Mùi hoa vương vấn trên đầu mũi, tiếng chim thánh thót bên tai, đây là một loại cảm giác rất quen thuộc. Thanh Dao chậm rãi mở to mắt, bầu trời phía trên ngàn dặm không mây, xanh thăm thẳm, không chứa một chút tạp chất nào. Nàng ngồi dậy, lúc này mới phát giác chính mình đang nằm bên trong một đóa sen lớn, bên cạnh là rừng trúc xanh biếc.
“Thiên Tâm liên?” Thanh Dao kinh ngạc vạn phần.
Vì sao nàng lại nằm trong Thiên Tâm liên, vì sao nàng lại ở Tê phương thánh cảnh? Nàng nhớ rõ ràng rằng mình đi cùng với Minh Thiệu xuống thế gian luân hồi một kiếp, luân hồi đã xong, theo lý thuyết thì hiện tại nàng nên cùng Minh Thiệu ở trên Thiên giới. Chẳng lẽ. . . . . . .
Một ý nghĩ hiện lên trong đầu nàng, sắc mặt nàng tái nhợt.
Chẳng lẽ mọi chuyện đều không phải là thật, mà chỉ là một giấc mộng rất dài, rất dài của nàng?
Trí nhớ nhanh chóng trở lại, một khắc Ngao Thần vì cứu nàng mà chết dưới một chưởng của Chúc Âm, nàng nhớ rõ rằng bản thân hao hết linh lực để thúc giục Phong Ngâm thảo, sau đó linh hồn của nàng bay đến bờ Vong Xuyên, sau đó Bích Cẩn cùng Dao Cơ dẫn nàng từ địa phủ trở về, sau đó hai người đặt thân thể của nàng trong Thiên Tâm lien, một nghìn năm sau nàng sẽ tỉnh lại, sau đó. . . . . . Sau đó là cái gì?
Không đúng, mọi chuyện đều rõ ràng như vậy, khắc cốt ghi tâm như vậy, sao có thể chỉ là giấc mộng của nàng cơ chứ? Không có khả năng, tuyệt độ không có khả năng! Nhất định nàng phải biết tất cả mọi việc.
Bỗng nhiên Thanh Dao bay ra khỏi Thiên Tâm liên, cưỡi gió bay về hướng Thiên cung.
“Thanh nhi, Thanh nhi, ngươi đi đâu vậy?” Phía sau có người gọi nàng, hình như là thanh âm của Song Thành.
Mời bước vào Nam Thiên môn Thanh Dao đã cảm thấy được bầu không khí rất khác thường, giống như sắp có chuyện lớn gì đó xảy ta. Nhưng xung quanh lại không thấy thân ảnh một ai, nàng cảm thấy nghi vẫn nhưng lại không tìm được người giải đáp cho mình. Thời điểm bay đến cửa Ngọc Khuyết thiên cung, Thanh Dao ngừng lại, bởi vì nàng nhìn thấy một đám thần tiên đang đi đến từ phía đối diện, trong đó có Tây Hải Long thần, Thượng Nguyên phu nhân còn có Thanh đế mà nàng quen biết.
“A, đây không phải là Phù Vân linh chủ sao?” Một vị tinh quân trong đó mở miệng nói, “Hôn điển của Thiên đế còn chưa bắt đầu, linh chủ tới quá sớm rồi.”
Hôn điển của Thiên đế?
Thanh Dao cảm thấy rất khó hiểu: “Thiên đế nạp thiên phi mới sao?”
“Thiên phi? Không phải Thiên phi, Thiên đế muốn lập Kì Mộng ngọc nữ làm Hậu.”
Thiên đế cùng Kì Mộng ngọc nữ? Thiên hậu? Đây rốt cục là chuyện gì xảy ra? Thanh Dao cảm thấy như mình vẫn đang trong mộng.
Lúc này Thanh đế vuốt chòm râu đi ra từ trong đám người, lại cười nói: “Nam Đẩu tinh quân không nói rõ ràng, cũng khó trách linh chủ nghe không hiểu. Linh chủ có điều không biết, sau một đời luân hồi ở thế gian, linh chủ đã ngủ ba trăm năm rồi, Minh Thiệu tướng quân dùng hết mọi biện pháp cũng không thể làm linh chủ tỉnh lại. Cuối cùng tướng quân không còn cách nào khác, chỉ có thể nghe theo đề nghị của công chúa Dao Cơ, đem linh chủ về Tê Phương thánh cảnh, dùng Thiên Tâm liên khóa trụ hồn phách của linh chủ lại.”
“Ba trăm năm. . . . . . Ta ngủ ba trăm năm ?” Thanh Dao cảm thấy rất ngoài ý muốn, đồng thời lại yên lòng. May mắn mọi chuyện trước đó đều không phải là mộng, đều là chân thật xảy ra.
Tây Hải Long thần cười nói: “Đúng vậy, linh chủ tham ngủ, ba trăm năm qua phát sinh rất nhiều chuyện ngươi đều bỏ lỡ. Linh chủ chưa biết đi, Thiên đế hiện tại là Cẩn Dật.”
“Cẩn Dật?”
“Đúng vậy. Thiên đế tiền nhiềm Đế Hằng cảm thấy chính mình còn rất nhiều việc chưa thể hiểu thấu đáo, vì thế đem đế vị truyền cho Cẩn Dật thiên tôn, sau đó cùng Thiên hậu quy ẩn ở Bắc Hoang. Như thế, đúng lúc giải quyết nan đề Bắc Hoang không có người trông coi sau khi Dương Tuyền đế quân đi về cõi tiên. Cẩn Dật tiếp nhận đế vị hơn hai trăm, cảm thấy được chính mình cũng nên đại hôn. Hắn cùng Sương Linh tiên tử đã không có khả năng, mà linh chủ ngươi lại. . . . . .”
Nói đến này, Tây Hải Long thần dừng một chút, tiếp được đi nói: “Thiên đế tiền nhiệm từng chỉ định Kì Mộng ngọc nữ là trắc phi của Cẩn Dật, Cẩn Dật cảm thấy về bất cứ phương diện nào thì Kì Mộng ngọc nữ đều là lựa chọn tốt nhất cho vị trí Thiên hậu, cho nên định ra hôn kỳ, ngay tại ngày mai.”
“Như thế thì chúc mừng Thiên đế. Long thần, không biết Minh Thiệu tướng quân. . . . . .”
“Linh chủ yên tâm, Minh Thiệu tướng quân hết thảy mạnh khỏe. Nhưng mà bốn ngày trước Tà giới cùng Yêu giới liên kết gây ra náo động, tướng quân cùng Chân Võ đại đế mang binh xuất chinh, lúc này còn chưa trở về. Tướng quân nói sẽ trở về đúng ngày để tham dự hôn điển của Thiên đế, ngẫm lại cũng nhanh, không biết hiện tại đã về Ngự thiên cung hay chưa.”
“Đa tạ Long thần giải thích nghi hoặc, Thanh nhi còn có việc, sẽ không quấy rầy chư vị, cáo từ.”
Thanh Dao nhanh chóng bay về phía Ngự thiên cung. Trong lòng nàng không yên, ngày mai là hôn điển của Cẩn Dật, hắn nói sẽ trở về đúng lúc. Vậy hiện giờ hắn đã trở lại phải không? Có lẽ đã trở lại đi, từ trước đến nay hắn làm việc rất đúng mực, sẽ không nói lời mà mình không nắm chắc, hắn nói có thể nhanh chóng trở về thì sẽ nhanh chóng trở về. . . . . . .
Trong Ngự thiên cung một mảnh yên tĩnh, sau khi vào đại môn Thanh Dao một đường đi vào trong. Trước tiên nàng đến tẩm cung của hắn, không ai; chính điện, không ai; thư phòng, không ai. . . . . . Tìm khắp cả Ngự thiên cung, đừng nói là Minh Thiệu, ngay cả thị vệ trông cửa cũng không thấy.
Thanh Dao thất vọng, hóa ra hắn vẫn chưa trở về.
Lê hoa trong hậu viện bắt đầu héo tàn, trước kia Thanh Dao không biết, hóa ra trong viện của Minh Thiệu cũng có hoa lê. Gió thổi qua, những đóa hoa màu trắng rơi lả tả trên đất, có vài bông trên không trung xoay vài vòng rồi đậu trên tóc của Thanh Dao.
“Thanh nhi.” Dường như phía sau có người gọi nàng một tiếng.
Thanh Dao đang muốn đưa tay đón một đóa hoa trong không trung, thân mình nàng run lên, hoài nghi chính mình nghe lầm.
“Thanh nhi.” Lại là một tiếng.
Lúc này Thanh Dao nghe rõ rồi, nàng không nghe sai, thật sự có người gọi nàng.
Nàng nhanh chóng quay đầu lại, lúc này lại một trận gió thổi qua, từng đóa hoa trên cây bay xuống như mưa. Trước mắt những đóa hoa bay không ngừng, nàng nhìn thấy gương mặt quen thuộc kia.
Trong thời khắc đó, nụ cười như đóa hoa đầu tiên ở đầu cành ngày xuân, lẳng lặng nở rộ trên khuôn mặt nàng.
Ánh mắt Sương Linh chăm chú nhìn Thanh Dao, là ánh mắt phức tạp. Nàng được gọi là Thiên giới đệ nhất mỹ nữ, từ nhỏ đã quen được khen tặng. Nhưng là cô gái trước mắt lấy băng vì cơ, lấy ngọc vì cốt, lãnh như tuyết, tĩnh như yên, là một dung nhan kinh diễm. Mấy ngàn năm nay đây là lần đầu tiên Sương Linh có loại cảm giác thua kém này.
Nhìn mặt Sương Linh dường như trắng bệch, một tiểu tiên nga bên người nàng quay đầu hướng Tuyết Kiều cả giận nói: “Sương Linh tiên tử thân phận tôn quý, ngươi nếu là có bất kỳ sơ xuất, thần thượng chúng ta chắc chắn sẽ không để yên.”
“Lưu Quang, không được vô lễ!” Sương Linh quát tiểu tiên nga, xoay người đối với Ngọc thanh Chân Vương nhẹ nhàng cúi đầu, “Sương Linh quản thuộc hạ không nghiêm, hôm nay nhiễu loạn thọ yến của Chân Vương thật sự xin lỗi. Toàn bộ tất cả bởi vì Sương Linh, vị tiên tử này không liên quan, kính xin Chân Vương chớ trách.”
Hai vị tiểu tiên nga nghe được lời Sương Linh là vì Tuyết Kiều nói chuyện, vừa kinh ngạc vừa không phục, mặc dù mặt không biến sắc nhưng trong lòng cũng là sóng cuộn biển gầm, thẳng vì chủ tử của mình kêu oan.
Tuyết Kiều liếc Sương Linh một cái, nhỏ giọng nói thầm: “Giả mù sa mưa!” Thanh âm của nàng không lớn, nhưng lời này vẫn bị Thường Nga nghe thấy.
Thanh Nữ Tiên thù là muội muội của Ngô Cương ở Nguyệt Cung, cũng là bạn khuê phòng của Thường Nga. Bởi vì một tầng quan hệ này, Thường Nga từ trước đến giờ rất thương Sương Linh. Sương Linh bị ấm ức trong lòng nàng tự nhiên sẽ không dễ chịu hơn, vì vậy nặn ra khuôn mặt tươi cười đối với Tuyết Kiều nói: “Phi Yên linh chủ, hôm nay ngươi nhiễu loạn thọ yến của Ngọc thanh Chân Vương, Chân Vương rộng lượng cho nên không trách tội ngươi. Nhưng Sương Linh là phi tử tương lai của Cẩn Dật Thiên tôn, ngươi vô cớ đem nàng đả thương, tổn hại chính là mặt mũi cả Thiên giới! Không biết linh chủ có gì biện minh?”
“Lời ấy của Thường Nga tiên tử sai rồi, phàm trần có câu ‘Thiên Tử phạm pháp cùng thứ dân cùng tội’, Sương Linh tiên tử mặc dù thân phận tôn quý, nhưng nàng đập vỡ Lam Điền Ngọc mà thần thượng nhà ta dâng chúc thọ, ở phía sau lên tiếng bất kính đối với thần thượng ta, huống chi Tuyết Kiều là do Sương Linh tiên tử gây thương tích. Tuyết Kiều cho dù có lỗi, đó cũng là bởi vì Sương Linh tiên tử có lỗi trước.” Song Thành không chút hoang mang, một phen nói mạch lạc.
Thường Nga cứng họng, nhất thời không biết nên phản bác như thế nào.
Song Thành thấy Thường Nga không nói, đi tới kéo tay Thanh Dao thấp giọng nói: “Nếu Ngọc thanh Chân Vương không trách chúng ta, chúng ta vẫn là đưa Tuyết Kiều trở về Tê Phương thánh cảnh rồi nói sau.”
Vậy mà Thanh Dao hoàn toàn bất giác, giờ phút này trong đầu nàng đều là cảnh tượng gặp Minh Thiệu trong mộng. Cho dù nàng không nhìn hắn, thân ảnh hắn vẫn đang đứng trước mặt nàng càng không ngừng lay động. Về phần lời của Song Thành mới vừa nói, nàng căn bản không có nghe.
“Thanh nhi?” Song Thành lại gọi nàng một tiếng.
Suy nghĩ của Thanh Dao bị kéo trở lại, nàng mờ mịt nhìn Song Thành.
Song Thành lặp lại một lần: “Chúng ta trở về thôi.”
Thanh Dao gật đầu một cái. Nàng cũng không muốn làm lớn chuyện, nếu để cho Bích Cẩn Tiên thù biết chuyện này, không chỉ là nàng, ngay cả Tuyết Kiều cùng Song Thành cũng sẽ bị trọng phạt.
“Chậm đã!” Thường Nga gọi các nàng đang chuẩn bị rời đi, ánh mắt thẳng tắp hướng về phía Thanh Dao, khiêu khích nói, “Vị tiên tử này, ngươi cùng hai vị Lãnh Nguyệt, Phi Yên linh chủ ở chung một chỗ, chắc là thuộc hạ của Bích Cẩn Tiên thù ở Bồng Lai Tê Phương thánh cảnh. Mọi người đều biết, Bồng Lai cùng Thiên giới ân oán ba ngàn năm chất cao như núi, bất kể nguyên nhân gì, Phi Yên linh chủ xuất thủ đả thương Sương Linh là sự thật. Ta nghĩ chuyện này cần báo cho Bích Cẩn Tiên thù tự mình ra mặt, hơn nữa tránh cho chư vị thần tiên đây hiểu lầm, cho là Bích Cẩn Tiên thù sai các ngươi cố ý khiêu khích.”
“Chuyện này cùng cô cô ta không liên quan, ngươi không được ngậm máu phun người!” Tuyết Kiều dưới tình thế cấp bách nhất thời quát lên, thanh âm thanh thuý như châu ngọc rơi xuống đất trên đại điện yên tĩnh thật sự là cao vút.
“Thì ra đây chính là thủ hạ của Bích Cẩn Tiên thù a, thật là vô lễ.” Thường Nga mỉm cười mà chống đỡ. Nàng vốn định chọc giận Thanh Dao, mặc dù Thanh Dao không nói gì, nhưng phản ứng của Tuyết Kiều cũng làm nàng đắc ý.
Tuyết Kiều thẹn quá hoá giận: “Ngươi ——”
Thanh Dao kịp thời ngăn Tuyết Kiều lại, nàng đối với Thường Nga nói: “Chuyện này là chúng ta không đúng, nhưng cô cô Bích Cẩn Tiên thù không liên quan.”
Đơn giản một câu nói, từ trong miệng Thanh Dao nói ra lại không để cho người ta có khả năng phản bác. Sắc mặt Thường Nga không tốt, những thần tiên khác phần lớn sắm vai người đứng xem, không muốn thừa nước đục thả câu, chỉ sợ không cẩn thận liền gánh tai họa.
Giờ phút này Sương Linh đang suy yếu tựa vào bên cạnh Thường Nga, nàng vốn là rất nhỏ nhắn, cộng thêm sắc mặt bị thương tái nhợt, có vẻ càng thêm yếu đuối, chỉ cần cơn gió nhỏ cũng đem nàng thổi bay.
Thanh Dao nghĩ nàng cũng hận Sương Linh, nhưng khi nhìn đến thân thể Sương Linh mảnh mai yếu ớt giống như cây khô, nàng làm thế nào cũng không hận nổi. Có lẽ là bởi vì giữa các nàng trước sau gì cũng là quan hệ ruột thịt.
Bất đồng với sự lạnh nhạt của Thanh Dao, Tuyết Kiều cắn răng nghiến lợi, cực kỳ căm tức, biết rõ Thường Nga thừa hiểu những thần tiên khác sẽ không tiếp tay làm việc xấu cho nên mới dám công khai khiêu khích, bất đắc dĩ chính mình cũng không có biện pháp gì. Nói cho cùng chuyện này là do nàng một tay tạo thành, lỡ như khiến thân phận Thanh Dao bại lộ, tội của nàng quá lớn.
Tình thế hết sức khó xử, chợt nghe tiểu đồng ở cửa Tuý Ý cung báo: “Chân Vương, Thừa Nguyên điện hạ đến.”
Thân thể Tuyết Kiều run lên, dùng bí âm đối với Thanh Dao nói: “Nguy rồi, Thừa Nguyên điện hạ làcông công (bố chồng) tương lai của Sương Linh, nhất định sẽ giúp nàng nói chuyện.”
“Ha ha ha, Phi Yên linh chủ nói thật biết điều. . . . . .” Một hồi tiếng cười sang sảng từ cửa đại môn truyền đến.
Tất cả thần tiên trên điện đứng lên hướng phía cửa khom người: “Cung nghênh Thừa Nguyên điện hạ.”
Thừ Nguyên điện hạ mặc hoàng bào, phía sau là hai tiên thị, hắn bước vào đại điện, khí vũ hiên ngang, sắc mặt thong dong, trong đó lộ ra ba phần tính khí ngang ngạnh. Tay phải hắn vung lên, nói: “Hôm nay là thọ yến của Ngọc thanh Chân Vương, chư vị tiên gia cũng không cần phải đa lễ —— Phi Yên linh chủ, ngươi đã cảm thấy ta nhất định sẽ giúp Sương Linh nói chuyện, ta nếu không phải theo ý ngươi, cũng có vẻ ta quá mức cứng nhắc, ngươi nói đúng không, ha ha ha. . . . . .”
Nửa câu sau ý tứ rõ ràng hắn là muốn theo lời của Tuyết Kiều thay Sương Linh ra mặt.
Tuyết Kiều sửng sốt, Song Thành cũng là sững sờ.
Thanh Dao không khỏi nhìn vị Thừa Nguyên điện hạ trong truyền thuyết mấy lần. Mới vừa rồi câu nói của Tuyết Kiều là dùng truyền âm Bí thuật Thanh Dao chỉ cho, trừ Dao Cơ cùng tứ đại linh chủ của Tê Phương thánh cảnh ra, không người nào biết, ngay cả Bích Cẩn Tiên thù cũng không ngoại lệ. Vậy mà Thừa Nguyên điện hạ cư nhiên ở ngoài cửa nghe thấy, điều này không thể không làm nàng cảm thấy kinh ngạc.
Có điều kinh ngạc cũng chỉ lưu lại trong lòng Thanh Dao trong nháy mắt, nàng lên tiếng lần nữa, thanh âm nhàn nhạt như cũ: “Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu, ba tòa tiên sơn từ xưa độc lập với Lục giới, không phải thuộc Thiên giới. Thừa Nguyên điện hạ là trưởng tử của Thiên đế, uy danh Lục giới, Thanh Dao sớm có nghe thấy. Nói vậy điện hạ ngài cũng sẽ không vì một chuyện nhỏ như vậy gây khó dễ cho Bồng Lai, phạm vào cấm kỵ. Lục giới” Ngụ ý này chúng tiên có mặt tại đây nghe cũng có thể hiểu rõ.
“Không nghĩ tới người hàn băng như tiểu tiên tử đây miệng lưỡi lại càng bén nhọn, thật hay cho một câu không phụ thuộc Lục giới!” Thừa Nguyên điện hạ có chút hăng hái nhìn Thanh Dao, “Nghe nói thủ hạ của Bích Cẩn Tiên thù ở Tê Phương thắng cảnh có Lãnh Nguyệt, Phù Vân, Phi Yên tam đại linh chủ đều là mỹ nhân tuyệt sắc khuynh thành, không biết tiên tử là vị nào?”
Thanh Dao không ngờ tới hắn sẽ có câu hỏi như thế, đang do dự, Song Thành vượt lên trước trả lời: “Thanh Dao chỉ là một tinh linh không danh tiếng, cũng không phải linh chủ gì đó. Điện hạ khen nhầm, Song Thành thay mặt chư vị linh chủ đa tạ điện hạ.”
Thường Nga ở một bên quạt gió thổi lửa: “Một tinh linh không danh tiếng mà quanh thân lại có tiên khí cường đại như thế, xem ra Bồng Lai quả nhiên là nơi đầm rồng hang hổ a.”
ý nói là nơi đất tốt, nơi đắc địa.
“Ha ha ha, ta hôm nay xem như mở mang kiến thức, thì ra đây chính là nơi được gọi là Thiên giới. Nhiều thần tiên liên hợp lại khi dễ một tiểu tiên tử, trong đó có một vị còn là trưởng tử của Thiên đế . . . . . Thật là đại khai nhãn giới a!” Giọng nói cuồng vọng ngang ngạnh đột nhiên tuôn ra, như kinh lôi trên bầu trời trong xanh, ở trên đại điện vang vọng.
Sự chú ý của mọi người đều bị thanh âm này hấp dẫn.
“Phong Thần cớ gì nói ra lời ấy!” Thường Nga nhìn chằm chằm chỗ ngồi của một vị nam tử áo đen, thật là tức giận, khuôn mặt xinh đẹp giận đến khi đỏ khi trắng.
Những chúng tiên khác lại bắt đầu nghị luận ầm ĩ, nhưng cũng không dám lớn tiếng, e sợ đem họa dẫn tới đầu mình. Thừa Nguyên điện hạ trên mặt cũng có chút không nhịn được, hắn miễn cưỡng cười nói: “Phong Thần nói thế quá mức sắc bén, không khỏi nói quá sự thật đi.”
Phong Thần cười ha ha, nhặt lên một quả nho ném trong miệng, ăn càng thêm có vị tựa hồ lời nói vừa rồi không phải của hắn mà là của người khác.
Thanh Dao cẩn thận quan sát nam tử áo đen dám công khai khiêu khích Thừa Nguyên điện hạ. Bộ dạng hắn chính là một bộ phóng đãng không chịu trói buộc, lông mày thô đen nồng đậm, mặt mũi tuấn dật, rồi lại lộ ra hơi thở bất chính nhưng rất thoải mái.
Phong Thần đang uống rượu, hắn phát hiện Thanh Dao mang theo ánh mắt dò xét, vì vậy rất không nghiêm chỉnh hướng nàng nhíu mày, chớp chớp con mắt trái, chọc cho Song Thành cùng Tuyết Kiều che miệng cười trộm.
Sau khi bị chúng tiên nhân làm khó dễ, Thanh Dao nhớ kỹ người duy nhất chịu nói chuyện giúp nàng—— Phong Thần Trọng Minh, ngàn năm trước nàng từng có nghe qua nam tử cuồng vọng này.
“Trọng Minh” cái tên này mặc dù không tính là như sấm bên tai, nhưng là bản tính hắn, thần tiên cũng rất rõ ràng. Hắn từ trước đến giờ không hợp nhóm nào, làm việc quái đản kỳ lạ, thích cùng người khác tương phản. Cho nên mới vừa rồi hắn công khai khiêu khích Thừa Nguyên điện hạ đối với mọi người mà nói cũng không phải là một chuyện ngoài ý muốn.
Ngoài ý muốn của mọi người chính là, Minh Thiệu ngồi ở bên cạnh Phong Thần, chợt đứng dậy, thanh âm hùng hậu giống như có thể trong nháy mắt xuyên thấu tận trời: “Điện hạ, vị tiên tử này là người quen cũ của ta, hi vọng điện hạ nể mặt ta, không cần truy cứu chuyện này nữa.”
“Thậm chí ngay cả Minh Thiệu Tướng quân cũng vì nàng nói chuyện, nàng đến tột cùng là người nào?”
“Ta còn chưa từng thấy qua Minh Thiệu Tướng quân chủ động ra mặt yêu cầu. . . .”
Chỗ ngồi của những nữ tiên bắt đầu bàn luận xôn xao.
Ngồi ở bên cạnh Thường Nga, Nguyên Nữ Tiên thù mở miệng trước tiên: “Tiên nhân trên Thiên giới đều biết Minh Thiệu Tướng quân thích độc lai độc vãng, đừng nói là nữ tiên, coi như là nam tiên cũng rất ít tiếp xúc với ngài. Tướng quân nói vị tiên tử này cùng ngài là quen biết cũ, có thể có bằng chứng?”
“Tướng quân chẳng lẽ thấy nàng xinh đẹp, muốn thay nàng giải vây cho nên nói như vậy đi.” Thường Nga bổ sung.
Chúng nam tiên đang ngồi rối rít lắc đầu. Minh Thiệu Tướng quân anh dũng thiện chiến, tuấn lãng phi phàm, cùng Cẩn Dật Thiên tôn giống nhau đều khiến nữ tiên trên Thiên giới sùng bái. Hắn cao ngạo lãnh khốc, lần đầu tiên vì Thanh Dao nói chuyện, khó trách sẽ khiến cho nhóm tiên nữ đố kỵ.
Nhìn Minh Thiệu, Thanh Dao dù có dùng cả đầu suy nghĩ cũng nghĩ không ra. Nàng càng ngày càng hoài nghi, giấc mộng đó đến tột cùng chỉ là mộng hay là nó từng chân thật phát sinh trên người nàng. Tướng quân Minh Thiệu đại danh lãnh mạc trên Thiên giới, nàng không phải là không có nghe nói qua, theo tính tình Minh Thiệu, hắn tuyệt đối sẽ không thay người khác can thiệp vào chuyện gì. Lý do duy nhất chính là, hắn làm cho nàng thiếu nhân tình của hắn, mà mục đích của hắn chỉ có một —— Phong Ngâm thảo.