Trần Tiểu Cửu và Tào công công mỗi người đều đã đạt được kết quả mà mình muốn có, trong thư phòng tràn ngập tiếng cười sang sảng, hai người giống như bằng hữu lâu năm, cùng bộc lộ giao tình giả tạo.
Trần Tiểu Cửu bưng chén trà thơm trên bàn lên, nhẹ nhàng thưởng thức một ngụm, bỗng nhiên thở dài một hơi!
Tào công công tò mò nói:
- Trần công tử chẳng lẽ là có tâm sự gì sao?
- Không… không có!
Trần Tiểu Cửu vội vàng xua tay, suy nghĩ một lúc lâu, lại nặng nề đặt chén trà xuống bàn, than thở một hơi thật dài:
- Công công có điều không biết, ta gần đây thật sự có một chuyện lớn rất khó xử!
- Có gì khó xử, cứ việc nói cho ta nghe, ta nhất định sẽ giúp hết sức!
Trần Tiểu Cửu chính là muốn nghe câu nói này, vội vàng đem chuyện mình làm thủy vận nói ra.
Tuy rằng biết chuyện này vốn là lão thái giám làm khó dễ từ bên trong, nhưng hắn lại cố tình không nói rõ, chỉ oán hận nói:
- Ta làm thủy vận, được bá tánh Hàng Châu ủng hộ, cũng đã được phê văn của Chung đại nhân, đây vốn là việc thuận theo ý dân, chuyện tốt tạo phúc cho vạn người.
- Nhưng thật không nghĩ đến Long Đại có người trong triều, cũng không biết đồ chó đui mù kia, lại vì bảo vệ lợi ích của Long Đại mà nhúng tay vào Bộ Công , khiến công văn mà Chung đại nhân phát ra cho bộ Công như đá chìm đáy biển, biệt vô âm tín, tâm nguyện của ta cũng vì vậy mà phá sản, ôi, thật đáng tiếc, đáng tiếc…
Tào công công nghe Trần Tiểu Cửu chửi mình là "đồ chó", vẻ mặt thoáng đỏ thoáng trắng, nhưng mình không chỉ không thể thừa nhận mà lại không thể giận dữ, nếu không, lỡ bị Trần Tiểu Cửu biết chân tướng việc này là do mình làm, vậy mình cả đời này cũng đừng mong khôi phục được thân nam nhi nữa.
Đang lúc suy nghĩ lung tung, Trần Tiểu Cửu lại lớn tiếng nói:
- Tào công công, ngài nói xem, người cùng Long Đại hãm hại ta, có phải là đồ chó, đồ lòng chó không?
Tào công công sắc mặt tái mét, ngoài cười nhưng trong không cười, lộ ra hàm răng vàng, tâm trạng thật sự buồn bực đến cực hạn, vội vàng tiếp lời:
- Trần công tử, việc này ngươi không cần buồn bực, đợi ta tìm hiểu rõ ràng, sắp xếp bên trong một chút cho ngươi, có lẽ có thể giúp ngươi đẩy nhanh được việc này, cũng chưa biết được!
Lão nói như vậy, chính là muốn làm người tốt không công một lần, cho dù làm không thành, cũng khiến Trần Tiểu Cửu nhận ân tình của lão, như vậy, càng không cần lãng phí quân cờ hữu dụng Long Đại kia.
Lão thái giám đáng chết, còn không nói lời chắc chắn với ta, muốn lấy lòng hai bên sao? Ta sao có thể cho ngươi có cơ hội hai mặt chứ!
Trần Tiểu Cửu trước giờ vốn là người được hời rồi còn khoe mẽ, sao có thể để lão thái giám thoải mái? Hắn xua xua tay nói:
- Việc này không cần Tào công công nhọc lòng, Tiểu Cửu ta tuy thân phận thấp kém, nhưng trong triều cũng có người, chỉ cần ta điều tra ra là ai cản trở việc tốt của ta, ta nhất định cho y biết mặt, cho y biết Trần Tiểu Cửu ta không phải là dễ ăn hiếp đâu!
Trong lúc nói chuyện, hắn nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt dữ tợn.
Tào công công nghe vậy, sợ đến ngẩn người, thời tiết nóng nực nhưng trong lòng lại lạnh như băng giá, tràn ngập cảm giác run rẩy!
Nghĩ tới chuyện nếu lỡ bị Trần Tiểu Cửu điều tra ra là mình làm, thì coi như mọi việc đều hết rồi, còn làm nam nhân gì nữa? Lão vội vàng vỗ ngực, làm bộ bộc lộ thần sắc buồn bực:
- Trần công tử, việc của ngươi cũng chính là việc của bổn công công, sao cứ phải bỏ gần tìm xa mà nhờ vả người trong triều giúp đỡ? Chẳng lẽ không xem bổn công công là bằng hữu sao?
Trần Tiểu Cửu cười gượng một tiếng:
- Chỉ sợ Tào công công khó xử, vẫn là nhờ bằng hữu trong triều của ta đi điều tra đi!
Tào công công nóng nảy, liên tục đập bàn nói:
- Trần công tử, ngươi vậy là xem thường ta, việc này, ngươi cứ giao cho bổn công công xử lý, trong vòng bảy ngày, không những có thể giúp ngươi tìm ra người cản trở ngươi làm thủy vận mà cũng nhất định sẽ khiến bộ Công nhanh chóng phê chỉ xong hành văn, bằng không, bộ Công và đám quan viên kia sẽ không yên với ta đâu!
Lão thái giám, ngươi rốt cuộc cũng gấp rồi à? Không hù dọa ngươi thì ngươi không biết lợi hại của Trần Tiểu Cửu!
Trần Tiểu Cửu đứng dậy, chắp tay nói:
- Nếu đã như thế, vậy thì xin làm phiền Tào công công rồi…
Hai người vui cười từ trong thư phòng đi ra, một lần nữa trở lại bên trong đại sảnh ở lầu một.
Khang Thiết cúi đầu, đi theo phía sau, cho dù gã có nghĩ nát óc cũng không cách nào tưởng tượng nổi hai người vốn là kẻ thù từ gốc rễ, sao lại quen thuộc giống như một đôi bằng hữu lâu năm, cùng hứng khởi bàn luận?
Người cũng kinh ngạc, oán giận như vậy, còn có Thạch Đầu Trù.
Tuy nhiên thằng nhãi này thông minh tuyệt đỉnh, dĩ nhiên đã nghĩ thông suốt quỷ kế của Trần Tiểu Cửu rồi, mà bây giờ thấy Tào công công và Trần Tiểu Cửu thái độ khác thường, giữa đôi bên không còn gì ngăn cách, trong lòng biết rõ, Tào công công đã bước lên thuyền tặc của Trần Tiểu Cửu rồi!
Nghĩ tới Trần Tiểu Cửu lại ở ngay trong Hà Hoa lầu của mình mà đạt được việc lớn, trong lòng không khỏi sinh ra địch ý phẫn hận, phải cân nhắc suy nghĩ biện pháp gì đó để phá hỏng gian kế của Trần Tiểu Cửu!
Ngược lại, toàn bộ bạn bè thân thiết của Trần Tiểu Cửu lại không hề nảy sinh vẻ kinh ngạc, có lẽ nên nói là họ bị phân tâm nên chưa kịp nhận thấy sự chuyển biến thái độ giữa Trần Tiểu Cửu và Tào công công.
Bởi vì… họ đang giữ trong lòng các cô nương yêu kiều, vui vẻ ôm ấp, hưởng thụ sung sướng ngọt ngào giữa nam và nữ.
Bên trong đại sảnh, lúc này không ngừng vang lên những âm thanh khiến người ta phải cảm thấy ngượng ngùng, tuy là vẫn chưa có ai làm ra chuyện gì đáng xấu hổ nhưng không cần bao lâu nữa, đoán chừng sẽ liền có người ôm lấy kiều nữ trong lòng mà tiến lên chiếc giường ấm áp của tình yêu.
Thạch Đầu Trù đứng thẳng người bên cạnh Tào công công, nhìn vào trong đôi mắt của Trần Tiểu Cửu, tràn đầy địch ý: thằng nhãi nhà ngươi, ăn mỹ thực của ta, chơi nữ nhân trong Hà Hoa lầu của ta, còn dám lừa phỉnh cha nuôi? Ngươi rốt cuộc là cái thứ gì vậy?
Trần Tiểu Cửu tất nhiên nhìn thấy khuôn mặt tái xanh của Thạch Đầu Trù, vừa cười vừa chắp tay nói với y:
- Thạch công tử, đa ta sự tiếp đãi nhiệt tình của huynh nha…
Thạch Đầu Trù thay đổi sắc mặt, vô cùng nhiệt tình nói:
- Bằng hữu của cha nuôi chính là quý nhân của Thạch Đầu Trù ta, Trần công tử, sau này chúng ta phải thân cận nhiều hơn một chút!
Phản ứng của y nhanh như vậy, đối với kẻ thù cũng có thể miệng cười mà đối mặt, thật sự đã khiến trong lòng Trần Tiểu Cửu âm thầm khâm phục.
Anh Mộc ôm lấy một kiều nữ vô cùng quyến rũ, đã lửa nóng đốt toàn thân, nháy mắt một cái với Trần Tiểu Cửu, mở to miệng, đè thấp âm thanh nói:
- Cửu ca, trong lòng ta ngứa ngáy, có thể làm cái đó không!
Trần Tiểu Cửu tất nhiên biết "cái đó" là ý gì rồi!
Đến Hà Hoa lầu này mua vui, tất nhiên không thể đến không một chuyến, tuy rằng mình có cô nàng Đan Nhi này giám sát nhất cử nhất động, không thể làm loạn, nhưng đám huynh đệ này ai nấy đều lòng nóng như lửa đốt, cũng không thể để mọi người theo mình mà chịu tội! Phải cho họ nếm thử kỹ thuật của các cô nàng Uy quốc này thì mới có thể thỏa mãn được tâm nguyện của mọi người.
Hơn nữa, đây cũng là một cơ hội tốt để thu phục lòng người! Dù sao cũng không phải trả tiền, không chơi thì uổng công đến, chơi không cần tiền thì ai lại không muốn chơi?
Trần Tiểu Cửu cũng nhấp nháy mắt như Anh Mộc, Anh Mộc hiểu ý, bế cô nương vào lòng, liền hướng lên lầu mà đi. Bạn đang đọc truyện được copy tại
Hơn mười huynh đệ còn lại của quân đoàn Anh Mộc, vừa thấy đại ca làm gương cho binh sĩ, đi đầu hưởng thụ, trong lòng sung sướng, người người bế các cô nương vào lòng, theo Anh Mộc xông thẳng lên lầu hai!
Thạch Đầu Trù trong lòng khẩn trương, trong đó có những nữ nhân mới vừa được mua về từ Uy quốc, vẫn còn là cô nương trinh trắng, vô cùng đáng giá, thật không thể vô duyên vô cớ đã bị một đám trứng thối đoạt mất, vội dùng quạt chặn Anh Mộc lại, gấp gáp nói:
- Các người… các người muốn làm gì đó? Nhưng nữ nhân này không phải là người tùy tiện đâu…
- Không phải nữ nhân tùy tiện, sao còn bán thân đến kỹ viện?
Trần Tiểu Cửu đứng dậy, vừa cười với Thạch Đầu Trù vừa nói:
- Thạch công tử chẳng lẽ là sợ ta không trả tiền sao? Hừ… ta với Tào công công là tri giao, huynh không tin ta, chẳng lẽ còn không tin cả Tào công công sao?
Tào công công sa sầm mặt, trừng mắt một cái với Thạch Đầu Trù:
- Con ta à, Trần công tử nói rất đúng, có cha nuôi ở đây, con lo lắng cái gì? Cùng lắm thì cha nuôi đền cho con là được chứ gì! Chẳng lẽ khách của ta, con cũng muốn tiếp đãi chậm trễ sao?
Lão tuy nói chuyện như thế với Thạch Đầu Trù nhưng trong lòng dĩ nhiên là đã vô cùng tức giận.
Thạch Đầu Trù nhìn các mỹ nhân trong lòng đám sói đói, trong lòng không ngừng nhỏ máu, miễn cưỡng cười vui nói:
- Cha nuôi hiểu lầm rồi, khách của cha sao con dám tiếp đãi chậm trễ chứ? Con chỉ là muốn dặn dò những vị khách này một chút, những nữ tử này có người vẫn còn là trinh nữ, lúc duyệt mã trường thương, xin hãy dịu dàng một chút…
Y phản ứng thần tốc, chỉ trong nháy mắt, đã che lấp được ngay sự khó xử, trên mặt Tào công công cũng lại nở rộ nụ cười như cũ.
Chung Việt, Phan Tường đều là người có thân phận lớn, tất nhiên không thể đùa giỡn cười cợt nhố nhăng như đám người Anh Mộc, hai người ôm lấy kiều nữ trong lòng, không kìm được mà than ngắn thở dài, điều này cũng khiến Trần Tiểu Cửu tìm được một chút cân bằng.
Đang lúc tìm kiếm niềm an ủi trong lòng, bỗng nhiên, một tiếng đàn thanh u, dạt dào trong đại sảnh rộng lớn.
Tiếng đàn du dương, lúc thì thư thả như nước chảy, lúc thì gấp rút như phi vũ, lúc thì trong trẻo như hạt châu ngọc rơi, lúc thì lưỡng lự như lời nói nỉ non.
Dường như có một tinh linh màu trắng đang múa may theo gió, lại giống như có nhiều đóa hồng lóa mắt đang nở rộ, như nước dần dần tràn đến bốn phương, ngập vào từng ngõ ngách trong đại sảnh.
Thạch Đầu Trù nhíu mày, gọi hạ nhân đến hỏi:
- Nàng ấy sao cũng ra đây? Bình thường chưa từng thấy nàng ấy đón khách, hôm nay sao lại chủ động hiến thân đánh đàn? Chẳng lẽ lại là vì Trần Tiểu Cửu sao?
Hạ nhân kia cúi thấp người nói:
- Tôi cũng thật không biết, người ta là thân tự do, muốn thế nào thì thế nào, chúng ta làm sao có thể quản được chứ?
Vẻ kinh ngạc trên mặt Trần Tiểu Cửu, so với Thạch Đầu Trù, cũng không hề kém gì!
Lúc này, hắn mới nhớ tới niềm vui bất ngờ mà Không Không, Lan Lan vừa nói với hắn vào lúc nãy, rốt cuộc là ý gì? Tiếng đàn du dương này, trong Hỗ gia trại, hắn đã nghe qua một lần rồi, đời này sẽ không quên.
Mà ngày đó, nếu không phải tiếng đàn này khống chế thần trí của Tư Đồ Bá, hắn đã phải ngủ dài dưới lòng đất rồi.
Tiếng đàn đột nhiên dừng lại, cửa phòng chậm rãi mở ra, một nghệ kỹ toàn thân mặc kimono màu phấn, dưới sự dìu đỡ nhẹ nhàng của Không Không và Lan Lan, tay ôm chiếc đàn cổ, cúi người, bước nhẹ nhàng yểu điệu, từng chút một di chuyển đến trước mặt Trần Tiểu Cửu, duyên dáng cúi chào.
Tóc mây đen được bới cao, trang sức tinh sảo, không có một chút hỗn tạp, phấn trắng thoa mặt, môi đỏ yêu kiều như lửa, toàn thân trên dưới đều toát ra vẻ tao nhã, thanh thoát.
Chính là Y Đằng Tuyết Tử đã từng có ơn cứu mạng với hắn!
- Y Đằng Tuyết Tử, bái kiến Trần công tử, lần đầu gặp mặt, xin được chỉ giáo!
Nàng không hề vạch trần chuyện cũ cùng Trần Tiểu Cửu ở Hỗ gia trại, mà dùng thân phận một người xa lạ để gặp lại Trần Tiểu Cửu.
Âm thanh trong trẻo như tiếng chim hoàng oanh vào buổi sớm mai!
Trần Tiểu Cửu cũng không mong muốn Tào công công biết mình có quan hệ với Hỗ gia trại, tất nhiên hy vọng Y Đằng Tuyết Tử có thể giữ bí mật, thậm chí tốt nhất là có thể quên đi sự tình ngày trước, nhưng ánh mắt Y Đằng lưu chuyển, trong đôi mắt quyến rũ mang theo vẻ thân thiết, bỡn cợt, hiển nhiên, giọng nói nụ cười của tiểu sư đệ, nàng một chút cũng không hề quên.
Thạch Đầu Trù nhìn vào trong mắt mà cơn tức giận dâng lên trong lòng, thầm nghĩ rằng tiếng tăm thật ra rất khó giữ, ta nhất định phải cho ngươi đẹp mặt!
Khuôn mặt y ngụy trang ra vẻ tươi cười như gió xuân lay động, cất cao giọng nói:
- Trần công tử nếu đã có nhã hứng này, vậy ta sẽ theo đến cùng, nếu Trần công tử đã được tương truyền là Văn Khúc Tinh Quân hạ phàm, vậy ta sẽ ra một câu đối, chỉ cần huynh đối lại được, Noãn Hương các kia, từ nay trở đi, tùy ý huynh ra vào!
Ra câu đối? Ai sợ ai chứ?
Trần Tiểu Cửu nắm lấy bàn tay nhỏ của Y Đằng Tuyết Tử, đôi mắt ẩn tình dào dạt nhìn vào mắt nàng, không thèm nhìn Thạch Đầu Trù mà thúc giục nói:
- Thạch công tử xin hãy nhanh một chút, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, huynh không gấp gáp nhưng ta thì sốt ruột rồi đây!
Thạch Đầu Trù âm sầm cười một cái, cất cao giọng nói:
- Mời trăng sáng;
Trần Tiểu Cửu trầm ngâm một lát, đối đáp nói:
- Nằm gió mát!
Đám người Chung Việt, Phan Tường, Thôi Châu Bình cũng có chút tài danh, hơn nữa họ biết rõ tài hoa của Thạch Đầu Trù, so với họ còn cao hơn một mảng lớn, đặc biệt là các loại thi từ ca phú, y đặc biệt am hiểu.
Tuy là Trần Tiểu Cửu được mệnh danh là Văn Khúc tinh quân lâm phàm, nhưng đấu với Thạch Đầu Trù, phần thắng phần bại, thật đúng là khó lường!
Nhưng bây giờ điều làm họ không hiểu là, không biết vì sao Thạch Đầu Trù lại ra một câu đối đơn giản đến thế này? Đang lúc kinh ngạc khó hiểu, chợt nghe thấy Thạch Đầu Trù lại làm khó dễ nói:
- Nâng chén tựa sen xanh mời trăng sáng;
Trần Tiểu Cửu đối đáp trôi chảy:
- Ngủ cúc như ngũ liễu nằm gió mát!
Thạch Đầu Trù lại truy vấn nói:
- Rượu xanh chưa từng đắc ý nâng chén, tựa sen xanh mời trăng sáng;
Trần Tiểu Cửu phóng khoáng tự nhiên nói:
- Hoa vàng sao dám hiểu ngủ cúc, như ngũ liễu nằm gió mát!
Thạch Đầu Trù nói:
- Lúc thản nhiên giải sầu, tạm dừng huyên náo, túy ỷ thủy đình, hận năm đó rượu xanh chưa từng được nâng chén, tựa sen thanh mời trăng sáng;
Trần Tiểu Cửu nói:
- Tự tại dựa lan can, vứt bỏ tục sự, nhàn ngâm sơn các, nghĩ ngày mai hoa vàng sao dám hiểu ngủ cúc, như ngũ liễu nằm gió mát!
Đám người Chung Việt, Phan tường, Thôi Châu Bình giờ mới hiểu ra: thì ra đây lại là cách đối thêm chữ.
Nghe hai người đưa qua đẩy lại, đối đáp sắc bén, trong thời gian ngắn thế này, một người tấn công tự nhiên, một người phòng thủ tuyệt vời, thật không khỏi muốn vỗ tay khen ngợi!
Nhưng lại không dám lên tiếng quấy rầy, sợ ảnh hưởng suy nghĩ của Trần Tiểu Cửu.
Từng người vô cùng căng thẳng mà siết chặt nắm tay, trong lòng bàn tay, trên vầng trán đều đã toát ra mồ hôi lạnh, dường như so với Trần Tiểu Cửu còn căng thẳng hơn gấp trăm lần!
Y Đằng Tuyết Tử nghe thấy Trần Tiểu Cửu đối đáp trôi chảy, trong đôi mắt đẹp liền dạt dào thần thái làm động lòng người, bàn tay ngọc ngà nắm chặt lấy cánh tay hắn, trong lòng càng kiên định muốn thu nhận Trần Tiểu Cửu vào cửa làm tiểu sư đệ của nàng.
Thạch Đầu Trù lại nói:
- Lỗi lạc, cũng vì minh phú mạn thi đầy bụng, độc hành ngàn dặm, lúc thản nhiên giải sầu, tạm dừng huyên náo, túy ỷ thủy đình, hận năm đó rượu xanh chưa từng được nâng chén, tựa sen thanh mời trăng sáng;
Trần Tiểu Cửu cười nói:
- Điên cuồng, chỉ bởi tuấn từ thư khúc trong lòng, đúng lúc canh ba, tự tại dựa lan can, vứt bỏ tục sự, nhàn ngâm sơn các, nghĩ ngày mai hoa vàng sao dám hiểu ngủ cúc, như ngũ liễu nằm gió mát.
Thạch Đầu Trù nghe vậy, trong lòng thảm thiết, thật sự không nghĩ tới Trần Tiểu Cửu lại dũng mãnh đến thế này, phải biết là câu đối này trong lòng y được xem là tuyệt đối, không nghĩ tới Trần Tiểu Cửu lại đối được một cách dễ dàng thế này, nhất thời thương tâm, khổ sở, ghen tị tràn ngập trong đầu y, sắc mặt cũng kinh hãi mà trở nên tái xanh.
Thạch Đầu Trù mày khẽ chuyển, quyết liệt nói:
- Từ biệt Địch Bá Kiều, Tiêu tTêu tóc bạc , vô cùng phiền muộn, còn lại khổ lữ giục minh sương, chim theo cô khách về muộn, bồi hồi thật lâu nơi lan cao, đường cổ ngựa hí theo ảnh nhạn, ngang qua hạnh trấn rửa chân nơi sông lạnh, mang đàn gảy lên khúc tiêu dao tứ hải, còn lưu lại muôn đời hậu thế, lỗi lạc, minh phú mạn thi trong bụng, độc hành ngàn dặm, lúc thản nhiên giải sầu, tạm dừng huyên náo, túy ỷ thủy đình, hận năm đó rượu xanh chưa từng được nâng chén, tựa sen thanh mời trăng sáng; Nguồn truyện: TruyệnFULL.vn
Dưới một hơi, Thạch Đầu Trù liền đem toàn bộ câu đối dài nói thẳng ra, sau đó nhàn nhã ngồi trên ghế, nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói:
- Trần công tử, huynh đối đi chứ!
Trong lòng y nghĩ, cho dù Trần Tiểu Cửu thần quỷ nhập thể, sợ là cũng không thể đối được!
Đám người Chung Việt, Phan Tường, Thôi Châu Bình nghe xong, không ai không hít vào một hơi sâu, câu thơ với cách dùng từ, ý cảnh, cách vận luật tuyệt hảo này đã như vậy mà xuất hiện trên đời, nhất thời làm sao có người có thể đối được chứ!
Đôi mắt đẹp của Y Đằng Tuyết Tử toát ra ánh sáng, nắm lấy cánh tay của Trần Tiểu Cửu, lay động nói:
- Trần công tử, huynh cũng đối đi!
Nhưng Trần Tiểu Cửu lại không hề động đậy, Y Đằng Tuyết Tử nói:
- Không nghĩ tới ngươi thật sự sợ rồi…
Trần Tiểu Cửu dường như lại đến cảnh giới yên tĩnh nghĩ ngợi, tất cả âm thanh ở xung quanh đều không nghe thấy, tất cả hình ảnh đều nhìn không ra, tất cả mọi thứ đều hóa thành một mảnh mơ hồ!
Bỗng nhiên, hắn khẽ nhíu mày, một luồng linh quang tràn vào từ trăm huyệt!
Ha hả! Có rồi…
Trần Tiểu Cửu tỉnh lại từ trong sự trầm mặc, trong mũi ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn, Y Đằng Tuyết Tử đang nhón cao mũi chân, đứng ngay trước mắt mình, dính sát vào người mình.
Bộ ngực đầy đặn, nhẹ nhàng áp sát vào ngực của Trần Tiểu Cửu, có thể cảm nhận được sức sống linh động, mềm mại, đàn hồi của nó, khoảng cách giữa hai khuôn mặt, cũng chỉ khoảng nửa thước, gần như có thể nhìn thấy sự kỳ vọng trong đôi mắt của Y Đằng, đen tuyền long lánh, đoạt cả hồn phách người ta, gương mặt khẽ động, đôi môi mềm khẽ hé mở, một hơi thở thơm ngát thổi lên lỗ tai Trần Tiểu Cửu, ngứa ngứa, nhột nhột!
Nhẹ nhàng cúi đầu xuống, với khoảng cách da thịt kề nhau, nhìn vào trong cổ áo rộng của bộ kimono, có thể nhìn thấy một khe sâu màu trắng giữa bộ ngực đầy đặn, theo nhịp hô hấp mà động đậy, trắng đến chói mắt.
- Sao đứng gần ta thế này?
Trần Tiểu Cửu cười rạng rỡ:
- Muốn lén lút vụng trộm chạm vào ta sao?
Thân hình len lén dựa về trước một cái, chỉ là động đậy chút ít thế này mà toàn thân đều cảm nhận được sự sảng khoái.
Y Đằng Tuyết Tử vốn là kinh ngạc vì sao Trần Tiểu Cửu lại đột nhiên giống lão tăng nhập định, mất đi tri giác, không tự chủ mà đứng gần thân mình hắn, quan sát mặt mày hắn, thật sợ hắn sẽ vì nghĩ không ra mà hôn mê đi mất!
Đến gần một chút, mới phát hiện Trần Tiểu Cửu dung mạo tuấn mỹ, bất luận chỗ nào cũng đều rất tinh sảo, cảm giác xem xét tỉ mỉ từ khoảng cách gần, dường như còn có cảm giác hơn khi nhìn từ xa, càng cảm thấy động lòng.
Một luồng hơi nhẹ nhàng khoan khoái từ trên người Trần Tiểu Cửu thoảng ra ngoài, mang theo hương vị vô cùng mê hoặc người, dường như mình đối với tiểu sư đệ chuẩn này cũng có chút động lòng thật rồi!
Nhưng chỉ trong một nháy mắt thế này, Trần Tiểu Cửu liền tỉnh lại, trong đôi mắt lóe ra vầng sáng bỡn cợt, chính là đang hướng về phía mình mà mỉm cười!
Vì sao không mê muội thêm một lát chứ?
Y Đằng Tuyết Tử còn lưỡng lự chưa xong. Lời nói bỡn cợt của Tiểu Cửu khiến nàng có chút hoảng loạn, thân hình hơn nghiêng, kinh hoảng né tránh!
Nàng là nghiêng người định bước qua, nhưng ngay dưới bụng nhỏ, một vật cứng cáp như chiếc cọc gỗ lướt qua bụng và đùi của nàng, còn mang theo một chút cảm giác đàn hồi.
Đôi tai của Y Đằng Tuyết Tử lập tức trở nên đỏ bừng, nàng tất nhiên biết đó là thứ gì.
Ngoái đầu nhìn lại, không chỉ không tức giận, ngược lại còn mang vẻ mặt vui vẻ, gật gật đầu, vì nàng phát hiện độ cứng và độ dài của chiếc cọc gỗ kia, vừa khéo là lựa chọn tuyệt hảo cho nghệ kỹ.
Hai người dựa sát vào nhau thế này, khiến hai người Không Không, Lan Lan bĩu đôi môi anh đào màu hồng phấn, dịu dàng mà không tự nhiên nói:
- Trong mắt Trần công tử chỉ có Tuyết Tử tỷ tỷ, lại không có bóng dáng của hai chúng tôi!
Trần Tiểu Cửu nghe thấy vậy cũng không quan tâm đến họ, sức hấp dẫn của hai người, so với Y Đằng, thật sự cách biệt trời vực!
Thạch Đầu Trù, vốn vô cùng nhàn nhã, cảm giác nắm chắc phần thắng thật tốt, nhưng Trần Tiểu Cửu nhà ngươi chà chà cọ cọ cả nửa ngày trời, rốt cuộc muốn thế nào, đối không được còn không dám thừa nhận sao? Ta thì cứ muốn ngươi bị mất mặt đó!
Ngẩng đầu thưởng thức một ngụm trà thơm, phóng khoáng tự nhiên nói:
- Trần công tử, huynh vẫn là đối đi chứ, nếu đối không được, đừng nói là một khắc xuân tiêu, mà đến nửa khắc xuân tiêu cũng không có cơ hội đâu!
Y Đằng nhẹ nhàng kéo cánh tay Trần Tiểu Cửu một cái, nỉ non nói:
- Còn không đối nhanh lên đi?
- Nàng gấp sao? Cũng không phải thật sự một khắc xuân tiêu, hoảng cái gì?
Trần tiểu Cửu nhỏ giọng nói thầm một câu, đi đến ngồi đối diện với Thạch Đầu Trù, cũng nhấp một ngụm trà thơm, cười nói:
- Câu đối tự trọng trong bụng sao, chỉ sợ đối xong rồi, Thạch công tử đổi ý.
- Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, có năng lực thì huynh cứ nói ra!
Thạch Đầu Trù tức giận lắc chén trà một cái.
- Thạch công tử, nghe rõ đây!
Trần Tiểu Cửu đứng dậy, cất cao giọng nói:
- Khói sóng sông phong lộc, nhiễm nhiễmáo xanh , một chút thê lươngkhông quen nói lời tiễn hoàng hôn, mây trục con thuyền đi nhanh, cuồn cuộn lướt đi vượt sóng dữ, rừng buồn ve khóc theo tiếng thu, đi ngang mai thôn hoảng mộng bước lên lầu, trống đánh tiếng vang lạc thác nhất sinh, vả lại dựa theo thâm tình trí viễn , sơ cuồng, tuấn từ thư khúc trong lòng, đúng lúc canh ba, tự tại dựa lan can, vứt bỏ tục sự, nhàn ngâm sơn các, nghĩ ngày mai hoa vàng sao dám hiểu ngủ cúc, như ngũ liễu nằm gió mát.
Lời vừa thốt lên, người người có mặt đều kinh hoàng!
Ba người Chung Việt, Phan Tường, Thôi Châu Bình trong mắt đã lộ ra thần sắc tán thưởng, lúc nãy ba người ngồi đây nghĩ cả nửa ngày, nghiên cứu cả nửa ngày, cũng không nghiên cứu ra vế sau đối khớp đến thế này.
Vì câu đối này quá dài, muốn đối cho khớp hoàn toàn về bằng trắc, dùng từ, ý cảnh thì thật sự phải suy nghĩ thật lâu mới được, thời gian một lát thế này, tuyệt đối không thể!
Suy bụng ta ra bụng người, họ cũng tưởng Trần Tiểu Cửu không đối được, không thể vào Noãn Hương các để vui vẻ với Y Đằng Tuyết Tử nên mới làm chuyện mờ ám ngượng ngùng thế này trước mắt thiên hạ.
Không nghĩ tới Văn Khúc tinh quân chính là Văn Khúc tinh quân, tất nhiên là không giống với người phàm, chỉ có thể là đối tượng được người ta ngưỡng mộ.
Gương mặt Thạch Đầu Trù vặn vẹo, trở thành một tấm mặt khổ qua! Phẫn nộ và buồn khổ từ trong lòng y phản xạ ra ngoài, y bắt đầu nôn nóng bất an, tức giận bất bình mà bước đi qua lại, bàn tay không ngừng nắm chặt và mở rộng ra, phát tiết sự thất vọng đột nhiên dâng lên khắp toàn thân.
Y không nghĩ tới Trần Tiểu Cửu lại thật sự làm được, hơn nữa câu đối tinh tế, bằng trắc chuẩn xác, ý cảnh sâu xa, y cũng muốn làm tiểu nhân, bới lông tìm vết, tìm ra sai sót ở trong đó, nhưng lại không thể thành công.
Mắt thấy mình sào bay trứng vỡ, một hoa khôi tốn rất nhiều tiền để mời đến, liền như vậy mà cho không Trần Tiểu Cửu mất rồi, đúng là khổ sở như bị bóng đè.
Trần Tiểu Cửu vừa cười vừa nhìn Thạch Đầu Trù nói:
- Thạch công tử, ta thế này đã xem như là thông qua rồi chứ? Có thể tiến vào chưa?
Y Đằng Tuyết Tử bước nhẹ nhàng, kéo Trần Tiểu Cửu hướng ra ngoài mà đi, mặt tươi cười như hoa nói:
- Trần công tử, còn dông dài cái gì, nhanh lên cùng Tuyết Tử đi thôi!
Thạch Đầu Trù suy sụp ngồi trên ghế, không còn sức lực mà xua xua tay, trong lòng lại uể oải mà nghĩ, vì sao mỗi lần mình đấu với Trần Tiểu Cửu, đều không hề chiếm được một chút lợi thế nào? Mẹ nó, thật là tức giận mà…
Trần Tiểu Cửu chào hỏi một cái với Tào công công trước, rồi liền bị Y Đằng Tuyết Tử kéo đến cửa đại sảnh, hắn đẩy cửa ra, lại cười hì hì nói:
- Thạch công tử, quên nói với huynh, Dương Xuân Thập Bát Tịch gì đó, tuy ta không thể ngồi cùng Tào công công, nhưng ta có hơn mười huynh đệ cũng rộng lượng lắm, một lát tuyệt đối đừng quên cho họ thêm đôi bát đũa với, huynh biết đó, sau mấy chuyện phong lưu, sẽ rất mệt…
Thạch Đầu Trù trong lòng lửa giận cháy hừng hực, trợn trắng mắt lên, suýt nữa đã hôn mê đi mất!