Tên Triệu công tử đó đi ra liếc nhìn Tần Vô Song và Thiệu Bách Long một cái nhưng cũng chẳng quan tâm, cứ đi thẳng ra ngoài.
Tần Vô Song âm thầm nhìn về hướng hắn đi.
Thiệu Bách Long hỏi nhỏ:
- Các hạ biết người đó sao?
Tần Vô Song cười:
- Thiệu môn chủ, hắn là đệ tử của Cửu Cung Phái.
Thiệu Bách Long lập tức không nói gì nữa mà đi vào cùng Tần Vô Song. Lão giả phụ trách tiếp đón thấy Thiệu Bách Long và Tần Vô Song cùng đến thì kinh ngạc.
- Thiệu môn chủ…
- Cao lão, chúng ta có thể nói chuyện riêng được không?
Thiệu Bách Long nói nhỏ.
Cao lão hiểu ý, gật đầu:
- Mọi người theo ta.
Vào bên trong mật thất, Cao lão mỉm cười:
- Thiệu môn chủ, nhìn nét mặt của ngài chắc là có tin vui gì rồi. Lẽ nào vị các hạ đã hoàn thành nhiệm vụ rồi?
Thiệu Bách Long nghẹn ngào nói:
- Đúng là vậy, Cao lão, vị tiên sinh đây đã hoàn thành nhiệm vụ, Thiệu Bách Long ta đến để làm chứng, đồng thời xóa bỏ nhiệm vụ. Số tiền ủy thác còn lại trong ba ngày ta sẽ trả hết.
Cao lão nói:
- Được, được. Đúng là tuổi trẻ tài cao, Thiệu môn chủ, lão phu mừng cho ngài. Thù hận mười năm cuối cùng cũng đã kết thúc. Chúng ta phải nhìn về phía trước thôi.
Thiệu Bách Long cung kính nói:
- Đa tạ Cao lão chỉ bảo. Thù này đã được báo, Thiệu mỗ cũng nhìn được thoáng hơn rồi.
Cao lão ha ha cười, rồi nói với Tần Vô Song:
- Anh bạn trẻ, ngươi không tệ! Mời theo ta đi lĩnh thưởng!
Vị Cao lão này vẫn rất chuyên nghiệp, không hề nói giải thưởng của Tần Vô Song là gì. Thiệu Bách Long làm chứng xong thì cáo từ ra về.
Đến một gian mật thất khác, Cao lão lấy ra một tấm kim bài sáng lấp lánh, nói với Tần Vô Song:
- Đây là Cửu Ô Quốc Sĩ Lệnh, mời nhận lấy. Cầm lệnh bài này là ngươi có thể vào Chi Tế Sơn rồi. Một năm bốn mùa, bốn lần mở Chi Tế Sơn. Chỉ cần ngươi thích lần nào cũng có thể vào.
Tần Vô Song nhận lấy, hắn vẫn còn cảm giác mơ hồ, thật sự đã có được Cửu Ô Quốc Sĩ Lệnh rồi sao? Đế quốc Cửu Ô đúng là rất rộng rãi, bao dung như người ta nói!
- Sao? Còn thắc mắc gì không?
Cao lão mỉm cười.
- Ta đang nghĩ, Cửu Ô Quốc Sĩ Lệnh có thể ban cho người nước khác, người ta nói Đế quốc Cửu Ô bao dung vô hạn, quả nhiên danh bất hư truyền.
Tần Vô Song cảm thán nói.
Cao lão cười:
- Đây đúng là một nét đặc biệt của Đế quốc Cửu Ô, tiếp nhận mọi tinh hoa, chỉ cần ai dốc sức vì Đế quốc Cửu Ô và có cống hiến thì đều có tư cách này. Đương nhiên, Cửu Ô Quốc Sĩ Lệnh của các ngươi và của nhân sĩ bản quốc vẻ bề ngoài có khác nhau, nhưng nó không ảnh hưởng đến tác dụng.
Tần Vô Song đã hiểu, hai loại Quốc Sĩ Lệnh khác nhau như vậy có thể phân biệt dễ dàng. Như thế người nước khác có được Cửu Ô Quốc Sĩ Lệnh cũng chỉ là có được tư cách nào đó chứ không có nghĩa là người Đế quốc Cửu Ô.
Lúc này Tần Vô Song đã có chút hiểu được tại sao, nhiều Đế quốc như vậy nhưng chỉ có thực lực Đế quốc Cửu Ô là hùng hậu nhất. Mọi chuyện không phải không có lý do của nó.
- Được rồi, anh bạn trẻ, cầm lệnh bài này đến vùng ven Chi Tế Sơn chờ đi. Ngày mở cửa mùa hè sắp đến rồi. Chúc ngươi may mắn! Đồng thời ngươi cũng nên nhớ, Cửu Ô Quốc Sĩ Lệnh này trong tay ngươi, tuyệt đối không được dùng nó vào bất cứ việc gì tổn hại đến lợi ích và tôn nghiêm của Đế quốc Cửu Ô. Nếu không nó sẽ từ thứ tốt thành thứ xấu đó. Hà hà…
Tần Vô Song nói:
- Đương nhiên rồi!
Ra khỏi đại điện Cửu Ô Thần Miếu, Tần Vô Song nhanh chóng đi về hướng tên Triệu công tử lúc nãy. Đi thẳng về phía trước là một con phố náo nhiệt phồn hoa. Đi một lúc lâu mà Tần Vô Song không tìm thấy bóng dáng tên Triệu đâu. Đúng lúc thấy tiếc thì bên cạnh bỗng "binh" một tiếng.
Một cái bóng trắng bay thẳng đến chỗ Tần Vô Song như viên đạn pháo.
Tần Vô Song nhìn kỹ, là một tên say rượu bị người ta đá ra ngoài. Tốc độ bay vô cùng khủng khiếp, nếu mà ngã ra đất chỉ sợ dịch não cũng phải túa ra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Vậy là hắn thuận tay phát ra một luồng sức mạnh nhẹ nhàng cuốn lấy người đó rồi đặt xuống đất.
Ai ngờ tên say đó chưa đứng vững chân đã mềm nhũn ngã vật ra đất. Tay ôm một bình rượu, miệng làu bàu:
- Đưa ta rượu, tại sao không cho ta rượu? Thiếu gia ta thiếu gì tiền?
Tần Vô Song lắc đầu bất lực. Loại ma men này kiếp trước hắn đã nhìn thấy không ít. Đúng lúc định bỏ đi thì một đám bộc dịch ào ra từ trong quán rượu, giơ chân giẫm thật lực lên người tên say kia.
Tần Vô Song nhíu mày, đám người hùng hổ này mỗi người giẫm mấy cái, tên trẻ tuổi kia không bị giẫm chết mới lạ, bèn nói:
- Các vị, tại sao đến một con ma men cũng không tha cho hắn?
Mấy tên bộc dịch kia đang tức không có ai xả giận, nghe Tần Vô Song nói vậy, một tên nô tài một mắt cười lạnh nói:
- Ngươi là kẻ nào, biết đây là đâu không?
Tần Vô Song thản nhiên:
- Là Đế đô của Đế quốc Cửu Ô!
- Thế ngươi biết mấy người bọn ta là người của nhà ai không? Ngươi cũng xám xen vào chuyện này sao?
Tần Vô Song nhìn con ma men kia:
- Các ngươi đánh hắn thì đánh. Vừa rồi nếu ta không nhanh tay giữ hắn, đổi là người khác bị hắn đâm vào không chết cũng gãy mấy vài cái xương.
- Ô, thì ra ngươi thấy mình nhanh tay nhanh mắt nên muốn xen vào chuyện người khác hả?
Tần Vô Song đương nhiên không muốn nói lời thừa thãi với đám người này, hắn cười lạnh:
- Ta không có thì giờ dây dưa với các ngươi!
Thuận tay nhấc tên say kia lên định đi. Mấy tên nô bộc kia nhìn nhau rồi cùng xông về phía Tần Vô Song.
Tần Vô Song như mọc mắt sau lưng, nhưng không quay đầu lại, khí tức Tiên Thiên phát tán, kình khí hộ thân tỏa ra khắp toàn thân khiến bốn tên nô tài bị chấn động bay ra mấy trượng.
Đúng lúc đó từ trong quán rượu có hai bóng người bay ra:
- Các hạ, xin dừng bước!
Hai kẻ đó có cảnh giới Tiên Thiên.
Tần Vô Song có phần giật mình quay đầu lại:
- Nhị vị có gì chỉ giáo?
- Xin các hạ hãy để người kia lại. Chuyện vừa rồi bọn ta có thể không truy cứu!
Một người lạnh lùng nói.
- Cho ta một lý do để ta để hắn lại.
Tần Vô Song thản nhiên nói.
- Không cần lý do. Người này là kẻ thù của Bùi Vương gia. Kẻ thù của Vương gia của chúng ta không ai được phép bảo vệ.
Khẩu khí của tên đó rất bá đạo.
Bùi Vương gia? Tần Vô Song cười thầm. Đế quốc Cửu Ô quả nhiên là Đế quốc Thượng phẩm, ngay một Vương gia cũng có hai Tiên Thiên cường giả hộ vệ liền thân.
Chỉ là, Tần Vô Song rất ghét thái độ của chúng. Suýt thì đâm phải hắn không những không có được nửa câu khách khí mà ngược lại còn ngang ngược như vạy. Tuy nói là Tần Vô Song không muốn gây chuyện bên ngoài nhưng chuyện phiền phức tìm đến tận nơi thì không thể không đối phó.
Hắn chậm rãi lắc đầu:
- Ân oán của người này với các ngươi ta không quan tâm. Nhưng các ngươi suýt nữa đâm vào ta, nếu không một lời giải thích mà muốn cướp người này đi thì không dễ thế đâu.
Hai tên kia sắc mặt khẽ thay đổi, kẻ từ nãy chưa lên tiếng trầm giọng:
- Ngươi muốn chết?
Hai tên đó rút vũ khí lao tới chỗ Tần Vô Song. Đúng lúc đó từ bên kia đường có một người đi ra, thấy cảnh này vội hét lên:
- Đợi đã!
Người đó nhanh chóng tiến lại, hỏi hai thị vệ của Bùi Vương gia:
- Nhị vị, mọi người đang làm gì vậy?
Người này là Thiệu Bách Long vừa rời đi khỏi Cửu Ô Thần Miếu. Tửu lầu đối diện là sản nghiệp của Thiết Phiến Môn, hắn đang ở đó chuẩn bị giao số tiền ủy thác còn lại cho Cửu Ô Thần Miếu, thấy có xung đột nên vội tới.
- Thiệu môn chủ!
Hai kẻ kia nhìn thấy Thiệu Bách Long khẩu khí lập tức dịu lại, nói:
- Thiệu môn chủ, gan kẻ này không nhỏ, ngay cả Vương gia mà hắn cũng dám đắc tội.
Thiệu Bách Long sắc mặt lạnh tanh:
- Ta thấy gan các ngươi còn không nhỏ hơn!
Hai kẻ kia ngẩn ra không hiểu, hỏi:
- Thiệu môn chủ nói thế là sao?
- Vương gia của ngươi có Cửu Ô Quốc Sĩ Lệnh không?
Thiệu Bách Long thản nhiên hỏi. Hai kẻ đó khựng lại rồi lắc đầu:
- Vương gia nhà ta không có đãi ngộ đó.
Thiệu Bách Long cười lạnh:
- Vị tiên sinh đây lại có Cửu Ô Quốc Sĩ Lệnh do Cửu Ô Thần Miếu đích thân ban cho, không biết Vương gia nhà ngươi có đắc tội được không?
Hai kẻ kia toàn thân run rẩy. Đùa gì vậy… Cửu Ô Quốc Sĩ Lệnh? Những người có thứ này đều là rồng trong nhân gian, là người có thể đi lại hiên ngang trong các quốc gia thế tục. Dù Vương gia nhà chúng có quyền cao chức trọng hơn nữa cũng chỉ là đại quyền quý trong thế tục, so với Cửu Ô Quốc Sĩ địa vị cao vòi vọi kia, thì cũng chẳng là cái gì cả!
Hai kẻ đó nhìn Tần Vô Song cúi người nói:
- Hai huynh đệ ta có mắt không tròng, xin Quốc Sĩ bỏ qua cho!
Tần Vô Song chỉ cười lạnh:
- Có Thiệu Chưởng môn ra mặt, chuyện này coi như xong. Tên say này rốt cuộc có oán thù gì với Vương gia các ngươi? Sao lại phải lấy mạng hắn?
Hai kẻ đó có phần khó xử không biết phải trả lời ra sao. Thiệu Bách Long liếc nhìn người đó ngạc nhiên nói:
- Đây không phải tên tiểu tử nhà họ Tiêu đó sao?
Tên say rõ ràng là đã say đến mơ màng, nhìn Thiệu Bách Long rồi toét miệng cười không nói gì.
Thiệu Bách Long thở dài:
- Tiên sinh, nể mặt Thiệu mỗ đến tửu lầu ta ngồi một lát được chứ?
Tần Vô Song nhận lời. Bỗng hắn cảm nhận từ trên lầu ba của tửu lầu Thiệu Bách Long chỉ có một ánh mắt nhìn về phía này. Tần Vô Song ngẩng đầu nhìn thì thấy một bóng người vội vã khép rèm cửa lại không lộ diện nữa.
Tần Vô Song cảm thấy lạ nhưng không nói ra, theo Thiệu Bách Long vào trong. Tên say kia cũng không hàm hồ, đi theo phía sau, nghe đến rõ ràng hắn lại cao hứng rồi.
Đến gần tửu lầu, Thiệu Bách Long đang dặn dò sắp xếp bàn rượu bỗng từ phía sau vang lên một giọng nói ngạo mạn:
- Sắp cho tiểu thiếu gia ta một bàn rượu thịt, nhanh lên!
Tần Vô Song nghe giọng này lập tức mừng rỡ. Đúng là đi mòn dép tìm không thấy, chỉ đứng yên mà người lại mò đến. Đó không phải là tên Triệu công tử sao?
Trên cổng thành Đế quốc Đại La, tiếng hò reo vang lên như sấm!
Thắng rồi! Tần Vô Song đã thắng, kẻ địch đã thua! Quan trọng nhất là Tần Vô Song thắng rất vinh quang, còn kẻ địch thua nhục nhã!
Tần Vô Song ánh mắt sắc như đao nhìn bọn người Cửu Cung Phái, rồi lạnh băng không chút thương xót nhìn Hồng Ngâm Xuyên:
- Các hạ thua rồi. Ngươi chưa quên giao hẹn đấy chứ?
Tần Vô Song phẩy tay, những người giữ cổng thành lập tức hiểu ý, phấn khởi nhường ra một con đường dẫn tới một cái lỗ chó bên cạnh cổng thành cho sáu đệ tử Cửu Cung Phái.
Triệu Mục Chi càng khoái chí nói:
- Các bằng hữu Cửu Cung Phái, mời! Vừa rồi không phải các ngươi vội muốn vào thành sao? Mời, mời, lần này không có ai ngăn cản đâu!
Giao hẹn lúc trước là, nếu Cửu Cung Phái thua sẽ phải bò vào trong thành như chó. Giao hẹn này tuy có trẻ con nhưng đã phản ánh được một điều, thù hận giữa Tinh La Điện và Cửu Cung Phái đã không thể hòa giải.
Hồng Ngâm Xuyên giờ vẫn không hiểu tại sao mình lại thua một cách triệt để như vậy? Sao có thể không có chút cơ hội phản kháng như vậy?
Tên Tần Vô Song lẽ nào là Linh Võ Đại viên mãn? Hồng Ngâm Xuyên thật sự ức chế đến chết mất. Lần này hắn phụng mệnh sư phụ đến đây, có hể nói là trách nhiệm nặng nề. Vốn tưởng rằng có thể dễ dàng đè bẹp uy phong của Tinh La Điện, đánh tốt trận đầu cho sư phụ, nhưng không ngờ lại thất bại thảm hại đến vậy.
Tiếng quát của Tả Thiên Tứ vang lên trong đầu:
- Đúng là đồ bỏ đi! Bảo ngươi không được khinh địch thì ngươi lại chủ quan! Còn không cút đi, ngây ra đó làm trò cười cho thiên hạ à?
Hồng Ngâm Xuyên nghe thấy thế mới bừng tỉnh, lạnh lùng nói:
- Tần Vô Song, coi như ngươi lợi hại. Dựa vào vũ khí lợi hại, thắng không uy phong. Hôm nay bọn ta không vào thành. Lần sau bọn ta đến tốt nhất đừng có cảnh tượng máu chảy thành sông!
Đây chính là sự uy hiếp công khai. Tần Vô Song cười thoải mái:
- Thì ra các hạ định cúp đuôi chạy sao?
Hồng Ngâm Xuyên tím mặt lại, vẫy tay, đám đệ tử Cửu Cung Phái kia lúc này đã không còn chút khí thế gì nữa, theo Hồng Ngâm Xuyên chạy ra khỏi thành.
Đám người Triệu Mục Chi cùng bật cười lớn. Trên cổng thành, lính gác xuýt xoa mãi, rõ ràng không hài lòng về sự nói mà không giữ lời của Cửu Cung Phái.
- Vi sư huynh, Cửu Cung Phái chỉ thế này thôi sao? Thua cuộc, đến dũng khí thực hiện giao kèo cũng không có! Thật là tệ! Thế lực vô lại như thế sao lại là rường cột của ba Đế quốc Thượng phẩm được chứ?
Lời của Triệu Mục Chi nhận được nhiều sự phụ họa khác.
- Triệu sư huynh, cái này huynh không biết rồi. Cửu Cung Phái vô lại, đó là phong cách từ trước tới nay của chúng! Ha ha ha… Không bò vào thành như chó, nhưng học ở chó kiểu cắp đuôi chạy mất, thì cũng là một kiểu thôi. Dù gì thì cũng là học từ chó cả mà.
Hồng Ngâm Xuyên cực kỳ phẫn nộ nhưng không có mặt mũi nào mà quay lại, chỉ coi như gió thổi bên tai, vờ như không nghe thấy gì nhanh chóng bỏ đi. Lần này chúng đến Đế quốc Đại La ai cũng có sứ mệnh quan trọng. Lần này thất bại nhưng vẫn còn nhiệm vụ khác cần thực hiện. Tả Thiên Tứ bảo đi thì đương nhiên hắn không dám làm khác.
Tần Vô Song nhìn bọn Hồng Ngâm Xuyên bỏ đi nhưng không hề thấy thoải mái. Nói trắng ra đây chỉ là một sự gây sự nhỏ nhặt, chắc chắn Cửu Cung Phái còn nhiều trò nữa, hơn nữa chắc chắn là những hành động mạnh hơn.
Lúc này Bao Bao chui ra từ dưới đất, nhảy lên vai Tần Vô Song. Tần Vô Song dùng thú ngữ hỏi:
- Thế nào?
Bao Bao khẩu khí rất thận trọng:
- Có một sức mạnh rất lớn mai phục quanh đây. Ta có thể cảm nhận được, chính xác là Tả Thiên Tứ.
- Quả nhiên là hắn!
Tần Vô Song cảm thấy nặng nề.
- Là hắn, không sai. Hơn nữa tu vi của hắn chắc chắn lợi hại hơn trước đây. Nếu hắn không dùng truyền âm nói chuyện với đám đệ tử Cửu Cung Phái thì ta không thể biết sự tồn tại của hắn. Có mấy lần hắn đều kích động muốn hiện thân, nhưng lần nào ta cũng cố ý phát ra một chút khí thế khiến hắn nghi ngờ không dám mạo hiểm.
Khẩu khí của Bao Bao còn có vài phần đùa cợt.
Tu vi của Tả Thiên Tứ lợi hại hơn trước! Đây chính là thông tin khiến Tần Vô Song phải đau đầu! Tả Thiên Tứ lần đó đã ở trạng thái đỉnh phong của Linh Võ Đại viên mãn. Nay tu vi hắn nâng cao, chắc chắn là Hư Võ Cảnh rồi!
Quả nhiên mọi thứ Tần Vô Song đã có sự chuẩn bị tâm lý. Nếu Tả Thiên Tứ đã dám quay trở lại thì chắc chắn tu vi phải có sự vượt bậc, nếu không thì hắn sẽ không quay lại để chuốc nhục vào thân.
Chỉ là, cứ nghĩ đến việc Tả Thiên Tứ thăng lên Hư Võ Cảnh, Tần Vô Song lại thấy lo lắng. một Hư Võ Cảnh cường giả lợi hại đến mức nào, La Vân và Mộ Dung tiểu thư đã cho thấy một đáp án đầy đủ, dù rằng lúc đó La Vân chỉ là cấp thấp nhất của Hư Võ Cảnh - Luyện Hư Cảnh.
- Tần sư đệ, đang nghĩ gì vậy?
Vi Dực thấy Tần Vô Song sắc mặt nghiêm trọng, tiến lại hỏi. Tần Vô Song khẽ giãn hàng lông mày ra, mỉm cười:
- Vi sư huynh, Cửu Cung Phái đến đây không có ý gì tốt. Xem ra Tinh La Điện chúng ta lần này lại có một trận đại chiến nữa rồi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Cửu Cung Phái tro tàn lại bùng cháy rồi sao?
Triệu Mục Chi cũng tiến lại.
Vi Dực nói:
- Những kẻ khác của Cửu Cung Phái thì chẳng là gì. Chỉ sợ tên Tả Thiên Tứ kia, hắn đến Hiên Viên Khâu có được kỳ duyên gì đó, thực lực tăng cao, đó chính là tai họa!
Tần Vô Song gật đầu nói nhỏ:
- Tên Tả Thiên Tứ đó lúc trước đã tiềm phục quanh đây. Nhưng thực lực của chúng ta không cảm nhận được sự tồn tại của hắn.
Những đồng môn khác nghe vậy mặt đều biến sắc.
- Tả Thiên Tứ quay lại thật sao?
Triệu Mục Chi hỏi:
- Lần trước hắn dám đến vì bên cạnh có một Hư Võ Cảnh cường giả. Lần này hắn đến một mình, lẽ nào…
Nghĩ đến khả năng đáng sợ nhất, ngay người trời không sợ đất không sợ như Triệu Mục Chi cũng không tránh khỏi sự kinh hãi. Nếu Tả Thiên Tứ lên cấp bậc Hư Võ Cảnh thì với Tinh La Điện mà nói quá khó để ứng phó.
Tần Vô Song xua tay:
- Mọi người cũng không cần đoán già đoán non nữa. Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, mọi chuyện rồi sẽ có lối ra. Tinh La Điện chúng ta có thể đánh bại Cửu Cung Phái một lần thì sẽ có lần thứ hai. Chư vị sư huynh, cơ hội hiếm có, huynh đệ chúng ta một năm nay ít gặp nhau, chi bằng tìm nơi nào đó uống vài ly?
Đề nghị này lập tức quét đi mọi bóng đen trước mắt, khiến tất cả đều xúc động. Phải biết là những đệ tử này gánh vác sự kỳ vọng vô hạn của sư môn. Cuộc sống hàng ngày ngoài tu luyện ra thì là tu luyện, căn bản chẳng có lúc nào vui chơi thoải mái. Dù là ở Đế đô Đế quốc Đại La thì họ cũng rất ít khi được đi dạo. Việc tụ họp uống rượu thì càng là một chuyện xa xỉ. Nghe Tần Vô Song đề nghị như vậy đương nhiên họ rất ủng hộ.
Sau khi đám người Tần Vô Song rời đi. Cao thủ các thế lực xung quanh cũng rời đi, ai ai cũng có tâm trạng phức tạp. Tâm trạng phức tạp nhất không phải ai khác chính là Cửu Ô Thần Miếu và Đế Thích Cung.
Cửu Ô Thần Miếu, lần này có Đại Thần tông và Nhị Thần tông, và một vài đệ tử đời sau, nhưng chỉ ở trong nhà trọ chứ không ra xem náo nhiệt.
- Đại Thần tông, tên Hồng Ngâm Xuyên đó chính là nhân vật kiệt xuất nhất trong số đệ tử trẻ tuổi của Cửu Cung Phái, là đệ tử thân truyền của Tả Thiên Tứ, nghe nói vô cùng lợi hại. Đứng trước Tần Vô Song, nhìn có vẻ chiếm thượng phong nhưng thật ra trước sau đều bị đối phương dự liệu được. Xem ra căn bản chẳng phải sự giao đấu cùng đẳng cấp. Đại Thần tông nghĩ sao?
Nhị Thần tông thận trọng hỏi.
Đại Thần tông trầm ngâm không nói gì, hai tay chắp sau lưng đi về phía trước. Được một lúc lâu mới đột ngột dừng lại, ánh mắt dường như lóe lên tia sáng.
- Lão Nhị, ta có thuật nhìn người. Tên Tần Vô Song này chắc chắn là người chấn hưng Tinh La Điện. Tuy Cửu Cung Phái có lớn mạnh, Tả Thiên Tứ lại là Hư Võ Cảnh, nhưng nếu hắn cơ mê muội không tỉnh ngộ, đối địch với Tần Vô Song thì chắc chắn Tần Vô Song sẽ là kẻ hủy diệt Cửu Cung Phái.
- Hủy diệt Cửu Cung Phái?
Nhị Thần tông hít vào một hơi khí lạnh:
- Đại Thần tông, Cửu Cung Phái đâu phải như Thiên Cơ Tông. Hủy diệt nó đâu có dễ. Cho dù chúng ta liên thủ với Đế Thích Cung thì e cũng không dễ dàng. Hơn nữa chúng còn có La Thiên Đạo Trường đứng đằng sau. Tiêu diệt chúng khác nào tát vào mặt La Thiên Đạo Trường?
Trong khẩu khí của Nhị Thần tông có sự không hiểu, cũng có sự nghi ngờ. Nhưng hắn cũng biết Đại Thần tông sẽ không đưa ra những kết luận vội vàng.
- Lão Nhị, sách lược của chúng ta lại phải thay đổi rồi!
Đại Thần tông cũng không trả lời câu hỏi của Nhị Thần tông mà bỗng chuyển chủ đề.
- Thay đổi sách lược?
Nhị Thần tông càng thấy mơ hồ:
- Thay đổi thế nào?
- Bất luận Tả Thiên Tứ có áp chế được Tinh La Điện hay không thì chúng ta cũng không được phụ họa theo chúng. Chỉ được đứng trung lập đến cùng. Cứ cho là Tả Thiên Tứ áp chế được Tinh La Điện, cũng không thay đổi lập trường trung lập!
Đại Thần tông nói như chém đinh chặt sắt, không cho phép bất cứ sự thương nghị nào.
Ở Cửu Ô Thần Miếu, Đại Thần tông có quyền uy tuyệt đối, bốn vị Thần tông còn lại về danh nghĩa tuy là ngang bằng với hắn nhưng thật ra chỉ có được coi là trợ thủ.
Nhị Thần tông nói:
- Nhưng không phải chúng ta đã đồng ý nếu Tả Thiên Tứ thắng thì sẽ cùng hắn trấn áp khí thế của Tinh La Điện sao? Chuyện đẩy thuyền xuôi dòng, thuận lợi như thế sao ta lại không làm?
Đại Thần tông thở dài:
- Không làm!
- Lẽ nào là vì tên Tần Vô Song?
Nhị Thần tông vẫn cảm thấy không tin nổi. Một đệ tử trẻ tuổi, dù có thiên phú trác việt, nhưng nếu Tả Thiên Tứ đã thăng lên Hư Võ Cảnh rồi thì tiêu diệt Tinh La Điện không hề khó, huống chi một đệ tử trẻ tuổi?
- Đúng! Là vì Tần Vô Song!
Đại Thần tông kiệm lời nhưng ý tứ sâu xa.
- Đại Thần tông, thế có phải đánh giá hắn quá cao rồi không?
Nhị Thần tông thở dài:
- Tên Tần Vô Song trước đây từng đến Đế quốc Cửu Ô, còn lấy được Cửu Ô Quốc Sĩ Lệnh, thiên phú không tệ nhưng tổ chim đã lật thì trứng cũng vỡ cả thôi.
- Lão Nhị, tin ta đi. Ta có thể tin rằng Tả Thiên Tứ chết, chứ nói là Tần Vô Song chết thì ta phải phì cười. Có biết tại sao không?
- Tại sao vậy?
Nhị Thần tông vẫn đầy nghi hoặc.
- Vì phúc duyên của tên Tần Vô Song này, dù cộng tất cả của những người mạnh nhất Đế quốc Thượng phẩm cũng không bằng một phần mười của hắn! Ta có thể cảm nhận được sự thâm uyên như đại dương ở con người này. Lão Nhị, hãy nhớ những lời hôm nay của ta. Đừng đối địch với Tinh La Điện, càng không được đối địch với Tần Vô Song!
Khẩu khí của Đại Thần tông trịnh trọng hơn.
Nhị Điện chủ biết rõ thuật nhìn người của Đại Thần tông. Nhìn mười người thì đúng cả mười! Lẽ nào tên Tần Vô Song đó lại yêu nghiệt đến vậy sao?
Có điều Đại Thần tông đã nói vậy chắc chắn có lý của ngài. Cửu Ô Thần Miếu và Tinh La Điện vốn chẳng có thù hận gì, việc gì phải vô duyên cớ gây rắc rối cho mình? Đại thần thông đã nói vậy thì cũng tiện tay đẩy thuyền, ngồi xem kịch hay là được.
Có Cửu Cung Phái, Tả Thiên Tứ ra mặt, việc gì Cửu Ô Thần Miếu phải động thủ?