Bữa tối, khi Ôn Hinh phu nhân cho hắn một miếng thịt bò, bỗng nhiên mỉm cười hỏi : "Con có rất nhiều chuyện muốn hỏi cô phải không?" Lục Minh đầu tiên là gật đầu, sau đó lại lắc đầu. Nếu như trước kia đã có nhận thức nàng, mà lại quên nàng mất tiêu, để cho nàng biết được, chắc chắn là xấu hổ đến mức đầu đập tự sát. Ôn Hinh phu nhân cười, cúi đầu tao nhã dùng cơm, nàng ăn xong rồi, văn chờ Lục Minh đến khi hắn ăn no, mới lấy khăn tay nhẹ nhàng lau thức ăn trên khóe miệng hắn, giống như đang chăm sóc cho một đứa bé, cuối cùng nhẹ giọng nói : "Bây giờ còn sớm, một ngày nào đó, cô sẽ nói cho con biết, chờ con trưởng thành một chút thôi!" Trong lòng Lục Minh ấm áp, muốn nói cái gì đó nhưng không nói nên lời, chỉ ngơ ngác nhìn mặt nàng. Bây giờ hắn phát hiện, Ôn Hinh phu nhân, Trầm Khinh Vũ, trên người của hai người bọn họ, đều có một loại khí chất thần bí, mắt thường không thể nhìn thấy được. "Nhìn người ta như vậy là không có lễ phép, nào có ai nhìn thẳng mặt người khác như vậy bao giờ"Ôn Hinh phu nhân nhẹ nhàng vỗ đầu của Lục Minh, không giận mà ngược lại còn cười nói : "Tiểu hầu tử trong lòng luôn tràn đầy tò mò, được rồi, nhìn đủ rồi, về phòng nghỉ ngơi đi! Đúng rồi, cái này cho con, con xem có dùng được không?" Bàn tay thon thả của nàng nhẹ nhàng cởi chuỗi châu liên trên cổ xuống, đưa cho Lục Minh. Châu liên vẫn mang nhiệt độ cơ thể nàng, Lục Minh cầm lấy cảm thấy ấm áp vô cùng, hương thơm vô hình như thấm vào ruột gan, thiếu chứt nữa là không còn chổ hít thở, vì để che dấu sự thất thố, Lục Minh nhanh chóng nhắm mắt lại, tiếp xúc với năng lượng của chuỗi hạt liên này... trong đầu, lập tức hiện ra một loại năng lượng xa lạ, cùng với tên của nó, đây là Nam Hải minh châu, không phải là ngọc châu bình thường, mà là dạ minh châu. Năng lượng cất dấu bên trong nó có thể giúp cho phụ nữ kết âm dưỡng nhan, có thể hóa giải năng lượng khô nóng. Ví dụ như một người bị trúng độc cương cường, có thể dùng loại năng lượng này để hóa giải, triệu tiệt đi thương tổn của cương cường. Nếu dùng để chế thuốc, có thể thêm vào một số chất xúc tác, rót thêm cửu chuyển dưỡng nhan dịch hoặc là lục thần hoàn đồng, có thể làm tăng thêm dược vật bên trong, thậm chí có thể trực tiếp vận khởi thân thể khô khan của phụ nữ, khôi phục lại các chức năng sinh lý bình thường ... Chẳng qua, đối với tục mệnh, hay là cái loại dược vật dương tính đều không có bất kỳ tác dụng nào. Đối với thân thể của đàn ông con trai, cũng không có bất kỳ tác dụng gì, tác dụng của nó chỉ dành cho phụ nữ hoặc sinh mệnh âm nhu. "Đây là Nam hải minh châu, tác dụng kết âm dưỡng nhan, cô đeo nó, đối với thân thể của cô mới có lợi!"Lục Minh nhanh chóng đem sợi châu liên này trả lại cho Ôn Hinh phu nhân. "Đứa nhỏ ngốc, cô đương nhiên biết nó là Nam hải minh chau, cũng biết nó có thể kết âm dương nhanh, nhưng cô không cần nó nữa. Cô cảm thấy nó có điểm hữu dụng với con, cho nên tặng nó cho con. Thứ này cho con sẽ trở nên hữu dụng hơn, bạn của cô còn có một sợi, cô có thể nói nàng ta tặng cho con, chẳng qua, con phải tặng lại cho nàng ta mấy bình Cửu chuyển dưỡng nhan dịch và Lực thần hoàn đồng hoàn, cio như là trao đổi" Ôn Hinh phu nhân mỉm cười, cũng không nhận lại. "Đổi, đương nhiên là đổi!" Lục Minh nhảy dựng lên nói : "Thứ này đối với con rất hữu dụng, có nó, con có thể chế ra nhiều phương thuốc tốt!" "Hữu dũng là được, phần lớn trâu bảo của thế gian, bởi vì không được người thưởng thức, mà trở nên long đong" Ôn Hinh phu nhân khẽ vuốt đầu của Lục Minh, mang chút tự hào mỉm cười : "Hoàn hảo, còn có đứa nhỏ này có thể dùng chúng nó, đây quả thật là một chuyện tốt" "Cô có mệt hay không? Bận rộn cả ngày rồi, hay là con mát xa cho cô một chút?" Trong lòng Lục Minh, kỳ thật muốn đem năng lượng của Nam hải minh châu này truyền cho Ôn Hinh phu nhân, làm cho nàng càng thêm trẻ, càng thêm xinh đẹp, chứ không phải là lợi dụng mát xa để chiếm tiện nghi của nàng. Trong lòng hắn biết Ôn Hinh phu nhân không biết võ công, dung nhan sớm muộn cũng sẽ già đi, cho nên muốn tận lực giúp cho nàng bảo trì thanh xuân, làm cho nàng vĩnh viễn xinh đẹp giống như hiện tại. Tay hắn vừa cầm lấy ngón tay của Ôn Hinh phu nhân, liền có xúc cảm khác thường. Tựa hồ như có một loại cộng minh thần bí, từ lúc hai tay chạm nhau sinh ra. Trong nháy mắt, hắn cảm thấy được trong cơ thể của Ôn Hinh phu nhân có cất giữ chân khí nhu hòa phong phú, phẳng lặng như mặt hồ, nhưng khi tay của hắn chạm vào, tiên thiên chân khí đã phá vỡ sự yên lặng trên mặt hồ, nhanh chóng khuếch tán, cuối cùng, không ngừng truyền vào trong cơ thể của Lục Minh, làm cho hắn cảm thấy từng đợt mát dịu, tựa hồ như đang giữa trưa hè mà cầm một chai trà xanh 0 độ mát lạnh uống vào, sung sướng như thần tiên... thân thể Ôn Hinh phu nhân hơi hơi chấn động, nhẹ nhàng rút tay về, gấp giọng nói : "Con không thể chạm vào cô, hiểu không? Khi con vận khởi chân khí, tuyệt đối không thể đụng vào cô, nếu không, sẽ có chuyện không tốt phát sinh, cô mệt rồi, con về phòng đi!" "Dạ" Lục Minh không nghĩ qua, trong cơ thể của Ôn Hinh phu nhân lại có tu vi thâm hậu như vậy, chân khí phong phó vô cùng, không thể đo lường. Mà, ngoài mặt, nhìn thì không thể thấy được, nàng chỉ giống như một người bình thường. Cũng khó trách, trên người nàng có khí chất không giống người thường, có sự phát sáng thần bí kia... thì ra nàng là một người tu luyện chân khí nội gia, nhưng tại sao mình không nhìn ra? Lão già Trang Thần tuy che dấu cực tốt, lão yêu quái cũng thuộc loại sâu không lường được, hoàn toàn không thể dùng mắt thường mà phán đoán, nhưng mình vẫn có thể cảm thấy, chân khí của Ôn Hinh phu nhân nhiều như vậy, tại sao mình lại không có một chút cảm ứng gì hết? Ôn Hinh phu nhân bỗng nhiên nhẹ giọng nói : "Chuyện tay của con hấp thụ nguyên khí của cô, tuyệt đối không nói với bất kỳ người nào, ngay cả Trầm nha đầu kia cũng không được, rõ chưa? Lục Minh ngạc nhiên, Trầm Khinh Vũ cũng không được nói? Thần bí quá vậy? Chân khí trong cơ thể nàng tại sao lại dễ dàng chạy vào trong cơ thể của mình như vậy??? Kỳ quái! Lục Minh cảm thấy lẫn lộn, nhưng lại thấy có lỗi, bởi vì chân khí do Ôn Hinh phu nhân cực khổ tu luyện ra, lại bị mình hấp thu một phần, nếu như mình không nắm lấy tay nàng, sẽ không sẽ ra chuyện này ... không đúng, bình thường ôm tiểu đậu đậu, mình cũng thường xuyên đụng vào tay nàng, nhưng có hấp với thụ cái quái gì đâu? Chẳng lẽ trên tay nhất định phải tràn ngập chân khí mới có thể hấp thụ được? Trong lòng hắn còn rất nhiều nghi vấn, nhưng không thể giải đáp được, Ôn Hinh phu nhân cũng không nói nhiều, chỉ kêu Lục Minh quay về nghỉ ngơi, vẻ mặt không chút tức giận, thậm chí còn lộ ra vẻ không nề hà vì gặp phải một đứa nhỏ bướng bỉnh luôn gây sự, làm cho Lục Minh nhìn thấy trong lòng run lên, thiếu chút nữa đã nói với nàng là làm sau không dám nữa. Trước khi ra cửa, nàng lại nhẹ nhàng gọi Lục Minh lại. "Con chờ một chút, có một người tên là Chiết dực thiên sứ, mấy ngày nữa sẽ đến HongKong, hắn và Hình Thiên Phong được xưng là tam đại đầu cường giả, là hậu nhân đời thứ năm của người sáng lập tổ chức đánh thuê quỷ long, thực lực còn có thể vượt trên hình thiên phong, hơn nữa lại gian xảo vô cùng, là đối thủ chủ yếu của cô trên thương trường, con cần phải cẩn thận đề phòng người này" Ôn Hinh phu nhân ngừng lại một lát ồi nói : "Hắn là ông chủ của Hắc Ám điện, tên người Pháp Duy Ai Lộ và Tang Li đều là sát thủ của Hắc Ám điện, nhưng bọn hắn không thuộc về Ngũ đại kỵ sĩ, cũng không thuộc về Mười ba kỵ sĩ bàn tròn, chỉ là một vài tiểu nhân vật thấp kém thôi ... Tên Chiết dực thiên sứ này là một địch nhân khó đối phó luôn luôn tìm cách hãm hại cô, nếu con có cơ hội, nhất định phải hoàn toàn đánh ngã hắn, tốt nhất làm cho hắn không thể sống được". "Biết rồi" Lục Minh vừa nghe có người còn trâu hơn hình thiên phong, chiến ý trong lòng đột nhiên dấy lên. Nếu giết chết Hình Thiên Phong, thì vẫn còn chút áy náy với ông nội, nhưng nếu giết tên Chiết dực thiên sứ này, một chút gánh nặng trong lòng Lục Minh cũng không có, chỉ có sát khí vô hạn. Dám có chủ ý với Ôn Hinh phu nhân, mặc kệ là ai, đều phải chết! Ôn Hinh phu nhân mỉm cười vời Lục Minh: "Không sao đâu, cô chỉ nhắc nhở con thôi, người này không dễ dàng gì đối phó, hơn nữa vô cùng gian xảo. Con dùng sức mạnh không đủ, phải dùng đế đầu óc, mới có thể hoàn toàn đánh bại hắn. Nếu hắn xuất hiện trước mặt cô, chú ý đừng cho hắn hay bất kỳ người bên cạnh hắn đến gần cô, ngay cả nữ cũng không được" Lục Minh gật đầu, nắm chặt nắm tay cam đoan : "Yên tâm, có con ở đây, không ai có thể đụng vào một sợi tóc của cô" "A, lời này cô sẽ nhớ trong lòng" Ôn Hinh phu nhân nghe xong cười rộ lên, chân thành bước về phòng, nhìn dáng vẻ tao nhã của nàng, Lục Minh không khỏi ngây người, nàng thật sự rất thần bí.... Một người như nàng, sao mình có thể quên? Quả thật rất kỳ quái! Trở về phòng, Lục Minh cẩn thận kiểm tra chân khí của Ôn Hinh phu nhân truyền vào trong cơ thể! Chân khí của nàng đối với cơ thể của mình, có một cái tác dụng gì đó khó nói nên lời, giống như là tiềm lực trong cơ thể được khai phát vậy, nhưng muốn chạm vào nó thì không thể chạm được, nên cuối cùng không biết là cái gì. Bởi vì cường địch sắp đến, Lục Minh phải chăm chỉ luyện tập tâm pháp của đồng tử công tầng mười một. Trong cảnh giới bán huyền diệu kia, giữa không trung, ngay cả giấc ngủ mà Lục Minh cũng không muốn lãng phí, ngồi xếp bằng không nhúc nhích, để cho tiên thiên chân khí vận hành vô hạn tuần hoàn trong cơ thể mình. Bởi vì mục chi hiên, hình thiên phong, chiết dực thiên sức đều là những cường địch đang chờ đón, là một mục tiêu lớn trong lòng Lục Minh, nên hắn càng luyện công chăm chỉ hơn. Phải gia tăng luyện công, nhanh chóng đề cao thực lực của mình, đánh bại cường địch, bảo vệ những người phụ nữ của mình ... Sáng ngày hôm sau, Lục Minh sau khi tỉnh lại trong trạng thái bán huyền diệu, cầm lấy điện thoại, trong đó có ba cuộc gọi nhỡ nửa đêm của một số lạ. Gọi ngược trở lại, mười giây sau, đã nghe được một âm thanh chấn động: "Là Lục Minh? Tôi đang tìm cậu, bởi vì Hắc Báo bị người ta đâm lén. Buổi tối hôm trước, bị đám cẩu quỷ nhẫn theo dõi, ba đánh một, tay phải của hắn bị gãy, vết thương tuy rằng không nguy hiểm, nhưng cầm ít nhất hai ba tháng để hồi phục. Uy cẩu, bổng tử, còn có đám người tây Âu muốn nhân cơ hội này gây khó dễ, ngày hôm qua cậu ra tay cứu người, bọn chúng lấy cớ này để khiêu chiến công phu Trung Quốc, khiêu chiến với Kungfu Panda, mà lại âm thầm hạ độc thủ với người của chúng ta. Ông già của tôi hạ lệnh chết, nói tôi không được ra khỏi cửa, bởi vì ông ta đang hợp tác quan trọng với Âu Mĩ, nếu tôi ra tay, thì sẽ phá hư chuyện của ông ta, ông ta còn nói sẽ tống tôi vào tù. Đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ông ta cảnh cáo tôi.... Lục Minh, tôi chỉ có thể gọi điện thoại cho cậu" "Hắc Báo bị người ta đâm lén? Xem ra đối thủ cũng không kém, khiêu chiến thế nào? Lục Minh suy nghĩ. Thân thủ của Hắc Báo, mình đương nhiên biết, người này tuy rằng đã biến thành một đại thúc ba mươi tuổi, nhưng tuyệt đối vẫn có thể xem là cao thủ thế hệ trẻ của lam hải, vân kiếm phi so với hắn, còn kém cả một con đường dài. "Bọn họ đưa ra mười người, tùy chúng ta bao nhiêu người. Vài võ quán bị bọn họ đập, bây giờ đã có rất nhiều con rùa đen rồi, Lục Minh, nếu cậu chịu ra tay, Thanh Long tôi nhất định sẽ trả cậu phần nhân tình này!"Lão đại Thanh Long vừa nói xong, Lục Minh liền tiếp lời : "Việc nhỏ, đánh nhau là tôi thích nhất, anh gọi điện cho tôi là được rồi. Anh hẹn với bọn họ một cái thời gian đi, lần này tôi sẽ đập cho bọn họ rụng rời tay chân luôn. Đúng rồi, thuận tiện nói cho bọn họ biết, Kungfu Panda hoan nghênh sự khiêu chiến của họ, một mình đấu toàn bộ bọn họ!" "Được, không nói nữa, phần nhân tình này Thanh Long sẽ nhớ kỹ"Thanh Long kích động, rồi nói cho Lục Minh biết một tuần sau sẽ lên lôi đài quyết đấu, vui vẻ cúp máy. Trước đó, Lục Minh vừa kịp nghe thấy được một giọng nói ầm ầm, đó chính là Hắc Báo, một người không biết sợ chết, đang ở bên cạnh Thanh Long. Đi ra ngoài, Ôn Hinh phu nhân đã ngồi đợi hắn trên bàn ăn. Lục Minh trong lòng vừa động, ngồi xuống hỏi : "Nếu con lên lôi đài luận võ với người khác, cô có đến cổ vũ cho con không?"
Lục Minh chạy về khách sạn Shangrila, Ôn Hinh phu nhân vẫn còn đang xem văn kiện, bên ngoài đã để một phần cơm.
Hắn vừa thấy, trong lòng quên luôn chuyện giải thích về hành động cứu người, đi đến giật lấy văn kiện trong tay Ôn Hinh phu nhân nói : "Ăn trước đi, bây giờ đã hơn hai giờ rồi, cô còn không ăn trưa, như vậy sao được!"Ôn Hinh phu nhân bị động tác của hắn làm cho hoảng sợ, nhưng nhìn rõ lại là Lục Minh, chợt thản nhiên cười : "Được rồi, thật sự là tiểu hầu tử bá đạo, chỉ một chút nữa là cô xong rồi ... sao hôm nay trở về sớm vậy?"
"A?"Lục Minh giật mình, mình nên giải thích thế nào đây, vừa rồi còn mới mạnh miệng, bây giờ không biết nói cái gì nữa.
Cuối cùng, thấy rằng không thể trốn được, sớm muộn gì nàng ta cũng biết, nên đang chuyện cứu người và chuyện chọc cô cảnh sát nói ra.
Ôn Hinh phu nhân nghe xong, cũng không trách hắn, ngược lại còn cười khoan dung nói : ""Con nha, bướng bĩnh y như trước đây, chẳng qua cứu người là đúng, có thể cứu được đứa nhỏ kia, con làm tốt lắm"
Lục Minh không ngờ nàng còn biểu dương mình, trong lòng có chút kích động, vô cùng tự hào, giống như được mẹ khen vậy, xum xoe chạy ra lấy cơm vào, rồi thay nàng dọn dẹp đồ đạc trên bàn, tùy tiện hỏi một câu : "Tất cả đều là văn kiện sao? Con có thể giúp được gì không?"Ôn Hinh phu nhân nghe xong liền nở nụ cười, gật đầu nói : "Con có thể giúp, chẳng qua bây giờ chưa phải lúc, chờ con học xong ngành thương mại đi rồi mới được. Ở thương trường, cũng phức tạp như ở quan trường, mặt ngoài tĩnh lặng, nhưng bên trong thì sóng ngầm mãnh liệt, chỉ cần có một chuyện xảy ra, thì giống như một cơn sóng thần, cuốn tất cả mọi người vào đó. Mà ở biển lại có rất nhiều cá mập ăn thịt người, đang há mồm ra, chờ ăn một tiểu hầu tử như con vậy..."
Ôn Hinh phu nhân giễu cợt Lục Minh hai cậu, nhìn thấy hắn âm thầm đổ mồ hôi lạnh, trong lòng chợt vui, lại nói : "Hai ngày nữa ở HongKong có hội đấu giá, con có thể đi theo cô xem, thậm chí có thể cho con đấu giá, dưới sáu trăm triệu, con thích gì cứ mua, nhưng trên sáu trăm triệu thì con phải nghe lời cô"
Có được đặc ân tốt như vậy, Lục Minh đương nhiên gật đầu.
Sau khi dùng cơm, Ôn Hinh phu nhân tỏ vẻ phải nghỉ ngơi, kêu Lục Minh rời đi, chẳng qua, lúc hắn bước ra cửa phát hiện ra nàng lại cầm lấy văn kiện.
Trầm khinh vũ các nàng chưa tới, hạ linh và ngu thanh y thì không ở bên cạnh, còn chăm sóc cho Ôn Hinh phu nhân thì mình bây giờ không thể giúp. Lục Minh nhàm chán trở về phòng, ngồi luyện thuốc được một lúc, rồi lấy "thập bát khổ đại ngục"ra xem.
"Thập bát khổ địa ngục"này đối với con trai mà nói, thì đúng là phương thức tu luyện khủng bố nhất, nhưng đối với con gái, cũng là thoải mái nhất, các nàng chỉ cần tìm suối, rùng rức, hoa viên ...cái địa phương ấy tu luyện là có thể. Hơn nữa, tu luyện mệt mỏi rồi, chỉ cần uống sữa, nước trái cây, mật, nước suối ... để bổ sung năng lượng. Không giới hạn mỹ thực, không giới hạn thời gian, chổ nào có đất, chổ đó cỏ thể tu luyện được. Trừ việc trước khi luyện thành không thể abc với con trai ra, thì không phải theo khuôn mẫu nào, thậm chí ngâm mình trong sữa, dòng suối hay trong thuốc thì sẽ đạt được hiệu quả tu luyện tốt nhất,
Quá trình tu luyện cũng rất thoải mái, tu xong còn có thể thanh xuân tỏ sáng, dung mạo kéo dài không thay đổi...
Chẳng qua, khuyết điểm duy nhất chính là, sau khi cùng với con trai abc xong, sẽ đem tất cả công lực chuyển hóa vào trong cơ thể con trai, không lưu lại một chút gì. Đây chính là công pháp tu luyện vì con trai. Hoàn toàn không có chút gì cho mình, cho nên có tên là Hồng Trang Kiếp, ý là những thứ này khi xuất giá sẽ cho đi theo làm của hồi môn, như vậy chính là thời kỳ công pháp ngưng hẳn.
"Không biết Giai Giai các nàng có tu luyện Hồng Trang Kiếp này không?"Lục Minh có chút buồn rầu, tu luyện thì thoải mái, nhưng kết quả lại là con số . Chuyện này ai lại nguyện ý đi làm?
Lục Minh mặc dù có tâm tu luyện thập bát khổ địa ngục, nhưng không có điều kiện thống khổ...
Chúc Tiểu Diệp không cho hắn lấy tử khí, Cảnh Hàn cũng không chịu cho hắn chạm vào băng hàn khí. Cuối cùng đóng sách lại, mở máy tính ra, nhàn chám nằm trên mặt đất, hy vọng có thể tìm thấy cái gì đó vui vui.
Mở các trang web trong phần ưa thích ra, vừa nhìn thấy, ngây người!
Bởi vì vừa vào đã gặp ngay một cái banner [ công phu thật sự], click thử vào, bên trong có bài viết và một cái video clip, nội dung bên trong chính là vài tin tức đặc biệt của HongKong hôm nay, phía dưới là đoạn clip Lục Minh phi thân cứu người nguyên bản ( Chỉ vài giây), sau đó là một đoạn clip đã được làm lại, bao gồm làm chậm, biên tập và ghi chú thêm vào, tổng cộng đã làm chậm ba lượt, mỗi lần đều không có nghi vấn.
Còn phầment, cũng là thánh địa của spamer, trong một giờ đã có gần một triệu bàment.
: Một câu nói nhãm, đại loại như temp.
: Trời đất, ai vậy? Quả thật quá ghê gớm!
: thật hay giả?
và thì quote lại để trả lời cho người trên, xác định đoạn clip là thật. Rồi còn nói thêm một câu là cái gì mà truyền thuyết sống lại ...
Còn ngườment thứ thì nói rằng con heo nhà ai chạy đến đây, mau đưa nó về ngay, nếu không lão tử sẽ một đao thịt nó.
Bài post thứ bảy là của chủ topic, nội dung nói rằng : mọi người xem thì xem, đừng quăng tạ cus này nọ, vất vả lắm mới làm ra được, không xem thì cũng đừng spam, nếu không sẽ bị ban!
Sau đó, bài viết , , thì viết đến mấy ngàn ký tự, nói rằng trình độ dây thép càng lúc càng cao, còn thủ pháp diễn càng ngày càng tốt, hắn dùng ánh mắt của người chuyên nghiệp, chỉ ra vài điểm đáng ngờ, ví dụ như thời gian lăng không xoay người không hợp với lẽ thường, hơn nữa giữa không trung thì không thể dùng sức mà đá bay một tên mập như vậy, sau đó hắn ngồi phán như đúng rồi, nói cái gì mà lực là tác dụng lẫn nhau, nếu bóng đen cứu người không có dây thép, thì khi đá tên mập bay đi thì bóng đen đó cũng phải bay ngược về sau... còn động tác đập chân lên tường thì nói là cái gì mà lực hút của trái đất, còn cái phần bị mốp của trần xe, thì hắn bảo rằng cái trần xe mục nát, nếu không thì khi ngã xuống như vậy, mà vẫn có thể xoay người rời đi, đây là đều mà con người không thể làm được... Cuối cùng, hắn kết luận rằng, đây không phải là làm phim, mà bóng đen đó chính là người ngoài hành tinh! _._!
cũng reply lại rằng : nói cho cùng, cũng không thể thấy mặt rõ.
Rồi cũng có người giả bộ kinh ngạc, đây không phải là chuyên gia bình luận rum trong truyền thuyết đây sao?
Rồi những người sau đều dùng những emo xỉ vả, tỏ vẻ khinh bỉ cái thằng số , rồi còn có người phản bác, nói rằng quan điểm của thằng đó không được xác minh, nhưng kết luận lại rằng : mày không làm được, nhưng không phải là người khác không làm được!
Có khắc khẩu, ồn ào liền xuất hiện.
Rồi có người nói rằng : , mày trở về sao hỏa của mày đi.
, mẹ của mày gọi mày về nhà ăn cơm kìa... , mày không làm được, cứ kiếm viên thuốc màu xanh uống vào, bảo đảm thành siêu nhân liền ... , mày bị vô năng thì cứ thừa nhận, vợ của mày cứ để cho tao, tao tuy rằng nghèo, nhưng cơ thể không bị vô dụng như mày đâu ... , tao sùng bái tinh thần của mày lắm đó, đi vào tao đến nhà trẻ đi, mấy đứa ở đó đã chuẩn bị tốt rồi ...
Cũng có vài bài post ủng hộ , đứng ra phản kích, nói các người chỉ biết dùng từ ác độc, rồi nói là phiền nhất là những người này, cứ mở mồm ra là chém gió, một chút kỹ thuật hàm lượng cũng không có.
Mấy trăm bài post ở dưới, là một cuộc chiến trên mạng cực kỳ căng thẳng, không rõ chuyện gì mà cũng xen vào ... Lục Minh nhìn thấy mà choáng váng cả đầu, không thể tưởng được trong lúc mình vô ý cứu một đứa bé, mà đã xảy ra ầm ĩ lớn như vậy, trong lòng thầm chửi : Lũ dở hơi!
Không chỉ võ nghệ cao cường, trong cuộc sống cũng có rất nhiều người giỏi võ như vậy, nhưng so dợ phiền toái, nên không muốn biểu hiện ra ngoài.
Vưa định tắt đi, thì phát hiện ra có thêm những topic rất nóng bỏng.
Một topic có tên là [ dùng kỹ thuật, bóng đen cứu người trăm phần trăm là giả], nội dung bên trong còn chỉ ra gần một trăm điểm đáng ngờ, làm cho Lục Minh nhức hết cả đầu.
Lại một cái topic khác tên là [ người thật việc thật, phỏng vấn nhân vật tại hiện trường] trong đây cũng là một đoạn clip, nội dung là một cuộc phỏng vấn dân chúng ngay tại hiện trường, trong đó có cả chủ cửa hàng tham tiền kia : Tôi đương nhiên thấy, tôi bán cho hắn hai cây kem và một chai nước ... Đúng vậy, rất đẹp trai, cao ráo, đeo kính đen, mũi cao, vẻ mặt lạnh lùng, so với siêu sao Thiên Vương còn đẹp trai hơn ... Đi chung có hai người nữ, cũng rất hấp dẫn, phỏng chừng là đại minh tinh, cũng đeo kính đen, tôi còn thấy hắn đứng trên cầu thang để xem, sau đó, tôi thu một ngàn đồng của hắn, rồi bán cho hắn hai cái ghế dựa ... sau đó sự cố xảy ra, hắn để hai cô bạn gái lại, rồi lao đi cứu người ... nhanh lắm, tôi hình dung tốc độ thế nào ... tôi cũng không thể nói rõ, hắn nhảy lên, đạp lên xe, sau đó nhảy lên tường ... tôi ... trước kia tôi cũng không tin là có người như vậy, tôi không thể không tin, đúng rồi, phí phỏng vấn của các người là bao nhiêu?
Sau đó lại có bàment, post lên một clip về một vận động viên nhảy cầu, đưa ra biện chứng, con người trong khoảng thời gian quá ngắn không thể dùng sức nhiều như vậy.
Bọn họ nói, động tác của vận động viên nhảy cầu đã đạt đến cực hạn của con người, không có khả năng vừa cứu người mà vừa đá bay một tên mập.
Rồi có một người khác, cũng post một đoạn clip về một cú slamdunk của NBA, rồi còn xỉ nhục rằng, mày chỉ nhảy cao được có cm, còn người ta có thể nhảy được cm, đây là chêch lệch, mày không hiểu sao! Kiều lão gia có thể vừa huýt sáo vừa dunk rổ, đối với chúng mày, trừ cái việc nhắm mắt ồn ào, thì còn làm được cái chó gì...
Túm lại là, một bên bảo vệ quan điểm của chủ topic, một bên thì ủng hộ ý kiến của người post bài thứ , nói chung Lục Minh rất là bội phục những người này, vì nhìn vào mà cứ tưởng như đây là chuyên gia.
Đành mở TV lên, trời ơi, bây giờ truyền hình HongKong đã có tiết mục mới, tìm một đám người đi lên, cái gì mà chuyên gia cố vấn võ thuật hay là võ sư nổi tiếng gì gì đó, rồi cũng có cả đoàn diễn viên hôm nay, cùng thảo luận về chuyện Kungfu Panda cứu người hôm nay.
"Trước kia ông làm võ sư, ông có thể võ nghệ cao cường có tồn tại hay không? Trên mạng bây giờ có nhiều nói đều nói đây là giả"Nữ dẫn chương trình bắt đầu châm ngòi lửa.
"Tôi không biết người khác có làm được không, chứ tôi là không được rồi ..."Võ sư nổi danh HongKong cười ha ha.
"Trước kia tôi cũng không tin, nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy, Kungfu Panda này cũng có chút bổn sự, chính tôi đã quay lại đoạn phim này, tuyệt đối không hề giả dối, hơn nữa, tốc độ nhanh như vậy, không người thường nào có thể làm được"Ông đạo diễn mập cười ha hả nói : "Kungfu Panda, nếu hắn muốn đóng phim, tội lập tức có một vai diễn cho hắn, có thân thủ như vậy, tôi tin chắc rằng, nếu công chiếu ra thế giới, phỏng chừng sẽ vượt qua Lý Tiểu Long năm đó!"
"Có tiểu bảo bối kia kìa, mọi người có thể hỏi em nó ..."Người nữ dẫn chương trình kêu người ôm một đứa bé lại, là đứa bé mà Lục Minh đã cứu...
"Em muốn được hợp tác với Kungfu Panda, nhớ ... nhớ quá ... nếu anh ấy làm nam diễn viên chính, em không ngại cùng anh ấy hôn mãnh liệt đâu!"Người nữ minh tinh trúng đạn đã chết hôm nay cũng tới, nàng thiếu chút nữa đã nói là đồng ý lên giường với Lục Minh!!!
"Theo tin tức mới nhất, cao thu karate đã gọi điện đến, hy vọng có thể khiêu chiến với Kungfu Panda!"Người nữ dẫn chương trình kích động đứng lên, tin tức hôm nay quả thật quá kích thích, là tin hấp dẫn nhất trong năm, hơn nữa, còn có cao thủ karate đến khiêu chiến, nếu Kungfu Panda đứng ra ứng chiến, có một trận quyết đấu giữa cao thủ, tin chắc rằng lượng người xem của đài truyền hình muốn thấp cũng khó!
"Ồ, Kungfu Panda, anh có nghe không? Cao thủ karate chuẩn bị khiêu chiến anh, nếu anh có xem chương trình của chúng tôi, xin anh cho hắn một câu trả lời thuyết phục, chúng tôi chờ điện thoại của anh!"Người nữ này quá kích động rồi, hướng về ống kính hét lên.
"...."Lục Minh không biết nói gì luôn, bản thân vốn muốn hạ thấp, lại bị người khác nâng giá lên, thật quá kỳ lạ!
Cứu người không cần thù lao thì không nói, đã vậy còn nhận được tên một cái nickname mới : Kungfu Panda.
Tên này nghe có vẻ thú vị, người của đài truyền hình HongKong không biết nghĩ cái gì nữa, nặn ra một cái tên khá là có ý nghĩa! Thật sự làm cho người ta khó hiểu.
Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter
Bữa tối, khi Ôn Hinh phu nhân cho hắn một miếng thịt bò, bỗng nhiên mỉm cười hỏi : "Con có rất nhiều chuyện muốn hỏi cô phải không?" Lục Minh đầu tiên là gật đầu, sau đó lại lắc đầu. Nếu như trước kia đã có nhận thức nàng, mà lại quên nàng mất tiêu, để cho nàng biết được, chắc chắn là xấu hổ đến mức đầu đập tự sát. Ôn Hinh phu nhân cười, cúi đầu tao nhã dùng cơm, nàng ăn xong rồi, văn chờ Lục Minh đến khi hắn ăn no, mới lấy khăn tay nhẹ nhàng lau thức ăn trên khóe miệng hắn, giống như đang chăm sóc cho một đứa bé, cuối cùng nhẹ giọng nói : "Bây giờ còn sớm, một ngày nào đó, cô sẽ nói cho con biết, chờ con trưởng thành một chút thôi!" Trong lòng Lục Minh ấm áp, muốn nói cái gì đó nhưng không nói nên lời, chỉ ngơ ngác nhìn mặt nàng. Bây giờ hắn phát hiện, Ôn Hinh phu nhân, Trầm Khinh Vũ, trên người của hai người bọn họ, đều có một loại khí chất thần bí, mắt thường không thể nhìn thấy được. "Nhìn người ta như vậy là không có lễ phép, nào có ai nhìn thẳng mặt người khác như vậy bao giờ"Ôn Hinh phu nhân nhẹ nhàng vỗ đầu của Lục Minh, không giận mà ngược lại còn cười nói : "Tiểu hầu tử trong lòng luôn tràn đầy tò mò, được rồi, nhìn đủ rồi, về phòng nghỉ ngơi đi! Đúng rồi, cái này cho con, con xem có dùng được không?" Bàn tay thon thả của nàng nhẹ nhàng cởi chuỗi châu liên trên cổ xuống, đưa cho Lục Minh. Châu liên vẫn mang nhiệt độ cơ thể nàng, Lục Minh cầm lấy cảm thấy ấm áp vô cùng, hương thơm vô hình như thấm vào ruột gan, thiếu chứt nữa là không còn chổ hít thở, vì để che dấu sự thất thố, Lục Minh nhanh chóng nhắm mắt lại, tiếp xúc với năng lượng của chuỗi hạt liên này... trong đầu, lập tức hiện ra một loại năng lượng xa lạ, cùng với tên của nó, đây là Nam Hải minh châu, không phải là ngọc châu bình thường, mà là dạ minh châu. Năng lượng cất dấu bên trong nó có thể giúp cho phụ nữ kết âm dưỡng nhan, có thể hóa giải năng lượng khô nóng. Ví dụ như một người bị trúng độc cương cường, có thể dùng loại năng lượng này để hóa giải, triệu tiệt đi thương tổn của cương cường. Nếu dùng để chế thuốc, có thể thêm vào một số chất xúc tác, rót thêm cửu chuyển dưỡng nhan dịch hoặc là lục thần hoàn đồng, có thể làm tăng thêm dược vật bên trong, thậm chí có thể trực tiếp vận khởi thân thể khô khan của phụ nữ, khôi phục lại các chức năng sinh lý bình thường ... Chẳng qua, đối với tục mệnh, hay là cái loại dược vật dương tính đều không có bất kỳ tác dụng nào. Đối với thân thể của đàn ông con trai, cũng không có bất kỳ tác dụng gì, tác dụng của nó chỉ dành cho phụ nữ hoặc sinh mệnh âm nhu. "Đây là Nam hải minh châu, tác dụng kết âm dưỡng nhan, cô đeo nó, đối với thân thể của cô mới có lợi!"Lục Minh nhanh chóng đem sợi châu liên này trả lại cho Ôn Hinh phu nhân. "Đứa nhỏ ngốc, cô đương nhiên biết nó là Nam hải minh chau, cũng biết nó có thể kết âm dương nhanh, nhưng cô không cần nó nữa. Cô cảm thấy nó có điểm hữu dụng với con, cho nên tặng nó cho con. Thứ này cho con sẽ trở nên hữu dụng hơn, bạn của cô còn có một sợi, cô có thể nói nàng ta tặng cho con, chẳng qua, con phải tặng lại cho nàng ta mấy bình Cửu chuyển dưỡng nhan dịch và Lực thần hoàn đồng hoàn, cio như là trao đổi" Ôn Hinh phu nhân mỉm cười, cũng không nhận lại. "Đổi, đương nhiên là đổi!" Lục Minh nhảy dựng lên nói : "Thứ này đối với con rất hữu dụng, có nó, con có thể chế ra nhiều phương thuốc tốt!" "Hữu dũng là được, phần lớn trâu bảo của thế gian, bởi vì không được người thưởng thức, mà trở nên long đong" Ôn Hinh phu nhân khẽ vuốt đầu của Lục Minh, mang chút tự hào mỉm cười : "Hoàn hảo, còn có đứa nhỏ này có thể dùng chúng nó, đây quả thật là một chuyện tốt" "Cô có mệt hay không? Bận rộn cả ngày rồi, hay là con mát xa cho cô một chút?" Trong lòng Lục Minh, kỳ thật muốn đem năng lượng của Nam hải minh châu này truyền cho Ôn Hinh phu nhân, làm cho nàng càng thêm trẻ, càng thêm xinh đẹp, chứ không phải là lợi dụng mát xa để chiếm tiện nghi của nàng. Trong lòng hắn biết Ôn Hinh phu nhân không biết võ công, dung nhan sớm muộn cũng sẽ già đi, cho nên muốn tận lực giúp cho nàng bảo trì thanh xuân, làm cho nàng vĩnh viễn xinh đẹp giống như hiện tại. Tay hắn vừa cầm lấy ngón tay của Ôn Hinh phu nhân, liền có xúc cảm khác thường. Tựa hồ như có một loại cộng minh thần bí, từ lúc hai tay chạm nhau sinh ra. Trong nháy mắt, hắn cảm thấy được trong cơ thể của Ôn Hinh phu nhân có cất giữ chân khí nhu hòa phong phú, phẳng lặng như mặt hồ, nhưng khi tay của hắn chạm vào, tiên thiên chân khí đã phá vỡ sự yên lặng trên mặt hồ, nhanh chóng khuếch tán, cuối cùng, không ngừng truyền vào trong cơ thể của Lục Minh, làm cho hắn cảm thấy từng đợt mát dịu, tựa hồ như đang giữa trưa hè mà cầm một chai trà xanh 0 độ mát lạnh uống vào, sung sướng như thần tiên... thân thể Ôn Hinh phu nhân hơi hơi chấn động, nhẹ nhàng rút tay về, gấp giọng nói : "Con không thể chạm vào cô, hiểu không? Khi con vận khởi chân khí, tuyệt đối không thể đụng vào cô, nếu không, sẽ có chuyện không tốt phát sinh, cô mệt rồi, con về phòng đi!" "Dạ" Lục Minh không nghĩ qua, trong cơ thể của Ôn Hinh phu nhân lại có tu vi thâm hậu như vậy, chân khí phong phó vô cùng, không thể đo lường. Mà, ngoài mặt, nhìn thì không thể thấy được, nàng chỉ giống như một người bình thường. Cũng khó trách, trên người nàng có khí chất không giống người thường, có sự phát sáng thần bí kia... thì ra nàng là một người tu luyện chân khí nội gia, nhưng tại sao mình không nhìn ra? Lão già Trang Thần tuy che dấu cực tốt, lão yêu quái cũng thuộc loại sâu không lường được, hoàn toàn không thể dùng mắt thường mà phán đoán, nhưng mình vẫn có thể cảm thấy, chân khí của Ôn Hinh phu nhân nhiều như vậy, tại sao mình lại không có một chút cảm ứng gì hết? Ôn Hinh phu nhân bỗng nhiên nhẹ giọng nói : "Chuyện tay của con hấp thụ nguyên khí của cô, tuyệt đối không nói với bất kỳ người nào, ngay cả Trầm nha đầu kia cũng không được, rõ chưa? Lục Minh ngạc nhiên, Trầm Khinh Vũ cũng không được nói? Thần bí quá vậy? Chân khí trong cơ thể nàng tại sao lại dễ dàng chạy vào trong cơ thể của mình như vậy??? Kỳ quái! Lục Minh cảm thấy lẫn lộn, nhưng lại thấy có lỗi, bởi vì chân khí do Ôn Hinh phu nhân cực khổ tu luyện ra, lại bị mình hấp thu một phần, nếu như mình không nắm lấy tay nàng, sẽ không sẽ ra chuyện này ... không đúng, bình thường ôm tiểu đậu đậu, mình cũng thường xuyên đụng vào tay nàng, nhưng có hấp với thụ cái quái gì đâu? Chẳng lẽ trên tay nhất định phải tràn ngập chân khí mới có thể hấp thụ được? Trong lòng hắn còn rất nhiều nghi vấn, nhưng không thể giải đáp được, Ôn Hinh phu nhân cũng không nói nhiều, chỉ kêu Lục Minh quay về nghỉ ngơi, vẻ mặt không chút tức giận, thậm chí còn lộ ra vẻ không nề hà vì gặp phải một đứa nhỏ bướng bỉnh luôn gây sự, làm cho Lục Minh nhìn thấy trong lòng run lên, thiếu chút nữa đã nói với nàng là làm sau không dám nữa. Trước khi ra cửa, nàng lại nhẹ nhàng gọi Lục Minh lại. "Con chờ một chút, có một người tên là Chiết dực thiên sứ, mấy ngày nữa sẽ đến HongKong, hắn và Hình Thiên Phong được xưng là tam đại đầu cường giả, là hậu nhân đời thứ năm của người sáng lập tổ chức đánh thuê quỷ long, thực lực còn có thể vượt trên hình thiên phong, hơn nữa lại gian xảo vô cùng, là đối thủ chủ yếu của cô trên thương trường, con cần phải cẩn thận đề phòng người này" Ôn Hinh phu nhân ngừng lại một lát ồi nói : "Hắn là ông chủ của Hắc Ám điện, tên người Pháp Duy Ai Lộ và Tang Li đều là sát thủ của Hắc Ám điện, nhưng bọn hắn không thuộc về Ngũ đại kỵ sĩ, cũng không thuộc về Mười ba kỵ sĩ bàn tròn, chỉ là một vài tiểu nhân vật thấp kém thôi ... Tên Chiết dực thiên sứ này là một địch nhân khó đối phó luôn luôn tìm cách hãm hại cô, nếu con có cơ hội, nhất định phải hoàn toàn đánh ngã hắn, tốt nhất làm cho hắn không thể sống được". "Biết rồi" Lục Minh vừa nghe có người còn trâu hơn hình thiên phong, chiến ý trong lòng đột nhiên dấy lên. Nếu giết chết Hình Thiên Phong, thì vẫn còn chút áy náy với ông nội, nhưng nếu giết tên Chiết dực thiên sứ này, một chút gánh nặng trong lòng Lục Minh cũng không có, chỉ có sát khí vô hạn. Dám có chủ ý với Ôn Hinh phu nhân, mặc kệ là ai, đều phải chết! Ôn Hinh phu nhân mỉm cười vời Lục Minh: "Không sao đâu, cô chỉ nhắc nhở con thôi, người này không dễ dàng gì đối phó, hơn nữa vô cùng gian xảo. Con dùng sức mạnh không đủ, phải dùng đế đầu óc, mới có thể hoàn toàn đánh bại hắn. Nếu hắn xuất hiện trước mặt cô, chú ý đừng cho hắn hay bất kỳ người bên cạnh hắn đến gần cô, ngay cả nữ cũng không được" Lục Minh gật đầu, nắm chặt nắm tay cam đoan : "Yên tâm, có con ở đây, không ai có thể đụng vào một sợi tóc của cô" "A, lời này cô sẽ nhớ trong lòng" Ôn Hinh phu nhân nghe xong cười rộ lên, chân thành bước về phòng, nhìn dáng vẻ tao nhã của nàng, Lục Minh không khỏi ngây người, nàng thật sự rất thần bí.... Một người như nàng, sao mình có thể quên? Quả thật rất kỳ quái! Trở về phòng, Lục Minh cẩn thận kiểm tra chân khí của Ôn Hinh phu nhân truyền vào trong cơ thể! Chân khí của nàng đối với cơ thể của mình, có một cái tác dụng gì đó khó nói nên lời, giống như là tiềm lực trong cơ thể được khai phát vậy, nhưng muốn chạm vào nó thì không thể chạm được, nên cuối cùng không biết là cái gì. Bởi vì cường địch sắp đến, Lục Minh phải chăm chỉ luyện tập tâm pháp của đồng tử công tầng mười một. Trong cảnh giới bán huyền diệu kia, giữa không trung, ngay cả giấc ngủ mà Lục Minh cũng không muốn lãng phí, ngồi xếp bằng không nhúc nhích, để cho tiên thiên chân khí vận hành vô hạn tuần hoàn trong cơ thể mình. Bởi vì mục chi hiên, hình thiên phong, chiết dực thiên sức đều là những cường địch đang chờ đón, là một mục tiêu lớn trong lòng Lục Minh, nên hắn càng luyện công chăm chỉ hơn. Phải gia tăng luyện công, nhanh chóng đề cao thực lực của mình, đánh bại cường địch, bảo vệ những người phụ nữ của mình ... Sáng ngày hôm sau, Lục Minh sau khi tỉnh lại trong trạng thái bán huyền diệu, cầm lấy điện thoại, trong đó có ba cuộc gọi nhỡ nửa đêm của một số lạ. Gọi ngược trở lại, mười giây sau, đã nghe được một âm thanh chấn động: "Là Lục Minh? Tôi đang tìm cậu, bởi vì Hắc Báo bị người ta đâm lén. Buổi tối hôm trước, bị đám cẩu quỷ nhẫn theo dõi, ba đánh một, tay phải của hắn bị gãy, vết thương tuy rằng không nguy hiểm, nhưng cầm ít nhất hai ba tháng để hồi phục. Uy cẩu, bổng tử, còn có đám người tây Âu muốn nhân cơ hội này gây khó dễ, ngày hôm qua cậu ra tay cứu người, bọn chúng lấy cớ này để khiêu chiến công phu Trung Quốc, khiêu chiến với Kungfu Panda, mà lại âm thầm hạ độc thủ với người của chúng ta. Ông già của tôi hạ lệnh chết, nói tôi không được ra khỏi cửa, bởi vì ông ta đang hợp tác quan trọng với Âu Mĩ, nếu tôi ra tay, thì sẽ phá hư chuyện của ông ta, ông ta còn nói sẽ tống tôi vào tù. Đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ông ta cảnh cáo tôi.... Lục Minh, tôi chỉ có thể gọi điện thoại cho cậu" "Hắc Báo bị người ta đâm lén? Xem ra đối thủ cũng không kém, khiêu chiến thế nào? Lục Minh suy nghĩ. Thân thủ của Hắc Báo, mình đương nhiên biết, người này tuy rằng đã biến thành một đại thúc ba mươi tuổi, nhưng tuyệt đối vẫn có thể xem là cao thủ thế hệ trẻ của lam hải, vân kiếm phi so với hắn, còn kém cả một con đường dài. "Bọn họ đưa ra mười người, tùy chúng ta bao nhiêu người. Vài võ quán bị bọn họ đập, bây giờ đã có rất nhiều con rùa đen rồi, Lục Minh, nếu cậu chịu ra tay, Thanh Long tôi nhất định sẽ trả cậu phần nhân tình này!"Lão đại Thanh Long vừa nói xong, Lục Minh liền tiếp lời : "Việc nhỏ, đánh nhau là tôi thích nhất, anh gọi điện cho tôi là được rồi. Anh hẹn với bọn họ một cái thời gian đi, lần này tôi sẽ đập cho bọn họ rụng rời tay chân luôn. Đúng rồi, thuận tiện nói cho bọn họ biết, Kungfu Panda hoan nghênh sự khiêu chiến của họ, một mình đấu toàn bộ bọn họ!" "Được, không nói nữa, phần nhân tình này Thanh Long sẽ nhớ kỹ"Thanh Long kích động, rồi nói cho Lục Minh biết một tuần sau sẽ lên lôi đài quyết đấu, vui vẻ cúp máy. Trước đó, Lục Minh vừa kịp nghe thấy được một giọng nói ầm ầm, đó chính là Hắc Báo, một người không biết sợ chết, đang ở bên cạnh Thanh Long. Đi ra ngoài, Ôn Hinh phu nhân đã ngồi đợi hắn trên bàn ăn. Lục Minh trong lòng vừa động, ngồi xuống hỏi : "Nếu con lên lôi đài luận võ với người khác, cô có đến cổ vũ cho con không?"