Hera nhìn thấy biểu cảm tư xuân của An Tịnh Tuyết thì vô cùng ngạc nhiên, thậm chí còn suýt nữa đánh rơi cốc café đen tuyền trên tay. Cô ta không nhìn nhầm chứ, bà cụ non có trái tim sắt đá và máu lạnh nhất tổ chức vậy mà yêu rồi, ông trời ơi, hôm nay mặt trời mọc ở đằng tây sao?
“Em, em…em có…” Hera lắp bắp nói không ra lời.
An Tịnh Tuyết nhìn thái độ không thể tin của Hera liền cảm thấy buồn cười. Cũng đúng thôi, chính cô còn không tin được rằng mình có ngày sẽ yêu một người đàn ông cơ mà.
“Uhm. Anh ấy rất tốt. Một lát nữa sẽ giới thiệu cho chị.”
“Con bé này, em giấu giỏi thật đấy!”
Cuối cùng Hera cũng lấy lại bình tĩnh, bật cười cốc đầu An Tịnh Tuyết một cái. Dù sao có một người đàn ông chăm sóc cho Red cũng không tệ, con bé này đã khổ nhiều rồi, giờ cánh cổng hạnh phúc đã mở ra cũng đúng thôi.
“Nếu hắn có bắt nạt em thì phải báo ngay cho chị đấy, lúc đó em khỏi phải lo vướng bận tình cảm mà không thể ‘ra tay’.”
Hai chữ “ra tay” được Hera gằn mạnh, cùng lúc đó là một động tác tay xẹt ngang cổ vô cùng khoa trương. An Tịnh Tuyết nở nụ cười, cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp. Có lẽ cô không được hưởng hạnh phúc từ cha mẹ nên ông trời đền bù bằng những người khác chăng?
“Chị đừng coi thường con mắt của em. Tuyệt đối không xảy ra trường hợp đó đâu.”
“Em tin tưởng gã đó quá nhỉ, chị cứ tưởng cả đời này em sẽ không tin ai cơ đấy.”
Hera giả bộ thương tâm, hai mắt cụp lại hệt như một chú cún bị bỏ rơi. An Tịnh Tuyết vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên môi, không đáp. Trước khi gặp Bạc Á Thần, trong từ điển nhân sinh của cô đúng là chưa từng có chữ “tin” tồn tại, ngay cả đối với người mang danh nghĩa chị em kết nghĩa là Hera cũng vậy. Cũng chính vì Hera biết được điều này nhưng vẫn yêu quý cô nên cô mới đối tốt với cô ta. Nhưng nếu bắt buộc phải chọn Bạc Á Thần hay Hera, cô sẽ không ngần ngại mà chọn Bạc Á Thần. Cô khó khăn lắm mới gặp được một nửa của đời mình, đương nhiên không thể nào buông tay, cho dù đối phương có là thần chết đi chăng nữa.
Rốt cục, cuộc trò chuyện ở quán café cũng kết thúc trong lời ca thán của Hera. Cô ta bắt An Tịnh Tuyết phải đi mua sắm với mình để đền bù “tổn thất tinh thần”, tất nhiên, An Tịnh Tuyết cũng phải phụ trách toàn bộ chi phí. Đối với tính tình trẻ con của Hera, An Tịnh Tuyết đành thôi ý định phản kháng, để mặc cô ta kéo mình đi, dù sao cũng đã lâu cô chưa mua quần áo mới rồi.
Hera chở An Tịnh Tuyết trên chiếc xe Ferari màu đỏ chói của mình với tốc độ cực nhanh, thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn của những chàng trai đi bên cạnh. Tổ hợp yêu tinh và thiên sứ, không nổi cũng không được.
“Oh, đằng sau chúng ta có chuột!”
An Tịnh Tuyết nhìn vào kính chiếu hậu, quả thật thấy được một chiếc xe BMW đen bóng đang theo sát xe của bọn họ. An Tịnh Tuyết hơi nhíu mày, không nghĩ ra mình vướng phải rắc rối nào mà bị người ta theo dõi. Hera giống như nhìn ra thắc mắc của An Tịnh Tuyết, nói:
“Chắc là nhắm vào chị. Chị em ấy mà, có chỗ nào không quậy điên cuồng đâu.”
Hera vốn là một người rất thích náo nhiệt, những lúc không có nhiệm vụ hay tham gia huấn luyện, đa phần cô ta sẽ đóng cọc trong các quán bar để uống rượu nhảy nhót, say xỉn thâu đêm. Các quán bar ở London không có quán nào mà cô ta chưa từng đặt chân, không có quán nào mà cô ta không biết tên. Vấn đề là, vui chơi thường xuyên đi kèm với gây gổ, số người bị Hera đánh trong lúc say rượu không một trăm cũng chín chín. Vì thế, khi nhìn thấy có một chiếc xe đang theo sau mình, cô ta liền nghĩ ngay đến việc kẻ thù của mình đã tìm tới nơi.
An Tịnh Tuyết cũng đoán được phần nào, im lặng thắt dây an toàn chặt hơn. Cô vừa chỉnh xong, Hera liền phá lên cười to, đôi giày cao gót đỏ chót giẫm mạnh vào chân ga.
“Hừm, một lũ chuột nhắt! Muốn theo đuôi chị mày ư, còn non lắm!!!”
Chiếc Ferari tăng tốc tối đa, liên tục luồn lách trên đường cao tốc, hù dọa trái tim yếu đuối của không biết bao nhiêu vị tài xế. Còn Hera thì càng lái càng hăng, gần như sắp vui vẻ đến bay khỏi ghế ngồi luôn rồi. An Tịnh Tuyết cũng tháo kẹp cho mái tóc đen óng tự do tung bay theo chiều gió, thả lỏng tâm trạng, ngắm nhìn cảnh vật xinh đẹp đang vùn vụt lướt qua tầm mắt.
Cùng lúc này, trong chiếc BMW, một người phụ nữ mặc toàn thân đồ đen đang cực kì tức giận, hai mắt không ngừng lóe lên nỗi hận thù cùng oán độc sâu sắc nhìn chiếc Ferari dần dần biến mất trong biển xe cộ.
“Mẹ kiếp, bọn mày làm gì đấy, một chiếc xe cũng không bắt kịp, bổn tiểu thư trả tiền cho các người có ích gì chứ?!!”
Hai tên ngồi hàng ghế trên có dáng vẻ vô cùng hung tợn, người to mặt to, là điển hình của lũ lưu manh không việc ác nào không làm. Bọn chúng tuy khó chịu vì bị người phụ nữ quát mắng liên tục nhưng vẫn cố nhẫn nhịn.
“An tiểu thư, cô đừng nóng, chúng tôi đã gắn thiết bị định vị siêu nhỏ lên cái xe đó rồi, sẽ không mất dấu đâu.”
Người phụ nữ áo đen nghe thế mới bình tĩnh lại một chút rồi hừ lạnh. Cô ta bóp chặt chiếc điện thoại trong tay, nghiến chặt hàm răng. An Tịnh Tuyết, mày chờ đó, tao nhất định sẽ cho mày nếm đủ những nhục nhã mà tao từng gánh chịu, cứ chờ đi!!!
Tuân theo nguyên tắc “nước phù sa không chảy ruộng ngoài”, An Tịnh Tuyết dẫn Hera đến trung tâm thương mại XSX của “người đàn ông nào đó” để mua sắm. Hera không biết rằng “trừng phạt” của mình chẳng chẳng có mấy tác dụng với An Tịnh Tuyết, vẫn thản nhiên shopping như thường, đồ mà cô ta ném cho nhân viên đi phía sau càng lúc càng nhiều, gần như sắp thành một ngọn núi nhỏ luôn rồi. An Tịnh Tuyết nhìn cô nhân viên vốn có khuôn mặt xinh xắn đáng yêu giờ đã bị núi đồ ôm trên tay che đi gần hết thì có chút thông cảm. Cô bắt đầu có ý nghĩ, có nên ngăn kẻ cuồng mua sắm phía trước lại không đây?
An Tịnh Tuyết còn đang phân vân, Hera bỗng nhiên kích động reo lên:
“Red, lại đây, bộ váy này rất hợp với em này!”
An Tịnh Tuyết vừa đi tới liền phát hiện Hera đang chỉ tay vào một cái tủ kính trưng bày rất cao. Trong đó là một con ma nơ canh được tạo dáng rất sinh động với mái tóc giả màu vàng vừa dài vừa óng ả, trên người nó mang một bộ váy dạ hội ren trắng xếp tầng, mỗi tầng đều được đính những viên pha lê li ti lấp lánh vô cùng cầu kì. Phần thân váy đã đẹp, phần ngực áo càng đẹp hơn, chỗ này được phủ rất nhiều lông vũ trắng muốt không tỳ vết, tuy cổ áo có khoét hơi sâu, nhưng khẳng định người mặc vào sẽ không mang một chút cảm giác tục tĩu hớ hênh nào, thậm chí còn mang vẻ nữ thiên sứ thanh cao thánh thiện. Đừng nói là Hera, ngay cả An Tịnh Tuyết nhìn vào cũng nghĩ bộ váy này rất hợp với mình, à không, phải nói là rất hợp với lớp da thiên sứ của cô mới đúng.
“Hai vị tiểu thư thật tinh mắt, bộ váy này có tên là Angel Tear, nằm trong bộ sưu tập Heaven mới ra mắt của nhà thiết kế đệ nhất nước Mỹ Harry Houston. Bộ sưu tập này chỉ bao gồm năm chiếc váy, hai chiếc ở Úc, hai chiếc khác lần lượt ở Ý và Anh, còn lại chiếc duy nhất này được tập đoàn XSX chúng tôi dùng giá cao mua về và chỉ bán cho khách hàng VIP có thẻ kim cương đen. Vị tiểu thư này, tôi thấy nó rất hợp với cô, cô có muốn mặc thử không ạ?”
Nữ nhân viên đi đằng sau không biết từ khi nào đã gác tạm đống đồ cồng kềnh kia sang một bên, mở miệng thao thao bất tuyệt về bộ váy trưng bày trong tủ kính với hai người An Tịnh Tuyết và Hera. Ban nãy lúc mới vào quầy hàng này mua đồ, An Tịnh Tuyết có xuất thẻ kim cương đen cho cô ta xem, vì thế hai người bọn cô mới được hưởng sự tiếp đón nồng nhiệt thế này. An Tịnh Tuyết thầm cảm ơn sự chu đáo của Bạc Á Thần, nếu anh không lén đút chiếc thẻ VIP của tập đoàn XSX vào ví của cô, chắc hôm này cô đành nuối tiếc bỏ qua bộ váy xinh đẹp này thôi.
An Tịnh Tuyết vừa định gật đầu đồng ý với đề nghị của nữ nhân viên, đột nhiên một giọng nói lảnh lót xen lẫn bảy phần làm nũng vang lên từ phía sau, phá hoại hoàn toàn tâm trạng vui vẻ của cô.
“Mẹ ơi, con muốn bộ váy đính lông vũ kia, mẹ mau bảo ả nhân viên đó lấy xuống cho con thử đi, nhanh đi mẹ ~”
An Tịnh Tuyết và Hera quay đầu lại liền phát hiện người tới là hai mẹ con trông cực kì giàu có. Người mẹ vì chăm sóc sắc đẹp kĩ càng nên nhìn rất trẻ so với tuổi thật, thân hình đẫy đà quyến rũ, mặc váy ôm Chanel cùng áo khoác lông chồn cao cấp, trên vành tai, cổ, và cổ tay cổ chân đều đeo trang sức sản xuất giới hạn của Tiffany. Cô con gái bên cạnh hình như cũng trạc tuổi An Tịnh Tuyết, nhưng vì trang điểm khá đậm nên dù đẹp lại có vẻ giả tạo quá mức. Chiếc váy chiffon màu xanh tím than hơi mỏng tôn lên dáng người nhỏ nhắn thướt tha của cô ta, kết hợp với giày cao gót Christian Louboutin đính đá quý lấp lánh khiến cô ta rất giống một nàng công chúa bước ra từ lâu đài. Tuy nhiên, mái tóc uốn lọn sóng quá mức cầu kì cùng trang sức đeo trên người quá nhiều làm cô ta có vẻ hơi rườm rà, người khác nhìn vào đều cảm thấy không thoải mái.
“Cô kia, cô không nghe con gái tôi nói gì sao, còn không mau lấy bộ váy đó đến đây.”
Người mẹ nhìn nữ nhân viên rồi dùng giọng nói hách dịch ra lệnh, hoàn toàn coi An Tịnh Tuyết và Hera biến thành không khí. Ngay cả cô con gái của bà ta cũng dùng ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn hai người, khiến Hera lập tức nổi điên.
“Ê, bà cô, bà không có mắt sao, chúng tôi rõ ràng nhìn trúng bộ váy này trước, em gái tôi còn đang chuẩn bị thử nó, bà và con gái bà xen vào là ý gì?”
Người mẹ bị Hera gọi là “bà cô” thì cực kì tức giận, phụ nữ trời sinh đã xem vấn đề tuổi tác là cấm kị, bà ta đương nhiên cũng không ngoại lệ. Bà ta giận đến xanh mặt, vươn ngón trỏ được sơn móng bóng lưỡng chỉ thẳng vào mặt Hera, lớn tiếng quát mắng:
“Ở đâu ra lại có hạng người vô văn hóa như thế này. Đây là đẳng cấp mà trung tâm thương mại các người luôn nói đến hay sao, hả, cô nhân viên kia? Cô lập tức gọi bảo vệ tống bọn họ ra khỏi đây ngay cho tôi, nếu không để tôi khiếu nại lên bộ phận quản lý thì cô cũng đừng mong còn việc nữa!”
Nữ nhân viên bị lời bà ta dọa sợ, gấp đến độ run rẩy cả người. Hai cô gái này là khách hàng VIP đẳng cấp kim cương đen, là người không thể đắc tội, nhưng hai mẹ con kia vừa trông cũng biết là người không dễ chọc, cô ta phải làm sao mới tốt a.
Lúc này, người vốn im lặng nãy giờ là An Tịnh Tuyết lại đột nhiên lên tiếng:
“Cô cứ đi gọi quản lí đến đây đi, không sao đâu.”
Được An Tịnh Tuyết giải vây, nữ nhân viên cực kì vui mừng, vội vàng chạy đi ngay. Hai mẹ con kia không ngờ rằng An Tịnh Tuyết lại chịu để cho quản lý đến giải quyết, có chút kinh ngạc. Tuy nhiên, nghĩ đến bộ dạng rẻ tiền của Hera, bọn họ đều cho rằng mình nhất định sẽ chiến thắng trong vụ tranh chấp này.
“Hừ, các người khôn hồn thì mau cút đi cho nhanh, đợi quản lý gọi bào vệ đuổi đi thì chỉ có nhục nhã hơn thôi.”
Cô con gái mở miệng chế giễu, tuy nhiên đáp lại cô ta chỉ là sự im lặng của An Tịnh Tuyết. Hera vốn nóng tính nên không kiềm chế được như An Tịnh Tuyết, mắng lại ngay:
“Câu đó phải dành cho hai quý bà mới phải, hai quý bà cao quý sang trọng thế này, nếu bị bảo vệ đuổi đi thì còn mất mặt hơn chúng tôi gấp trăm lần đó nha, hai quý bà nói có đúng không?”
Từ “quý bà” nghe có vẻ tất hay, rất tôn kính, nhưng kết hợp với giọng nói đầy châm biếm của Hera thì tuyệt không dễ nghe chút nào, nhất là từ đó dùng để gián tiếp chê hai mẹ con kia già cả. Qủa nhiên vừa nghe xong, khuôn mặt vốn đã tái xanh của người mẹ càng thêm xấu đi, cô con gái đứng bên cạnh cũng biến sắc. Hai người họ đang định mở miệng mắng chửi lại thì lúc này nữ nhân viên ban nãy đã trở lại, còn dẫn theo một người đàn ông đeo tấm bảng “quản lí” ở ngực bước vào.
“Xin chào hai vị tiểu thư. Chúng tôi chân thành xin lỗi vì đã làm phiền nhã hứng mua sắm của hai vị, bộ váy Angel Tear kia coi như là tặng phẩm chuộc lỗi của chúng tôi, mong hai vị tiểu thư thứ lỗi cho.”
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến hai mẹ con kia kinh ngạc không nói lên lời, ngay cả Hera cũng không ngờ quản lí sẽ xử lí thiên vị như vậy, chỉ riêng An Tịnh Tuyết vẫn bình thản giống như đã biết trước kết quả này. Cô biết chiếc thẻ Bạc Á Thần đưa cho mình tuyệt đối không chỉ mang ý nghĩa là thẻ VIP kim cương đen bình thường, nên mới nhân cơ hội không ai để ý bào nữ nhân viên kia cầm nó đi tìm quản lí, quả nhiên… An Tịnh Tuyết khẽ nở một nụ cười ngọt ngào, xem ra người kia cũng sắp xuống đây rồi a…
“Hai vị, xin mời đi theo tôi.”
Quản lí quay sang nói với hai mẹ con giàu có kia, ý tứ đuổi khách vô cùng rõ ràng. Hai mẹ con kia vốn xuất thân không tầm thường, kiêu ngạo đã quen, nay bị đối xử như thế tất nhiên không chịu được.
“Giỏi cho một trung tâm thương mại XSX nho nhỏ. Các người cư nhiên dám đối xử như thế với người Kim gia chúng ta, xem ra là không muốn tồn tại nữa rồi!!!”