Trần Tiểu Cửu trong lúc nhất thời cảm thấy vô cùng lạc lõng, tựa như đi giữa trời mưa mịt mùng, trong đầu một trận hỗn loạn không biết nên làm sao cho phải!
Nhưng, trong lòng hắn lại nảy lên một tiếng phản bác, tuyệt đối không thể. Công tử áo trắng cũng không thể ném đá xuống giếng được. Người mà anh ta đã nhận định là bằng hữu nhất định cả đời sẽ không vứt bỏ. Nói cho cùng, anhh ta cũng không phải kẻ bỏ dở giữa chừng.
Trần Tiểu Cửu nghĩ thông suốt, không khỏi vỗ vào cây tùng, cười ha ha.
Viên Tử Trình nghiêm mặt, khinh thường nói:
- Trần công tử, thiếu chủ đang kề dao lên cổ ngươi rồi đó, ngươi cười cái gì?
Trần Tiểu Cửu nhìn thẳng vào đôi mắt đầy hàn khí của Viên Tử Trình, từng chữ một nói:
- Công tử áo trắng tuyệt đối không làm việc bất lợi cho ta. Hành động lần này của anh ta nhất định có mưu đồ gì đó. Tử Trình, ngươi nhanh nói cho ta biết!
Trong mắt Viên Tử Trình lần đầu tiên có ánh sáng ấm áp chiếu rọi. Tuy rằng gã mỉm cười bình tĩnh nhưng trong lòng đã thấy mát lạnh, như được được một dòng nước mát làm dịu đi lục phủ ngũ tạng vậy. Lần đầu tiên hắn thân thiết vỗ vai Trần Tiểu Cửu nói:
- Trần công tử, thiếu chủ thực không nhìn lầm người. Quả nhiên ngươi là bằng hữu hiếm có trong đời ngài ấy!
- Ta vì có người bạn tà ác như công tử áo trắng mà kiêu ngạo!
Trần Tiểu Cửu nháy mắt, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của Viên Tử Trình nói:
- Cũng vì có được bằng hữu bề ngoài như núi băng nhưng bên trong nóng như lửa mà tự hào!
Hắn không một tiếng động, vỗ mông ngựa Viên Tử Trình một cái.
- Ngươi có thể xem ta là bạn, ta lại muốn coi ngươi là nửa chủ nhân đấy!
Ánh mắt Viên Tử Trình lóe lên vẻ cảm động, nắm chặt nắm tay, tàn nhẫn nói:
- Ý của thiếu chủ, chính là muốn cho Huyền Vũ doanh năm nghìn người, toàn bộ táng mạng trong tay Hỗ gia trại!
Cái gì? Năm nghìn đại quân? Toàn bộ? Táng thân dưới tay Hỗ gia trại?
Trần Tiểu Cửu chợt nghe thấy một mưu kế lớn như thế, không khỏi hít một hơi khí lạnh, không thể tưởng tượng nổi.
Hắn thật sự không rõ, cho dù công tử áo trắng có tà ác cũng không cần phải dùng năm nghìn sinh mạng làm đối tượng để chơi đùa chứ?
Ánh mắt Viên Tử Trình hiện vẻ tiếc nuối, bất đắc dĩ nói:
- Trần công tử, trong lòng ngươi tất nhiên biết thiếu chủ không phải người thường, thậm chí phần nào có thể đoán được thân phận thiếu chủ. Tuy rằng thiếu chủ làm việc có kỳ quặc nhưng thực sự có một trái tim đại nghĩa đại nhân, nếu không phải vạn bất đắc dĩ cũng không đi đến hạ sách này!
- Tử Trình , ngươi mau mau kể lại tỉ mỉ cho ta!
Trần Tiểu Cửu vẻ mặt do dự.
Viên Tử Trình nói:
- Uy quốc xâm phạm Đại Yến ta, vùng đất duyên hải Chiết Giang – Mộ Bình thành, đã thành một địa ngục nhân gian. Quân đội Uy quốc ngụy trang thành hải tặc đốt giết đánh cướp Đại Yến ta, không chuyện ác nào không làm, thiếu chủ rất đau lòng!
Trần Tiểu Cửu hiếu kỳ nói:
- Công tử vì sao không điều động Huyền Vũ doanh đi tới Mộ Bình Thành bình định giặc chứ?
Viên tử trình nghiến răng nghiến lợi nói:
- Bởi vì... Bởi vì Thiếu chủ không điều động được binh mã Huyền Vũ doanh!
- Lại có việc này?
Trần Tiểu Cửu không khỏi kinh hãi thất sắc. Bằng khả năng thần thông quảng đại của công tử áo trắng không ngờ không điều động được binh mã Huyền Vũ doanh, chuyện này thuần túy là trò cười lớn nhất thiên hạ. Hắn dừng một chút rồi không hiểu hỏi:
- Chẳng lẽ phương diện này, có ám đảng đấu tranh?
Viên Tử Trình nói:
- Trần công tử nói trúng rồi. Toàn bộ Huyền Vũ doanh lòng người thâm sâu, từ tham mưu đến tướng quân Phùng Hạo đều xuất thân từ sự đề bạt của Lâm tướng quốc. Tuy rằng thiếu chủ có đặc quyền huy động quân đội, nhưng với Huyền Vũ doanh đúng là không có cách nào khác. Thiếu chủ phẫn hận trong lòng, từng mưu đồ bí mật dùng tử sĩ giết tất cả tướng lãnh Huyền Vũ doanh, nhưng cuối cùng khiến cho triều đình chấn động mạnh mà nửa đường mắc cạn!
- Lần này là cơ hội khó kiếm, dựa vào danh nghĩa Huyền Vũ doanh thảo phạt Hỗ gia trại, vừa lúc có thể một lưới bắt hết Huyền Vũ doanh. Năm nghìn đại quân một kẻ không lưu, chân chính khiến cho niềm tự hào Huyền Vũ doanh này biến mất trên quốc thổ Đại Yến!
Viên Tử Trình nói đến chỗ này, khóe miệng lại nhếch lên, cười lạnh nói:
- Cuộc chiến này cũng là từ Tào thái giám một tay phát động, trách nhiệm cũng không thuộc về Thiếu chủ. Đại chiến thảm thiết, bình địch không có kết quả, toàn quân bị diệt, cho dù báo về triều đình cũng là bình thường, sẽ không sinh ra chấn động cho vua và dân. Hơn nữa còn có thể làm suy yếu cái vẻ kiêu ngạo bệ vệ kia của Lâm tướng quốc, quả thật là kế một hòn đá ném hai chim!
- Rồi sau đó, Thiếu chủ liền có mục đích chính đáng điều động binh mã của bản thân tiến vào Chiết Giang, diệt trừ toàn bộ bọn giặc đội da sói kia. Chỉ có như thế, nơi vùng duyên hải Đại Yến mới có thể chân chính an ổn, ngư dân lại an cư lạc nghiệp!
Trần Tiểu Cửu ngờ vực nói:
- Có nhất định phải diệt trừ toàn bộ không? Tuy rằng ta không phải kẻ nhân từ nương tay, nhưng dù sao cũng đều là con dân Đại Yến, nhiều mạng sống như vậy…
Viên Tử Trình nhíu mày, nắm chặt hai nắm đấm độc ác nói:
- Con dân Đại Yến chó má gì, nếu chúng là con dân Đại Yến vì sao không đi tấn công giặc Uy ở Mộ Bình thành đi, lại chỉ lo thân mình, sợ chết trốn ở Hàng Châu hưởng thụ sung sướng? Nếu không trừ tận gốc khối u ác tính này tất nhiên sẽ nhận lấy hậu hoạn vô cùng!
Trần Tiểu Cửu suy nghĩ nửa ngày, gật gật đầu phụ họa nói:
- Hơn nữa kia số người giặc Uy kia giết đã quá năm nghìn binh sĩ rồi! Con bà nó, Huyền Vũ doanh chính là phường giá áo túi cơm hèn nhát!
Viên Tử Trình thở dài nói:
- Cho nên, thiếu chủ rút kinh nghiệm xương máu, vẫn phải đưa ra lựa chọn gian nan này, nhưng cần có ngươi hỗ trợ. Không biết Trần công tử có bằng lòng làm đại ác nhân giết Huyền Vũ doanh hay không?
Trần Tiểu Cửu nghe vậy, cười ha ha nói:
- Đại ác nhân như vậy làm thật là thoải mái, thật là sung sướng. Có cho làm một trăm lần ta cũng quyết không chối từ!
- Nhưng, ta lại không rõ, ta có khả năng gì giúp công tử?
Trần Tiểu Cửu không khỏi đầy bụng do dự.
Viên Tử Trình đoạt lấy ngọn tên không đầu trong tay Trần Tiểu Cửu, thâm ý nói:
- Ngươi còn nhớ rõ, ngày đó trước lao ngục ngươi từng lấy sức một người chặn lại ngàn vạn mũi tên của hắc y chiến sĩ, cứu nữ thổ phỉ kia?
- Ngươi đang nói chính là cung thủ cự giác kia sao?
Trần Tiểu Cửu ngạc nhiên kinh hãi, lúc ấy sát khí nghiêm nghị của hắc y chiến sĩ này và tài bắn cung vô cùng kì diệu đã để lại ấn tượng không thể xóa nhòa.
Hắn thậm chí cho rằng, mấy trăm chiến sĩ như vậy chỉ cần cung tiễn dư thừa là đủ để chống lại đại quân vạn người.
Viên tử trình tự tin cười lạnh nói:
- Bọn họ là hắc y vệ do Thiếu chủ đào tạo, năm trăm người, không nhiều không ít, là ta phí thời gian mười năm một tay bồi dưỡng lên. Luận cung tiễn thuật, bất luận một người nào cũng đều có thể bách phát bách trúng!
- Chỉ cần Trần công tử có thể dẫn Huyền Vũ doanh đại quân vào khe núi của Hỗ gia trại, phá hỏng đường đi, hắc y vệ ngụy trang thành thổ phỉ giương cung cài tên, chớ nói năm nghìn, có là năm vạn đại quân, cũng đừng mơ tưởng có cửa sống chạy ra!
Viên Tử Trình lời nói chắc nịch, tràn ngập cực độ tự tin.
Trần Tiểu Cửu gật gật đầu nói:
- Kế này quả nhiên là thông minh, cự giác cung thủ đường bay xa, tốc độ nhanh, lại thiện xạ, có ba thứ ưu thế này liền có thể đả thương địch nghìn vạn mà không tổn hại chút nào! Nhưng trong đó đã có hai khó xử, không thể không quyết đoán!
- Thứ nhất đó là cần dẫn đại quân Huyền Vũ doanh vào trong núi, việc này ta đã có kế sách, không cần lo lắng! Ngoài ra còn một việc…
Viên tử trình lo lắng nói:
- Cứ nói đừng ngại!
Trần Tiểu Cửu giảo hoạt nói:
- Hỗ gia trại nói trắng ra là chính là một ổ thổ phỉ, đám hán tử này tuy rằng giảng nghĩa khí, trọng cảm tình, nhưng xét đến cùng trên tay đều là phường trộm cướp có mạng trong người. Nếu Hỗ gia trại dẫn hắc y vệ lên núi, sau khi hắc y vệ tiêu diệt Huyền Vũ doanh có thể giơ đồ đao lên với Hỗ gia trại hay không? Đây chính là nan đề cực kỳ mẫn cảm đó!
Con mắt Viên Tử Trình vòng vo chuyển, hỏi:
- Trần công tử nghĩ thiếu chủ sẽ làm như vậy sao?
Trần Tiểu Cửu lắc đầu cười khổ nói:
-Nếu bạch y công tử không mưu tính như thế, ta liền cắt đầu xuống cho hắn làm bô!
Viên Tử Trình mắt sắc như mũi lao, thở dài nói:
- Trần công tử, thật là như thần nhân vậy…
Chim kiêu hót buồn giữa đêm khuya,
Mây đen che mờ vầng nguyệt lượng,
Sao sáng điểm điểm trời đen,
Hồi ức lấp lánh đã chìm vào quên lãng.
Đập vào mắt là mảnh trời đen kịt, như chìm trong một cái nghiên mực khổng lồ. Bầu trời và mặt đất dùng hợp vào bóng đêm! Gió thổi vi vu, cành lá lắc lư, phát ra tiếng vang sàn sạt. Mới rồi còn cảm nhận được bóng núi trùng trùng, bóng cây giao xoa.
Ngay trong trời đêm lạnh lẽo như vậy, hơn năm mươi hán tử mặt mày nghiêm nghị, lặng yên không một tiếng động phi như tên bắn về phía đồi mộ bên cánh rừng.
Ác danh đồi mộ trong lòng dân chúng đã hình thành một ấn tượng khó mờ !
Truyền thuyết nói, Hàng Châu từng bị một trận ôn dịch hoành hành, xác thối khắp đồng, nơi nơi khủng hoảng. Dân chúng chết quá nhiều mà chỉ được mai táng qua loa trong này, nhưng không có thân nhân đến trông, đến nỗi sau này xương trắng khắp chốn, cỏ dại thành bụi, hơn nữa, lúc đêm dài người ngủ là lúc thường có cô hồn dã quỷ hiện ra.
Sắc trời tối đen, giơ tay không thấy năm ngón.
Đoàn người chờ đợi, từ xa đã thấy có nhiều ngọn lửa màu lục u ám lơ lửng trên không. Ánh sáng âm sâm ảm đạm kia khiến những hán tử sát phạt quả quyết cũng phải lạnh cả người.
Nơi này chính là Đồi mộ loạn!
Hoa Như Ngọc mặt nghiêm nghị, hiểu rõ thì không sợ, chỉ huy đám hán tử ẩn thân sau những nấm mồ, còn bản thân thì tránh ở phía trước, kéo chặt Trần Tiểu Cửu tựa vào bên cạnh.
Trần Tiểu Cửu tạo bộ dáng tự tin, thấp giọng nói:
- Hoa muội muội, Cửu ca đầu đội trời chân đạp đất, không sợ cô hồn dã quỷ!
- Nhanh lên dựa vào đây, dài dòng cái gì!
Bàn tay nhỏ của Hoa Như Yên nắm chặt tay Trần Tiểu Cửu, thân mình lại như con mèo con ra sức chui vào lòng hắn, gắt giọng:
- Tiểu quỷ huynh, tuy rằng huynh không sợ nhưng mà ta sợ đã được chưa!
A? Đầu lĩnh thổ phỉ không sợ giết người phóng hỏa lại sợ mấy nấm mồ rách nát?
Trần Tiểu Cửu cố nén tiếng cười kích động, ôm chặt thân mình hơi run rẩy của Hoa Như Ngọc, cười nhạo:
- Hoa muội muội, hiếm lắm mới thấy muội sợ thứ gì đó đấy!
- Huynh còn cười!
Hoa Như Ngọc u oán thở dài nói:
- Ta là khi còn bé bị dọa thành căn bệnh này! Thi thể cha mẹ cũng chôn trên đồi này, nhưng ta muốn đến tế bái một chút cũng không được.
Trong lời nói của nàng tràn ngập ý tiếc hận.
Trần Tiểu Cửu thu hồi bộ dạng tươi cười ngả ngớn, ôm chặt thân thể mềm mại của nàng, dịu dàng nói:
- Có Cửu ca, nàng không cần sợ gì cả!
Vừa nói xong, bàn tay hắn lại bắt đầu loạn động, không thành thật.
- Đồ khốn, ngươi dừng tay cho ta.
Hoa Như Ngọc oán hận gầm lên, muốn tránh khỏi bị hắn ôm ấp nhưng nhìn chung quanh lại như thấy có ma trơi lập lờ, lại không nhịn được rúc sâu vào lòng hắn. Text được lấy tại
Trần Tiểu Cửu yên tâm thoải mái chiếm tiện nghi của nàng. Bỗng nhiên hắn chau mày, quỳ rạp trên mặt đất cảm nhận chấn động, sắc mặt ngưng trọng nói:
- Huyền Vũ doanh đến rồi.
Ánh mắt Hoa Như Ngọc đầy sát khí, lửa giận bùng cháy hừng hực khiến nàng tạm quên đi nỗi sợ ma trơi!
Nàng ngoái đầu nhìn lại nhìn chúng hán tử, ra dấu nghênh đón đại địch. Chúng hán tử nắm chặt chuôi đao, thần sắc kiên quyết! Nàng nắm chặt cánh tay Trần Tiểu Cửu, ánh mắt lộ ra nhiệt huyết nóng bỏng, quật cường nói:
- Huynh sợ không?
Trần Tiểu Cửu liếm liếm đôi môi khô khốc, gật gật đầu, thâm tình nói:
-Ta sợ chết, nhưng ta càng sợ mất đi nàng.
Đêm tối âm u, trầm lặng, mông lung.
Nhưng trong đôi mắt Trần Tiểu Cửu, đêm tối và ban ngày chỉ thay đổi một cách gọi khác mà thôi, hắn vận tử vi đạo công, tất cả bóng đêm đều được ánh sáng thay thế.
Đột nhiên, tiếng vó ngựa rầm rập mang theo khí thế sát phạt quả cảm từ nơi xa xăm tối tăm ầm ầm truyền đến. Một loạt kỵ binh sát khí lẫm liệt chạy như bay đến, khó khăn đi lên "đồi mộ loạn".
Hoa Như Ngọc huy động cương đao, ra hiệu cho các hán tử nghênh địch.
Trần Tiểu Cửu ngăn nàng lại, nói:
- Khí thế của đàn ngựa đang thịnh, không thể ngăn cản. Đợi đàn ngựa đi qua chém ngang lưng mới là thượng sách.
Hoa Như Ngọc vội vàng gật đầu, nói với đám hán tử:
- Một lúc nữa nhất định phải liều chết chiến địch, cướp lấy chiến mã, sau đó tấn công bộ binh phía sau, vạn lần không thể hiếu sát ham chiến. Đánh xuyên qua bộ binh chúng ta liền lui lại, nghe rõ chưa?
Đám hán tử liên thanh đáp ứng.
Tốc độ kỵ binh quá nhanh, xếp thành hai, ba hàng lao lên.
Ngay lúc đi ngang qua được hai mươi bước thì Hoa Như Ngọc liền đứng dậy, tư thế oai hùng hưng phấn bừng bừng. Nàng quơ cương đao trong tay, như một con báo mẹ lanh lẹ vô cùng phóng về phía kỵ binh.
Lão Từ, Hắc Sơn sát khí hào hùng múa cương đao theo sát, đám hán tử che mặt đều dữ tợn xông lên theo!
Năm mươi người hợp thành một trận hình mũi nhọn anh dũng xông lên trước, mà Trần Tiểu Cửu một thân công phu lăng thần không ngờ đứng lại đằng sau.
Hoa Như Ngọc phi đến trước mặt một tên kỵ binh diễu võ giương oai, dưới tình huống giữa đêm khuya tối mịt thế này hắn lại không hề phòng bị, lập tức nàng giơ đao chém xuống, máu tươi bắn ra, một cái đầu ngươi bay lên không trung. Nàng không do dự xoay người lên ngựa, quát lớn:
- Các huynh đệ, đoạt ngựa!
Chúng hán tử cùng hô lớn, cương đao lòe lòe rực rỡ, sát khí bốc lên, người ngã ngựa đổ, ngựa hí kêu rên, mùi máu tươi nồng đậm tiêm nhiễm màn đêm tối đen, chỉ mất một lúc đã có hơn mười kỵ binh mệnh táng dưới đao của đám hán tử.
Tiếng hoảng sợ, tiếng kêu rên, tiếng chiến mã hí dài, vang thành một mảnh!
Huyền Vũ doanh kỵ binh không kịp đề phòng, nhìn đám phỉ đạo hung thần ác sát đều tưởng là cô hồn dã quỷ Luân phần cương kết thành quân đội đi ra làm xằng làm bậy, trong lúc nhất thời hoảng hốt, da đầu run lên!
Đột nhiên, một tiếng quát trầm tĩnh vang lên:
- Địch tập kích! Ổn định đầu trận tuyến, kỵ binh doanh tản ra nghênh địch!
Mệnh lệnh phát ra, tầng tầng truyền ra ngoài, kỵ binh doanh quân quy thực sự cẩn thận, nghiêm túc, ngắn ngủi trong chốc lát đã y theo mệnh lệnh chạy ra tứ phía, ý vây năm mươi tên "Cô hồn dã quỷ" vào giữa.
Một tướng lãnh khoác áo màu đen, cưỡi một con Táo hồng mã phi tới trước mặt Hoa Như Ngọc, vung thương đâm tới Hoa Như Ngọc.
Hai mắt Hoa Như Ngọc rực lửa, khẽ quát:
- Thật can đảm đấy, để mạng lại!
Cương đao vung lên trời, chém ra nhanh như điện, từ trên bổ xuống, bất ngờ ngưng thành một luồng đao quang hình chữ thập. Thân hình tướng lĩnh áo đen chợt lóe lên, thương trong tay hình thành một quang cầu mũi nhọn. Đao thương va chạm tóe ra lửa, từng điểm hoa lửa nhấp nháy giữa trời đêm, như mây bảy màu vân du trên "đồi mộ loạn".
Ánh đao vung lên, huyết quang hiển hiện!
Tướng lãnh áo đen qua một hiệp đã ngã quỵ trước mặt Hoa Như Yên.
Kỵ binh doanh thấy phỉ đạo dũng mãnh như thế trái tim đột nhiên sinh ra sợ hãi. Các hán tử nương theo uy thế của Hoa Như Ngọc anh dũng lao lên, cướp lấy ngựa.
Trần Tiểu Cửu dừng lại phía sau, hắn cũng không muốn bị đám hán tử trào phúng hắn sợ chết, vận khinh công Song phi yến như du long vẫy đuôi, ngay lập tức liền vọt vào giữa chiến trận.
Một tướng lãnh áo trắng thấy Trần Tiểu Cửu dáng người gầy yếu hơn đám hán tử khác, liền thúc ngựa rống một tiếng đánh tới Trần Tiểu Cửu, muốn vặt quả hồng mềm này.
Cái con bà nhà ngươi, bố trông giống tội phạm như thế sao?
Trần Tiểu Cửu lâm nguy không sợ, nghênh đón tướng lãnh áo trắng kia. Ngay lúc trường thương sắc bén sắp đâm trúng mặt hắn, hắn liền lăng không nhảy lên, thình lình rút ra Hiên Viên kiếm, vận khí dùng lực chém xuống.
Hiên Viên xuất ra, ai dám tranh phong ?
Hắn dung hợp công phu Thiên Thủ Quan Âm vào trong kiếm pháp. Hiên Viên kiếm trong tay hắn chợt lóe hào quang, thân kiếm rung lên một cách quái gị, tầng tầng kiếm quang sáng rực rỡ, mỏng như vết nứt không khí, xé rách không gian. Quang hoa chói mắt chợt lóe lên, tiếng xé gió không ngờ nghe như tiếng kêu khóc, như tiếng ma quỷ hò hét.
Không tốt ! Ta phải tránh thôi !
Tướng lãnh áo trắng làm sao nghĩ đến lại có thần binh từ trên trời giáng xuống như thế?
Quả hồng nhũn nháy mắt đã biến thành con cua vũ trang hạng nặng rồi! Trường thương bùng lửa cháy trời, ra sức ngăn cản. Hắn vội vàng lắc mình lui về sau, nhưng tốc độ của y, dưới độ linh hoạt và sự sắc bén của Hiên Viên kiếm chỉ chậm như rùa.
Răng rắc!
Một quầng sáng như tia chớp đánh xuống, chặt đứt cương thương của tướng lĩnh áo trắng.
- Phốc!
Máu tươi văng khắp nơi!
Từ đầu đến chân của gã tướng lĩnh không ngờ bị Hiên Viên kiếm chém thành hai nửa, lục phủ ngũ tạng, máu loãng phụt ra ngoài.
Các hán tử thấy oai lực một kiếm của Trần Tiểu Cửu khiến người sợ hãi như vậy, thì không khỏi mừng đến hoa tâm nộ phóng, một đám tranh nhau anh dũng giết địch, cướp đoạt ngựa.
Trần Tiểu Cửu vừa muốn xoay người lên ngựa, đột nhiên từ đằng sau truyền tới tiếng một trận hí vang dội.
Tiếng ngựa hí lại quen thuộc như thế!
Hắn ngoái đầu lại nhìn, thấy một con ngựa cao lớn toàn thân đen thùi, bốn vó trắng như tuyết, đôi mắt đỏ thẫm, lại đang phi tới trước mặt hắn.