Trong tổng cung Đông Qua, một đám nam nhân vừa mới huấn luyện xong tập trung lại từng nhóm nhỏ, líu ríu đứng nói chuyện, trình độ bát quái không thua kém tam cô lục bà, vẻ mặt tò mò hiện rõ hết trên mặt.
“Này, các ngươi có biết không, hôm qua ta nghe Thất Thập canh gác bên Biệt viện nói tân tông chủ lần này của chúng ta là Quân thiếu.” Một nam nhân trung niên mặt sẹo mở đầu nói.
Lời vừa nói ra, lập tức có người tò mò, “Thật sao? Lúc trước ta còn tưởng mọi người nói giỡn, thật sự là Quân thiếu sao.”
“Nga, ngươi đúng là trẻ mới vào nghề, Quân thiếu văn võ toàn tài, tuổi trẻ tài cao, đương nhiên rất hợp với vị trí Tông chủ.” Nam nhân da ngăm đen bất đắc dĩ đập lên vai nam tử trẻ tuổi bên cạnh.
“Ha ha! Lần này nghe nói Quân thiếu sẽ kiểm soát tổ sát thủ chúng ta đó, nói không chừng sẽ trực tiếp đào tạo, đến lúc đó sẽ cho Quân thiếu thấy tổ sát thủ số mười chúng ta lợi hại như thế nào, hắc hắc.” Nam tử mặt sẹo càng nói càng hăng, đến nỗi mặt mũi đỏ bừng.
“Di? tổ mười các ngươi cứ nằm mơ đi, tổ ba chúng ta mới là tổ sát thủ giỏi nhất.” Nam nhân da ngăm tức giận phản bác, trên mặt đều là kiêu căng cùng tự hào.
“Khoan, vậy còn Tà thiếu.” Tân binh mới vào gãi đầu hỏi, Quân thiếu là Tông chủ vậy Tà thiếu không lẽ bỏ đi, dù sao làm đệ đệ tông chủ vẫn rất tốt nga, chi phí ăn, mặc, ở không thua kém mấy vị trưởng lão.
“Thì vẫn là Tà thiếu chứ sao, Quân thiếu chưa có người nối dõi cơ mà.” Nam nhân mặt sẹo thản nhiên nói.
“Nhưng còn. . .”
“Hừ, xem ra vừa rồi luyện tập còn chưa đủ mệt nhỉ? Mấy người các ngươi vẫn còn sức để tán gẫu cơ mà.” Đúng lúc tân binh kia định mở miệng liền nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên, đánh gãy lời hắn, người nói còn rất tức giận.
Lời nói vô cùng nhẹ nhàng, nhưng vào tai ba nam tử lại thành giọng nói khủng khiếp: “Ách, Khuynh Thành cô nương, cô nương đến từ bao giờ thế?”
Khuynh Thành nghiêng đầu, ánh mắt che giấu giễu cợt, cố gắng nghiêm túc nói: “Từ lúc bắt đầu tám chuyện.”
“khuynh Thành cô nương, chúng ta chỉ là đang thắc mắc về việc Tân Tông chủ thôi a.” Tân binh mới rất không hiểu tại sao mọi người trong Đông Qua đều sợ cô gái nhỏ nhắn trước mặt, trông nàng chỉ mới 10, 11 tuổi, tay yếu chân mềm, quả thật một chút cũng không đáng sợ.
Nhưng mà cổ nhân có câu: Họa hổ, họa bì nan họa cốt, Khuynh Thành mười tuổi đạt cấp bốn, năm nay mười một tuổi đã đột phá cấp năm, chỉ thua Cơ Quân Tà một bậc, tuy rằng vẫn còn kém đội sát thủ bọn họ, nhưng về công pháp, vũ kỹ thì Khuynh Thành đã được Cơ Quân Tà dạy cho rất nhiều, nên kỹ thuật đánh cận chiến của Khuynh Thành từ sớm đã nổi danh trên Đông Qua rồi.
“Hửm? Còn phải nói, đương nhiên Quân thiếu là thiên tài ngàn năm có một rồi.” Khuynh Thành vỗ ngực tự hào, tinh quang đáy mắt phát ra mãnh liệt, nàng làm đệ tử đi theo Quân thiếu cũng hưởng sái tư vị người người ao ước, vả lại, nàng đã sớm đem Cơ Quân Tà xem là Lão Thiên của nàng rồi, hiện tại nghe người khác khen ngợi Cơ Quân Tà, trong lòng tự nhiên có tự hào.
Đứng lại nói chuyện một lúc, sau đó Khuynh Thành tùy tiện nói một câu cho nghỉ khiến a nam tử vô cùng sung sướng, liền cũng quay về Thiên Quân viện.
---o0o---
Thiên Quân viện.
Cơ Quân Tà một thân huyền bào thêu rồng vàng tinh xảo, ngồi trên tháp, dù tay cầm một quyển sách về Đông Qua chi sử, nhưng ánh mắt huyết sắc lại hướng về phía Tần ma ma đang hoảng loạn hối thúc sai Thường Trữ may y bào cho nàng, còn bản thân lại tất bật chuẩn bị mọi thứ thật kỹ càng, nhìn thấy nha đầu Thường Trữ bị hối gấp đến mức hai mắt hồng hồng uất ức đi ra ngoài, làm Cơ Quân Tà vừa đau lòng vừa buồn cười.
“Quân nhi, con xem, đôi giày này thế nào, nó được làm bằng vải cứng, thêu chỉ vàng tinh xảo đó, còn nữa, ta đã chuẩn bị nhĩ đinh đen huyền con yêu cầu, thật là, nam nhi sao có thể đeo nhĩ đinh cơ chứ? À quên, còn có mũ ngọc nữa này, ngọc huyết trân san hô này quả nhiên rất hợp với con a, hay là con thích màu khác, ta sai Tế Ti Phòng làm cái khác cho con? Này, Quân nhi...”
Tần Thấm cầm một chiếc giày nhỏ màu đen, ngắm ngắm nghía nghía, lại quay sang Cơ Quân Tà hỏi, lại nhớ đến nhĩ đinh hôm trước nàng nhờ, rồi nhìn thấy mũ ngọc màu đỏ không hợp với giày đen, nói chung, Tần Thấm đang hồi hộp còn hơn cả nàng nữa.
“Tần ma ma, chỉ là nhận chức, ngươi đừng hoảng loạn vậy mà...” Cẩn thận gấp sách, Cơ Quân Tà bất đắc dĩ mở miệng khuyên nhủ, đến nàng còn chưa đến mức đó đâu.
Bước đến bên bàn, cầm lên một chiếc nhĩ đinh màu đen tinh xảo, ân, quả nhiên là Tế Ti Phòng, tất cả mọi thứ đều hoàn hảo, nhĩ đinh này được làm từ chất liệu đặc biệt.
Chỉ thấy, chiếc nhĩ đinh trên tay Cơ Quân Tà lóe sáng, giống như muốn chứng minh chúng đúng là hàng thương phẩm, nhĩ đinh phát ra một cỗ khí mê hoặc vô cùng, trên hai bên mặt còn vẽ một hình con rồng màu trắng đang bay lượn, cầm lên một chiếc còn lại, chỉ thấy nó không khác gì chiếc kia, nhưng họa tiết điêu khắc là một con rắn màu trắng nhỏ, điêu khắc vô cùng tinh xảo sống động, giống như chúng có thể bay ra khỏi nhĩ đinh bất cứ lúc nào.
Cơ Quân Tà hài lòng gật đầu, tay áo phất một cái, một chiếc kim may áo lập tức chuẩn xác xuyên qua lỗ tai bên trái, động tác quyết tuyệt, không chút sợ hãi, chưa để Tần Thấm hết kinh hoảng, Cơ Quân Tà cầm nhĩ đinh khắc long họa cẩn thận đeo vào, sau đó thuần phục đi đến đến kéo ngăn đầu ở hộc bàn, lấy kim sang dược bôi bôi trét trét.
“Quân...Quân nhi...con làm cái gì vậy?...” Tần Thấm kinh hoảng, lập tức giật lấy bình ngọc trên tay Quân Tà, đau lòng xoa xoa lỗ tai đang đỏ dần lên.
Từ trước đến giờ, nàng vô cùng tùy tiện, cho nên tuy rằng tuổi ở hiện đại cộng với hiện tại cũng đã lớn, Cơ Quân Tà vẫn không khác hài tử bình thường, sinh hoạt cá nhân luôn luôn tùy tiện đến hết mức có thể.
Cơ Âm Tà lại khác, ngoại trừ tính cách bừa bộn, lười biếng, những thứ còn lại hắn đều yêu cầu phải hoàn hảo, đồ vật sử dụng, đến cả màn trướng cũng là lụa Vân Tiên thượng hạng.
“Tần ma ma, muốn xỏ nhĩ đinh thì động tác càng nhanh càng tốt chứ?” Cơ Quân Tà nghiêng đầu mà hỏi, ánh mắt xinh đẹp tràn đầy tò mò.
“Nhưng không thể cứ tự ý như vậy, sẽ nhiễm trùng...” Tần Thấm thở dài, chung quy nàng vẫn còn là đứa trẻ a, trong thâm tâm sớm đã xem nàng là nữ nhi của mình, Tần Thấm đối với Cơ Quân Tà là yêu chiều không dứt.
“Ách, con hiểu rồi...” Cơ Quân Tà giống như bừng tỉnh, ánh mắt mơ màng chuyển thành trong suốt không tia tạp chất, kéo kéo góc áo Tần Thấm.
“Ca ca, huynh có ở đây không, ca ca...”
Trong phòng nhất thời yên tĩnh vô cùng, Tần ma ma và Cơ Quân Tà đều biết, hỗn thế tiểu ma vương tới rồi!
Xuyên qua đình các, lại bước qua cây cầu nhỏ làm bằng cẩm thạch, Cơ Âm Tà hung hăng càn quấy mà bước, cái đầu nhỏ nghểnh cao, gương mặt điên đảo chúng sinh cũng vì vậy mà chĩa thẳng lên trời, chiết phiến trong tay không ngừng phe phẩy, đầu đội mũ ngọc, bạch y tao nhã thuần khiết bị hình tượng của hắn làm mất hết.
Không thèm để ý đến thị nữ thị vệ phía sau run cầm cập đi theo, Cơ Âm Tà đi một đường thẳng đến cửa viện, vừa đi vừa la hét ầm ĩ, nhưng vừa nhìn thấy cửa viện treo mộc bảng vừa to vừa sáng ghi chữ “Thiên Quân” rồng bay phượng múa, miệng Cơ Âm Tà đột nhiên ngừng lại, đồng thời trong lòng cũng dâng lên một cỗ tức giận.
Thế là, hắn lập tức bỏ lại đám người phía sau, chạy thẳng vào phòng.
“Ca ca, huynh vẫn chưa đuổi việc hai tên canh cổng.” Cơ Âm Tà thở phì phì, gương mặt vì tức giận mà đỏ bừng, quá đáng, chỉ cần nghĩ đến ánh mắt giễu cợt của hai tên đó, Cơ Âm Tà liền nhịn không được muốn băm vằm chúng ra.
“Chậc, bọn họ là sát thủ cấp 9, lại nguyện ý làm thị vệ gác cổng, là vinh hạnh của chúng ta mới đúng, đệ không nên nói vậy.” Cơ Quân Tà thở dài, toàn Đông Qua ngoại trừ mấy trưởng lão là cấp 10, còn lại người đạt quá cấp 8 vô cùng hiếm.
“Nhưng mà. . .Thôi được rồi. . .” Cơ Âm Tà còn muốn phản bác, nhưng nghĩ tới Dã lão đầu từng nói với hắn phải bảo vệ tỷ tỷ, cho nên đè nén tức giận trong lòng xuống, tỷ tỷ quan trọng hơn.
Lần đầu thấy hắn ngoan ngoãn như vậy, Cơ Quân Tà trong mắt nảy sinh ra kinh ngạc rất nhanh liền liễm đi.
“Có muốn ăn bánh gato không?” Quân Tà sủng nịch vuốt vuốt hai má đệ đệ, tận hưởng cảm giác mềm mại da mặt hài tử, thỏa mãn mà nói.
“Muốn, muốn, đệ muốn ăn.” Hưng phấn chờ mong nhìn tỷ tỷ, nhưng chợt thấy dị vật màu đen tuyền phát ra tinh quang chói sáng bên tai tỷ tỷ, “Ca ca, cái này là...”
Cơ Quân Tà lại mỉm cười dịu dàng: “Hì hì, là nhĩ đinh, ta có bảo làm cho đệ một cái, có muốn đeo luôn không? Cho giống ta.” Cơ Quân Tà lại mỉm cười dịu dàng.
Vốn dĩ không hề thích, nhưng nghe câu “cho giống ta” của nàng, hắn hai mắt liền phát sáng, mọi người đều nói hắn không giống tỷ tỷ, cả tính cách lẫn tài năng, ít ra đeo nhĩ đinh có thể trông giống tỷ tỷ một chút, cho nên hắn không do dự nói: “Đương nhiên, đệ rất thích.”
“Tần ma ma, đến đeo nhĩ đinh cho Tà nhi đi.” Vì sợ nàng lại làm đau hắn, Cơ Âm Tà liền nhờ Tần Thấm giúp.
Một lát sau, trong phòng liền phát sinh một tình huống dỡ khóc dỡ cười.
Cơ Âm Tà một bên ôm chặt cánh tay Cơ Quân Tà, một bên cắn chặt chiếc khăn tay của nàng, cố nhịn đau, hắn không muốn khóc trước mặt tỷ tỷ, Tần ma ma cẩn thận dùng kim thêu cố xuyên qua.
“Aaaaaaaaa. . .”
Tiếng thét kinh thiên động địa vang ầm lên, khiến cho lũ chim sẻ giật mình bay mất, mà chủ nhân của tiếng thét cũng ngất xỉu.
-----
“Tà thiếu, ngươi nhìn xem, đẹp lắm đúng không?” Hắc Vô Thường cầm một cái gương bằng ngọc lưu ly, giơ lên cho Cơ Âm Tà xem.
Tiếp nhận gương đưa tới, Cơ Âm Tà vén tóc, trên lỗ tai tinh xảo ngày nào bây giờ đỏ ửng, trên tai xuất hiện một vật lạ màu đen, hình tròn, còn khắc hình một con rắn tinh xảo.
“Uh, đẹp vô cùng.” Bạch Vô Thường phụ họa theo.
“Nhĩ đinh này rất giống với ca ca, nhưng họa tiết không giống.” Cơ Âm Tà nhăn mặt, gương mặt tuấn mĩ trở nên khó coi, một tay bóp nhẹ vành tai đỏ rực của mình.
“Tà thiếu, tôi nghe nói họa tiết này là Quân thiếu thiết kế rồi đưa cho Tế ti phòng đó.”
“Oa! Là ca ca vẽ sao? Quả nhiên vô cùng hợp với bổn thiếu.” Đột nhiên thay đổi thái độ, Cơ Âm Tà càng nhìn nhĩ đinh, ánh mắt càng rực rỡ, nhưng cảm giác có gì đó không đúng, hắn liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy chính là hai tên nào đó mặt đỏ như mông khỉ.
“Các ngươi cười cái gì? Mau im ngay!” Cơ Âm Tà xấu hổ hét lên, đồng thời cũng cúi xuống né tránh ánh mắt hai người bọn họ.
Hắc Bạch Vô Thường cố nén cười, Quân thiếu chính là điểm yếu của Tà thiếu a.
“Tà thiếu, chúng ta không có cười.”
'Nói dối, trắng trợn nói dối' Cơ Âm Tà nhìn bả vai run run của bọn họ, hai mắt trợn trắng, nhưng cũng uất nghẹn nuốt xuống.
'Chi nha' Cánh cửa bị một cánh tay nhỏ dùng lực mở ra, một bóng dáng đen huyền thon gọn đi vào, trên người còn mang theo hương thơm dễ ngửi, phong thái vô cùng ôn nhu nho nhã, trên tay y còn cầm một cái lồng nhỏ.
“Tiểu đệ, bánh gato đệ thích nhất đây.” Cơ Quân Tà đặt lồng lên bàn, cẩn thận lấy dĩa, cắt bánh đưa cho đệ đệ, cùng cắt một ít bánh đưa cho Hắc Bạch Vô Thường, sau đó liền tà tà mị mị đi về phía nhuyễn tháp, mái tóc đen dài vì hành động của nàng mà uốn lượn, ánh mắt trầm tĩnh sâu không thấy đáy lóe lóe tinh quang.
“Vâng, tạ Quân thiếu quan tâm.” Hắc Bạch Vô Thường nhận, sau đó hiểu ý lắc mình một cái, vô tung vô ảnh bay mất .
“Ca ca, đệ muốn hình con rồng cơ.” Cơ Âm Tà liếc hai người vừa đi một cái, sau đó há mồm cắn một ngụm bánh ngọt, hung hăng nhai nuốt, còn không quên làm mặt ngốc hề hề nhìn Quân Tà .
“Khi nào đệ đạt cấp 6, ta sẽ nghĩ lại.” Cơ Quân Tà ưu nhã cầm một tách trà uống, động tác đẹp mắt chói lóa, đối với chờ mong của đệ đệ làm ngơ không thấy.
Biết ca ca lại nhắc đến việc tu luyện, Cơ Âm Tà cũng ngoan ngoãn không đòi nữa, nhanh vuốt mông ngựa.
“Ca, bánh ngọt ca làm là ngon nhất.”
“Uh, ngon thì ăn nhiều vào, mà đệ còn đau không?” Buông tách trà xuống, nàng quan tâm hỏi.
Nàng thì thân thể tu luyện cấp bậc cao nên không có việc gì, còn đệ đệ thì. . .
“Chậc, rất rất đau.” Cơ Âm Tà nuốt mẩu bánh cuối cùng, lại đưa bàn tay nhỏ nhắn lên xoa xoa lỗ tai sưng đỏ, vẻ mặt đau đớn khó khăn.
“A! Để ta xem.” Hơi đỏ, có chút sưng nhẹ, Quân Tà cẩn thận đánh giá, từ trong ngực áo móc ra bình sứ nhỏ, đổ thuốc ra nhẹ nhàng xoa xoa lỗ tai đệ đệ.
Tỷ tỷ thật đẹp! Tóc đen ba ngàn như thác nước tùy ý phất phơ, một thân huyễn y phiêu phiêu dật dật, thân thể nhỏ nhắn thon dài tuyệt mỹ, huyết sắc con ngươi đỏ rực lười nhác, trong hơi thở trên cơ thể lại nồng đậm mùi của cường giả cao nhân, phong thái phóng khoáng tự do tự tại, lại có vài phần khí phách nam hài, vẻ đẹp làm vạn vật xung quanh đều ảm đạm thất sắc, quả thật là khuynh quốc khuynh thành.
“Quán tỷ, đệ nhất định không làm tỷ mất mặt đâu, tỷ yên tâm.” Cơ Âm Tà ngây ngốc nói, ánh mắt đen thuần toát ra mê mang không rõ,tự chủ không được mà nói, câu này làm cho Quân Tà bật cười, “Ha! Vậy ta sẽ chờ cho đến khi đó.”
Hắn cứ ngây ngốc như thế cho đến khi Cơ Quân Tà kiểm tra xong một lượt, thấy đệ đệ vẫn nhìn mình chằm chằm bèn nhấc tay búng trán hắn một cái,hắn mới sựt tỉnh.
“Cố mà tập luyện đi.” Sủng nịch nhìn vẻ đáng yêu của đệ đệ, Quân Tà ôn nhu xoa đầu hắn.
“Ân.” Híp mắt cười, Cơ Âm Tà kiên định gật đầu.
“Ưm, vậy đệ ở lại, ta có việc, đi trước vậy.” Cơ Quân Tà hài lòng gật đầu, sau đó liền xoay người rời đi,trước khi đi cũng để một bình Kim Sang Dược cao cấp.
Biên giới Cảnh_Mặc quốc.
Chân núi Dã Hành, Đông Qua thôn.
Nếu ngươi đã là dân thương buôn, nhất định phải biết: “Hiểm nhất Hải Tặc Đông Phương, Nguy Nhất Lâm Tặc Dã Hành.”
Mà hiện tại, Cơ Quân Tà đang ở nơi nguy nhất - núi Dã Hành khét tiếng với những tên Lâm tặc, triều đình đã từng phái nhiều quân đội đi vây bắt, nhưng tất cả đều một đi không trở về.
Chuyện kể, từ khi biết Cơ Âm Tà trúng độc, Dã Hành Sơn không quản trời tối xuất hành về thôn ngay trong đêm, thành ra chỉ mới một ngày đường liền tới nơi.
-----
Mật đạo.
“Thuộc hạ khấu kiến Tông chủ.” Nhìn thấy bóng dáng Dã Hành Sơn từ phía xa, Dạ Ám quỳ hành lễ.
“Miễn, bổn tôn lần này trở về là có việc gấp, mau mời lục vị trưởng lão đến đây ngay.” Dã Hành Sơn thâm trầm, một thân đem hai đứa trẻ vào đại sảnh tuyệt mật.
“Rõ, tông chủ.” Dạ Ám lắc mình, vô tung vô ảnh đi mất.
-----
Qua một lúc, mấy vị trưởng lão nửa đêm khuya bị Dạ Ám dực dậy đã tề tựu tại đại sảnh.
“Lão Nhị, ngươi nói xem Tông chủ lần này họp gấp như vậy để làm gì?” Đại trưởng lão tinh mắt hỏi, hắn làm trưởng lão ba mươi năm, chưa từng nhìn thấy Dã Hành Sơn gấp rút lo lắng như thế.
“Lão Nhị, ngài nói xem có phải Lưu Sa tiểu thư trở về rồi không?” Ngũ Trưởng lão nghi hoặc.
“Không phải ngài ấy luôn chờ mong chỉ một điều đó sao?” Tứ trưởng lão tà tà cười, hắn nhớ con bé Lưu Sa kia luôn luôn làm cho hắn vui vẻ, hơn nữa cũng giúp hắn rất nhiều.
“Ách, cái này ta cũng không biết, nghe Dạ Ám nói hắn ấy vừa về đã xông thẳng vào mật thất, một chữ cũng không nói thêm nói bớt, việc này ta căn bản mờ mịt.” Nhị trưởng lão thở dài.
“Mọi người, mau vào thôi, đừng để ngài ấy chờ.” Tam trưởng lão kiêu kiêu ngạo ngạo nói, hắn chính là muốn tận mắt gặp vị tiểu thư Lưu Sa kia, không biết nàng là người như thế nào mới có thể khiến Dã Hành Sơn lo lắng.
“A, được được, chúng ta vào.” Chúng trưởng lão nghe vậy, nhanh chóng tiến vào mật thất.
-----
Mật thất.
“Các vị trưởng lão, như đã biết, Lưu Sa tiểu thư, con gái của Tông chủ đã rời Đông Qua của chúng ta đi, nay đã ba năm, nàng sinh ra một tử một nữ, vô cùng khỏe mạnh, nhưng tiếc là đã khó sinh mà hương tiêu ngọc vẫn, nay nhi tử của nàng sẽ được trả lại địa vị, nối tiếp Tiền chủ, trở thành Thiếu chủ Đông Qua, còn nữ nhi của nàng sẽ trở thành quân sư của Đông Qua.”
Dã Hành Sơn nhàn nhạt nói, ánh mắt quét một lượt mấy vị trưởng lão, cuối cùng dừng lại ở Lục trưởng lão trẻ nhất.
“Sao có thể như vậy được? Nàng làm gì có thù oán với ai?” Đại trưởng lão tương đối bình tĩnh, lý do y đưa ra chính là Lưu Sa bị giết, y không tin, một người, lại có thể chết dàng như vậy.
“Mọi người, nên chấp nhận đi. . .Thiếu chủ Lưu Sa. . .mất rồi, còn về hung thủ giết Lưu Sa, Bổn Tôn không biết” Dã Hành Sơn lời nói hơi nghẹn, y chỉ cảm thấy cổ họng đắng chát, tâm nhói lên từng hồi, y cố ý giấu chuyện Cơ Dương Hoa, tránh trường hợp mấy vị trưởng lão kích động làm ra chuyện không thể cứu vãn.
Trong mật thất, bởi vì một câu của Dã Hành Sơn liền yên tĩnh lại, đến cả Ngũ Trưởng lão cùng Lục trưởng lão chưa từng gặp Lưu Sa cũng cảm thấy xót thương.
Một phút mặc niệm trôi qua. . .
“Nhưng mà, hiện tại, Tiểu thiếu chủ đã bị trúng độc, Vô Song, việc giải độc, đành nhờ ngươi.”
“A! Được, trách nhiệm của ta chính là phối dược cứu người mà.” Lục trưởng lão Vô Song cười cười, đối với Cơ Âm Tà chưa bao giờ gặp mặt cảm thấy thương xót, đứa trẻ chỉ mới một tháng tuổi nha, ai lại nỡ nhẫn tâm hại độc một đứa trẻ chưa dứt sữa thế này?
-----
Sau mấy ngày, Vô Song quả thật đã giải hết độc cho Cơ Âm Tà, khiến hắn trở lại làm một hài tử khỏe mạnh hơn bao giờ hết, nhưng lúc đó cũng là lúc Cơ Quân Tà khai nhãn, Huyết Sắc Thiên Ma nhãn, dù kiếp này hay kiếp trước, đều đi theo nàng.
Các vị trưởng lão vì sự an toàn của Cơ Quân Tà, nên đã thống nhất, quyết định để Cơ Quân Tà giả nam trang.
-----
Thấm thoát thoi đưa, thời gian không chần chừ chờ đợi ai, một mạch liền đi qua năm năm.
Tại cửa viện Thiên Quân.
“A, Tà Thiếu, tôi nghe nói hôm nay Quân thiếu lại đột phá cấp , có thật vậy không? Quân thiếu quả thật là thiên tài trăm năm có một, mới năm tuổi đã đạt cấp sáu, sau này lớn lên không biết còn kinh thiên như thế nào nữa?” Một thị vệ canh cổng gần đó nhìn thấy Cơ Âm Tà đến gần liền mở miệng hỏi, trong giọng nói không che dấu nổi sự phấn khích cùng sùng bái.
“Tất nhiên, ca ca của ta chính là thiên tài.” Tiểu nam hài biểu tình giống như thị vệ kia đang khen chính mình, gương mặt búng sữa đáng yêu kiêu ngạo nói, tay còn cầm một cái chiết phiến phe phẩy, bộ dạng cực kỳ lưu manh, nhưng cũng vô cùng tuấn mỹ.
“Ôi, Quân thiếu đương nhiên là thiên tài, nhưng là. . .” Thị vệ bên cạnh nhìn bộ dạng Cơ Âm Tà thì cố nén cười.
“Nhưng là cái gì? Ca ca của ta là hoàn hảo nhất.” Cậu nhóc kia ngước khuôn mặt điên đảo chúng lên, vẻ mặt không vui hỏi.
“Nhưng sao đệ đệ của Quân thiếu lại không là thiên tài nhỉ?” Thị vệ kia xối thẳng một gáo nước lạnh vào người Cơ Âm Tà, khiến cậu nhóc sững người tại chỗ.
“Phải a, Quân thiếu năm nay đã cấp sáu, nhưng sao Tà thiếu chỉ mới cấp hai, thật sự là còn thua rất xa nha, các vị trưởng lão đều nói, Tà thiếu không một chút nào giống Quân thiếu.” Lời nói của thị vệ không phải không có căn cứ, trong cấp bậc tu luyện tổng cộng mười hai cấp, càng lên cao càng khó đột phá, một vị trưởng lão đạt đến cấp mười đã là một kỳ tích rồi, một đứa trẻ năm tuổi bình thường đã luyện đến cấp ba, nhưng Tà thiếu căn cơ rất tốt, không hiểu sao vẫn thua xa những đứa trẻ đồng trang lứa.
“Ngươi nói gì? Tại ta không muốn luyện thôi, ta chỉ muốn theo Lục sư phụ học dược, không muốn học võ.” Cậu nhóc dường như bị đánh trúng tim đen, bực bội giận dỗi nói, sau đó liền xoay người, mặc kệ hai tên thị vệ liền bước vào Thiên Quân các.
“Ca ca, huynh nhất định phải đổi mấy tên thị vệ kia cho đệ, bọn họ dám nói đệ không giống huynh.” Cơ Âm Tà nói vừa phùng mang trợn má, chiết phiến trên tay bị hắn hung hăng vung vẫy đập lên bàn.
Trên bàn, một nam hài mặc huyền y bằng vải lụa tơ tằm thượng hạng đang cầm một quyển “Võ đạo Trung cấp” bị động tác của hắn làm giật mình, lập tức hướng mắt xuống nhìn cậu nhóc phía dưới, sau đó khẽ thở dài, đệ đệ này càng lúc tính tình càng nóng nảy, đây chẳng phải ai khác, là Cơ Quân Tà, còn gọi là Quân thiếu.
Căn bản người Đông Qua có thể chấp nhận đôi mắt dị sắc của nàng là bởi vì...Đông Qua thôn không phải một thôn làng nhỏ bé như vẻ bề ngoài.
Đông Qua thôn đông hơn hai nghìn người, được che khuất bởi những cây đại thụ cao lớn, từ xa không thể nhìn thấy được, một đội ám vệ, một đội tình báo, một đám sát thủ, một đội binh tinh nhuệ, một cái mật thất rộng lớn nghìn thước, một lò rèn vũ khí cực lớn, trong thôn có đến những sáu vị trưởng lão, một nơi như vậy, thật sự là một cái thôn nhỏ???
Hừ, đây căn bản là một đội quân có tổ chức, nói chính xác hơn, đây là Tà phái kiêm Sơn tặc nổi tiếng tứ quốc.
Lâm Tặc Dã hành!!!
“Ca, huynh có nghe ta nói không đó?” Cơ Âm Tà giơ bàn tay nhỏ bé vẫy vẫy trước mặt nàng, vẻ mặt dù rất tức giận vẫn tuấn mỹ vô trù, người ta có thể nói hắn bất tài, nhưng tuyệt đối không thể nói hắn không giống ca ca.
Hắn không có phụ thân, không có mẫu thân, nhưng đổi lại hắn có một ca ca thiên tài, nhưng có một chuyện người ngoài không biết, ca ca, thật ra là tỷ tỷ.
“Ta đã nói với đệ thế nào, khi không có người thì gọi ta là tỷ tỷ cơ mà.” Cơ Quân Tà bất mãn nói, nàng gấp sách lại để qua một bên, cuối xuống nhéo má cậu nhóc thể hiện sự trừng phạt.
“Ách, đệ quên mất, Quán tỷ, nghe nói tỷ lại đột phá?” Gạt qua chuyện bị chế giễu, Cơ Âm Tà quệt miệng hướng Cơ Quân Tà hỏi, trong mắt toát ra vô hạn tự hào.
“Uh, thế nên, đệ phải cố gắng luyện tập để giống tỷ, biết chưa hả?” Cơ Quân Tà sủng nịnh nhìn đệ đệ, tiểu đệ này đã bị nàng sủng hắn đến vô pháp vô thiên.
“Tỷ, đệ biết mà, chẳng qua đột phá cấp ba thật là khó.” Cơ Âm Tà nhào vào lòng tỷ tỷ nũng nịu khổ sở nói, đối với hắn, đột phá cấp ba còn khó hơn bào chế thuốc độc với Lục sư phụ nữa.
“Thế còn mấy bài quyền tỷ dạy đệ?” Cơ Quân Tà cực kỳ yêu chiều vuốt tóc cậu nhóc, ôn nhu hỏi, tiểu tử này không học nổi tu luyện thân thể, nhưng quyền cước đấm đá tuyệt đối không thua kém ai.
“A, đệ đã luyện xong, ca có muốn xem không?” Cơ Âm Tà phấn khích nói, nóng lòng muốn cho tỷ tỷ xem bài quyền vừa mới luyện xong.
“Uh, tỷ muốn xem.” Cơ Quân Tà cười cười.
Nghe lời, Cơ Âm Tà liền cất chiết phiến, bước xuống dưới nền, đứng ra giữa nhà, tay chân chậm rãi di chuyển uyển chuyển mềm nhẹ, toàn thân thả lỏng, Cơ Âm Tà đây là đang luyện một bản Thái Cực quyền mà tỷ tỷ dạy cho hắn.
Từng bước chuyển động đều mang theo sự nhẹ nhàng thư thái, hơi thở hòa cùng một nhịp với trời đất, động tác nhuần nhuyễn, lấy nhu khắc cương, giống như hắn đã luyện rất nhiều lần.
Kết thúc bài quyền, Cơ Âm Tà tiêu sái cúi chào một cái, sau đó hướng tỷ tỷ hắn nở nụ cười mê hoặc.
Người Đông Qua đều biết, họ có hai vị thiếu chủ, Quân thiếu phong tao thanh nhã, tính tình ôn nhu nghiêm khắc, nhưng cũng vô cùng hiểu chuyện, là thiên tài trăm năm hiếm gặp, tám tháng bước đi vững trãi, một tuổi nói năng lưu loát, ba tuổi đọc hết sách thư trong Tàng Thư các, một hài tử tài sắc vẹn toàn, là tự hào của Đông Qua, đã sớm được ấn định là Tân Tông chủ.
Tà thiếu mị hoặc chúng sinh, tự cho mình là phong lưu, ngày ngày đều đi khắp làng trên xóm dưới dụ dỗ mê hoặc tiểu cô nương, tính tình xảo quyệt, quậy phá lật trời, cực kỳ bao che, lại thích nũng nịu, ở Đông Qua người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, xe gặp xe đổ.
“Hảo, đệ lĩnh hội được môn võ Thái Cực nhanh như vậy, quả nhiên đáng khen.” Cơ Quân Tà ôn nhu khen ngợi, đối với tiểu đệ thông minh hết sức tự hào, nàng nhẹ nhàng tách vỏ hạt bồ đào, đút vào miệng cậu nhóc.
“Tỷ, nghe Tam sư phụ nói mùng tám tháng này sẽ đưa chúng ta xuống núi.” Cơ Âm Tà vừa ăn hạt bồ đào đã bóc vỏ, vừa liên thanh liên miệng nói.
“A, xuống núi làm gì?” Từ trước giờ chưa từng ra khỏi Đông Qua nửa bước, Cơ Quân Tà đối với thế giới cổ đại vẫn chưa hiểu rõ hoàn toàn.
Nàng chỉ biết, nơi này là một nơi không có trong lịch sử - Đại lục Thượng Hoa, trên đại lục có tứ đại cường quốc là Mặc, Cảnh, Huyền, Thuyết, lần lượt cát cứ Đông, Tây, Nam, Bắc, ngoài ra còn một số tiểu quốc nhỏ lẻ không đáng kể.
Mà Đông Qua thôn, nằm ở phía Tây Bắc cảnh quốc, giáp với biên giới Mặc quốc.
“Nghe Tam sư phụ nói là mua đồ về để làm lễ cho tỷ nhận chức Tông chủ.” Cơ Âm Tà quệt miệng, tỷ tỷ của hắn luôn được mọi người kính trọng, đương nhiên chức vị Tông chủ là của tỷ ấy.
“Ách, ta cũng có nghe qua, chỉ là không ngờ lại đến sớm như vậy.” Cơ Quân Tà thản nhiên nói.
Mục đích của nàng cả đời này chính là:
Một, báo thù cho nương, Tâm di.
Hai, phát triển Đông Qua thành bang phái lớn nhất đại lục Thượng Hoa.
Ba, tiêu dao cùng đệ đệ mà sống nửa đời còn lại.
“Tỷ, khi làm tông chủ rồi, nhất định không thể quên đệ.” Cơ Âm Tà ủy khuất nói, nghe Tứ sư phụ bảo, khi tỷ tỷ lên làm Tông chủ, hắn không thể suốt ngày quấn lấy nàng, bởi vì tỷ tỷ còn phải chấn hưng Đông Qua, không thể dõi theo hắn mãi được.
“Uh, đương nhiên.” Cơ Quân Tà xoa đầu đệ đệ.
Nàng và Cơ Âm Tà đều là con của thiếu chủ Lưu Sa, đúng lý mà nói thì vị trí Tông chủ phải do một trong hai kế thừa, nay Dã Hành Sơn tuổi đã già, mà nàng lại là người thích hợp, cả Đông Qua mấy ngày nay đều rộ lên muốn làm lễ bái cho nàng lên chức Tông chủ.
Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter
Trong tổng cung Đông Qua, một đám nam nhân vừa mới huấn luyện xong tập trung lại từng nhóm nhỏ, líu ríu đứng nói chuyện, trình độ bát quái không thua kém tam cô lục bà, vẻ mặt tò mò hiện rõ hết trên mặt.
“Này, các ngươi có biết không, hôm qua ta nghe Thất Thập canh gác bên Biệt viện nói tân tông chủ lần này của chúng ta là Quân thiếu.” Một nam nhân trung niên mặt sẹo mở đầu nói.
Lời vừa nói ra, lập tức có người tò mò, “Thật sao? Lúc trước ta còn tưởng mọi người nói giỡn, thật sự là Quân thiếu sao.”
“Nga, ngươi đúng là trẻ mới vào nghề, Quân thiếu văn võ toàn tài, tuổi trẻ tài cao, đương nhiên rất hợp với vị trí Tông chủ.” Nam nhân da ngăm đen bất đắc dĩ đập lên vai nam tử trẻ tuổi bên cạnh.
“Ha ha! Lần này nghe nói Quân thiếu sẽ kiểm soát tổ sát thủ chúng ta đó, nói không chừng sẽ trực tiếp đào tạo, đến lúc đó sẽ cho Quân thiếu thấy tổ sát thủ số mười chúng ta lợi hại như thế nào, hắc hắc.” Nam tử mặt sẹo càng nói càng hăng, đến nỗi mặt mũi đỏ bừng.
“Di? tổ mười các ngươi cứ nằm mơ đi, tổ ba chúng ta mới là tổ sát thủ giỏi nhất.” Nam nhân da ngăm tức giận phản bác, trên mặt đều là kiêu căng cùng tự hào.
“Khoan, vậy còn Tà thiếu.” Tân binh mới vào gãi đầu hỏi, Quân thiếu là Tông chủ vậy Tà thiếu không lẽ bỏ đi, dù sao làm đệ đệ tông chủ vẫn rất tốt nga, chi phí ăn, mặc, ở không thua kém mấy vị trưởng lão.
“Thì vẫn là Tà thiếu chứ sao, Quân thiếu chưa có người nối dõi cơ mà.” Nam nhân mặt sẹo thản nhiên nói.
“Nhưng còn. . .”
“Hừ, xem ra vừa rồi luyện tập còn chưa đủ mệt nhỉ? Mấy người các ngươi vẫn còn sức để tán gẫu cơ mà.” Đúng lúc tân binh kia định mở miệng liền nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên, đánh gãy lời hắn, người nói còn rất tức giận.
Lời nói vô cùng nhẹ nhàng, nhưng vào tai ba nam tử lại thành giọng nói khủng khiếp: “Ách, Khuynh Thành cô nương, cô nương đến từ bao giờ thế?”
Khuynh Thành nghiêng đầu, ánh mắt che giấu giễu cợt, cố gắng nghiêm túc nói: “Từ lúc bắt đầu tám chuyện.”
“khuynh Thành cô nương, chúng ta chỉ là đang thắc mắc về việc Tân Tông chủ thôi a.” Tân binh mới rất không hiểu tại sao mọi người trong Đông Qua đều sợ cô gái nhỏ nhắn trước mặt, trông nàng chỉ mới 10, 11 tuổi, tay yếu chân mềm, quả thật một chút cũng không đáng sợ.
Nhưng mà cổ nhân có câu: Họa hổ, họa bì nan họa cốt, Khuynh Thành mười tuổi đạt cấp bốn, năm nay mười một tuổi đã đột phá cấp năm, chỉ thua Cơ Quân Tà một bậc, tuy rằng vẫn còn kém đội sát thủ bọn họ, nhưng về công pháp, vũ kỹ thì Khuynh Thành đã được Cơ Quân Tà dạy cho rất nhiều, nên kỹ thuật đánh cận chiến của Khuynh Thành từ sớm đã nổi danh trên Đông Qua rồi.
“Hửm? Còn phải nói, đương nhiên Quân thiếu là thiên tài ngàn năm có một rồi.” Khuynh Thành vỗ ngực tự hào, tinh quang đáy mắt phát ra mãnh liệt, nàng làm đệ tử đi theo Quân thiếu cũng hưởng sái tư vị người người ao ước, vả lại, nàng đã sớm đem Cơ Quân Tà xem là Lão Thiên của nàng rồi, hiện tại nghe người khác khen ngợi Cơ Quân Tà, trong lòng tự nhiên có tự hào.
Đứng lại nói chuyện một lúc, sau đó Khuynh Thành tùy tiện nói một câu cho nghỉ khiến a nam tử vô cùng sung sướng, liền cũng quay về Thiên Quân viện.
---o0o---
Thiên Quân viện.
Cơ Quân Tà một thân huyền bào thêu rồng vàng tinh xảo, ngồi trên tháp, dù tay cầm một quyển sách về Đông Qua chi sử, nhưng ánh mắt huyết sắc lại hướng về phía Tần ma ma đang hoảng loạn hối thúc sai Thường Trữ may y bào cho nàng, còn bản thân lại tất bật chuẩn bị mọi thứ thật kỹ càng, nhìn thấy nha đầu Thường Trữ bị hối gấp đến mức hai mắt hồng hồng uất ức đi ra ngoài, làm Cơ Quân Tà vừa đau lòng vừa buồn cười.
“Quân nhi, con xem, đôi giày này thế nào, nó được làm bằng vải cứng, thêu chỉ vàng tinh xảo đó, còn nữa, ta đã chuẩn bị nhĩ đinh đen huyền con yêu cầu, thật là, nam nhi sao có thể đeo nhĩ đinh cơ chứ? À quên, còn có mũ ngọc nữa này, ngọc huyết trân san hô này quả nhiên rất hợp với con a, hay là con thích màu khác, ta sai Tế Ti Phòng làm cái khác cho con? Này, Quân nhi...”
Tần Thấm cầm một chiếc giày nhỏ màu đen, ngắm ngắm nghía nghía, lại quay sang Cơ Quân Tà hỏi, lại nhớ đến nhĩ đinh hôm trước nàng nhờ, rồi nhìn thấy mũ ngọc màu đỏ không hợp với giày đen, nói chung, Tần Thấm đang hồi hộp còn hơn cả nàng nữa.
“Tần ma ma, chỉ là nhận chức, ngươi đừng hoảng loạn vậy mà...” Cẩn thận gấp sách, Cơ Quân Tà bất đắc dĩ mở miệng khuyên nhủ, đến nàng còn chưa đến mức đó đâu.
Bước đến bên bàn, cầm lên một chiếc nhĩ đinh màu đen tinh xảo, ân, quả nhiên là Tế Ti Phòng, tất cả mọi thứ đều hoàn hảo, nhĩ đinh này được làm từ chất liệu đặc biệt.
Chỉ thấy, chiếc nhĩ đinh trên tay Cơ Quân Tà lóe sáng, giống như muốn chứng minh chúng đúng là hàng thương phẩm, nhĩ đinh phát ra một cỗ khí mê hoặc vô cùng, trên hai bên mặt còn vẽ một hình con rồng màu trắng đang bay lượn, cầm lên một chiếc còn lại, chỉ thấy nó không khác gì chiếc kia, nhưng họa tiết điêu khắc là một con rắn màu trắng nhỏ, điêu khắc vô cùng tinh xảo sống động, giống như chúng có thể bay ra khỏi nhĩ đinh bất cứ lúc nào.
Cơ Quân Tà hài lòng gật đầu, tay áo phất một cái, một chiếc kim may áo lập tức chuẩn xác xuyên qua lỗ tai bên trái, động tác quyết tuyệt, không chút sợ hãi, chưa để Tần Thấm hết kinh hoảng, Cơ Quân Tà cầm nhĩ đinh khắc long họa cẩn thận đeo vào, sau đó thuần phục đi đến đến kéo ngăn đầu ở hộc bàn, lấy kim sang dược bôi bôi trét trét.
“Quân...Quân nhi...con làm cái gì vậy?...” Tần Thấm kinh hoảng, lập tức giật lấy bình ngọc trên tay Quân Tà, đau lòng xoa xoa lỗ tai đang đỏ dần lên.
Từ trước đến giờ, nàng vô cùng tùy tiện, cho nên tuy rằng tuổi ở hiện đại cộng với hiện tại cũng đã lớn, Cơ Quân Tà vẫn không khác hài tử bình thường, sinh hoạt cá nhân luôn luôn tùy tiện đến hết mức có thể.
Cơ Âm Tà lại khác, ngoại trừ tính cách bừa bộn, lười biếng, những thứ còn lại hắn đều yêu cầu phải hoàn hảo, đồ vật sử dụng, đến cả màn trướng cũng là lụa Vân Tiên thượng hạng.
“Tần ma ma, muốn xỏ nhĩ đinh thì động tác càng nhanh càng tốt chứ?” Cơ Quân Tà nghiêng đầu mà hỏi, ánh mắt xinh đẹp tràn đầy tò mò.
“Nhưng không thể cứ tự ý như vậy, sẽ nhiễm trùng...” Tần Thấm thở dài, chung quy nàng vẫn còn là đứa trẻ a, trong thâm tâm sớm đã xem nàng là nữ nhi của mình, Tần Thấm đối với Cơ Quân Tà là yêu chiều không dứt.
“Ách, con hiểu rồi...” Cơ Quân Tà giống như bừng tỉnh, ánh mắt mơ màng chuyển thành trong suốt không tia tạp chất, kéo kéo góc áo Tần Thấm.
“Ca ca, huynh có ở đây không, ca ca...”
Trong phòng nhất thời yên tĩnh vô cùng, Tần ma ma và Cơ Quân Tà đều biết, hỗn thế tiểu ma vương tới rồi!
Xuyên qua đình các, lại bước qua cây cầu nhỏ làm bằng cẩm thạch, Cơ Âm Tà hung hăng càn quấy mà bước, cái đầu nhỏ nghểnh cao, gương mặt điên đảo chúng sinh cũng vì vậy mà chĩa thẳng lên trời, chiết phiến trong tay không ngừng phe phẩy, đầu đội mũ ngọc, bạch y tao nhã thuần khiết bị hình tượng của hắn làm mất hết.
Không thèm để ý đến thị nữ thị vệ phía sau run cầm cập đi theo, Cơ Âm Tà đi một đường thẳng đến cửa viện, vừa đi vừa la hét ầm ĩ, nhưng vừa nhìn thấy cửa viện treo mộc bảng vừa to vừa sáng ghi chữ “Thiên Quân” rồng bay phượng múa, miệng Cơ Âm Tà đột nhiên ngừng lại, đồng thời trong lòng cũng dâng lên một cỗ tức giận.
Thế là, hắn lập tức bỏ lại đám người phía sau, chạy thẳng vào phòng.
“Ca ca, huynh vẫn chưa đuổi việc hai tên canh cổng.” Cơ Âm Tà thở phì phì, gương mặt vì tức giận mà đỏ bừng, quá đáng, chỉ cần nghĩ đến ánh mắt giễu cợt của hai tên đó, Cơ Âm Tà liền nhịn không được muốn băm vằm chúng ra.
“Chậc, bọn họ là sát thủ cấp 9, lại nguyện ý làm thị vệ gác cổng, là vinh hạnh của chúng ta mới đúng, đệ không nên nói vậy.” Cơ Quân Tà thở dài, toàn Đông Qua ngoại trừ mấy trưởng lão là cấp 10, còn lại người đạt quá cấp 8 vô cùng hiếm.
“Nhưng mà. . .Thôi được rồi. . .” Cơ Âm Tà còn muốn phản bác, nhưng nghĩ tới Dã lão đầu từng nói với hắn phải bảo vệ tỷ tỷ, cho nên đè nén tức giận trong lòng xuống, tỷ tỷ quan trọng hơn.
Lần đầu thấy hắn ngoan ngoãn như vậy, Cơ Quân Tà trong mắt nảy sinh ra kinh ngạc rất nhanh liền liễm đi.
“Có muốn ăn bánh gato không?” Quân Tà sủng nịch vuốt vuốt hai má đệ đệ, tận hưởng cảm giác mềm mại da mặt hài tử, thỏa mãn mà nói.
“Muốn, muốn, đệ muốn ăn.” Hưng phấn chờ mong nhìn tỷ tỷ, nhưng chợt thấy dị vật màu đen tuyền phát ra tinh quang chói sáng bên tai tỷ tỷ, “Ca ca, cái này là...”
Cơ Quân Tà lại mỉm cười dịu dàng: “Hì hì, là nhĩ đinh, ta có bảo làm cho đệ một cái, có muốn đeo luôn không? Cho giống ta.” Cơ Quân Tà lại mỉm cười dịu dàng.
Vốn dĩ không hề thích, nhưng nghe câu “cho giống ta” của nàng, hắn hai mắt liền phát sáng, mọi người đều nói hắn không giống tỷ tỷ, cả tính cách lẫn tài năng, ít ra đeo nhĩ đinh có thể trông giống tỷ tỷ một chút, cho nên hắn không do dự nói: “Đương nhiên, đệ rất thích.”
“Tần ma ma, đến đeo nhĩ đinh cho Tà nhi đi.” Vì sợ nàng lại làm đau hắn, Cơ Âm Tà liền nhờ Tần Thấm giúp.
Một lát sau, trong phòng liền phát sinh một tình huống dỡ khóc dỡ cười.
Cơ Âm Tà một bên ôm chặt cánh tay Cơ Quân Tà, một bên cắn chặt chiếc khăn tay của nàng, cố nhịn đau, hắn không muốn khóc trước mặt tỷ tỷ, Tần ma ma cẩn thận dùng kim thêu cố xuyên qua.
“Aaaaaaaaa. . .”
Tiếng thét kinh thiên động địa vang ầm lên, khiến cho lũ chim sẻ giật mình bay mất, mà chủ nhân của tiếng thét cũng ngất xỉu.
-----
“Tà thiếu, ngươi nhìn xem, đẹp lắm đúng không?” Hắc Vô Thường cầm một cái gương bằng ngọc lưu ly, giơ lên cho Cơ Âm Tà xem.
Tiếp nhận gương đưa tới, Cơ Âm Tà vén tóc, trên lỗ tai tinh xảo ngày nào bây giờ đỏ ửng, trên tai xuất hiện một vật lạ màu đen, hình tròn, còn khắc hình một con rắn tinh xảo.
“Uh, đẹp vô cùng.” Bạch Vô Thường phụ họa theo.
“Nhĩ đinh này rất giống với ca ca, nhưng họa tiết không giống.” Cơ Âm Tà nhăn mặt, gương mặt tuấn mĩ trở nên khó coi, một tay bóp nhẹ vành tai đỏ rực của mình.
“Tà thiếu, tôi nghe nói họa tiết này là Quân thiếu thiết kế rồi đưa cho Tế ti phòng đó.”
“Oa! Là ca ca vẽ sao? Quả nhiên vô cùng hợp với bổn thiếu.” Đột nhiên thay đổi thái độ, Cơ Âm Tà càng nhìn nhĩ đinh, ánh mắt càng rực rỡ, nhưng cảm giác có gì đó không đúng, hắn liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy chính là hai tên nào đó mặt đỏ như mông khỉ.
“Các ngươi cười cái gì? Mau im ngay!” Cơ Âm Tà xấu hổ hét lên, đồng thời cũng cúi xuống né tránh ánh mắt hai người bọn họ.
Hắc Bạch Vô Thường cố nén cười, Quân thiếu chính là điểm yếu của Tà thiếu a.
“Tà thiếu, chúng ta không có cười.”
'Nói dối, trắng trợn nói dối' Cơ Âm Tà nhìn bả vai run run của bọn họ, hai mắt trợn trắng, nhưng cũng uất nghẹn nuốt xuống.
'Chi nha' Cánh cửa bị một cánh tay nhỏ dùng lực mở ra, một bóng dáng đen huyền thon gọn đi vào, trên người còn mang theo hương thơm dễ ngửi, phong thái vô cùng ôn nhu nho nhã, trên tay y còn cầm một cái lồng nhỏ.
“Tiểu đệ, bánh gato đệ thích nhất đây.” Cơ Quân Tà đặt lồng lên bàn, cẩn thận lấy dĩa, cắt bánh đưa cho đệ đệ, cùng cắt một ít bánh đưa cho Hắc Bạch Vô Thường, sau đó liền tà tà mị mị đi về phía nhuyễn tháp, mái tóc đen dài vì hành động của nàng mà uốn lượn, ánh mắt trầm tĩnh sâu không thấy đáy lóe lóe tinh quang.
“Vâng, tạ Quân thiếu quan tâm.” Hắc Bạch Vô Thường nhận, sau đó hiểu ý lắc mình một cái, vô tung vô ảnh bay mất .
“Ca ca, đệ muốn hình con rồng cơ.” Cơ Âm Tà liếc hai người vừa đi một cái, sau đó há mồm cắn một ngụm bánh ngọt, hung hăng nhai nuốt, còn không quên làm mặt ngốc hề hề nhìn Quân Tà .
“Khi nào đệ đạt cấp 6, ta sẽ nghĩ lại.” Cơ Quân Tà ưu nhã cầm một tách trà uống, động tác đẹp mắt chói lóa, đối với chờ mong của đệ đệ làm ngơ không thấy.
Biết ca ca lại nhắc đến việc tu luyện, Cơ Âm Tà cũng ngoan ngoãn không đòi nữa, nhanh vuốt mông ngựa.
“Ca, bánh ngọt ca làm là ngon nhất.”
“Uh, ngon thì ăn nhiều vào, mà đệ còn đau không?” Buông tách trà xuống, nàng quan tâm hỏi.
Nàng thì thân thể tu luyện cấp bậc cao nên không có việc gì, còn đệ đệ thì. . .
“Chậc, rất rất đau.” Cơ Âm Tà nuốt mẩu bánh cuối cùng, lại đưa bàn tay nhỏ nhắn lên xoa xoa lỗ tai sưng đỏ, vẻ mặt đau đớn khó khăn.
“A! Để ta xem.” Hơi đỏ, có chút sưng nhẹ, Quân Tà cẩn thận đánh giá, từ trong ngực áo móc ra bình sứ nhỏ, đổ thuốc ra nhẹ nhàng xoa xoa lỗ tai đệ đệ.
Tỷ tỷ thật đẹp! Tóc đen ba ngàn như thác nước tùy ý phất phơ, một thân huyễn y phiêu phiêu dật dật, thân thể nhỏ nhắn thon dài tuyệt mỹ, huyết sắc con ngươi đỏ rực lười nhác, trong hơi thở trên cơ thể lại nồng đậm mùi của cường giả cao nhân, phong thái phóng khoáng tự do tự tại, lại có vài phần khí phách nam hài, vẻ đẹp làm vạn vật xung quanh đều ảm đạm thất sắc, quả thật là khuynh quốc khuynh thành.
“Quán tỷ, đệ nhất định không làm tỷ mất mặt đâu, tỷ yên tâm.” Cơ Âm Tà ngây ngốc nói, ánh mắt đen thuần toát ra mê mang không rõ,tự chủ không được mà nói, câu này làm cho Quân Tà bật cười, “Ha! Vậy ta sẽ chờ cho đến khi đó.”
Hắn cứ ngây ngốc như thế cho đến khi Cơ Quân Tà kiểm tra xong một lượt, thấy đệ đệ vẫn nhìn mình chằm chằm bèn nhấc tay búng trán hắn một cái,hắn mới sựt tỉnh.
“Cố mà tập luyện đi.” Sủng nịch nhìn vẻ đáng yêu của đệ đệ, Quân Tà ôn nhu xoa đầu hắn.
“Ân.” Híp mắt cười, Cơ Âm Tà kiên định gật đầu.
“Ưm, vậy đệ ở lại, ta có việc, đi trước vậy.” Cơ Quân Tà hài lòng gật đầu, sau đó liền xoay người rời đi,trước khi đi cũng để một bình Kim Sang Dược cao cấp.