Chiếc xe Nissan còn chưa đi khỏi thị trấn Lô Hoa thì Chu Tử Kỳ liền vội vàng chạy về phòng làm việc gọi điện thoại cho Lục Cửu.
Việc này nhất định phải báo cáo với Bí thư Lục.
Đừng nhìn vừa rồi Chu Tử Kỳ ngang ngạnh, tráng khí như trâu, nhưng Phạm Hồng Vũ vừa đi thì cả người đầy mồ hôi lạnh. Từ trong sân nhảy xuống xe, chạy vù lên lầu hai chỉ trong vòng có 10m nhưng lại thở hổn hển.
- Alo!
Đầu dây bên kia truyền đến thanh âm bình thản của Lục Cửu.
Chu Tử Kỳ trong lòng liền kính nể một phen. Bí thư Lục chính là như vậy, vĩnh viễn đều không vội vàng, hấp tấp, lúc nào cũng khí định thần nhàn.
- Bí thư, là tôi, Tử Kỳ.
Chu Tử Kỳ tận lực bình phục lại hơi thở của mình, kính cẩn nói.
- Tử Kỳ, có chuyện gì vậy?
Giọng điệu của Lục Cửu rất dịu dàng.
Chu Tử Kỳ trong lòng lại càng thêm yên tâm. Bất kể là phát sinh chuyện gì, Bí thư Lục vĩnh viễn là hậu thuẫn kiên cường của y. Lúc trước khi Bí thư Lục mới tới huyện Vân Hồ, mình có thể được tuyển làm thư ký cho Bí thư Lục, thật sự là may mắn cả đời.
Thầy bói nói mình có quý nhân tương trợ, không thể nghi ngờ đó chính là Bí thư Lục.
- Bí thư Lục, là như vầy, vừa rồi, Phạm Hồng Vũ đến thị trấn của chúng tôi, đã nổi trận lôi đình, bày ra cái giá của Chủ tịch huyện, đem tôi và Lã Mẫn Phong mắng đến xói đầu.
Chu Tử Kỳ lập tức hướng Lục Cửu khóc lóc ủy khuất.
Lục Cửu thản nhiên hỏi:
- Thế tại sao hắn lại chửi mắng các người?
- Còn không phải bởi vì con đê phòng đại hồng thủy sao? Bí thư, anh nói không phải là hắn cố ý à? Thị trấn Lô Hoa có bờ đê chống lũ dài hơn hai mươi km, mà chỉ cấp cho chúng tôi có hai mươi ngày, làm sao mà đủ? Hắn cho rằng chúng tôi là thần tiên? Hắn đây là cố ý kiếm cớ, muốn làm khó tôi. Tôi thật ra không có gì, hắn chỉ là đánh chó khinh chủ mà thôi.
Chu Tử Kỳ phẫn nộ nói, không chút để ý đã biến mình thành cẩu.
- Khi hắn đi còn uy hiếp tôi và Lã Mẫn Phong, nói sẽ cấp cho chúng tôi thêm bảy ngày. Nếu trong thời gian bảy ngày chúng tôi không thể hoàn thành công việc thì sẽ cắt chức chúng tôi. Bí thư, huyện của chúng tôi vẫn là của Bí thư, chứ không phải là của Phạm Hồng Vũ. Hắn dựa vào cái gì mà cắt chức chúng tôi?
Lục Cửu vẫn bất động thanh sắc hỏi:
- Vậy trong vòng bảy ngày rốt cuộc mọi người có thể làm tốt con đê chống lũ không?
- Bí thư, bảy ngày thì thời gian quá gấp, nếu không mưa thì còn có biện pháp, tăng ca làm liên tục. Nếu mưa to thì chỉ sợ rất khó. Mưa lớn như vậy, công nhân lao động cũng không thể làm được.
- Thế còn buổi chiều này? Buổi chiều nay trong thị trấn các người có mưa không?
- À, không có!
- Thế hôm nay là thứ mấy nhỉ?
Lục Cửu đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi như vậy.
- Thứ tư!
- Thứ tư? Cậu xác định là thứ tư chứ không phải cuối tuần?
- Không phải cuối tuần. Bí thư, anh đây là…
Chu Tử Kỳ bỗng nhiên dự cảm bất thường, nói chuyện trở nên lắp bắp.
- Cậu cũng biết hiện tại không phải là cuối tuần, vậy tại sao các người lại đến nhà khách Hồng Ngư? Bí thư Chu, trong giờ làm việc đến nhà khách đánh bài, công tác của thị trấn Lô Hoa thật sự là thanh nhàn.
Lục Cửu thản nhiên nói.
Chu Tử Kỳ đầu óc lập tức ầm một tiếng, sắc mặt trở nên tái nhợt, mồ hôi lạnh từ trên trán nhỏ xuống, ấp úng giải thích:
- Bí thư, chúng tôi…chúng tôi không phải là thường xuyên đi đâu, chỉ có chiều nay mà thôi. Lã Mẫn phong nói dù sao thì trời cũng mưa rồi, cũng không có việc gì, chi bằng đi đánh bài giải trí một chút.
Trong khoảng thời gian ngắn, chỉ sợ có người đã báo cáo lại với Bí thư Lục.
Lẽ ra Phạm Hồng Vũ bây giờ đang trên đường về lại huyện, cũng không đến mức vội vàng gọi điện thoại cáo trạng với Lục Cửu chứ?
- Cậu thật là khốn kiếp!
Lục Cửu gầm lên một tiếng. Ầm, dường như vỗ vào bàn một cái rất mạnh.
Chu Tử Kỳ lập tức từ trong ghế nhảy dựng lên, hai chân đứng nghiêm, bộ dạng phục tùng, thở mạnh cũng không dám, giống như Lục Cửu đang ở ngay trước mắt.
- Trong thời gian làm việc, không lo hoàn thành công tác mà lại chạy tới nhà khách đánh bài. Chu Tử Kỳ, ai bảo cậu làm như vậy? Nhiều năm làm cán bộ lãnh đạo, cậu đã trở nên suy đồi rồi à? Còn dám hướng tôi cáo trạng, nói hươu nói vượn. Anh đây là lá gan không nhỏ đấy.
- Bí thư, tôi…
Chu Tử Kỳ lau mồ hôi lạnh trên mặt, sắc mặt trắng bệch. Y có thể trước mặt mọi người chống đối Phạm Hồng Vũ, nhưng trước mặt Lục Cửu lại không dám có nửa điểm. Có cho y cái gan mười tám đời tổ tông y cũng không dám.
- Cậu muốn chết à? Cậu cảm thấy chán làm Bí thư Đảng ủy thị trấn nữa rồi phải không? Nếu không thì gửi đơn từ chức đi, đừng làm cho tôi mất mặt.
Lục Cửu rống lên.
- Bí thư, tôi sai rồi, tôi sai rồi. Xin anh hãy tha cho tôi lần này…
Chu Tử Kỳ sợ hãi. Đi theo Lục Cửu nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa thấy Lục Cửu giận dữ như thế.
- Đồ khốn kiếp, cậu còn sợ rằng trong huyện chúng ta chưa đủ loạn? Lũ lụt lập tức sẽ đến, cậu còn có tâm tư đi đánh bài trong giờ làm việc? Còn bị người ta bắt ngay tại hiện trường. Cậu đó, càng ngày càng giỏi. Bí thư Chu, chiếu theo như vậy thì tôi thấy huyện Vân Hồ cũng không quản nổi cậu rồi. Tôi đây là Bí thư Huyện ủy, nhưng cũng không thể bênh vực cậu rồi.
- Bí thư, tôi sai lầm rồi, đều là tôi không đúng, anh ngàn vạn lần đừng có nóng giận.
Chu Tử Kỳ sợ tới mức tè ra quần, đầu óc quay mòng mòng, không biết dùng lời nào để nói.
Lục Cửu vừa mới nhận được điện thoại của Trần Hà, nói Chu Tử Kỳ, Lã Mẫn Phong ở nhà khách Hồng Ngư đánh bài, bị Phạm Hồng Vũ tóm được. Lục Cửu lúc ấy tức giận đến phát hộc máu.
Đúng là khốn kiếp!
Không biết ở huyện hiện tại đang là cục diện gì sao?
Tạ Hậu Minh đã hoàn toàn bị Phạm Hồng Vũ đánh ngã. Căn cứ vào đủ loại dấu hiệu phân tích, Hoàng Vĩ Kiệt đã quyết tâm dựa vào Phạm Hồng Vũ. Tạ Hậu Minh vì tiền đồ của con gái và con rể, không thể không hạ thấp người xuống, bỏ đi da mặt, thật sự lau giày cho Phạm Hồng Vũ rồi.
Đối với Lục Cửu mà nói, không còn kết quả nào tệ hơn nữa.
Lúc trước, Phạm Hồng Vũ và Tạ Hậu Minh đấu nhau, Lục Cửu thật sự là có tâm tư ngồi nhìn hai hổ đấu, chuẩn bị ngư ông thủ lợi, rốt cuộc không nghĩ tới kết quả đấu tranh lại như vậy.
Ủy viên thường vụ Huyện ủy, Bí thư Đảng ủy công an đã rơi vào trong tay Lý Văn Hàn. Phạm Hồng Vũ không nói là một tay nắm hết toàn bộ hệ thống chính trị trong toàn huyện, nhưng ít nhất có quyền lên tiếng rất lớn. Tạ Hậu Minh đã hoàn toàn “đầu hàng” trước Phạm Hồng Vũ. Thực lực của Phạm Hồng Vũ đã bành trướng lên, cấu thành uy hiếp rất lớn với Lục Cửu.
Lục Cửu bất đắc dĩ, chuẩn bị tạm lánh cạnh sắc, chờ Phạm Hồng Vũ tự mình phạm sai lầm thì sẽ từ bên cạnh nhảy ra.
Lần này, đoàn chuyên gia Hongkong đến đây, nói không chừng đó chính là một cơ hội.
Ai ngờ trong lúc mấu chốt, Chu Tử Kỳ lại cấp cho Phạm Hồng Vũ một nhược điểm lớn như vậy.
Nếu là Bí thư đảng ủy thị trấn khác cũng thì thôi, Phạm Hồng Vũ nếu quả thật đề xuất cắt chức thì có lẽ Lục Cửu sẽ cân nhắc thiệt hơn mà đáp ứng. Nhưng cố tình lại trúng vào ngay tên Chu Tử Kỳ này. Dứt bỏ tình cảm mấy năm không nói, chỉ cần với thân phận đã từng là thư ký của Lục Cửu thì tuyệt đối không thể bị Phạm Hồng Vũ cắt chức.
Nếu thực đem Chu Tử Kỳ cắt chức, vậy thì sẽ nói cho toàn bộ huyện được biết, Bí thư Lục đã bị Chủ tịch huyện Phạm đánh bại.
Ngay cả thân tín của mình mà cũng không bảo vệ được.
Nếu ở hậu thế, Lục Cửu chỉ sợ sẽ từ trong đáy lòng phát ra cảm thán. Không sợ đối thủ là thần, chỉ sợ đồng đội là heo.
- Chu Tử Kỳ, cậu đã đạp cứt thì mau dọn cho sạch sẽ. Tôi cho cậu biết, nếu Chủ tịch huyện Phạm đề nghị triệt tiêu cậu, tôi tuyệt sẽ không phản đối. Trong giờ làm việc, lại cùng với Chủ tịch thị trấn, Phó bí thư, Chánh văn phòng Đảng chính cùng đến nhà khách đánh bài, cậu cũng cả gan thật.
Lục Cửu nổi giận quát.
- Bí thư, tôi biết tôi sai rồi, tôi xin kiểm điểm, khắc sâu kiểm điểm.
Chu Tử Kỳ nói năng lộn xộn, mồ hôi lạnh đầm đìa.
Rầm một tiếng, Lục Cửu ném điện thoại.
Nghe tiếng ong ong trong máy, Chu Tử Kỳ một trận ngẩn ngơ, sắc mặt càng khó coi, đặt mông ngồi lại ghế, chỉ cảm thấy cả người không còn sức lực.
Y tin rằng Lục Cửu sẽ không thật sự cách chức y, nhưng lần này, Bí thư Lục đã thật sự tức giận rồi. Chu Tử Kỳ hoàn toàn có thể cảm giác được sự phẫn nộ phát ra từ sâu trong nội tâm của Lục Cửu.
Liên tưởng đến những biến cố ở huyện thời gian trước, liên tưởng đến việc Tạ Hậu Minh tự mình đến chỗ ranh giới nghênh đón Phạm Hồng Vũ, liên tưởng đến việc Hoàng Vĩ Kiệt lấy thân phận Chủ tịch quận mà báo danh tham gia đoàn cán bộ, Chu Tử Kỳ tin tưởng, tình cảnh của Bí thư Lục là vô cùng gian nan.
Vận mệnh chính trị huyện Vân Hồ đã thật sự xảy ra biến hóa rất lớn.
Phạm Hồng Vũ đã khiến cho hết thảy huyện Vân Hồ loạn lên.
Lau lung tung mồ hôi lạnh, Chu Tử Kỳ chậm rãi lấy ra một điếu thuốc, dùng sức rít một hơi mới miễn cưỡng khiến cho trái tim của mình đập chậm lại, thở phào một hơi, rồi hung hăng dịu nửa điếu thuốc lá vào trong gạt tàn, rồi đưa tay nhấc điện thoại lên.
Điện thoại liền thông.
- Xin chào, xin hỏi ai vậy?
Đầu dây bên kia truyền đến thanh âm quyến rũ của Trần Hà.
- Chánh văn phòng Trần, xin chào, tôi là Chu Tử Kỳ.
Chu Tử Kỳ cũng rất khách khí nói.
Đối với quan hệ giữa Trần Hà và Lục Cửu, ước chừng người biết rõ ràng nhất chính là Chu Tử Kỳ. Nếu như nói, ở huyện Vân Hồ này còn có một người phân lượng còn nặng hơn Chu Tử Kỳ trong lòng Lục Cửu thì chính là Trần Hà.
- Bí thư Chu, có chỉ thị gì không?
Trần Hà cũng rất nhã nhặn nói.
- Haha, Chánh văn phòng Trần, cô thực là biết nói giỡn. Tôi nào dám chỉ thị cho cô chứ? Trong huyện chúng ta có ai dám mạnh như vậy? Haha, Chánh văn phòng Trần, là như vầy, trước mắt đã xảy ra một sự hiểu lầm…
Chu Tử Kỳ bật cười ha hả, rồi lắp bắp giải thích tình huống.
Nghĩ tới nghĩ lui, chuyện hôm nay, có lẽ chỉ có Trần Hà là có thể giúp đỡ được. Là “bạn gái” của Lục Cửu, lại còn là Chánh văn phòng UBND huyện, ở trước mặt Phạm Hồng Vũ cũng có quyền lên tiếng.
Bản lĩnh của người phụ nữ này tuyệt đối không thể đánh giá thấp.
- Như vậy à, Bí thư Chu, cái này thì thật không tốt rồi.
Trần Hà rất kinh ngạc nói, giống như cô mới nghe lần đầu.
- Vâng, rất không khéo léo rồi. Chánh văn phòng Trần, lúc này, xin cô bất kể thế nào cũng giúp cho tôi một việc.
Chu Tử Kỳ càng thêm khách khí, thậm chí có điểm ăn nói khép nép.
- Phải nhanh một chút, tôi thấy hai công tác nên song song phát triển thì tốt hơn.
Đối với câu trả lời này của Phạm Hồng Vũ, Đàm Khải Hoa thật sự không chút hài lòng, phân phó một câu, ông ta nghĩ không nên để lâu, đêm dài lắm mộng.
- Đương nhiên, chuyện này vất vả cho cậu rồi.
Phạm Hồng Vũ suy nghĩ một chút nói:
- Bí thư Đàm, vất vả thì tôi không sợ, tôi chỉ làm bổn phận của mình thôi. Vậy cứ theo lời Bí thư Đàm mà xử lý, tôi sẽ tranh thủ đưa ra ý kiến và sửa sang lại.
Đàm Khải Hoa lúc này mới gật gật đầu, ánh nhìn cũng dịu bớt đi, thần sắc có chút yên tâm hơn.
Sớm biết tính cách Phạm Hồng Vũ như vậy, thích khoe là người anh hùng sẽ gánh lấy trách nhiệm, Đàm Khải Hoa theo ý nghĩ này và nói chuyện với hắn, nên Phạm Hồng Vũ liền ngoan ngoãn rơi vào bẫy của hắn, vậy thì hắn chuẩn bị tư thế ra trận cùng đấu với các nhân vật quan trọng.
Điều này rất tốt, chỉ cần Phạm Hồng Vũ đứng ra chủ động thanh minh cho chính mình, thì đại nhân vật đứng sau lưng hắn cũng không khoanh tay đứng nhìn, có thể sẽ dẫn đến tạo một vòng mới biện chứng. Cho đến lúc này, sự việc sẽ rất lớn, Đàm Khải Hoa và Thành ủy Thành phố Tề Hà không còn là "nhân vật chính" nữa, như vậy áp lực không lớn lắm.
Đang muốn làm rõ xem chuyện này có phải hay không được Vưu Lợi Dân nhìn vào, Đàm Khải Hoa chỉ tạm thời xử lý như vậy, còn khả năng đến đâu thì nói sau.
Giải quyết xong "mâu thuẫn chủ yếu" trong lòng Đàm Khải Hoa mới yên tâm một chút, liền bắt đầu hỏi về huyện Vân Hồ và công việc ở Nông trường Triều Dương. Hơn nữa, đối với Nông trường Triều Dương, Đàm Khải Hoa khá xem trọng.
Dù sao ở Nông trường Triều Dương là nơi "tai nạn và rắc rối", nếu công tác ở nông trường làm không tốt chỉ sợ sẽ nổi lên cơn bão tố. Nếu giống như lần trước gây ra náo động lớn như vậy, thật đúng có ăn cũng không tiêu.
Phạm Hồng Vũ liền đem vài chi tiết đáng chú ý ở Nông trường Triều Dương báo cáo tỉ mỉ lại cho Đàm Khải Hoa. Sau này nông trường còn có nhiều công việc, cần phải tranh thủ sự ủng hộ mạnh mẽ mới được.
- Ừ, xây dựng nhà máy thức ăn gia súc, muốn làm hồ nuôi cá thí nghiệm, những chuyện này khá tốt. Nông trường được may mắn có địa lý thuận lợi, sức lao động dồi dào, chỉ cần có hai ưu điểm này xem như có ưu thế lớn rồi. Hơn nữa với việc chuyển đổi nông nghiệp truyền thống, từng bước đã được thực hiện cơ giới hóa trồng trọt, kinh tế nông trường có thể từng bước phát triển như mong muốn. Tốt lắm, đồng chí Hồng Vũ, nếu vậy công việc đã rất tốt. Thật tốt quá.
Đàm Khải Hoa lập tức thừa nhận phương pháp phương thức của Phạm Hồng Vũ, thuận tiện khen tặng một câu.
Công việc của đồng chí Phạm ở sơ sở hay ở nơi khác đều làm đến nơi đến chốn, không cần phải sáng tạo quá nhiều, con đường làm từng ngày từng ngày, vậy mới đúng.
Suốt ngày hướng lên trên, cực kỳ mệt mỏi đó chứ.
Phải nói, những nhắc nhở của Đàm Khải Hoa rất có đạo lý, có nhiều người trẻ tuổi như Phạm Hồng Vũ,, vừa mới tham gia công tác không bao lâu, suốt ngày bày mưu tính kế, muốn một bước trở thành lãnh đạo, trước mặt đồng sự thể hiện sự nổi bật "phi thường". Lại làm cho lãnh đạo và đồng nghiệp mất thời gian với họ.
Chỉ có cách thực tế làm tốt công việc của chính mình, mới được trọng dụng và coi trọng.
Đã được phân công chức vụ, nên cũng có một chút "nổi tiếng" ngẫu nhiên, nếu không nổi bật cũng là chuyện khó khăn.
Phạm Hồng Vũ gật đầu đồng ý.
Lại nói chuyện với nhau một lúc, điện thoại trên bàn làm việc bỗng nhiên reo lên.
- Xin chào.
Đàm Khải Hoa nhấc điện thoại lên nói.
Phạm Hồng Vũ liền đứng dậy.
Không được sự cho phép của lãnh đạo, nếu đứng một bên nghe lãnh đạo nói chuyện đó là hành vi không lịch sự chút nào, điều này thật sự phạm húy.
Đàm Khải Hoa khoát tay ra hiệu không sao.
- Bí thư Đàm, xin chào.
Trong điện thoại là tiếng của Trịnh Mỹ Đường, y nói chuyện luôn kiêu ngạo, nói chuyện với Bí thư Thành ủy cũng không thay đổi chút nào.
- Ha ha, bí thư Mỹ Đường. Xin chào.
Đàm Khải Hoa nói chuyện tương đối lịch sự, khẽ cười nói.
- Bí thư Đàm, xin hỏi lúc này anh có rãnh không? Tôi có chuyện này muốn báo cáo với anh.
Đàm Khải Hoa cười cười nói:
- Bí thư Mỹ Đường, đừng ngại, đồng chí muốn nói gì cứ nói...Có chuyện gì vậy?
Nghe Đàm Khải Hoa nói vậy, dường như thân phận nhân vật số một được đặt vô cùng đúng chỗ.
Trịnh Mã Đường nói:
- Hôm nay, trên tờ "thời sự diễn đàn" không biết Bí thư Đàm đã xem qua chưa? Trang đầu tiên có một bài viết của đồng chí Mỗ Mỗ đấy, chính nói về đoàn chuyên gia Hongkong đến huyện Vân Hồ, đồng chí Mỗ Mỗ rất nghiêm khắc phê bình....
- Ừ, tôi đã đọc bài viết đó rồi.
Ánh mắt Đàm Khải Hoa nhìn lướt qua mặt Phạm Hồng Vũ.
Hai người cách xa nhau một bàn làm việc, tin tưởng lời nói của Trịnh Mỹ Đường ....Phạm Hồng Vũ có thể nghe và hiểu được.
Thư ký Mỹ Đường quan tâm đến chuyện này không biết Chủ tịch huyện Phạm có ý kiến gì không?
Sắc mặt Phạm Hồng Vũ như thường, ngay cả mí mắt cũng không có chút biểu hiện gì cả.
Đàm Khải Hoa thật sự có chút buồn bực.
Trịnh Mỹ Đường lại hỏi:
- Vậy với chuyện này, Bí thư Đàm định xử lý thế nào?
Đàm Khải Hoa bắt đầu hỏi:
- Bí thư Mỹ Đường có ý kiến gì không?
Có chút bất động khi quả bóng bị đá ngược trở lại.
- Bí thư Đàm, tôi thấy không thể không xem trọng chuyện này được, làm không tốt chính là phương hướng lớn vấn đề.... Bí thư Đàm, hiện giờ anh có rãnh không? Tôi với anh gặp nhau nói chuyện một chút.
Đàm Khải Hoa nói:
- Được, mời Bí thư Mỹ Đường đến đây, nhân tiện Phạm Hồng Vũ cũng ở chỗ của tôi, chúng ta cùng nhau nghiên cứu thảo luận.
- Được, tôi đến liền.
Trịnh Mỹ Đường lập tức nói, khi nghe "Đồng chí Phạm Hồng Vũ" cũng ở đó lại không có chút kinh ngạc nào cả. Có lẽ y sớm biết Phạm Hồng Vũ đến thành phố, cố ý gọi điện đến dò la.
Đặt điện thoại xuống, Đàm Khải Hoa nói với Phạm Hồng Vũ:
- Đồng chí Trịnh Mỹ Đường cũng đã đọc bài viết đó rồi.
Trịnh Mỹ Đường chị trách nhiệm về các tổ chức và các doanh nghiệp chuyển đổi cơ cấu làm việc Phó bí thư Thành ủy, ba nhân vật có liên quan đến "đường lối phương châm", "xây dựng tư tưởng đội ngũ cán bộ", trong công việc này y được cho là người chịu trách nhiệm chính, nên y rất chú ý đến chuyện này là đương nhiên.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười gật đầu, không nói từ nào cả.
Có lẽ mâu thuẫn giữa hắn và Trịnh Mỹ Đường có lẽ Đàm Khải Hoa không biết rõ, nên bảo Trịnh Mỹ Đường đến "nghiên cứu tranh luận", đúng là "gắp lửa bỏ tay người". Vả lại không biết đồng chí Trịnh Mỹ Đường lại có thái độ gì.
Thân là nhân vật số một đụng đến vấn đề khó giải quyết, nhất là vấn đề cần suy nghĩ, trước tiên là không thèm đếm xỉa đến, sau đó lại tiến hành phối hợp, nắm trong tay toàn cục, tấn công thích đáng.
Với chuyện này, Phạm Hồng Vũ biết rõ.
Đàm Khải Hoa lại chủ động mời thuốc Phạm Hồng Vũ.
Trịnh Mỹ Đường đến ngay lập tức, hai người họ tạm thời không nói chuyện.
Phòng của Trịnh Mỹ Đường ở cùng tòa lầu với Đàm Khải Hoa, một phía Đông một phía Tây, đi đến chưa đầy một phút đồng hồ. Rất nhanh, Trịnh Mỹ Đường đã hiện ở văn phòng Đàm Khải Hoa.
Trịnh Mỹ Đường mặc áo phông ngắn tay, quần tay đen thẳng, so với lúc làm việc ở văn phòng Tỉnh ủy càng thêm chú ý so với lúc bình thường. Điều đáng chú ý chính là thương hiệu trang phục, nhìn vào vật liệu và tay nghề may đã làm cho người ta thấy được đó chính là hàng cao cấp, cho thấy chủ sở hữu là người có thân phận cao, tất nhiên nó thể hiện ở phong cách ăn mặc.
Ở sảnh văn phòng Tỉnh ủy, Trịnh Mỹ Đường mặc trang phục loại trung bình, kiểu dáng chủ yếu là áo trắng quần tây đen, không có gì đáng chú ý cả, dù sao cũng là thư ký của Vương Lưu Ngạn, cũng không thể nổi bật hơn Bí thư. Nếu thư ký ăn mặc còn đẹp hơn lãnh đạo thì tính sao đây?
Hiện tại, với kiểu mặc áo phông thế này, cho thấy bí thư Trịnh đang thể hiện sự hài lòng.
Chí có địa vị càng cao, thì trang sức và trang phục mới có thể mặc vừa ý được.
Ở thành phố Tề Hà, thật sự không có người nào có thể bắt bẻ Bí thư trịnh được, ngay cả Đàm Khải Hoa và Quách Thanh Hoa cũng không thể.
- Ha ha, Bí thư Mỹ Đường đến rồi hả? Mời ngồi bên này.
Đàm Khải Hoa lập tức đi ra từ bàn làm việc cười ha hả nhìn Trịnh Mỹ Đường mà nói.
Phạm Hồng Vũ cũng đứng lên, mỉm cười gật đầu nói:
- Bí thư Trịnh khỏe chứ?
- Ha ha, Chủ tịch huyện Phạm đã đến rồi à? Đúng lúc tôi có chuyện muốn nói với anh...
Trịnh Mỹ Đường cũng cười theo, lại vô ý tạo nên thái độ tự cao. Khi Phạm Hồng Vũ mới đến tỉnh làm việc cũng đã thấy thái độ này của Trịnh Mỹ Đường rồi, xem Phạm Đại Bí là chính là thế hệ con cháu. Trịnh Mỹ Đường ở tư thế đỉnh đạc, uy phong quá lớn nên Phạm Hồng Vũ vừa hận vừa sợ, bề ngoài tỏ ra khách khí rất nhiều.
Lúc này thời gian qua đi, dù mọi chuyện có nhiều thay đổi, không ngờ quan hệ giữa hai người lại là cấp trên cấp dưới, nên Bí thư Trịnh tốt bụng lập tức tìm hắn.
Dù cho Phạm Hồng Vũ có ngon lành hơn y thì hắn vẫn là thủ hạ của y.
- Được, Bí thư Trịnh.
Phạm Hồng Vũ như trước thản nhiên nói, lời nói như vàng, nhìn thần thái và giọng điệu nói chuyện nghiễm nhiên là ngang vai với Trịnh Mỹ Đường. Thực tế, trong suy nghĩ của Phạm Hồng Vũ, chân chính chưa bao giờ xem Trịnh Mỹ Đường là lãnh đạo cấp trên.
Trịnh Mỹ Đường ngừng ngừng chân lại hiển nhiên đợi Phạm Hồng Vũ tiến lên bắt tay y.
Ai ngờ, Chủ tịch huyện Phạm làm như không thấy, căn bản hắn không có ý kia, ngược lại theo sau Đàm Khải Hoa hướng ghế so pha mà đến, cũng không thi lễ nhường Bí thư Trịnh đi trước.
Bất luận đối với vị Phó bí thư, Phó chủ tịch thành phố hay lãnh đạo cấp thị khác, Phạm Hồng Vũ cũng không vô lễ như thế, chỉ có Trịnh Mỹ Đường là ngoại lệ.
Có thể không lịch sự, Chủ tịch huyện Phạm không nhìn Phó bí thư Trịnh.
Người này quá hẹp hòi, có thù tất bào, vận mệnh cũng không được đi xa lắm.
Trịnh Mỹ Đường có chút sửng sốt, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, trong mắt gã như có ngọn lửa vô cùng tức giận.
Phạm Hồng Vũ, cậu là con trâu à?
Mời hắn là muốn làm rõ, hiện y là cán bộ Thành phố Tề Hà, hắn là thuộc hạ của Trịnh Mỹ Đường.
Nhưng Chủ tịch huyện Phạm cứ thẳng bước đến ghế sô pha, dù Phó bí thư nhìn phẫn nỗ, hắn cũng như không thấy. Trịnh Mỹ Đường âm thầm cắn răng, lập tức nhanh chân bước đi đến trước Phạm Hồng Vũ, Nếu thật sự để Phạm Hồng Vũ bước đến ghế sopha trước thì Bí thư Trịnh còn dấu mặt đi đâu được chứ?
Nếu hắn đã không nể mặt Bí thư Trịnh, thì Bí thư Trịnh phải tự ôm lấy thôi.
Không thể để cho Đàm Khải Hoa chế giễu được.
Trên thực tế, Đàm Khải Hoa đã nhìn ra tất cả, trong lòng cũng cảm thấy có chút "khoay khỏa".
Trịnh Mỹ Đường ở văn phòng làm việc Thành ủy hét như trâu bò, lấy chức Chủ tịch thành phố tương lai áp cho mình, mọi người đều phải đứng dưới chân Bí thư Trịnh cung kính, xu nịnh. "Uy tín" Phó bí thư không có chút nào với Bí thư dưới.
Hiện giờ rốt cuộc đúng muốn la lét với hắn rồi.