Phương bắc bốn mùa rõ rệt, mùa đông hẳn là vạn vật tiêu sát, cho nên tuy rằng trận tuyết đầu mùa đông còn chưa tới, trên núi cây đã khô trơ trụi, chỉ còn lại một vài chiếc lá vàng thưa thớt trên đầu cành, chờ cơn gió đánh úp tới, quật chúng trở thành hư không, tuyết trắng bao phủ khiến thiên địa chỉ duy nhất một màu.
Trên dãy núi xa xa, từng phiến lá vàng khiến cả tòa núi đều hiện ra một màu vàng ảm đạm, càng tới gần càng cảm thấy điêu linh, núi xa xa dưới ánh mặt trời càng khiến người ta có một loại thị giác ấm áp.
Dù trận tuyết đầu tiên còn chưa tới, nhưng gió đã cực lạnh rồi.
Mấy vạn già trẻ Khiết Đan xe kéo ngựa đẩy, mang toàn bộ vật tư của bọn họ từ trong khe núi đi ra, kéo hơn mười dặm, xuất phát về hướng bắc.
Đội ngũ như vậy, hơn nữa người già, phụ nữ, trẻ em chiếm đa số, nếu có một đội khinh kỵ Chu quân đến tập kích, rất dễ dàng tạo thành thương tổn nặng nề cho bọn họ, nhưng rõ ràng Tôn Vạn Vinh vẫn chưa phái binh quay về hộ tống, chỉ ra lệnh bọn họ trở về địa khu Doanh Châu.
Một đội lực lượng vũ trang lớn nhất địa khu Hà Bắc hiện tại nắm trong tay Võ Du Nghi, mà Mà Võ Du Nghi vừa đến Hà Bắc, liền co đầu rút cổ ở trong thành, không chủ động xuất binh tìm địch đánh một trận. Tôn Vạn Vinh liệu định, chỉ cần đại quân của y còn hoạt động bên ngoài, Võ Du Nghi cũng không dám mạo hiểm, cho nên mới lớn mật có những an bài như vậy.
Lúc này người Khiết Đan, tựa như Trương Huyền Ngộ, Tào Nhân Sư mới tới Hà Bắc thảo nghịch, vô cùng kiêu ngạo, ngông cuồng.
Phí Mạt mang theo tộc nhân của gã cố ý lề mà lề mề đi ở phía sau, đợi cho toàn bộ nhân mã đi ra khe núi, Phí Mạt ghìm chặt ngựa, xoay người nhìn về phía Dương Phàm. Bởi vì thời tiết lạnh dần, Dương Phàm cũng phủ thêm nhất chiếc áo da chế tạo kiểu Khiết Đan, nhìn bề ngoài, đã không khác gì bọn họ rồi.
Phí Mạt nhìn Dương Phàm, lớn tiếng nói:
- Ta và ngươi từ biệt ở chỗ này đi.
Dương Phàm không lén lút bỏ trốn, hắn tin lời hứa của Phí Mạt. Phí Mạt không có bất kỳ lý do lừa hắn. Quan trọng nhất là, dưới tình huống như vậy, nếu hắn không từ mà biệt, rất có thể sẽ khiến cho người Khiết Đan ngờ vực vô căn cứ, một khi khiến người Khiết Đan đoán được hắn đã biết kế hoạch liên minh người Khiết Đan và người Đột Quyết, vậy thì người Khiết Đan sẽ lấy gì để ứng biến, hắn thật sự không đoán trước được.
Hiện tại, Dương Phàm chỉ thừa nhận có thể người Khiết Đan bần cùng, nhưng đối với vũ lực và trí lực của bọn họ, hắn không dám có chút khinh thị.
- Phí huynh, bảo trọng!
Dương Phàm không nói thêm gì, chỉ chắp tay với Phí Mạt, dù vẫn là kẻ địch của nhau, nhưng đây lại là đối thủ đáng tôn kính.
Phí Mạt nói:
- Nay thả ngươi rồi, ân tình của ngươi, ta đã trả hết rồi. Ngươi là tướng của Đại Chu, ta là người Khiết Đan, nay từ biệt, hai người chúng ta khó bảo toàn sẽ không gặp lại sa trường. Nếu có ngày nào đó, ta lại sẽ không buông tha ngươi.
Dương Phàm khẽ mỉm cười, nói:
- Nằm trong tay các ngươi, cứu ngươi tức là cứu bản thân mình. Ta không nghĩ là ngươi nợ ân tình gì của ta, nếu ta và người ngày sau gặp lại sa trường, ngươi nằm trong tay ta, ta sẽ thả ngươi một lần, trả lại ân tình hôm nay của ngươi.
Phí Mạt nhướn mày rậm lên, ngạo nghễ nói:
- Ngươi cảm thấy, các ngươi còn có thể thắng?
Dương Phàm nói:
- Hai người đánh nhau, cuối cùng một người sẽ thắng người kia sẽ bị đánh bại, hai nước cũng thế, thật sự chúng ta đã vài lần bị các ngươi hung hãn cắn vài miếng thịt, rất đau. Nhưng nếu nói là bại, thật sự còn sớm, chúng ta chịu được sự tiêu hao này, mà các ngươi ngay cả một lần cũng không chịu nổi, các ngươi chỉ cần bại một lần, là không còn lực để xoay chuyển nữa. Chúng ta thua nhưng lại quật khởi lên, các ngươi thua là không thể lên nổi nữa.
Phí Mạt cất tiếng cười to nói:
- Được, vậy chúng ta cứ chờ xem! Ta còn phải hộ tống Khả Hãn về Doanh Châu, chúng ta gặp lại nơi chiến trường.
Phí Mạt cười lớn giơ roi mà đi.
Vô thượng Khả Hãn Lý Tận Trung đã chết, hiện tại các tướng lĩnh Khiết Đan đều đã biết rồi, Tôn Vạn Vinh cần mượn uy đại thắng, triệt tiêu sự đả kích của tin tức này đối với y. Nhưng tin tức này vẫn chưa công bố ra ngoài, bởi vì Chu quân liên tiếp thất bại, tử thương vô số, mà người Khiết Đan thương vong lại nhỏ nhất.
Tại phương diện tướng lĩnh cấp cao thương vong, đại tướng Chu quân bỏ mình có rất nhiều, cấp bậc cao nhất đã đạt tới Tể tướng, mà phương diện người Khiết Đan, chẳng những binh sĩ thương vong cực thấp, mà tướng lĩnh cao cấp không có tổn thất gì, ngoại trừ không nói Lý Tận Trung đã chết.
Lý Tận Trung là Khả Hãn của bọn họ, là lãnh tụ cao nhất của bọn họ, một khi tuyên bố Lý Tận Trung đã chết ra, đối với Chu quân mà nói, sẽ làm tăng sĩ khí lên rất cao, đối với Khiết Đan mà nói, lại sẽ phá Kim Thân bách chiến bách thắng bất bại của bọn họ, không có lợi đối với người Khiết Đan, cho nên tin tức này đối với bên ngoài bọn họ như trước giữ kín không nói ra.
Phí Mạt cười lớn đuổi theo tộc nhân của gã, Dương Phàm đứng im lặng hồi lâu dưới chân núi, nhìn theo hướng bọn họ đi xa, vỗ nhè nhẹ cổ ngựa, nhất thúc ngựa đầu, đi vào khe núi, Nô và Cổ Trúc Đình đang từ trong khe núi khoan thai đi ra.
Dương Phàm mỉm cười vươn tay ra, a Nô ôn thuần vươn cánh tay nhỏ bé của nàng tới, được Dương Phàm nắm lấy, thuận tay ôm lấy eo nhỏ nhắn của nàng, ôm nàng lên lưng ngựa, bên cạnh Dương Phàm còn có một con ngựa, Cổ Trúc Đình vừa tung người, cũng nhảy lên.
Trên con ngựa kia còn chở một ít tạp vật, là Dương Phàm không quen đường đi, lấy lý do cần một ít lương thực và quần áo, xin thêm một con ngựa thồ với Phí Mạt. Vật cưỡi của A Nô và Cổ Trúc Đình từ lúc vào núi đã vứt bỏ ở ngoài núi rồi, theo lời của hai người nói, nếu chẳng may có tiếng ngựa hí, sẽ bại lộ hành tung của hai nàng.
Dương Phàm quay sang Cổ Trúc Đình hỏi:
- Cổ cô nương, nơi này cách tòa thành trì nào gần nhất?
Cổ Trúc Đình nói:
- Hướng bắc đi là Lư Long, tuy nhiên vậy là đi cùng đường với người Khiết Đan rồi. Hướng đông nam là thành Thiên Kim Dã, lại có Mã Thành nữa, tuy nhiên Mã Thành xa hơn một ít.
Dương Phàm nói:
- Tốt, vậy chúng ta đến thành Thiên Kim Dã, đến đấy rồi nói sau.
***
Thành Thiên Kim Dã.
Trên cổng thành, Mã Kiều từ trong thành lâu đi ra, tay đáp lương bồng nhìn xa xa, lại nói với một gã sĩ tốt bên mình:
- Ba ngày rồi đều không có một binh lính rơi rụng nào trở về, xem chừng sẽ không còn người tán lạc bên ngoài rồi, hiện tại chúng ta đã thu nạp tổng cộng bao nhiêu nhân mã rồi hả?
Tên lĩnh kia đáp:
- Binh lính liên tục tìm tới thành Thiên Kim Dã tổng cộng hơn năm ngàn người, từ Mã Thành và Lư Long lục tục huynh đệ tìm trở về ước chừng có hơn bảy ngàn người.
Thần sắc Mã Kiều ảm đạm, thở dài nói:
- Mười sáu vạn đại quân...chỉ còn lại một chút người như vậy, mà hầu hết đều là những người bị thương, ôi!
Gã thở dài xoay người, nói:
- Ta thấy, không có khả năng có người đến đâu, quay trở về bẩm báo Đại tướng quân một tiếng.
Tên lính kia đột nhiên nói:
- Có người đến, cưỡi hai con ngựa!
Mã Kiều bỗng nhiên xoay người, híp mắt về phía chân trời, hơi có chút thất vọng mà nói:
- Hẳn là dân chúng bình thường.
Người binh lính kia cũng đáp tay lên lương bồng, cảm thán nói:
- Vâng, dường như là dân chúng, còn là hai nữ nhân, lúc này binh hoang mã loạn, hai nữ nhân này lại dám đi lại bên ngoài, nữ nhân Bắc Địa thật đúng là gan lớn.
- Là nữ nhân sao? Đúng đúng đúng, là nữ. Không đúng, đó là ba người!
Mã Kiều híp mắt nhìn. Trong lòng có chút nghi hoặc, gần đây không nói bách tính đi thăm bạn bè người thân, cho dù là thương lữ cũng không dễ dàng đi lại bên ngoài, mà lúc này lại có hai nữ một nam ngông nghênh đi bên ngoài như vậy. Thật sự là dân chúng bình thường sao?
Mã Kiều ngẫm nghĩ một chút, phân phó:
- Nói cho dưới thành ngăn bọn họ lại, hỏi hỏi bọn hắn đến tột cùng là...
Mã Kiều nói tới đây, cả người nhiên cứng lại rồi, chẳng những thanh âm của gã đột nhiên im bặt, mà ngay cả thân mình cũng bị mất động tác, binh lính kia ngạc nhiên nói:
- Lữ soái? Ngươi làm sao vậy?"
Mã Kiều đột nhiên "Oa" lên một tiếng kỳ quái, nhảy lên cao, cười hô hố nói:
- Là Phàm ca! Hắn còn sống.
Binh lính kia hoảng sợ, nói:
- Lữ soái. Ngươi nói cái gì đó? Ai còn sống?
Mã Kiều không để ý đến gã, đi như chạy, thò đầu ra ngoài thành, điên cuồng gào thét:
- Phàm ca, ta ở trong này, ta là Mã Kiều!
Gã gọi hai tiếng, thấy Dương Phàm vẫn chưa chú ý, Mã Kiều nóng nảy, thả người nhảy lên tường thành, giơ tay xé một mặt đại kỳ, đón gió quơ múa, đại kỳ phần phật, Mã Kiều vừa cười lại gọi to, nước mắt vui sướng chảy xuống gò má đen gầy của gã, râu tóc lâu chưa chỉnh sửa rối loạn xõa tung.
- Kiều ca!
- Phàm ca!
Hai huynh đệ sống sót sau tai họa ôm chặt lấy nhau, lệ nóng giàn giụa, a Nô đứng ở bên cạnh bọn họ, mỉm cười nhìn huynh đệ biểu lộ chân tình, nhẹ nhàng lau khóe mắt.
Thật ra, trước đó Dương Phàm và Mã Kiều trước cũng không biết đối phương tham gia bắc chinh.
Dương Phàm tuy là do chính mồm nữ hoàng đế điểm tướng, nhưng cấp bậc của hắn quá thấp, các lộ quân cũng không biết sự hiện hữu của hắn. Mà Mã Kiều bắc chinh, Dương Phàm cũng không biết, bởi vì nữ hoàng từ các binh chủng, các quân chủng đều có điều động quân đội, toàn bộ đội quân được tạo thành hết sức hỗn loạn. Dương Phàm vốn không nghĩ Mã Kiều cũng sẽ bắc chinh, đương nhiên sẽ không hỏi thăm tin tức của gã.
Nhưng sau khi Dương Phàm mất tích, trong danh sách tướng ta mất tích mà triều đình hạ lệnh điều tra có tên Dương Phàm, Thái Bình công chúa, Võ Tam Tư và thế lực của hắn cũng tiến hành tìm kiếm, nhất là “Dân gian nhân sĩ” đi khắp nơi đến các tòa thành trì hỏi tung tích Dương Phàm, Mã Kiều mấy ngày nay luôn ở Thiên Kim Dã thu dụng loạn binh sao không biết huynh đệ nhà mình cũng tham gia trận chiến đấu này chứ.
Hai người vừa khóc vừa cười vui mừng nửa ngày, cảm xúc mới dần dần ổn định lại. Dương Phàm lúc này mới nhớ tới hai kiện cấp bách cần làm ngay:
- Ta muốn lập tức báo bình an về nhà, đồng thời còn có một cái tin tức quan trọng cần báo về triều đình, có biện pháp nào không?
Mã Kiều nói:
- Muốn gửi tin tức tới Lạc Dương, phương thức nhanh nhất chính là quân dịch rồi! Ngươi mất tích, có biết đệ muội lo lắng cho ngươi lắm không, mau cùng ta vào thành, trong thành vừa thiết lập một quân dịch trạm, ngày nào cũng có tin tức đưa tới. Chúng ta đi tìm một dịch tốt, cho hắn chút ưu đãi, kêu hắn thuận đường đi một chuyến.
Dương Phàm nói:
- Thư nhà đương nhiên phải gửi, nhưng ta còn một chuyện quan trọng về quân tình muốn bẩm báo triều đình, ta nghe nói sau khi đại quân chúng ta đại bại, triều đình lại liên tục phái mấy quân đội đến, có vị Đại tướng quân nào đóng ở gần đây không?
Mã Kiều nghe xong, cười lạnh một tiếng nói:
- Đừng nói nữa, chúng ta toàn quân bị diệt, triều đình lại phái Võ Du Nghi đến, Võ Du Nghi vừa đến liền làm rùa đen rút đầu. Không làm sao hơn, triều đình lại phái Vương Hiếu Kiệt đến, Vương đại tướng quân trúng phục kích, phó Nguyên soái chạy trốn, Vương đại tướng quân chôn vùi tính mạng. Hiện giờ kề bên này, cũng chỉ một vị Lý tướng quân thôi.
Dương Phàm ngạc nhiên nói:
- Lý tướng quân? Vị Lý tướng quân nào?
Mã Kiều đáp:
- Chính là Võ Lâm Hữu Vệ Đại tướng quân Lý Đa Tộ, vận áp lương thảo trong quân chúng ta đó.
Gã lại cười, nói:
- Mười sáu vạn đại quân, cũng đừng nói toàn quân bị diệt, ít nhất một lộ Truy trọng doanh của Lý tướng quân là có bảo toàn đấy.
Ánh trăng nghiêng nhô lên cao đón gió.
Phường Thượng Thiện, một tòa phủ đệ hoa lệ ngay ngoài phường đột nhiên mở rộng cửa ra, hai hàng tỷ nữ Triều Tiên cầm đèn lồng khoan thai mà đi ra, Côn Luân nô dắt ngựa đến, quỳ một chân trên đất, chờ chủ nhân đạp trên gối mà lên ngựa.
Lương Vương Võ Tam Tư uống đến mặt đỏ rực, đã có sáu bảy phần men say, được hai tiểu mỹ nhân xinh đẹp giúp đỡ, hướng những người khách chắp tay nói từ biệt.
Có thể khiến cho đích thân Lương Vương ra nghênh đón tự nhiên không phải người tầm thường, dưới đèn hoa, một đôi người ngọc, đúng là xinh đẹp như liên hoa Trương Xương Tông và Trương Dịch Chi.
Hôm nay đến dự yến tiệc của Lương Vương ngoại trừ là Trương Xương Tông và Trương Dịch Chi bị dân chúng âm thầm cười xưng là "Hoàng hậu" và "Quý phi" Đại Chu , còn có ba huynh đệ Trương Đồng Hưu, Trương Xương Kỳ, Trương Xương Nghi , mặt khác chính là mấy huynh đệ Thôi gia, Trương Thuyết, Cao Tiễn và vài vị thanh niên tuấn kiệt, tài đức.
Về phần Thôi Địch, cuối cùng đã làm Thái Bình công chúa không vui, không có được nàng tiến cử, nhưng Thôi Thực linh cơ vừa động, đúng lúc đem hai huynh đệ Thôi Dịch và Thôi Lỵ tới kinh thành.
Hiện giờ, Thôi Thực, Thôi Dịch, Thôi Lỵ cộng thêm đường huynh của Thôi Lỵ chiếm được Thái Bình công chúa và Thượng Quan Uyển Nhi liên danh tiến cử, trong cung lại tốn tiền, mua chuộc huynh đệ Trương thị đêm đêm thì thầm thổi gió bên gối, rốt cục đả động được Võ Tắc Thiên tự mình triệu kiến. Sau một hồi tấu đối, Võ Tắc Thiên vô cùng hài lòng đối với tài học và tướng mạo bọn họ, vì thế bốn huynh đệ Thôi gia tất cả đều làm quan.
Hiện giờ Thôi Thực một bước lên trời, đã trở thành Lại bộ khảo công Viên Ngoại Lang. Mà ba huynh đệ Thôi Dịch, Thôi Lỵ cũng đều được bổ nhiệm làm Hàn Lâm Học Sĩ, mặc dù không có bao nhiêu thực quyền, nhưng thân phận lại cực thanh quý.
Bốn huynh đệ Thôi gia thiếu niên đắc ý, vừa mới thành danh, dân gian liền xôn xao đến chuyện phong lưu liên quan tới bọn họ và Thái Bình công chúa. Nhưng tất cả mọi người không thể không thừa nhận tứ huynh đệ Thôi gia thật sự có tài học trong người, nếu không chỉ là một cửa ngự tiền tấu đối kia, bọn họ ứng phó không được.
Võ Tam Tư tự mình đưa tiễn hai huynh đệ Trương Xương Tông, Trương Dịch Chi rời khỏi vương phủ, hai huynh đệ Trương Xương Tông cũng cáo biệt các bằng hữu tốt, trực tiếp quay về hồi hoàng cung, nữ hoàng đế hiện giờ vô cùng mê luyến huynh đệ bọn họ thế nên không để rời xa quá lâu.
Còn lại mọi người thừa dịp rượu còn nồng bèn dắt ngựa đi dạo, bên ngoài có nô bộc tôi tớ đốt đèn lồng, chậm dãi đi dọc theo đê Lạc Thủy vô cùng tiêu dao.
Bữa tiệc rượu hôm nay là một tay Thôi Thực thúc đẩy đấy, hiện giờ khách và chủ tận hoan, bước đầu tiên của kế hoạch màThái Bình công chúa bày mưu đặt kế Thôi Thực tiến hành có thể thuận lợi thực thi, trong lòng không khỏi đắc ý, thừa dịp rượu hưng, chậm rãi ngâm:
- Khúc chử dương khinh chu
Tiền khê điếu vãn lưu.
Nhạn phiên bồ diệp khởi.
Ngư bát hạnh hoa du.
Kim tử huyền tương dữu.
Châu phòng chiết hải lưu.
U tầm tích vị dĩ.
Thanh nguyệt bán tây lâu...”
Bài thơ này chẳng những từ miệng y ngâm ra, hơn nữa từ ngữ trau chuốt hoa mỹ, Trương Thuyết cùng được mời dự tiệc nghe xong, không khỏi vuốt râu thở dài, thán phục nói với Cao Tiễn:
-" Tài văn chương như vậy Trương mỗ hiện giờ có thể sánh bằng, nhưng giống như hắn ở tuổi này liền có thành tựu như thế, Trương mỗ có thúc ngựa cũng khó đạt đến."
Cao Tiễn mỉm cười nói:
- Thôi gia là hào môn đại tộc, công khanh mấy đời nối tiếp nhau, mới có nội tình như thế, huynh đệ chúng taso với có vẻ không bằng, cũng là chuyện đương nhiên!
Trương Thuyết chỉ vào gã cười nói:
- Cao huynh trí tuệ như vậy, Trương mỗ cũng theo không kịp.
Thôi Thực giục ngựa ở phía trước, mơ hồ nghe thấy hai người nói chuyện, không khỏi tự nhủ mà cười: Người ngoài chỉ nhìn thấy phong cảnh, lại không biết Tứ huynh đệ bọn họ có được thân phận địa vị hôm nay, không chỉ dựa vào mỗi gia thế tài học mà có được.
Bốn huynh đệ Thôi gia đồng thời nhập sĩ, nở mặt nở này cũng không chỉ là dựa vào học vấn, nhiều người có học vấn mà không được kỳ môn đấy. Thái Bình công chúa và Thượng Quan Uyển Nhi liên danh tiến cử, là nguyên nhân trọng yếu bọn họ có thể nhập sĩ, nhưng để được Thái Bình công chúa đáp ứng tiến cử, và còn thay bọn họ thuyết phục Thượng Quan Đãi Chiếu gật đầu, là cần phải trả một cái giá rất lớn đấy.
Góp phần thúc đẩy huynh đệ Trương thị chủ động kết giao với Võ Tam Tư, chính là một phần cái giá phải trả này.
Bốn huynh đệ Thôi gia phong lưu phóng khoáng, xuất thân danh môn, đúng là người mà huynh đệ Trương thị thích kết giao nhất , mà huynh đệ Trương thị hiện tại đang chiêu binh mãi mã, mở rộng thế lực, coi trọng nhất cũng là những con cháu danh môn bàng tuổi nhau xuất thân cao quý, bụng có tài hoa này, song phương có thể nói ăn nhịp với nhau.
Bốn huynh đệ Thôi Thực cố ý đón ý nói hùa theo, bọn họ rất nhanh liền biến thành thượng khách của ba huynh đệ Trương Đồng Hưu, Trương Xương Tư.
Một ngày này, bốn huynh đệ Thôi Thực mời ba huynh đệ Trương Đồng Hưu tới bên sông Lạc Thủy uống rượu đá cầu, nói chuyện phiếm, ba huynh đệ Trương thị vui vẻ dự tiệc.
Tại tiệc rượu, Thôi Dịch ra vẻ ngẫu nhiên nói đến chuyện Lý Chiêu Đức bị bắt vào ngục, Thôi Lỵ lập tức tiếp lời nói:
- Hoàng đế bỏ qua Tam pháp ti, đem án này giao cho Lai Tuấn Thần, xem ra,không được bao lâu nữa, Lai Tuấn Thần có thể triệu hồi Tam pháp ti, một lần nữa nắm giữ quyền lực khống chế đủ loại quan lại rồi.
Trương Xương Kỳ vừa nghe, không khỏi nổi lên tâm sự, nói:
- Ngày đó ở Long Môn, Lai Tuấn Thần gây sự cùng tam huynh đệ ta rất không thoải mái, sớm nghe nói Lai Tuấn Thần ghi hận trong lòng, chính là chờ thời cơ trả thù, nếu để cho hắn trọng chưởng Tam pháp ti, chỉ sợ bất lợi với Trương gia ta.
Trương Đồng Hưu "Xuy" một tiếng cười lạnh, khinh thường nói:
- Lai Tuấn Thần là thứ gì chứ? Sợ hắn làm chi, nhìn khắp triều đình, hiện giờ có thể có ai có tư cách đối địch với Trương thị ta?
Thôi Thực khuyên nhủ:
- Đồng Hưu, việc này không thể khinh thường, Lai Tuấn Thần mấy năm nay lật đổ đại nhân vật cũng không chỉ một hai kẻ, những người này người nào lúc trước không phải nắm quyền, ở trong triều hết sức quan trọng chứ? Bị một kẻ như độc xà nhìn chằm chằm, cũng không phải là chuyện tốt gì.
Trương Đồng Hưu như trước không cho là đúng, nói:
- Binh đến tướng chặn, nước tới đất ngăn, sợ hắn làm chi?
Thôi Thực khẽ mỉm cười, trầm giọng nói:
- Chỉ có ngàn ngày làm kẻ trộm, không có ngàn ngày đề phòng cướp! Nếu Đồng Hưu không suy nghĩ thấu đáo, khó có một ngày bảo toàn, không chừng sẽ để cho hắn bắt được cơ hội cắn ngươi một ngụm đấy.
Trương Đồng Hưu nhăn đầu lông mày nói:
- Bằng không thì thế nào?
Thôi Thực ghé sát tới, hạ giọng nói:
- Đối phó người như Lai Tuấn Thần, hẳn là tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước thì chiếm được lợi thế)!
Trương Đồng Hưu nói:
- Thôi huynh, ngươi nói ta không muốn sửa trị cái tên tiểu nhân càn rỡ kia sao? Chỉ có điều nữ hoàng đế đúng là đối với nanh vuốt này rất là coi trọng, coi như là cánh tay đắc lực. Ngũ Lang, Lục Lang nhà ta mặc dù được nữ hoàng đế sủng ái, nếu không có một lý do đầy đủ nào, cũng không có khả năng nói ba xạo, là khiến nữ hoàng tự phế cánh tay đó!
Thôi Thực lạnh lùng cười, nói:
- Sao không khiến hắn thấy lợi tối mắt, tự rước tử lộ?
Trương Đồng Hưu hai mắt sáng ngời, vội vàng hỏi:
- Nói như thế, hay là Thôi huynh có diệu kế gì?
Thôi Thực lại ghé sát vào tai gã nói nhỏ vài câu, nghe xong lời Thôi Thực nói, Trương Đồng Hưu suy nghĩ cẩn thận cân nhắc sau một lúc lâu, chần chờ nói:
- Kế này có thể được sao? Nếu chẳng may... Phản lại khiến Lai Tuấn Thần đắc thủ...
Thôi Thực mỉm cười nói:
- Khiến hắn đắc thủ thì như thế nào? Nếu Lai Tuấn Thần đắc thủ, đó cũng là mượn tay Lai Tuấn Thần, là loại trừ một lực cản lớn khác cho chúng ta. Đối với việc Trương huynh ở trong triều xếp vào càng ngày càng nhiều tay chân, áp chế thế lực của hắn, Ngụy Vương sớm đã bất mãn rồi!
Trương Đồng Hưu nhưng nói:
- Không tồi! Bất kể kế này thành công hay là thất bại, chúng ta đều có thể có lợi! Ha ha ha. Diệu kế, quả nhiên là thiên y vô phùng (kít mít không chút kẽ hở) diệu kế, ta đây liền tiến cung, cùng thảo luận với Dịch Chi và Xương Tông một chút!
Thôi Thực giữ chặt gã nói:
- Đồng Hưu, việc này cũng không vội, hiện giờ đúng là thời điểm cảnh xuân rực rỡ, chúng ta chờ hết rượu hưng rồi nói sau!
Trương Đồng Hưu trong lòng có việc, đâu còn có tâm uống rượu, cố nhẫn nhịn một lát rồi bỏ lại Trương Xương Kỳ và Trương Xương Nghi cùng ts huynh đệ Thôi thị còn mình thì kích động tiến cung.
Việc này đã là sau giờ ngọ, Võ Tắc Thiên hạ triều, tới trước điện Võ Thành xử lý vài phần tấu chương mấu chốt, lại hướng hỏi Thượng Quan Uyển Nhi một chút về điều vận lương thảo, binh mã, khí trượng; tiến độ chuẩn bị bình ổn phản quân Khiết Đan rồiquay lại Lệ Xuân đài cùng Trương Xương Tông và Trương Dịch Chi trò chuyện cười đùa một trận, đến khi tinh thần mệt mỏi liền lên giường ngủ
Trương Xương Tông và Trương Dịch Chi thấy Võ Tắc Thiên thiêm thiếp, tự đi tản bộ hoa viên, cảm thấy nhàm chán lại đi câu cá, lưỡi câu vừa mới đặt vào nước ao, liền có nội thị báo lại, nói là Trương Đồng Hưu tới, hai huynh đệ rất cao hứng, vội vàng để cần câu qua một bên, gọi người mời huynh trưởng đến.
Trương Đồng Hưu được dẫn tới bên hồ nước, Trương Xương Tông và Trương Dịch Chi cùng gã ngồi bên bàn đá, cung nga dâng hoa quả tươi, lui ra. Trương Xương Tông liền nói với Trương Đồng Hưu:
- Hai người chúng ta ở trong cung phiền muộn cực kỳ, mỗi ngày liền ngóng trông chúng huynh đệ có thể đi theo chúng ta trò chuyện, Đại huynh hôm nay vào cung, sao không đem Xương Nghi cùng Xương Kỳ đến?
Trương Đồng Hưu nhìn mọi nơi, hạ giọng nói:
- Ta hôm nay vào cung, là có chuyện quan trọng muốn thương lượng cùng các ngươi.
Trương Dịch Chi kinh ngạc nói:
- Đại huynh, trong nhà đã xảy ra chuyện gì sao?
Trương Đồng Hưu lắc đầu nói:
- Trong nhà mọi chuyện đều tốt, cũng không có sự tình!
Lập tức đem lời Thôi Thực nói với gã lại nhắc lại một lần cho Trương Dịch Chi và Trương Xương Tông. Trong huynh đệ Trương thị, Trương Đồng Hưu có mưu lược, cho nên uy vọng rất cao, lúc này gã đương nhiên sẽ không đem chủ ý này nói thành là Thôi Thực đề nghị, mà là mặt dày trở thành chủ ý của mình.
Trương Dịch Chi nghe xong Trương Đồng Hưu lời nói, hơi hơi nhăn đầu lông mày, trầm ngâm nói:
- Lai Tuấn Thần người này ngang ngược, ngay cả Trương gia ta cũng không deed ở trong mắt, sớm nên thu thập hắn. Chỉ có điều, dùng như vậy thủ đoạn, dường như có chút mạo hiểm...
Trương Đồng Hưu ung dung nói:
- Dịch Chi, lá gan của ngươi nhỏ, chuyện này thì có gì phiêu lưu chứ? Ta đã cẩn thận tính toán, với sự sủng ái của nữ hoàng đế đối với ngươi và Xương Tông, nếu việc này bại lộ, cùng lắm thì trách cứ các ngươi vài câu, ngoài ra thì có gì nữa chứ?
Nghĩ Lai Tuấn Thần lúc trước mưu hại Nhất ban Tể tướngĐịch Nhân Kiệt, Nhâm Tri Cổ, sự việc bại lộ, hắn ta bị xử lý thế nào ? Lai Tuấn Thần mạo lĩnh công lao của Cát Húc, hiện giờ nữ hoàng đế đã đã biết, xử lýhắlysta như thế nào? Chẳng lẽ ở trong mắt Hoàng đế, các ngươi còn không trọng yếu bằng Lai Tuấn Thần sao?
Nếu sự việc bại lộ, sẽ không có chút hậu hoạn nào với Trương gia ta. Nếu kế hoạch có thể thực thi, như vậy mặc kệ thành bại, chúng ta đều có thể có lợi. Kế hoạch thành công, Lai Tuấn Thần sẽ suy sụp, chúng ta sẽ tiêu diệt được một đối thủ một mất một còn; kế hoạch thất bại, Lai Tuấn Thần đắc thủ, kẻ xui xẻo chính là Ngụy vương Võ Thừa Tự!
Dịch Chi, Trương gia chúng ta hiện tại đối đầu lớn nhất là ai? Chính là Võ gia! Nếu như có thể lật đổ Võ Thừa Tự, Hoàng đế tất nhiên lo lắng đem binh quyền toàn bộ giao cho trên tay Võ Tam Tư, khi đó ngoại trừ Trương gia ta, bà ta còn có thể dựa vào ai? Kể từ đó, Trương gia chúng ta sẽ không chỉ có người trong triều, còn có thể nắm giữ binh quyền, như thế lại vừa bảo vệ Trương gia ta phú quý vạn năm....!
Trương Xương Tông nặng nề mà gật đầu một cái, đồng ý nói:
- Ngũ Lang, ta cảm thấy được Đại huynh nói rất đúng, kế hoạch này vô luận nói như thế nào đúng là Trương gia chúng ta đều trăm điều lợi mà không một điều hại, có thể thử xem.
Trương Dịch Chi thấy Trương Xương Tông cũng đồng ý, không khỏi có chút ý động, hắn suy tư một chút, lại có chút bận tâm mà nói:
- Huynh xác định “phóng ra tiếng gió”, có thể khiến cho Lai Tuấn Thần động tâm? Cái tên Vệ Toại Trung kia, huynh có thể thu mua được sao?
Trương Đồng Hưu khẳng định nói:
- Ngũ Lang yên tâm, Đại huynh làm việc, khi nào không cân nhắc nặng nhe? Vệ Toại Trung người này, say xông vào Lai phủ, nhục mạ Vương thị phu nhân thân tộc, Vương phu nhân chịu nhục, phẫn uất mà treo cổ tự tử, Vệ Toại Trung vì thế thấp thỏm lo âu, ngày ngày lưu luyến thanh lâu, ngay cả nhà cũng không dám trở về. Hắn hiện tại đang muốn tìm một tòa núi to có thể dựa để có thể bảo vệ hắn bình an đó!
Trương Đồng Hưu cười ngạo nghễ, ngẩng cằm nói:
- Trên đời này, nếu nói có thể ở trong tay Lai Tuấn Thần bảo vệ hắn bình an, trừ Trương gia chúng ta, còn có người thứ hai sao?
Trương Dịch Chi trầm tư một lát, dùng sức gật gật đầu, nói:
- Được! Vậy sẽ theo ý huynh, Đại huynh làm việc, nhất thiết phải cẩn thận!