi nhìn thấy mà choáng váng. Trong lúc ngẩn người anh ta bỗng tiến lên cầm lấy tay tôi hơi nhíu mày nói: “Ban đêm lạnh, sao lại mặc mỏng vậy?”
Tôi giật mình từ trên tường nhảy xuống chạy chối chết.